THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image

b à i .t h ơ
...t h á n g .2
____________________________________________________________________________



Tôi đang viết bài thơ tình tháng 2
Em biên thư nhắc:
"Cơn mưa vùng ấy"
Như cả mùa xuân, mưa cũng vậy
Đổ về thoáng chốc lại bay

Em có biết?
Buổi sáng, trời tờ mờ buốt tay
Sương và phùn miên man từ đỉnh núi
Những đoạn đường trắng toát màu mây
Ánh đèn xe lóe vàng, rồi biến vội

Ừ! Tại sao hôm nay ngồi mà nhớ
Đổ lỗi bằng "bất chợt thế thôi"
Nghe thèm cái nắng mươi năm trước
Xa lắc, còn trừu tượng mãi chưa vơi

Tôi nói dối bài thơ tình tháng 2
Chẳng tự thú nhưng hình như em biết
Lần cuối cùng đôi mắt ướt trong nhau
Bến, ga kia, buông tay là hết

Em ơi! Đôi lúc mưa về ngang
Chốn tôi ở mùa đông nhiều hơn nắng
Có bài thơ nào mà tôi đề tặng
Có bài thơ nào tôi nhắc đến em đâu

Lững thững tháng 2 kề cận phía sau
Ngại không đón, sợ tình bay đi mất
Viết bâng quơ để chữ nghĩa làm đau
Bám từng câu và lan ra bất tận

Em nhé bài thơ tình tháng 2
Vẫn để trống khung tên người nhận
Vẫn ngoài lề cảm xúc, giấu nhau
Mà ý tứ là miền thương rất thật

Chắc không ai lại nỡ trách ai
Tháng 2 chia đông-nam, tây-bắc
Gió mưa chưa đến buổi nghỉ ngơi
Em ra phố, nhớ quàng khăn, kẻo lạnh



c a p h e s u o t n g a y




7528



Image

đ â u .đ ó
...t à n .p h a i
____________________________________________________________________________



Một chút tàn phai một chút hương
Người đi như nắng chết bên dường
Bờ nghiêng, dáng đổ, buồn lên vút
Không tiếc nhau gì không vấn vương

Sắc đã vàng hoen đời bụi ố
Giết nhau từ đối diện trời đông
Quay lưng câu nói nào như cứa
Gục ngã đòi chi phải máu hồng

Ai bỏ, xa lìa kia phố kia
Mây đuổi, hoàng hôn mùa xám mùa
Biển thoắt triều cương gầm thét dữ
Núi bỗng hờn căm ngăn vách ngăn

Một phút chiều nay một thẫn thờ
Lòng nghe chữ nát dưới vần thơ
Con đường, nắng nhiễu dài linh láng
Cứ thế nằm ôm vệt thẫn thờ



c a p h e s u o t n g a y



7696



Image

d ư ớ i .c h â n
....h u y ề n .s ử
____________________________________________________________________________



Nến đã thắp dưới chân huyền sử
Và em bỏ về phố bên kia
Từ độ ấy, chiều mang mang hoe dại
Những chùm mây viễn xứ xa lìa

Khi ta ngồi khâm liệm một hoàng hôn
U tịch chồng lên nhau từng lớp
Gió bốn bề lặng lẽ thốc lên
Thành quách mọc che đường vào mắt

Thôi đừng gọi, đừng ai gọi nắng
Để tiếng khàn lạc lối ma thiêng
Tượng công viên dọc ngang đầy vết
Hàng cây lạnh vắng bóng sinh cầm

Bởi thế, muôn đời ta chán ghét
Ngự trị là ngôn ngữ hèn thua
Lá chết cuối mùa đông thèm dậy
Thét oang vùng gai ốc vô thừa

Hàng loạt dáng người đi như cát
Lăn tròn trong phiến thể ngây ngơ
Tóc vấn, vai chờ bao lâu nữa
Dấu mòn hoang, rồi đó sẽ lu mờ ?

