THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image

c ơ n
m ư a .c h i ề u
___________________________________________________________________
t h ú c s i n h



về biển cũ anh lặng nghe đá mọc
chợt nghe mình già như một hành tinh
anh chưa hiểu được chuyện đi và đến
đã mỏi đau dù chỉ nửa hành trình!

Halfmoon Bay mưa buồn như tiếng nấc!
sóng bạc đầu ngài ngại vỗ ngoài xa
trong trí nhớ sắp đến ngày khánh tận
có đôi lần cát cũng nở hoa!

một cái nhìn bỗng dưng lại hiếm
mình không xa, nhưng lạ hẳn không gian
lũ kỷ niệm xếp hàng vào tan biến...
để tìm nhau thành nỗi khó ngút ngàn!

anh không đoán được những điều em muốn
không thấy được ánh mắt xa xôi
không nghe được những điều chưa nói
giờ không em, anh chỉ biết buồn thôi!

những hạt mưa phùn rủ nhau đi mất
biển cạn hơn, sóng gầy guộc đi nhiều
anh nhìn lại con đường về nhức buốt
nghe cô đơn đè nặng cả buổi chiều!



Image


8158



Image


n ữ a...
H A Y .t h ô i
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



đã lâu rồi, tôi về đây sống
có ngày vui nối với ngày buồn
mấy hôm trở rét làm tôi nhớ
mẹ tôi xưa tần tảo dặm trường

năm tháng đó chúng tôi còn bé
bố tôi thường vắng nhà rất lâu
hai chị lấy chồng còn rất trẻ
mẹ và chúng tôi lo cho nhau

tuổi hoa niên trôi đi rất đẹp
chúng tôi săn chim, một rừng vui!
những con dế (than!) ừ, tội nghiệp!
đánh đấm nhau vì anh em tôi

rồi chiến tranh tràn lan khốc liệt
những đôi mắt đen trũng âu lo!
tuổi thơ sợ những điều chưa biết
sợ... mơ hồ những bữa không no!

sau mùa hè bảy lăm hỗn loạn
tôi bỏ học, xa hẳn bạn bè
chưa mười bốn đã già trước tuổi
ngoại kể chuyện xưa, chẳng buồn nghe!

bố ở trong tù gian khổ lắm
mỗi thư về tôi đọc...khóc ròng!
bố ơi! con thật chưa đủ lớn
vẫn nhớ trường, bố có biết không?!?

kinh tế mới, rừng thiêng, nước độc!
hai anh tôi bỏ cuộc chạy dài
giữa rừng vắng bơ vơ tôi khóc
thương cho mình nhỏ bé nơi này!

tôi đào thoát khỏi vùng địa ngục
xe đò cũng mất đến hai ngày
về chốn cũ, nhà mình đã mất
mái tranh xiêu, dáng mẹ thêm gầy!

mẹ chịu nhục bán từng đôi dép
không chồng, mẹ đâu có mùa xuân!
ngoài bốn mươi, mẹ khô như hạc
lạ chưa? mẹ không khóc một lần!

tôi xa mẹ, lăn như đá cuội
học lọc lừa (bài học sinh tồn)
học nói dối (vì luôn tự vệ)
học mỗi ngày nhưng vẫn chưa khôn!

cây cỏ dại chẳng ai chăm sóc
tôi lớn lên, rách thịt da mình
thành độc ác bao giờ, chẳng biết
ai qua tay chả buồn nhớ tên!

(đừng cau mày. cuộc đời vẫn thế
vào cuộc chơi. tàn bạo. tất nhiên
tự hiến thân, tự mua thương tật
ôm niềm vui, đã nợ muộn phiền)

tôi ra đi mang tim sắt đá!
tuổi mười tám, ngờ vực với đời
em tiễn. tôi không thề, không hứa
đợi gì em? xa mãi một trời!

đến chốn này, hồn nhiên chỗi dậy
sau bao nhiêu điên đảo, dạn dày
nhờ vòng tay cưu mang không ngại,
những vòng tay nhân ái rất đầy!

rồi học lại, rồi bài, rồi vở...
đôi khi, tôi chợt nhớ trường xưa
cô giáo xinh đẹp xưa, cũng nhớ
tiếc, thấy mặt nhau chỉ hai mùa

và cứ thế thu, đông, xuân, hạ...
chân lưu vong lưu dấu từng nơi
tim đàn ông, trải dài thảm cỏ
thằng bé năm xưa, đón chân người

trên đường đi, tiếng ca băng hoại
những hoa xinh hóa kiếp nói, cười
vòng tay ôm chưa lần tự hỏi
những vết nhăn trán mẹ nhạt rồi!

tháng với năm... tội khiên thêm nặng!
khổ cho người, cũng đến khổ mình
rồi cũng qua, cũng chai, cũng đá
dăm vết thương, tạm gọi cuộc tình

thưa em, đời tôi như thế đấy
em muốn vào thăm nữa hay thôi?




