THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image
vẽ giăng vẽ cuội - nguyễn man nhiên



k h Ú c .C ủ a .H . , . g i ữ A. N g Ọ



trên nóc thành phố
sương mù và lá vàng
đổ đống
khói thuốc rảo quanh
nhặt từng chiếc lá
lau sạch sương mốc
sấy khô trộn lẫn chữ

gió đang mang đến một ngụ ngôn cho lá
với nét phiền muộn thượng đế gửi cho
lá nương gió trỗi dậy
uốn éo khúc ca trù luống tuổi
nắng chả thiết vác mặt
đến ve vuốt tiễn đưa
một tai biến
vừa sản sinh ra từ những con chữ
thiếu định hướng
khúc của H., đục như rượu saké buốt cóng
từng ngụm tiết trời trôi xuống cổ họng
khục khặc tằng hắng
buồn nôn tợ như tin nhắn
người chủ bút vừa gửi trả lại bài thơ
thiếu tựa đề
kèm theo lời hứa hạnh ngộ
cho một bức tranh khuyến mãi
nhòe nhoẹt màu sắc

khúc của H.,
ố vàng một hạnh ngộ
cũng gắng lên khuôn
những nốt nhạc câm ở phím 12
bật lời nguyền rủa
thương hại cho những tin nhắn thiếu nút chuyển

khúc của H.,
chuếnh choáng hụt hẫng đi về
những ngày rỗng chữ bụng hoang vu
mặc khải
chưa giải mả
ợ lên trang giấy trắng
những bài thơ tật nguyền cấu trúc
tạo men

khúc của H.,
những lối thoát một chiều
không có chiều ngược lùi nuối tiếc
tờ lịch không thể tự bay lên
mở hội lại một tiết mục ấm cúng khác
khúc của H.,
dăm đóa bất trắc
hiếm muộn nở
bung ra một ngày áp thấp
khúc của H,
một rondo bở hơi tai
trối chết trong một khúc cuối
kết thúc một trường ca

*
trên nóc thành phố
sương mù và lá vàng đổ đống
khói thuốc lom lom từng chiếc lá
đang tự lau sạch sương mốc
sấy khô trộn lẫn
cùng đất.

HHiếu




20714




Image



b Ă n g .q u (Á) a .đ ư Ờ n g




1.
cái tâm thất vá chằng vá chịt thời cuộc
những con chữ phải gió ngoi ngóp
những hít thở thoi thóp
trên từng bước chân giao chi dọc ngang
ngày đi bộ càng xa
cái nôi ký ức
huyền thoại Lạc Long
cổ tích Âu Cơ
hun hút sau lưng
trộ hồng thủy
ngày lêu lổng càng xuống cấp
lạc mất chiếc núm vú lớn khôn
lắc lư từng nhịp võng non
mưa nắng
ca dao quê hương lạc giọng
văn hóa dân tộc dần biến chất
nằm trên bàn cân giấy vụn
những con chữ lục đục trong nồi niêu xoong chảo
một món ẩm thực hàng ngày
lợm going

2.
tuy đã xuất trình căn cước và thẻ hành nghề
nhưng diện mạo cùng dáng dấp
vẫn không thể xóa tan hình ảnh ta bà
trong cách nhìn hình sự giập bầm tông tích
của nhân gia(dâ)n
khó thuyết phục được lòng hận đời
trong đầu óc nhỏ như trái nho
căng mọng nghi ngờ
về một thế lực thù địch
bất khả thi!
bèn giấu luôn tin nhắn điện thoại các thứ
lượm thượm vất vả
tôi băng qua đường
bằng lằn ranh khiếm thị
riêng tôi
không thể chấp nhận cách nhìn vi hiến
của lão già mũi quặp
khi ông thần mũi lõ vẫn còn hời hợt
với những sắc dân
đang tản bộ cùng dăm bí mật mang theo
trong khu vực không cần nhận dạng
giới tính cũng như ngôn ngữ

3.
cái quần bò không còn
chai rượu say mèm biến mất
thanh tịnh
không có người già trong công viên
chẳng còn người điên trong thành phố
lề trái tôi đi ngược chiều
mặc xác
tôi vốn dĩ là một fugitive*
hợp pháp
còn ở Californication**
tôi chỉ là kẻ qua
đường.



Anaheim, Cali. 1.2016

* “The Fugitive”: một cuốn phim của Andrew Davis, xuất bản năm 1993
tại Mỹ.
** “Californication”: đĩa nhạc thứ bảy của ban Red Hot Chili Pepper.


