Hoa Xuân



x i n .h ã y .c ả m... .


nghệ thuật là đời sống riêng biệt, hiếm hoi. tôi đã vẽ trong mọi hoàn cảnh, nơi chốn. Không biết để làm gì? Có lúc gần như tuyệt vọng, đôi khi thấy mình được cứu rỗi. và tôi lại tiếp tục vẽ, tiếp tục suy nghiệm.

xin đừng bắt tôi giải nghĩa tranh. nó hiện ra đó và tôi đã hụt hơi, mệt mỏi. thế giới xa lạ được dựng lên từ một hồi ức hay một bắt gặp vụt đến, rồi loang dần trên mỗi khoảng không đen.

khoảng không mà tôi đã đối diện trong những ngày tháng sống chìm lỉm câm nín, mỏi mòn, xô dạt tôi về gần với hư vô, tiếng vọng bi thảm của một hồi chuông lạ.

xin ghi nhớ một góc hành lang, nơi tôi đã đặt giá vẽ, đêm nào mưa bão thổi qua hay cơn nóng của mùa hạ sắp tàn. nơi đó tôi đã mài nhẵn ý thức, ném từng vô vọng, đổ từng hơi thở xuống những khung vải vốn hiền từ.

mỗi bức tranh là một hơi thở. và nó thành hình tức là tôi đã chết.

tôi trở lại cùng người làm kẻ thưởng ngoạn. nhìn sự mới lạ như lần đầu tiên mới đến.

xin hãy cảm, nhớ đừng bao giờ tìm hiểu.


Đinh Cường