THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image

n ó i
v ớ i .t ô i
_____________________________________________________________________
t h ú c s i n h


ngày mình xa nhau.
biết em vẫn còn yêu tôi.
tự ái được vỗ về
nỗi đau chừng như nhẹ
nhưng đẫm xót xa

tôi lao vào nhưng cơn say
ăn chơi, trác táng như chẳng có ngày mai
tìm vui trong thoáng chốc
bên những những bờ vai lạ
tìm chút tình hờ trong những đôi mắt cạn
em ơi, lũ kỷ niệm mập mờ quái ác
thay nhau bóp chết nỗi vui

đã nhiều lần tôi không còn dám nghĩ đến em
chỉ sợ sẽ yêu em thêm lần nữa
yêu thật nhiều mà không đến được với nhau
em có biết nó đau như thế nào không?!

không có em, hoàng hôn trên biển không còn đẹp nữa
những cơn mưa sẽ chỉ là những hạt nước rơi suông, tẻ nhạt

đời tôi nhiều lần dại dột,
nhưng không lần nào dại hơn lần này
nói câu goodbye
là tôi đã tự giết mình
em ơi, ở đâu đó hãy tha thứ cho anh!




9281



Image


m Ư a .k h Ó c
c h O .n h A u
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



những hạt mưa rơi đều trên mái lá
nghe như tiếng khóc tủi nhục, âm thầm
những hạt mưa chảy dài từ mái lá
như nước mắt của một vạn người
đã khóc bao ngày qua
rồi những giọt nước mang lời than van
lan tràn trên mặt đất
bềnh bồng trên sông lạch
trôi vào tận cùng ngõ ngách,
chia đều nỗi đau...

từ ngàn xưa đã chẳng thương yêu nhau
trái tim nhân loại ở nơi nào?!
trách móc làm gì?
hận oán làm gì?
dối nhau đấy thôi. chả bao giờ tim nhỏ máu

tôi và em, vẫn cứ lặng nhìn nhau
nào em có biết tôi nghĩ gì đâu
mưa vẫn rơi lạnh lùng, tàn nhẫn
bên ngoài song, trời vẫn xám một màu

rồi ngày mai, không còn thấy nhau
từng đêm qua, nuôi dài nỗi đau
những chứng tích ghi lên từng sợi tóc
những nếp nhăn,
mình chia đôi hằn sâu

tôi mệt mỏi, không còn lời than trách
xa nhau rồi mưa sẽ khóc thật lâu!





9842



Image

n h ữ n g .c á i ...
..n g ạ i .c ủ a
.....M Ù A .T H U

______________________________________________________________________
t h ú c s i n h



thu về, nắng cũng ngại qua đây
chiếc lá vàng... ngần ngại xa cây
đôi mắt xưa có còn sâu thẳm
ngại với người ở cuối chân mây?!?

tôi vẫn yêu em nhiều như xưa
luôn khắc khoải khi trời thu mưa
giọt nhớ nhung không về bên ấy
thơ viết ngàn câu... cũng đến thừa!

hơn bảy trăm ngày chưa gặp nhau
hôm tiễn tôi, mưa rơi thật lâu
em vẫn thầm thì rằng: "sợ lắm,
mùa thu là mùa của khổ đau"

thì ra những người hay đổi thay
giống em, "sợ lắm" những đắng cay
gian truân, chờ đợi... xoay lưng bước
chẳng màng quay lại vẫy bàn tay

thu năm nay còn ngại nhớ tên
dăm ba năm nữa rồi cũng quên
lá thu có rơi buồn trên lối
đừng ngại ngùng em, cứ dẫm lên



Image


10682



Image


t ạ .ơ n .e m
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



em chẳng bao giờ quay lại đây
tôi vẫn yêu hoài đôi bàn tay...

bao nhiêu năm lưu lạc
với bao nỗi thăng trầm
tạ ơn em
cuộc tình nhiều say đắm
viễn ảnh gia đình đầm ấm đã có trong tôi
đôi cánh giang hồ đã mỏi
tôi đã yêu em
đôi chân tự trói
chỉ biết yêu em
yêu cuồng, yêu vội
năm năm, hai đứa một cuộc đời
yêu nhau quên cả đất trời...