HHiếu


21079



Image


k H u Y a .c u Ố i


nhìn những tháng ngày từng co cụm quanh mình lắm cô độc
lắm hoang đàng cau có quạu đeo ù lì khuyết tật giẻ rách bụi bẩn chứng nhân bất lực tư duy đóng chấu thinh lặng bất trắc tà tà trong cuộc áo cơm
trong tôi, cơn buồn nôn vô tích sự
vặn vẹo từng trộ cóng róng cuối năm

nhìn những co quanh nằm dưới mười ngón chân
chúng đã khốn đốn từng năm tháng lưu linh
cưu mang một năm cạn
đào xới chúng, xúc mang về khu phế liệu
nơi chúng đã được phục hồi
rồi, để được giẫm mòn
nhìn những nơi cư ngụ tạm chứa một linh hồn
chúng đã kêu gọi từng lêu lổng
đi về một năm khô khốc
rút hộ khẩu chúng, đóng khằn lên lớp đinh huyệt mộ
cấm hẳn vụ việc chứa chấp một xác ướp
vô thừa nhận
cái việc mà chúng hằng ra vẻ nhân bản
rồi chúng lại mở cửa kéo, lôi

nhìn những ý nghĩ trên đầu mười ngón tay
chúng đã cầm từng tờ lịch
đốt rụi một năm tàn
chúng đã cuồng nộ vô cớ
giông bão lắm phố phường
hố thẳm biết bao phiền muộn
hốt cốt chúng, rải tro vào không gian
nơi chúng đã từng xuất hiện
rồi lại biệt tích
rồi lại xuất hiện
như căn bịnh tâm thần
của người anh em sinh đôi

nhìn hạnh ngộ lại thấy ly biệt
mò tìm thanh thản chỉ mót được rúm co
đứng ngay trên lằn ranh mất, được
tôi ngơ ngác giẫm lên từng cảm nhận
ngay lúc 0 giờ
của hạt nếp mốc
trong vỏ bọc thóc khô

tiễn biệt tất cả chúng
tôi đốt thêm
một que khuya lêu lổng, khác
thiêu rụi luôn những biểu ngữ sáo mòn
từ năm cũ.



HHiếu

Image


21086




Image



t H ở, .n H ờ .n Ư Ớ c



lũ cá chết có con mắt
không ươn như mắt em
trong bài thơ của một thi sĩ
thời chiến
chỉ cần vạch mắt cá
ta sẽ thấy lắm giận hờn buồn bã
đã lưng tròng
họ đã mổ bụng moi gan
cũng chẳng thấy được lòng cá
bị tẩm độc nhan nhản
ở vùng đất tạm dung tôi đã đi tìm từng con cá ươn dở lý lịch
trong từng buổi chợ chiều đông đá
ở trong căn nhà ký ức
tôi há miệng nuốt từng miếng thịt cá
nhạt thếch vị muối biển
mặn chát mùi tha hương

bấy giờ có rất nhiều người đi bộ
cổ họng mắc rất nhiều xương cá
tuy vậy, họ vẫn khản tiếng kêu gọi
quyền được sống của cá
họ không là cá
cá không là họ
nhưng họ đang sống trong biển
cùng cá
nhà thờ im lặng
phố phường lặng im
chỉ còn bạo lực
bắt đầu rục rịch
gông, cùm

bấy giờ có rất nhiều con chữ
nằm trên những tờ giấy trắng-tinh-than-vãn
không là một chửi thề vô lý
lại là những con chữ bướng bỉnh lì lợm
bước xuống hẳn khỏi biên giới sợ hãi
bước ra ngoài tình cảm riêng tư
bước vào chung
một làn sóng
gắng xô ngã cánh cửa ươn hèn
đang cố giấu giếm một tập đoàn khiếp nhược
núp sau lưng quá khứ tự hão
những con chữ bươn bả
không là một văng tục bực dọc
nhưng là một lời nguyền rủa
xuống lòng đường chai miểng đá đinh
giẫm lên đầu chế độ côn đồ
những con chữ đang bị cưỡng đoạt
bởi lắm hào nhoáng ngu si
những con chữ đang bị níu kéo
bởi lắm chấn song man di
những vi, ngạnh đang loi ngoi vùng vẫy
cố cắt rách những mắc lưới
hôi hám chủ nghĩa
và tanh tưởi chế độ

đêm tôi ngủ
những đôi mắt cá ươn vây phủ
nhìn tôi
lưng tròng.