8227



Image

n g h i Ê n g
___________________________________________________________________
t h ú c s i n h



hai thằng lạc chợ lòng nóng ran
khua môi. nhấm nháp chút rượu tàn
cơn mộng đưa hồn về phương bắc
tỉnh cơn đồng thiếp bật ho khan

cái màu da chung ngỡ đã phai
mà sao tình nghĩa đến lạ tai
tưởng gõ bàn hát chơi một khúc
ai dè lửa đỏ lại về đây

tao đàn - mày đàn. sao cũng được
tao ngộ - mày ngộ. cười giữa trời
tao nhã - mày nhã. con cáy
tao loạn - mày loạn. chung đười ươi

đã say lại nhảm
rượu tràn đầy tay
cuồng nhiệt nhí nhố
tấy đỏ chiều nay





8296



Image


n ố i .v ò n g .t a y .L Ớ N
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



mùng hai tháng tư, tôi mất người anh rể
nơi anh trấn đóng, họ đã bắn vào
nhiều ngàn quả trọng pháo
chị tôi không nhận được xác chồng
chỉ sót lại tấm thẻ bài hơi cong

mùng mười tháng tư, tôi mất thêm hai người anh
dì và mợ lả người trên xác con
cả hai không còn sức để khóc gào
họ nằm trên xác con bất động
bốn cái xác.
hai sống, hai chết. trông chả khác gì nhau

ba mươi tháng tư.
Trịnh công Sơn lên đài phát thanh hát Nối Vòng Tay Lớn
cán bộ họ Trịnh hát rất trịnh trọng, đầy niềm tin.
làm một số ngưởi nghe có cảm giác cái gì cũng nối được

đêm một tháng năm, tôi mất thêm người anh họ
họ bắn anh như bắn súc vật, ngay trước mắt bác tôi
anh mới mười sáu, chả có tội gì
họ bảo vượt biên là phản quốc

đêm mùng chín tháng năm, họ đến nhà bắt Bố
tội làm gián điệp cho Mỹ
tội rất nặng, nhưng cách mạng sẽ khoan hồng
-một tên công sai nói thế-
mười ngày sau họ khoan vào trái tim hồng của Bố
một lỗ thủng thật to bằng cướp nhà, đoạt của
anh tôi trong cơn hoảng loạn nhảy lầu tự tử!

ông nhạc sĩ ơi.
vòng tay này, tôi nối làm sao?!




8357



Image

d ư ớ i
C H Â N .Đ Ồ I
___________________________________________________________________
t h ú c s i n h



chừng như không phải là thơ
dăm ba chữ, xếp hững hờ, vậy thôi
chiều thắp nến dưới chân đồi
phơi một trống rỗng gọi mời chân xa

thập giá xưa đã cỗi già
từ em khi những phôi pha bắt đầu
chiều thánh đường, mắt em sâu
gối thanh khiết, vai nhiệm mầu cũng phai

tháng bảy hồn vướng vào gai
tờ lịch xám cũng thở dài, buồn thiu
người xa, nhạt thếch những chiều
nỗi đau tôi nhớ, giáo điều tôi quên

câu kinh chẳng còn bình yên
tay lần hạt khuất nơi miền hư vô
Chúa từ ngày đó mơ hồ
tôi từ ngày đó tim khô... nhớ người!





8393



Image


m ộ t .c ơ n .S A Y
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



cõi lòng ta thêm một lần tan nát
Vân Anh ơi, vai em trắng nuột nà
ta nuốt vội tiếng cười em trong vắt
giữa cơn say, em hạc trắng bay qua

ta vẫn hát, vương hơi men ngọng nghịu
dối nhau đi cho đẹp ánh đèn màu
đôi mắt cạn, em cứ buồn hư ảo
thế nhé em, có mất mát gì đâu

ta già cỗi, giả một đêm lãng mạn
khói thuốc cay cũng mờ ảo như sương
gái hai con, thân em còn ngà ngọc
vờ đam mê, ta gục chết như thường

em sẽ ngủ đêm nay không mộng mị
đường ta về, vượt giá buốt núi đồi
xa lộ vắng ta ru mình trống rỗng
vạn sao đêm là khúc nhạc không lời

và ta biết ngày mai ta quên hết
cũng như em, chỉ buôn bán vòng tay
ngày trắng nhạt, phai lời em âu yếm
có gì đâu, gió bụi lạc đường bay...!


