THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP








Image


n g Ọ n g .â m
____________________________________________________________________________
m i ê n.



cóc

thiềm cung cóc ngủ ba năm
trở trời cóc nghiến răng gầm nhả thơ
tay che mắt nắng vật vờ
lá lay con chữ miệng khờ ngọng âm



bút

bút rằng ngó ngoáy từ tâm
lâu rồi bút chết bút nằm cong queo
lâu rồi sóng chẳng còn reo
sông chẳng còn nước khô teo đầu nguồn



mực

nghiên khô mực chẳng ai mài
tránh nhau em bỏ lại hai tảng buồn
nghiên chìm trong bể mưa tuôn
mực nhoà nhạt thếch cõi hồn thơ phai


Image


14196



âm như vầy mà còn bị gọi là "ngọng", thì âm của mình chắc không dám viết rồi miên ơi... :-))


14247

cám ơn HY...Ngọng thiệt đó, dạo quanh chân núi một vòng thấy mình đúng là hai lúa, nhiều kỳ hoa dị thảo làm hoa cả mất lúng túng tính trốn về ruộng rồi, may có HY...


14262



Không sao miên à, nếu thằng chột dẫn thằng mù đi được thì HY cũng dẫn miên đi phon phon được :-))


14269





Image


t h i ề n .m Ô n
____________________________________________________________________________
m i ê n.




căn nhà ấy như một tu viện cửa thường đóng kín
thỉnh thoảng người ta vẫn nghe tiếng chim hót từ một khung cửa sổ
tiếng hót thật ngọt như của loài hoang điểu vùng đông bắc xa xôi
mà đôi lúc lại nghe xôn xao như tiếng sóng dội về...
của thời gian nào xa lắc đã thất lạc từ vạn kiếp luân hồi

thỉnh thoảng người ta thấy mơ hồ những bóng dáng con người
khắc khổ như những nhà sư Ấn Độ tiết kiệm ngôn từ...
hay hà tiện như phú ông đến độ cất dấu cả một lời chào chẳng dám tiêu xài
sợ lỗ lãi... giữa chợ người khất thực.
trên vai mang nặng những bầu thơ kinh kệ, đi đứng khệ nệ
và những con chữ chết ngộp, thọ trai giữa ngọ đông về

thỉnh thoảng người ta thấy có chút ánh sáng phát ra từ một chiếc đèn hoa kỳ
đã tuyệt chủng từ trăm năm
trông giống như bóng trăng tròn
soi rõ những bức tranh loã thể lập loè bên trong khe cửa lúc đêm đầy
những bước chân của nàng Bích Câu nhẹ như hơi thở
bước qua thềm Tú Uyên nghe lạnh cửa Ngọc Hồ
đêm vẫn trờ qua đôi mắt người đời nhắm tịt...

thỉnh thoảng người ta thấy có nụ cười khô dán trên tường
người con gái xếp chân bằng mắt lim rim
như ngủ ngồi trên đất
bên cạnh ngổn ngang một thúng tơ và xác chết của những con tằm
ngày cuối năm chông chênh cõi tạm
một nửa đời đã bỏ lại sau lưng

thỉnh thoảng người ta nghe có tiếng đàn rất trầm và rời rạc
nghe chênh vênh “một cõi đi về”
nghe quẩn quanh của con gió mùa thổi lạc
bước ngựa hồng dừng lại ngẩn ngơ nhìn...
âm thanh ngừng thở làm cho tiếng đàn câm trên tay người nhạc sĩ
bỗng tĩnh mịch hoang vu

căn nhà ấy như một tu viện cửa vẫn thường đóng kín
khách vãng lai không nhiều
người ta thấy một gã liêu xiêu đẩy cánh cửa chiều nay
và một con bọ ngựa dơ tay che gió, mắt nheo nheo trông méo mó tuổi đời
cánh cửa nặng nề di động
kêu cót két trên nền gạch cũ kỹ
thời gian đã rêu phong
vài con mọt bò ra đi lại bên cánh gỗ
khoe râu răng rồi lững thững lại chui vào
ẩn thân như các thức gỉa nhập thiền sau khung cửa quá hẹp...


Image


14353



ráng bám vạt áo HY đây...


14354



hôm qua đọc bài này chợt chép miệng một mình "thơ của Miên dạo này... hiền quá" :-))


14372



thôi thì gởi vài câu thơ... dữ kẻo lại bảo... ôi sao hiền thế.
Cám ơn HY.

*


Image


n g Ó n g .x U â n
____________________________________________________________________________
m i ê n.




xuân này em có về không
bưởi vừa điểm trắng những bông trĩu tình
Đồng Nai sóng vỗ lênh đênh
cầu Ghềnh vài nhịp chông chênh nước nguồn
mưa từ Sông Phố mưa tuôn
vắng em trời đổ nỗi buồn vai tôi
Biên Hùng ga đón tàu xuôi
nửa khuya đếm bước tìm người chân mây

xuân này em có về không
Ngô Quyền ngói phủ rêu phong mấy mùa
cà phê quán đợi giữa trưa
mộng xưa quá giấc lưa thưa nụ cười
hai bàn tay nắm cuộc đời
ngón cong cóng lạnh che trời đổ giông
khu Vườn Mít mất cội tông
em về chắc cũng lạc không giữa dòng


Image


14389


Hoài Yên wrote:
hôm qua đọc bài này chợt chép miệng một mình "thơ của Miên dạo này... hiền quá" :-))


Hoài Yên à, ước gì "thằng" Tí Nhè vẫn còn phá như thuở hồn nhiên... :p

thấy có người ngóng... mình cũng bắt chước...
Yên Chi ngồi trước ngõ ngóng chị htc, không biết chị htc "gánh mùa" đến đâu rồi... mùa tuyết, chắc gánh thơ mùa tuyết của chị sẽ đầy ắp những bông hoa lóng lánh thuỷ tinh... :)


14400




Image

g á n h .
H Ồ N G
____________________________________________________________________________
m i ê n.




em gánh tuyết qua mùa đông
còn tôi quẩy gánh hoa hồng vào xuân
tôi một đời nợ gian truân
em thảnh thơi trốn bỏ trần trụi tôi
triệu đoá hồng mãi xa xôi
tôi còng lưng vác biết rồi trao ai

Image


14420 top -
ngỌng âm
1, 2
_______________________________________________
Viễn Du Mùa Thu - thơ - hoàng thy mai thảo _______________________________________________

Image

Rơi từ cõi mộng đoá tình si
Rơi giữa trời thu giấc xuân thì
Rơi vào biển biếc lời cuồng sóng
Rơi chiếc lá vàng khúc biệt ly

xem tiếp...

_______________________________________________
Một Điều Gì Khó Nói - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Để có mình trong lòng một ai đó với những hoài niệm đẹp là một điều không dễ, không phải là tình yêu, không thể là dấu vết của dục vọng, mà là một cái gì thiêng liêng vượt lên trên mọi cảm xúc thấp hèn...

xem tiếp...

_______________________________________________
Chiều Mù Lá Đổ - nhạc - Nguyễn Tiến Dũng _______________________________________________

Image

chiều ra sông bến lạ
bên kia phố lên đèn
mới biết mùa đông gọi
một mặt trời không tên...

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Đông - ảnh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...