HHiếu


21484



Image
tranh Trần Vinh



l ẳ N g .H o A .L ậ p .t H ể



mùa thu trở lại thăm nỗi buồn một giông bão mới
chiếc lẵng hoa nở muộn những phiến mùa hè còn bỏng lửa
bản án treo chung thân đang phát ngôn bừa bãi trên chùm phong linh nguội lạnh
khi cánh rừng là một giàn hợp tấu cỏn con
thì tiếng gù trên đỉnh cây thông là chiếc cello lạc giọng
chán ngấy

mùa thu chưa đến trọn vẹn
người họa sĩ đã vẽ vội vã chiếc lá úa trong đôi mắt con gái
đuối chết héo mòn hy vọng
những vết nhăn
hạnh phúc
chúng mọc không đúng lúc
một đuôi mắt chưa nếm mùi hò hẹn
phấn son chưa đủ ướt ẩm để bám, níu lấy cuộc tình chưa kịp thanh xuân
đã chín mùi bạc mệnh

cắm quanh quẩn trong chiếc lẵng hoa không nước
những chữ nghĩa mơ hồ
nuôi lấy một lời hứa huyễn hoặc
một nụ hôn tiền kiếp
múa may cùng chùm phong linh
cái âm thanh tùy hứng đa dạng
rù quyến lũ gió phản trắc
đến rồi đi
trang điểm chưa đủ cho một thứ
hạnh phúc khản cổ

mùa thu chưa đến trọn vẹn
một nỗi buồn chưa kịp thoát thai
đã ghé thăm
trên chiếc lẵng hoa
lập thể.


HHiếu
Image


22038




Image



đ Ê m, .s A u .đ Ê m .m A .á M



44 năm trước
một đêm không gió cũng không mưa
dọc theo lề đường ký ức
gã đàn ông mắt xanh mũi lõ ngồi phát những viên kẹo
cô độc ở xứ người
những viên kẹo có màu biệt tích vô danh của tấm thẻ bài chưa chôn theo bia mộ

cánh én đêm bay về đậu trên di tích hoàng kim cuối
một đêm tưởng tiếc
dọc theo bãi bờ của sóng trồng duy nhất trụ đèn cô tịch
những ngọn sóng vỗ lời hoang vu
tôi lột bọc giấy một viên kẹo
tròn và gồ ghề một núm hạnh ngộ
căng cứng lời tiễn biệt ngủ gật trên chiếc ghế đá mẻ góc duyên nợ
những đường bay khô khốc khoanh tròn vòng thân phận
nụ tầm xuân khép lại phiến hoa lấm mưa nắng
cái chậu hoa nứt rạn từ thủa thai phôi
vứt vào xó góc phố rêu phong niên thiếu

ở đó, chúng tôi diễn trọn vẹn một kịch bản hậu hiện đại
một trò chơi trốn bắt
núp sau chiếc mặt nạ quỷ ám
tôi bắt gọn bóng hình ma quái
cho vào chiếc túi lẩm cẩm của mình
mốc thếch câu chuyện cực ngắn
nhạt nhẽo mùi sến xẩm
lạc lõng góc hẹn hò
một âm bản ngốc nghếch
còn chua tanh mùi da trắng
bì bạch một câu thơ

44 năm sau
một đêm đầy gió đầy ma chướng
tôi âm bản em
liêu trai yêu dấu nợ
trắng đen
một thuở
chẳng màu mè.



HHiếu



22134



Image



đ Ê m .c u Ố i
.â M .L ị C h



đêm cuối
dăm ly rượu chưa nhấp môi
ý nghĩ đóng váng trên một ngày già nua nhăn nheo cuộc sống
lũ trẻ u60 vẫn ngồi ngẩn tò te nhìn
quyển lịch cuối năm
tấm lưng sương phụ đà hết xuân
nhờ nhờ mặt sáng của một hành tinh 50 năm ánh sáng
dăm nốt ruồi son hạnh phúc
lắm tàn nhang thời cuộc
trống tuềnh trống toàng ngày tháng
bộ xiêm y 365 mảnh kiểu đô thị mới đã bị gở trụi trần từng ngày xuôi ngược
nằm khóc sướt mướt
một bài thơ kinh điển vừa mới qua đời
nhường chỗ cho một thế giới tân hình thức và hậu hiện đại chật ních hiện thực xã hội chủ nghĩa
chỉ còn vài giờ nữa
đám trung niên u60 sẽ đeo lên lắm cặp mục kỉnh kèm nhem độ trong suốt
của một lăng kính rạn nứt
của 41 năm rượu mốc
để đón chào một nắng mới
bừng lên giữa khuya

