THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image


m Ó a !
________________________________________________




có dăm sớm mai râm ran lồng ngực
mười ngón tay cóng buốt
như những cọng cỏ no sương giòn rụm dưới gót giày
con đường là mặt đá trong suốt
phản ảnh từng chi tiết trơn trượt của đời sống
lúc ấy
tôi đã khâm liệm linh hồn mình
trong cuộn chăn gối ấm cúng
quyên sinh ý nghĩ
trên từng thước đường
quán tính

atlanta khuya qua 8độ sáng sớm nay 6độ chiều về 16độ

đêm về trong góc xó bếp
dưới chiếc quạt hút gió
điếu thuốc thừ người
bộ áo quần co rúm
lúc ấy tôi
quên béng mẹ nó đi bảy năm
lẩn trong những cơn bão tuyết -30độ
ở twin city mn.



HHiếu



14220




Image



đ ê m . k h Ô n g .l à



khi trăng đã ngủ
chẳng còn gì ngoại trừ
những ngọn thông cố vói lên
bầu trời lũng thấp
một màn đêm cố chấp
nhắm mắt và uống

tôi thấy một dòng suối sủi bọt
nắng và nụ cười nhiệt đới
lúc ấy gió chỉ còn biết rên rỉ
vì đã quá muộn
để giữ lại làn nắng ấm cuối cùng
cho một hẹn hò
bất chợt

tôi thấy bóng dáng âm binh thì thầm quanh những lời hứa
hắt xuống lề đường
một vũng nước đọng
phản trắc
dăm ngọn đèn mù mờ
cố lôi chúng vào bóng tối tội lỗi
nhưng không
chiếc xe qua đường đã tạt chúng văng lên nhánh cây
hình những giọt nước
đông cứng
tội ác

tôi thấy em trên cùng lối đi, về
bước chân nép vào
vệ hè thất sủng
chỉ còn đôi mắt loáng
vạt trăng rằm hôm trước

tôi thấy tôi
lạnh toát
một chai bia.




khuya 10.1.14
HHiếu

Image


14274




Image



b ầ u .t r ờ i .L Ạ C H .B Ạ C H



bầu trời giương con mắt trắng dã cả đêm qua lẫn sáng
nay, rèm mi đầy ghèn
tóc tai rũ rượi
em lê cái bóng oan khiên quanh quẩn phố phường
phải nép mình đường sá
phải co quanh
thế mà tôi vẫn thích hít
thở cái không khí mưa ngập đục
ngầu cống rãnh hốc lõm đường lộ ngõ ngách nhăn nheo nứt rạn của
chân dung tình yêu

em bây giờ lạch bạch vịt bầu
bẹp nhẹp lông tóc lẹt đẹt vóc dáng chòng chành giữa ao hồ lạnh lẽo thế mà
tôi lại cứ ngớ ngẩn trầm mình
trong dung dịch hôi ê quơ quào
tay chân diễn đạt điều nấc cụt

nỗi niềm em bây chừ là nụ xuân tươi rói
đang nẩy mầm trong lòng đất
mà than ôi, tôi như gã
bợm thất chí khệnh khạng tâm khảm khấp khểnh
quanh năm chân nam đá chân xiêu lên ngược xuống xuôi nuôi đủ
miệng thơ
nuôi vừa bụng rượu

lắm lúc ngoảnh lại
cái sải tay bơi ngược
làm sao quá được ngọn sóng
chẳng kỳ vọng bất chợt
ập xuống, từ đỉnh ngọn
của những nhành thông
mùa đông.




