THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image


g i Ữ a .m Ù a .m ư A .
t h Á n g .b ả Y
____________________________________________________________________________



lẳng lặng nghe ngày chìm xuống đêm
khuất lấp . một mùa mưa sũng ướt
nỗi buồn thiu ngủ trên tay em
những giấc chiêm bao còn rất nuột

tôi chở câu thơ về trước hiên
xáo động góc chiều . nghiêng cả gió
run khẽ trên lòng đôi cánh tiên

vuông sân . vài chiếc lá rơi . mềm
nhắc nhau từng nỗi nhớ . miền quên

khi không mà tháng bảy . im lìm



t h a n g t r a m
21.07.2017

Image


22996




Image


m Ộ t .c h Ú t .
L Ê N .T R Ờ I
____________________________________________________________________________



màu trời tháng bảy buồn ghê gớm
cứ đục ngầu như một vũng đời
những ngón tay gầy khua khoắng mãi
cho dập dềnh trôi một kiếp ngùi

thấp xuống mây im lời . rất lặng
lòng ta gọi gió tới vô cùng
run rẩy gởi qua miền đất lạ
vài điều vô nghĩa của mênh mông



t h a n g t r a m
26.07.2017


23003



Image


p h Ủ .d Ụ
____________________________________________________________________________


chạm tới đáy nỗi buồn
sẽ bắt gặp niềm vui
cơn đau vừa mới lui
lộ chân trời hạnh phúc

một ngàn năm củi mục
cũng hóa thạch . nằm chờ
cuối hoàng hôn . bơ vơ
treo rằm lên gọi gió

ngàn không về một có
ngàn có cũng là không
thuyền trôi đi . phiêu bồng
bỏ đôi bờ ở lại

mơ giữa miền thực tại
hư thực đầy thế sao ?
một khoảnh khắc cùng nhau
xóa bao đường ranh giới

đất trời chưa kịp nói
ngàn kiếp trước thành sau
chớp mắt . thơ . đôi câu
phúc âm . mùa phủ dụ...



t h a n g t r a m
31.07.2017


23007




Image


đ ầ u .đ ẳ n g
____________________________________________________________________________


nghe hương trời lạnh choàng khăn gió
ngóng mái hiên tây chút nắng chiều
sợi buồn khói tạt vào đâu đó
rưng rức chiêm bao cũng ít nhiều

màu tương tư thảo xanh . hay đỏ
ta biết lòng ta úa . rất vàng
khô giòn như lá qua mùa . lụn
chờ tiếng em cười sẽ rụng . khan

người có về không . mà . cổng mở
vuông sân chưa động tiếng giày khua
chỉ có những chiều mưa . đọng lại
thờ ơ vũng nước khóc ơ hờ

người một phương ta cũng một phương
trông vói về nhau những đoạn trường
mùa đi chưa khuất . còn đăm đắm
hợp khúc cầm tiêu lại vấn vương



t h a n g t r a m
08.07.2017
Image


23018



Image


C H Ỉ .L À ...
____________________________________________________________________________


dõi nhau những dấu chưa thành
bãi im . sóng ngủ . mơ xanh . mộng vàng
bình minh khép nụ hôn hoàng
môi thơm thảo . gởi trăng ngàn . dõi nhau

xin . về gầy lại hư hao
bồi dày chỗ mỏng lại đào chỗ sâu
dõi nhau . mã hóa tình sầu
trái tim giải mật thành câu thơ . bày

mùa màng mấy độ én bay
đông phong mấy độ sân ngoài ghé chơi
người buồn . chiếc lá vừa rơi
tôi buồn . hoa thắm nở bời bời lên

dõi nhau . ngồn ngộn nhớ quên
thì thôi...khoan hẵng đặt tên . sợ...thừa !