giao thừa
là một ý nghĩ nhân dáng
rộn rã khoanh tròng nước mắt miền trung
nhăn mặt nhíu mày thân phận việt nam
một con lân chẳng buồn múa may
với một thân hình nặng nề vết sẹo bỏng phỏng kiêu binh
máu đang loãng nước xương đang rệu mục cùng căn bịnh ung thư hoang tưởng
tay chân bị chặc gãy lìa lặc vì lỡ trớn lấn nêu hàng xóm
khập khễnh lê qua con lộ cao tốc
của năm mới

ở phút 59
các lão già u60 mới bật ra khỏi lắm mớ mị xôn xao chí chóe công hầu
nâng ly chào tiễn biệt năm cũ
rồi khăn áo chỉnh tề
bắt đầu há họng nuốt tiếp
cọng dây thun năm mới.



HHiếu




22467




Image


V ì, . s Ẽ . k H ô N g . c Ò n
.. n h Á n h . t h Á n g . h A I . n À o . đ Ể . n G ắ T .L ấ Y!

____________________________________________________________________



ngắt một nhánh tháng hai xuống cài lên lọn tóc bạc nắng
[vẫn còn tươi tắn hơn ý nghĩ!]
mùa này hoa anh đào ở hoa-thịnh-đốn chưa kịp nở
chỉ có bông tuyết cóng buốt lưu lạc
và lũ thạch nhũ trong suốt thời cuộc
ù lì trong lắm hang động căm căm trí nhớ

phải chăng giờ này ngồi ở bờ kè
nghe inh ỏi bụi kèn
tiếng chửi thề lênh láng ngập phố phường
phải chăng giờ này vất vưởng dọc lề đường
nhìn cô chủ quán cà phê gom nhặt những chiếc lá úa
thồn vào chiếc thùng rác mùa đông phải chăng
có được một ly cà phê đặc sánh mùa thu
lóng lánh trên cặp mắt kiếng tư duy
ngồi đồng góc phố mùa hạ
chờ cuộc hẹn mùa xuân
giú cất bấy lâu nay
trên đôi con ngươi lêu lổng
và, phải chăng ngọn-gió-chướng-trung-bắc-lầm-lì-bản-mặt đã nhũn mềm nếp gấp

tháng hai luống tuổi rềnh rang tin nhắn một câu thơ mới chào đời
tháng hai già nua lọm khọm bản chúc thư một nụ mầm vừa chớm
tháng hai muộn mằn nâng niu dăm giây phút thượng tuần của vầng trăng vừa mọc trên bầu trời khuya hoang vu
ừ nhỉ, hãy nắm tay những con đường đang không biết sẽ mở ra hay rẽ ngoặt
hãy quàng vai những vạt trăng đang ngày vằng vặc hơn hay dần tối ám
hãy tựa vào tường vách và ghì chặt từng viên gạch nhân bản
đang bị gỡ đi khỏi cái bóng mát của phố phường
con đường chúng ta đi đang tẻ dần niềm vui
bóng hạnh phúc đang bị chặt cụt mất gốc
họ đã mang đi và trồng vào bảo tàng của tội ác
phúc cho họ những kẻ chưa bao giờ nếm được mùi vị
hạnh phúc
những kẻ luôn bị óc ách bởi lòng ganh tỵ
nên được thương xót

ngắt một nhánh tháng hai xuống
cắm vào bài thơ vừa viết xong tin nhắn
rồi thoát ra
bỏ chạy một mạch
về lại góc hẹn xưa
nhặt lên dăm mảnh nắng vàng bạc mưa
nhặt lại đôi mắt nắng-ưởi-hanh-vàng
dọc đường lưu lạc
hay đã nằm chết
ngất giữa lũ thời cuộc
khốn kiếp.