sáng 11.1.14
HHiếu


14275




Image


t h Á n g .C h Ạ p
.....t h Ấ T .S ủ N G

___________________________________________________



chúng ta vừa chiêm ngưỡng được nụ cười
của nắng, ngày hôm trước
hôm sau nàng đã kéo kín màn cửa trắng
để tang cho nỗi buồn
lạnh lẽo buốt cóng
ở thị trấn nơi niềm vui chỉ nhặt được ngoài phố
em không bao giờ ra đó
và tôi chỉ biết gật gù cảm nhận của mình
ở dăm nơi chỉ bán tuyền một loại thức uống
được tẩm bằng sự im lặng
ngôn ngữ chỉ là thứ để chửi đổng
khi không còn thứ nào khác
để buột miệng
tợ các mảnh lăng kính nứt rạn
trong tâm khảm của kẻ thất sủng

vâng, tháng chạp
như kẻ thất sủng
bị tát vào mặt
còn dăm ngày cuối năm
tuyết đã đổ xuống thị trấn chúng tôi
lập cập như đám chuột nhẹp nước
khi những đóm thuốc giương con mắt đỏ rực
kháo nhau về thân nhiệt của
những chai bia.



HHiếu
chiều 28.1.14


14665



m À .K ì .t h Ự c

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Tinh-Oi-Quang-Dung/ZWZ97FZB.html

gió đã vực tôi đi khắp nơi
có nơi chốn
trăng không vói tới nắng không soi thấy
mọi người cho là địa ngục
nhưng không
có loài dị thảo sống lâu năm nơi đó
trở thành huyễn hoặc
nếu tai không nghe mắt không thấy

chúng thả ngữa trên mặt nước
thanh tân yên ắng
dẫu dưới đáy nước đọng bùn tanh tưởi
trôi từ các ống cống đầy rác rưởi của đô thị mới

mà kì thực [!]
khi phún thạch sôi bỏng phỏng lửa lại gần
chậc nguội lạnh tro tàn
điếc đặc than chì
chỉ nguệch ngoạc dăm đường chỉ tay
ngố mán rối rắm câu thơ
ngọng nghịu thương tật

chúng bấu vào bằng những dây rễ tĩnh mạch không ngọn nguồn
chúng ăn sâu vào bằng những cắt xén không buốt nhói
dẫu hơi thở đã chai lì
hục hặc tích cũ
lắm lúc chúng chồng chất lên những ý nghĩ
của nham thạch
lặng lờ với đất trời
đôi khi lại là mộc bản
cười nụ phù thủy và ánh mắt trẻ thơ ma xó
trong các phố phường xưa quen
bức tử

mà kì thực [!]
khi hồ đồ cố ngoi lại gần bức họa của hạnh ngộ
gió lại vực tôi lên
một đời sống lạnh tanh chẳng sắc màu
không núi lửa.


HHiếu


15555




ImageBông Hoa Lá Cành - Trang Thanh Trúc


Ư Ơ m .m Ộ t .S ớ M .M a i
....t r O n g .s Ạ m .t Ố i

______________________________________________________



em ươm một hạt hạnh ngộ
bên hiên thềm hạnh phúc thơm
chẳng dễ gì níu kéo bao dịu dàng chực chờ nhón gót cùng trăng
nên mắt đành một mình nhìn môi ngon giấc

cứ nghĩ rằng gió sẽ không bao giờ như thế
nhưng đường quanh, dốc núi, mạn đồi
làm cho gió chao đảo ngả nghiêng
và những gợn sóng
cứ nhấp nhô trong lòng

yêu dấu rồi cũng sẽ phác thảo được
một chân dung hạnh phúc
của riêng mình
dẫu lấm lem màu sắc

cứ thả tóc rối bay đi
cho thoáng những chiều cô độc
cứ nghêu ngao đi
cho thoáng những trưa bực dọc
tâm thất nào cũng bị nhồi
chông chênh.

tôi chôn xuống đôi điều muốn nói
tưới lên dăm lời chúc phúc chừng mực
đã thấy trong khuya đêm mọc lên mống mầm
vừa phải cho những căn phần
chữ nghĩa.


