Hoa Xuân





r ơ i. . .


có lúc ta rơi như . lá
vàng hong gió lạc những chiều
bay theo giòng đời xa lạ
tròng trành say vỡ sóng yêu

có lúc ta rơi như . mưa
vắn, dài nặng hạt gọi mùa
mờ mây vạch tìm tình vữa
đổ lòng vang dội bước xưa

có lúc ta rơi như . nắng
thăm hoa đậu nhánh bên vườn
gót hài quen hơi thềm vắng
nửa vạt, xuống đời thua nhường

có lúc ta rơi như . trăng
chạm sông ngẩn mặt ru đời
con nước cuối giòng trở đắng
mảnh gầy hụt hẫng . đêm vơi

ta rơi . như hồn nhẹ rơi
ngỡ quen mà lạ tiếng người
một thoáng ngã đời thanh thoát
đâu đây môi rực
môi cười...


©yênchi