(Morgan Hill 1:50 am)



8709



Image

t i Ế c !
___________________________________________________________________
t h ú c s i n h



mới yêu nhau, em cười là ngọc vỡ
hơi thở em là hương sớm ngàn hoa
(say đắm nhau nên phóng đại ấy mà
hoa cỏ dại cũng làm ngơ, đồng lõa)

về với nhau, thần tiên bay biến cả
Tôi với Anh. Em sắc cạnh từng câu
từ kiếp nào mình đã hận thù nhau?
sao ánh mắt như chứa ngầm dao nhọn?

tranh với chấp, mình khổ chung cả bọn
sức ở đâu mà nhiều thế hở em?
la hét trưa, chiều, rồi lại…nửa đêm
em không mệt, nhưng anh hơi…chóng mặt!

nhớ ngày xưa mà tim anh quặn thắt
giận nhau tí buổi sáng, trưa làm lành
những: thưa anh, vâng ạ, dạ tùy anh...
ai lấy mất, giờ nhìn nhau trơ quá!

thôi em nhé, thiên đường em xô ngã
thì cứ đi, tìm nửa mới mà vui
đừng quay lại để thấy anh ngậm ngùi
đang ôm lấy nỗi đau cao chất ngất!

tiếc xót xa, thần linh giờ đã mất!




8883



Image


m ặ t .t r á i
T Ì N H.Y Ê U
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



khi đôi mắt biết chớp màu bội phản
là lúc người sắp tàn nhẫn với nhau
những dòng thơ ngọt lịm buổi ban đầu
dần nhường chỗ cho những câu cay nghiệt!

tính độc ác thực sự không cần thiết
nhưng... loài người vốn thích trả treo nhau
nhận một câu, gửi lại phải... vài câu
người tím mặt, ta hả hê, thích thú

mới hôm nào, tựa vào nhau say ngủ
mà hôm nay ghét "xúc đất đổ đi..."
còn gọi nhau những tiếng... đến lạ kỳ!
đâu có nhớ, mình từng là... thi sĩ!

chẳng cần biết láng giềng đang ngơi nghỉ
những bài thơ nghịch vận cứ tuôn ra
kẻ ngủ mê, chợt tỉnh giấc, ngỡ cháy nhà!
tội cho đám trẻ, mai còn đi học sớm!

mặt trái tình yêu, thật quá ư ghê gớm!



Image


8944



Image

L Ộ I
n g ư ợ c .d ò n g
___________________________________________________________________
t h ú c s i n h



gió, nửa đêm quét lá
cú gọi buồn, sau nhà
bỗng dưng nhàm chán lạ
đời vui chăng? hay là...

vẫn khuôn đúc lập lại
những khóc mướn, thương vay
còn tranh nhau nói mãi
ai khổ nhiều hơn ai

những nỗi đau trên giấy
vô nghĩa từ phôi thai
dăm cuộc tình được, mất
đã rõ nét khôi hài

chỉ là xác không hồn
rỗng tuếch, mất ruột gan
vẽ vài chữ dối gian
đem tung hô, rao bán!

con cá lội ngược nước
mong tìm lại cánh đồng
một dòng sông trong mắt
khóc, cười, có khác không?!



Image


9113



Image


g i ữ a .k h o ả n g .L Ặ N G
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



chiều vắng bên đồi, trơ đá tảng
nghe lòng cổ thụ vẫn đâm chồi
có phải mùa xưa còn nấn ná,
cho đau gốc rễ giữa thân người?!

biết đến bao giờ tôi quên được
dáng em kiêu, buốt rát từng mùa
Halfmoon Bay giờ chừng hoang lạnh
em có lần nào về thăm chưa?

tôi vẫn lần theo từng góc nhọn
để đau, để nhớ... em xa rồi
ngọn gió chiều xưa thành bão loạn
nát cả tình tôi, nát cả tôi!

có những ước mơ chưa bén rễ
làm sao nuốt bão để sống còn
có bao mầm sống trong gẫy gập?
tôi chết đăm đăm, từ vết son!

Image


9264 top -
dưới chân đồi
1, 2, 3, 4, 5 ... 11
_______________________________________________
Mùa Xuân Không Đến - thơ - Hoài Yên _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cây Hoàng Hậu - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Gánh Mẹ - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Mẹ ơi sóng biển dạt dào,
Con sao gánh hết công lao một đời.
Bông hồng cài áo đúng nơi,
Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la.
Cho con gánh lại mẹ già,
Để sau người gánh chính là con con...
Cho con... gánh cả đôi vai,
Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Trong Mắt Em - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...