HHiếu



22550



Image




n H ữ N g . b Ư Ớ c .c H â N .
c H ủ . N h Ậ t



những bàn chân mạnh dạn bước xuống đường
đối mặt với những kẻ làm rào cản
có khuôn mặt sét gỉ
lâu năm
tôi bước một mình băng qua một con đường rỗng
trống một băng rôn
con đường có thể đầy xe cộ hơn
vào trước giờ ăn tối của khu phố
nơi lắm bữa ăn thịnh vượng
làm tôi khó nuốt

những bàn chân ôn hòa bước lên nghi vấn
của lắm nghị định thông báo nghịch lý
đi ngược lại sự phát triển nhu cầu nhân bản
ở đấy, chí ít là môi trường không khí cần hít thở
cho người dân của một đất nước không có chiến chinh
nơi không mảy may có mặt của khói lửa
nguồn nước vẫn bắt đầu khô cạn và đổi màu
biển bắt đầu nôn thốc chất nhầy xâm lược
ô uế thân thể đất nước
tôi băng một quãng trường
nơi có đông người đang ngồi sưởi nắng
mùa này còn lạnh
những chú bồ câu không cần áo ấm
vẫn có thể vơ vẩn nhặt từng mẩu bánh từ thiện
lạ mặt
dăm chai nước suối trống đang đứng xếp hàng
chờ lấy thêm nước uống từ nguồn nước thành phố
cổ họng tôi khô khát
nghĩ đến những người bị bắt
chẳng bao giờ được xếp hàng
nhận nước uống
từ những khuôn mặt linh cẩu
đói máu
và xác thối

những bước chân khốn khổ giẫm mạnh trên đường phố
đòi hỏi quyền làm người
quyền không bị tẩm độc
từ thể xác đến tinh thần
quyền được làm dân
[của một đất nước luôn rền vang cái loa dân-chủ-tự-do cách tự hào!]
dù là một người dân
đứng sau chấn song
của một bạo lực
câm điếc

tôi vẫn một mình lang thang ở các ngã tư
nơi có vạch băng qua đường cách an toàn
và không hề bị khủng bố
bởi các tiếng kèn xe thúc hối vội vã
nhưng tôi vẫn cúi gầm mặt mà đi
bởi không thể theo kịp những bước chân của họ
bởi tôi biết
ở bên kia trời họ là bài thơ duy nhất tôi viết
cho ngày chủ nhật này
chủ nhật khác chủ nhật mai sau
nắng bên đây
và đang mưa bên đấy
những giọt mưa chảy ra từ chân tóc dầm sương
dọc theo thân thể
xuống từng bước chân
đối kháng
chai mòn nứt nẻ
từ đời sống của họ.




HHiếu




22603




Image



h Ơ i .t h Ở .K I Ề U.B À O *



mệt tính nghỉ thở chút
nghe phúc niểng rên cần
hơi thở kiều bào bèn
gượng dậy thở tiếp muốn

thế phải đứng lên đi
đâu cũng thế chỉ cần
thở thật tình mà nói
chúng tôi như lũ cá

chết vì nước bằng chứng
là cả triệu người chết
vì nước biến là nơi
trầm tích bao nỗi đớn

đau của kiều bào lẫn
bản địa thế sao lúc
ấy bọn ông không tiếp
hơi thở kiều bào của

tưởng năng tiến bạn đồng
khóa ngụy quân tôi viết
thơ nguyễn chí thiện là
"đảng tắt thở thì cuộc

đời mới thở" hiểu chửa
lũ cá chúng tôi đã
tập tành thở hơn bốn
mươi năm nay ngoài nước

có sao đâu chứ, hỡi
niểng!



HHiếu

* tựa bài viết của Tưởng Năng Tiến



23649 top -
thơ HHiếu
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7
_______________________________________________
Tình Thơ Mùa Thu - thơ - Hoàng Thy Mai Thảo _______________________________________________

Image

Dưới ánh trăng thu lẻ bóng hình
Ta ngồi đợi mãi lúc bình minh
Chờ cơn gió nhẹ mơn ngàn nắng
Tự hát ru mình mộng nhân sinh

xem tiếp...

_______________________________________________
Ngữ... - văn - Phạm Chi Lan _______________________________________________

Image

Ðôi khi, thời tiết khí trời đem đến cho tôi những ngày sầu mang mang, chỉ thấy trống vắng và lâng lâng khi nhìn mầu nắng quái thoi thóp lấp lánh trong một vòm cây. Vài con chim về ngủ sớm trên cành, và những gợn gió nhẹ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Về Từ Vô Vọng - nhạc - Hoàng Đình Bình _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Thu Hồng Một Thuở - ảnh - violetdehue _______________________________________________

Image


xem tiếp...