chỉ là...nắng . chỉ là...mưa
khoanh tay tháng tám cho vừa
nhớ
quên



t h a n g t r a m
10.08.2017


23027




Image


d ặ n .l ò n g
____________________________________________________________________________


bàng bạc nhớ . bàng bạc quên
khói sương về hết nằm trên mắt người
giữ giùm tôi chút ngậm ngùi
mốt mai nhắc cả một trời chiêm bao
còn mang máng những câu chào
ngày tung tẩy nắng đêm ngào ngạt trăng

nhớ quên giữa lẽ thường hằng
thơ khua khoắng . mảy may dằn vặt nhau



t h a n g t r a m
14.08.2017


23039



Image


g I ã i .b À y
____________________________________________________________________________


xin chào ngày mới
lẫn ngày đã qua
xin chào hết thảy
người cũng như ma
hôm qua tôi trẻ
hôm nay lại già
tình tôi rất gần
tình người thì xa
lòng tôi rụng lá
chờ giờ nở hoa
vô thường quen lối
uyên nguyên đã là...



t h a n g t r a m
25.08.2017


23055




Image


e m . .t h á n g .t á m
____________________________________________________________________________


mặt trời mọng chín màu son ướt
những khoé mây nằm sũng gọi tên
em. và tháng tám lênh đênh quá
mưa nắng lòng ta chắc...cũng đành !

tôi ở sài gòn thèm chút gió
gởi tới hư vô chiếc lá buồn
đã vàng khô . lả bao nhiêu mộng
dưới tán hoa nằm ngủ với sương

em . và tháng tám vào luân vũ
ẩn hiện đi về dạ tiệc đâu
để tôi ngồi hát mình ên . khóc
đẫm một mùa mưa xám xịt màu

lần khân tháng tám qua chưa hết
hai vai gồng gánh cả nhân gian
sẽ gọi tên người run một phía
dấy tịch dương buồn . rực góc sân !



t h a n g t r a m
26.08.2017


23058




Image


l á .th ư .v iế t .c h o .c o n .g á i
.....m ộ t .n ă m .v ề .t r ư ớ c

..........3 0 .t h á n g .8 .2 0 1 6
____________________________________________________________________________


Ba vẫn còn nhớ, để kỷ niệm ngày con ra đời lần thứ 16, Ba có viết tặng cho con một bài thơ bắt đầu từ hai câu trích dẫn một nhà thơ tiền chiến là “Hãy là hoa, xin hãy khoan là trái – Hoa nồng hương mà trái lắm khi chua”. Hai câu thơ này Ba đọc được từ một trang báo Tuổi Ngọc do nhà văn Duyên Anh Vũ Mộng Long sáng lập và điều hành. Hình như cũng chỉ là một trích dẫn đơn giản. Vì lý do đó, Ba chỉ nhớ có nhỏen hai câu này. Sau này, khi internet lên ngôi, Ba cũng không khó lắm để tìm thấy đầy đủ cả bài thơ và tên tác giả. Tuy vậy, cảm xúc thì không được như chờ đợi. Có thể bài thơ không được hay, cũng có thể cảm xúc của một gã đàn ông già (có khi còn thêm cỗi nữa) không còn mượt mà mềm mại như thuở thiếu niên. Vì vậy, cảm giác không còn nóng hổi như xưa, cũng là lẽ tất nhiên…

Rồi, thời gian thắm thóat mà con 16 tuổi của B ngày xưa đã trở thành một bà mẹ hai con, hồi còn nhỏ, bạn bè của Ba thường giỡn chơi kêu bằng Trung Úy nữ quân nhân. Hì, Biết bao nhiêu vật đổi sao dời, cái nhìn quan sát thế giới nhỏ bé quanh ta cũng biến thiên thay đổi rất nhiều…Của Ba, cũng như của con, chắc chắn đã không còn giống trước.

Bữa nay, nhơn dịp sắp tới kỷ niệm ngày sanh của con, tự dưng Ba sực nhớ về hai câu thơ trích dẫn dành cho con năm 16 tuổi. Hồi đó, và trước nữa, khi mà B còn là một thiếu niên, khi đọc hai câu này, Ba rất ư là thích, khoái. Bởi thích, bởi khoái, nên Ba trích dẫn hai câu đó trước khi tự tay viết cho con một bài thơ mừng sanh nhựt.