...tôi làm con kiến tha mồi
quanh quẩn bên em, vậy thôi
chưa bao giờ tôi hiểu
em đổi thay mất rồi!


Image


10901



Image

n à y
A N H
___________________________________________________________________
t h ú c s i n h



anh và tôi không thân
nhưng đã có lần tranh cãi
về những cái bằng cấp của anh
và những cái tủ đứng của tôi.

làm thơ thì cứ làm thơ thôi anh ạ
đừng nói về những bằng cấp của mình nhiều quá
Dostoevsky, Tolstoy, Voltaire, Jack London…
đâu có nhiều bằng cấp. Họ vẫn là thiên tài cả

những hoài bão, những cảm xúc, chúng ta đều có
thì hãy nói về những điều đó mà thôi
cái tôi của tôi và cái tôi của anh
là những điều chẳng lành trong nghệ thuật
luôn cho mình là nhất
rồi có ngày anh sẽ nhất thật
một mình trên ngôi cao
anh sẽ hiểu thế nào là cô độc
(vì cả đám người ngốc chả thèm chơi với anh)

anh sẽ làm gì?
mân mê những mảnh bằng ư?
hay là tâm sự với chúng?
đừng anh ạ
làm như thế, khác thường quá!
thôi nhá
một lần này rồi thôi./.




11261



Image

đ ê m .
R Ạ C H.G I Á
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



về Rạch Giá, biển đêm loáng bạc
ta, hải ưng cánh mỏi, chân chồn
hẻm 6 cũ hiển nhiên biến dạng
bạn bè xưa lạc phách, tiêu hồn!

thằng cứng cỏi, nâng thằng bệnh tưởng
dắt nhau ra quán cóc đầu đường
nhìn quán vắng, thương lây...chủ quán
(ừ, có sao! mơ mộng. chuyện thường!)

rượu trắng vẫn hào hùng nốc cạn
đĩa mực khô, cá nhám xáo măng
thằng ngồi nhậu nhớ thằng đã mất
gọi tên nhau như sói gọi trăng!

ra Cầu Đúc, đêm còn một nửa
vắng dáng quen, đôi mắt chợt cay
tủ thuốc lá, em Nhung...xa lắc...
nhìn bàn tay chợt nhớ bàn tay!

cổng Tam Quan nằm im nuốt gió
2 giờ sáng, đã ngớt người, xe
từ tiềm thức bỗng vang tiếng gọi
kỷ niệm xưa bật dậy, ngồi nghe

chuyến xe ấy tiễn nhau lần cuối
tiễn tôi, em tiễn cả xuân thì
đền không đủ những năm em đợi
nhỡ gặp nhau còn nói được gì!

đêm cũng mệt, loãng đi. trời sáng!
ly cà phê xóa vết rượu tàn
lại có đứa nhắc thằng đã mất
sau cơn say giọng bỗng khàn khàn!...




11351


anh TS ơi,

nếu quán không vắng thì có thương cô chủ quán không?...:-)) chọc anh TS một tí, HY thích mấy câu này:

chuyến xe ấy tiễn nhau lần cuối
tiễn tôi, em tiễn cả xuân thì
đền không đủ những năm em đợi
nhỡ gặp nhau còn nói được gì!


buồn!!!


11354


hi HY,

quán vắng hay không vắng gì cũng thương chủ quán hết. anh luôn thương người yếu đuối, cô thế mà :)

cám ơn HY đến thăm nhà!!!


11356

hình như "lòng thương người" này đàn ông ai cũng có hết đó anh TS ơi... :-))


11374


HoaiYen wrote:hình như "lòng thương người" này đàn ông ai cũng có hết đó anh TS ơi... :-))


"sinh ra ta là cha mẹ ta, hiểu... cả đám bọn ta chỉ có Hoài Yên thôi" :))


11376 top -
dưới chân đồi
1, 2, 3, 4, 5, 6 ... 11
_______________________________________________
Mùa Xuân Không Đến - thơ - Hoài Yên _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cây Hoàng Hậu - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Gánh Mẹ - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Mẹ ơi sóng biển dạt dào,
Con sao gánh hết công lao một đời.
Bông hồng cài áo đúng nơi,
Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la.
Cho con gánh lại mẹ già,
Để sau người gánh chính là con con...
Cho con... gánh cả đôi vai,
Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Trong Mắt Em - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...