Ngọn lung linh, cần chi bão tố
Phừng phừng hỏa táng, lửa sinh phong
Hoài nghi đốt, hồ đồ ta đốt
Ngùn ngụt thêm, kiếp cháy vô cùng

Bàn ghế khẳng khiu màu gỗ cũ
Con đường ngẩng cổ khóc vu vơ
Bụi bặm nghiêng mình bên khói nám
Muôn đời chát đắng vị cà phê

Vùng êm ả đã sa chân miền giá
Nên điều chưa đến ngả hoang mang
Áo lộng ấy một lần chân bước
Hương màu xanh và giọng hát tan tành

Hôm nay cạn, sắc chìm cuối đáy
Cầu vồng đơn lẻ nối thinh không
Em có thấy trăm ngàn dao cắt
Góc ngày ta, từ phía thiếu linh hồn



c a p h e s u o t n g a y




7705



Image

e m
.....đ ừ n g .b u ồ n
____________________________________________________________________________



Em đừng buồn
Bởi vì mưa cũng sẽ về
Anh đã lau sạch khung cửa kính
Và đợi...
Thói quen của mình bây giờ
Như những vết thương xưa
Liền lặn nhưng bày dấu tích
Chẳng còn đau... mà mãi đấy không nhòa

Em đừng buồn
Bởi vì cuộc qua lại, chen chân
Tình cảm: giận, hờn, thi nhau cài răng lược
Nghiêm trọng hơn là lòng bình an
Cần phấn đấu: sống còn hay mất tất
Thời gian tiêu pha tới tấp
Sẽ có những nỗi buồn phủ xuống nỗi buồn

Tại sao trước cơn mưa có gió
Ngộ nhỡ mây bay?
Tại sao sau cơn mưa im lặng
Ngộ nhỡ đất trời quên?
Thật lắm điều, đôi khi chả cần lý giải
- Áp lực
- Đòi hỏi
- Nghi ngờ
- Cả tin
- Nông nổi
Ồ ạt như bom xăng, hỏa pháo
Như trận phủ đầu mọc những nắm tay

Thế nên, buồn:
- Vô cớ
- Tự ái
- Lý do
- Hấp tấp
- Hồ đồ
Chỉ có thể so sánh bằng năm hạt mưa
Trong cơn cuồng phong mang khuôn mặt người, cho đến cuối

Em đừng buồn
Chúng ta hãy lấy cái nghẹn đau
Của cả hai
Mang ra….
Để cười khẩy
Để bảo chúng là
Bọn bay ký sinh vào thể xác
Hòng cắt ngắn chu kỳ
Hòng băng xuyên tráo trở đoạn đường

Chiến thắng của vòng đua
Không giá trị với cua rơ gian lận

Em đừng buồn
Vì thủy chung từ mầm đất
Có một loại cây tự nhiên
Phả phấn vào không gian hít thở
Buồng phổi chứa no đầy oxy tất bật
Càng thêm thắt nhiều, càng trĩu nặng hạt rơi

Em đừng buồn
Rồi mưa sẽ về
Vỡ nát giọt tròn to
Mắt sẽ ướt không vì ngấn lệ

Anh đã lau sạch khung cửa kính
Xem rộn rã đất trời
Phố rực sáng bởi ngoài kia nắng
Nhưng lồng lộng và ngồn ngộn gió
Một thói thường như anh từng tự hỏi
Mưa sẽ về...
Nhưng ai biết:
Nay?
Mai?



c a p h e s u o t n g a y



7836



Image

C H U Ỗ I
....n g à y .m ư a
____________________________________________________________________________



Bụi đất bay bám ngọn cây
Thốc tung gió nữa chất đầy lòng thêm

Bật thức từ cội nguồn quên
Những màu sắc trộn lên phên giá, chờ..

Tìm thấy gì chuỗi ngày mưa
Mong manh hóa bức màn thưa vô thường

Lối đời trổ thạch-trinh-hương
Như tiền kiếp của hạt sương rửa mình

Tẩy trần trong cuộc mưu sinh
Thấy bàn chân tạc dấu hình mơ qua

Tóc bay, hay mây quan hà?
Vừa quay ngoắt đã quá bao năm dài!

Thiên thu tiếp bến ngày mai
Dừng toa, đón một bờ vai lẳn tròn

Khoảng vói nhìn cũng còn con
Dòng trôi thất thoát có còn lại chi

Chẳng phải lý do phân ly
Chẳng ai nhắc nữa từ khi ấy, và…

Đêm, vồng cây lạ đơm hoa
Sáng, nom chạm xước vài ba cánh vàng

Muốn làm du tử đường hoang
Sợ im lặng với bàng hoàng giao nhau

Tí tách, vẫn vòng kim mau
Buồn nghe như những hạt sầu đang rơi

Hồn người ướt quá… mưa ơi!