Giờ nghĩ lại, thì lại thấy có chút lợn cợn trong đó. Để Ba nói cho con rõ hơn về chuyện này, tại sao mà sanh ra cảm nhận đó. Chính xác là không có cái gì khi không mà nẩy ra được, cái chồi trên cây, cây nấm dưới đất, mảng rêu trên đá, chắc chắn là đâu phải khi không mà có ! Để Ba giải thích cái nguyên do chỉ ra cho Ba thấy những lợn cợn, nhỏ xíu thôi, nhưng vẫn cứ là lợn cợn.
Đó là, cái tâm trạng của nhiều bậc Cha Mẹ (trong đó có Ba, có cả con), dầu có thể ẩn giấu rất kỹ, nhưng…vẫn lồ lộ ra khi gặp dịp. Rất nhiều Cha Mẹ, luôn thèm thuồng con mình cứ nhỏ dại, cứ mỏng manh, cứ bé xíu dễ thương hoài mình được thỏa mãn cái thú được nâng niu chìu chuộng, nâng trứng hứng hoa, nựng nịu cưng cưng…Cảm xúc này đúng là rất…tự nhiên, rất…con người, không ai có thể trách móc chi…Cũng như khi Ba đọc đâu đó con viết ra (cũng phiên phiến thôi) cái ước ao đó khi viết cho Nhím và Sóc, Ba cũng thấy không có gì để…phê phán (hihi, xài chữ này nghe cũng quờn quợn).

Cảm xúc tự nhiên, thì rõ là không thể “phê” hay “phán” rồi. Nhưng, khi một nhà thơ viết lên thành thơ như hai câu ở trên Ba trích dẫn, làm bao nhiêu thế hệ nhớ tới nó, thấy nó đúng, rồi vô thức nghe theo, thì…nói thiệt, hơi có vấn đề, ý Ba là vậy.

Cuộc sống mà, giống như một dòng chảy, ngăn chận, níu kéo, dứt khoát là không nên. Kể cả khi, có muốn cũng không ngăn, không chặn được. Nhưng, nếu mỗi người, nhứt là bậc Cha mẹ, cứ khư khư giữ cái tâm trạng đó, biết đâu, sẽ ảnh hưởng tới cái sự tiến lên (dẫu chua, dẫu ngọt) từ hoa ra trái. Ba nghĩ rằng, ở đâu đó, đã có những đứa con không dám lớn lên vì quá yêu thương Cha Mẹ mình, rồi vô thức giữ cái hình ảnh đứa con luôn thể hiện sự nũng nịu trẻ thơ để Cha Mẹ nó vui lòng. Mà, như vậy thì…không đúng chút nào.

Hoa, phải thành trái, ngọt thì tốt quá, bằng không, chua, cũng có sao ! Chớ…vì cái thơm nồng đã mũi của bông hoa mà níu kéo, mà giữ rịt nó là hoa hoài, đâu có được, mà dẫu muôn một có được thì cũng không nên không phải.

Bữa nay, còn hai ngày nữa mới tới ngày sanh của con, Ba lèm bèm mớ chữ không đâu vô đâu cho con, đọc có chán thì…cũng ráng thông cảm cho Ba. Thông cảm cho một ông già dần dà thấy con cái mỗi lúc mỗi xa, thấy chúng nó cao hơn, lớn hơn, mừng quá đỗi đồng thời cũng buồn…chút chút.

Lan man không đầu không đuôi vậy đó, nhưng…Ba cũng mong con nhìn ra được cái ý của Ba là, đừng vì bất cứ lý do gì, mà làm ngưng đọng dòng chảy cuộc sống của con mình, kể cả khi nhơn danh lòng yêu thương chánh đáng. Rất có nhiều người nghĩ rằng mình phải làm cái này, phải hướng đường kia cho con mình sống trúng, làm trúng…Ba lạm nghĩ, cũng không sai, nhưng, nói thiệt, quan điểm của Ba, Ba còn chưa dám chắc mươi năm sau Ba vẫn cho là trúng thì…có đáng không khi cố ép, cố hướng những đứa con của mình đi theo nó !