HHiếu

Image


15995




Image



d Ò n g .s Ô n g .c h ỗ .k h Ú c .q u Ẹ o .k h u Ấ t



ở dòng sông có những chuyến tàu đi rồi trở về không
chẳng biết thuyền trưởng đã mang về những gì
thuyền ướt nhẹp
mưa

ở vệ hè có chiếc bàn dài chen giữa những chiếc ghế
chủ quán đã pha những ly cà phê tuyệt vời
những người khách thưởng thức xong
đã ra đi bỏ lại những chiếc ghế trống không
bóng hình

ở con đường chỗ khúc quẹo khuất
có chiếc xe đạp dựng chờ nơi đó
chủ nhân đi đâu không biết
ngọn đèn đường biếng đợi
tắt đèn ngủ gục
trong nắng trưa

thử mường tượng những gì khuất sau khúc quẹo
một chiếc thuyền ruỗng mục
không còn cơ hội trở lại bờ bên kia
những bóng người rời bàn ghế trên quán bước xuống bờ sông
lẫn chung chiếc bóng chủ nhân chiếc xe đạp
những đứa trẻ nô đùa cùng những cái bóng niên thiếu
và những trụ đèn đứng lơ láo ngó nhau chậc nhớ những con mắt thao láo hằng đêm cố nhìn quá bờ bên kia

bờ bên kia bờ bên kia
có điều gì đó không thể cắt bỏ tận tuyệt
mà kẻ ở bên đây bờ suy nghĩ
mãi không ra.



photo Trang Thanh Truc


HHiếu


Image


16037



Image
Ảnh: Huỳnh Lê Nhật Tấn


mỘt Ám ảNh kHÁc, Từ mƯa [!]


mưa, nơi đất trời lạ lẫm có bao giờ thấm đất
cứ lửng lơ chơi vơi ngay giữa đời
giọt nằm cộm cấn ở đuôi mắt
chưa tọt vào lòng đã mặn môi

mưa muốn đậu lại cánh cửa sổ nào đó để chầu chực nắng
hay nằm ườn trên đám giây nhợ phơi áo quần khô
đôi lúc cũng muốn bám vào tường vách vôi thô nhám
chờ rêu phong ủ ấm chút kiếp thừa

mưa cũng muốn nằm ù lì ở mái ngang trên cửa
nghe chủ nhà bập từng hơi khói xa gần
ngửi mảnh đất ẩm thấp xông lên mùi khai nhược tiểu
nhìn trộ mưa vắng bóng lũ trẻ tồng ngồng thanh tân

những trộ mưa nơi đây từ trời rơi xuống chạy trối chết
rơi nhằm con dốc đứng cứ tuột hết cả kiếp người
cũng có những giọt mưa kẹt cứng lòng máng xối
đành nằm chung cùng ruỗng mục, loi ngoi

mưa, nơi đất trời lạ lẫm biết bao giờ thấm đất
những giot mưa rơi thõng vào vùng đất trũng
nếu có được một kiếp, cũng là kiếp ao, tù.


HHiếu


18502


anh, bạn rất hiền :p

hình trang trí những bài thơ của anh đem link về từ nơi khác - bây chừ không cánh bay mất tiêu rồi... anh có muốn tự thay hình khác hay là Yên Chi có thể tìm thay hình mới giúp anh? :)


18503


cám ơn YC đã cho hay, HH cứ nghĩ là tại máy mình nên ko thấy! thôi thì YC cứ tùy nghi đi nhé, mong lắm thay, chúc vui :)

nhân dịp, muốn kiếm trang Huế và bài thơ của Vân Hạc mà ko thấy nơi đâu, YC có thể post lại bài thơ ấy, HH chỉ muốn trích vài câu của bài thơ cho một Album, cám ơn trước :)


18504 top -
thơ HHiếu
1, 2, 3, 4, 5 ... 8
_______________________________________________
Mùa Xuân Không Đến - thơ - Hoài Yên _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cây Hoàng Hậu - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Gánh Mẹ - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Mẹ ơi sóng biển dạt dào,
Con sao gánh hết công lao một đời.
Bông hồng cài áo đúng nơi,
Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la.
Cho con gánh lại mẹ già,
Để sau người gánh chính là con con...
Cho con... gánh cả đôi vai,
Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Trong Mắt Em - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...