Thương con, hết mực thương, theo Ba là đủ rồi. Còn nó sẽ trở thành người như thế nào, rốt cuộc không phải là điều quan trọng nhứt. Ba thú thiệt với con một điều, hồi trước, khi con còn là một thiếu nữ trẻ măng, Ba đã từng lo lắng tới thắt ruột khi lo rằng, sẽ có một ngày con trở thành một người Cộng sản. Hì, sống trong một quốc gia Cộng sản, chuyện đó rất ư dễ dàng để trở thành thực tế.

Ba đã từng tự hỏi lòng rằng, có nên dẫn dắt con theo một con đường nào càng xa càng tốt cái chủ thuyết ôn dịch đó…Ba hỏi, và Ba cũng quyết không làm bất cứ cái gì quá đáng để làm lệch lạc quan niệm của con. Và, Ba hiểu được một điều, biết chắc cú luôn, kể cả khi con có trở thành một người Cộng sản thuần chất, Ba cũng vẫn cứ thương con không hề sút kém một mảy may, thậm chí, có khi còn thương hơn bình thường nữa.

Có lẽ Ba hơi cực đoan (hay quá sức cực đoan chăng ?), nhưng, đó là cách sống của Ba. Cho tới giờ phút này, Ba vẫn chưa thấy có gì bất cập trong cách dạy con cái mình kiểu đó. Còn con, con thấy sao ? Hả Phạm Diệu Thường Đan...



t h a n g t r a m



23094




Image


n ử a .m ộ n g .c o n.. .n ằ m
____________________________________________________________________________


mông mị ám vào con mắt ngủ
lơ mơ chiều đọng lại trong chiều
thơm thơm nỗi nhớ mông lung ấy
ngoài cửa giòn tan mảnh nắng xiêu

chiều buông chiều tan chiều trải xuống
hồn đêm cô quạnh quá chiều ơi
ngày đi ngày mỏi hai chân bước
xa lắc mùa xuân cuối bến rồi

có mối chiêm bao buông sợi nhỏ
vào hồn lằng lặng tiếng tơ rơi
em đã ngủ quên mùa con gái
rừng im xào xạc lá nghiêng trời

tiếng thơ người vọng xuyên thiên lý
nhọn sắc ghim vào cõi gió trăng
hồn em máu ứa trời tuôn lửa
để nắng giàn qua suốt vĩnh hằng

ngằn ngặt gió rền cơn tận tuỵ
thổi bạt nghìn thu lẩy bẩy về
thương ôi hoa cỏ xênh xang quá
lá biếc hương nồng hội ngộ kia

là giấc mơ thôi... hề... giấc mơ!
áo mỏng tinh khôi vạt đợi chờ
hồn nhiên nếp gấp xôn xao mộng
rợn buốt hoàng hôn tẩm ngẩm thơ

tương tư chảy vội trôi vào tóc
là một giòng hoang lất ngất say
có nhịp chèo ai xô sóng nhỏ
không gian ngầy ngật một vòng tay

ôm hết vào lòng em tịnh nguyên
bóng trăng quành quạnh nép bên thềm
trần gian dâu bể ngoài đâu đó
một chốn này neo tiếng thệ nguyền

trăng muốt nhỏ thầm đêm mấy lệ
áo người xanh thẫm giữa khuya bay
cho em giấc vỡ ra nghìn giọt
... kê mộng êm đềm cơn ngủ say...



t h a n g t r a m
2014


23099 top -
một góc thơ
1 ... 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18 ... 21
_______________________________________________
Mùa Xuân Không Đến - thơ - Hoài Yên _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cây Hoàng Hậu - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Gánh Mẹ - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Mẹ ơi sóng biển dạt dào,
Con sao gánh hết công lao một đời.
Bông hồng cài áo đúng nơi,
Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la.
Cho con gánh lại mẹ già,
Để sau người gánh chính là con con...
Cho con... gánh cả đôi vai,
Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Trong Mắt Em - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...