c a p h e s u o t n g a y


Image


7930



Image

n h ớ
____________________________________________________________________________



Làm thế nào để gặp lại dòng sông
Hà Nội em ngày xa xa cũ
Mưa ướt khuấy vai, mùa dâng nước lớn
Cả phố dài, trong mắt chìm sâu

Làm thế nào chạm buổi nắng ngoan
Lưng vòm sấu, cành riu riu ngủ
Dưới lòng đường, năm ngón xốn xang
Sợ khẽ buông ra là đánh mất

Dăm hạt tháng Ba ngang qua hôm nay
Mùa xuân đến chân đồi, đánh thức
Giấc mơ bay tít vào mây
Hồi hộp bến, ga, những sân tàu có thật

Anh vẫn thế, dối mình dối mãi
Khoảng khắc im cùng lúc lặng người
Cứ Hà Nội, em, trăm nghìn cái nhớ
Dồn dập về, chẳng thể nào nguôi

Một ngã quanh đâu đó, phải chăng?
Mường tượng quán quen, màu xe đỏ
Nụ cười trầm và giọng rất Thu Phương
Cái lá bàng run lên vì ngỡ...

Ngoài kia sương trải ở ngang đồi
Hiên nhà nhón nhén sợi tơ rơi
Mỏng manh hơn cả niềm hiu quạnh
Lâu rồi, lâu quá, giá mà... thôi!



c a p h e s u o t n g a y



7936



Image

r ó t .l ạ i
....t r o n g .n g à y
____________________________________________________________________________



Những cơn mưa chợt về rồi đi
Cây cỏ đất đai đều có cơ duyên thấm ướt
Nắng hâm nóng vài ba hôm
Gió len vào, nỗi niềm, và phấn đấu

Để làm gì? Từng hạt nước khuất xa!
Để nhớ? Để buồn? Hay nuối?
Phút giây ngang qua chiều dài tháng Ba
Mọi thêm bớt, kỳ kèo đều muộn

Vẫn là thói quen nhìn xuống con đường
Lá sồi vừa mới đơm, đã nhạt
Dăm cái cuống rủ nhau hoe hoe
Như có ai nhuộm tâm tình cho chín

Hình như em đang khuyên tôi điều gì
Hình như em đang truyền cho tôi sức lực
Hình như em vẫn sát bên vai
Niềm tin dẫu đôi lần như đánh mất

Lâu lắm rồi không nhặt được hồn thơ
Chúng thất lạc như chính mình thất lạc
Chiều sang Hè, vẫn chập choạng bơ vơ
Mưa đến muộn, gió đành man mác

Từ khi nào, dòng xuôi thôi nhộn nhịp
Rộn ràng đâu, muôn một nụ cười
Cô đơn lạnh, màu xe vút vội
Cuống hoe vàng không đợi, tìm rơi

Sân rào vắng, trầm ngâm hoa trắng
Khoảng vô hình, muôn phía cách âm
Dường như vọng câu gì không rõ
Ở bên ngoài, rồi lặng xuống, rồi im!



c a p h e s u o t n g a y




8233




Image

t ừ .b a o .l a .đ ế n
____________________________________________________________________________



Về, ta nghe chim hát hộ người
Chân bỗng dừng giữa vùng xa xăm
Sóng cuối cùng của dòng nước lớn
Hai bờ e ngại vỗ lời quên

Hồn phi mã, thanh xuân, vó vọng
Máng thời gian thèm nhức cỏ non
Mênh mông đó ai bày sa mạc
Dấu ngựa hồng phung phá đồi hoang

Thiêng liêng hãy cho ngày bão lên
Cuốn thành trì chắn ngang rời rụng
Cát trườn nằm bỏng rát trong tay
Lửa gần nhau dựng sống

Bóng mây đi qua, hạt mưa ở lại
Con đường thức giấc ngoảnh sau lưng
Ngàn tiếng động ùa lên khác lạ
Những dặm dài nuốt ngốn mấy mươi năm

Người, thương ta, vẽ một bức hoa
Mực còn đỏ nụ môi hồng triện
Dấu ngựa hồng bụi lốc bao la
Người có đợi lúc mùa xuân tìm đến?



c a p h e s u o t n g a y




8236




Image

l à m .s a o .q u a .h ế t
....m ộ t .c ơ n .m ư a
____________________________________________________________________________



Có lẽ chẳng bao giờ tôi qua hết một cơn mưa
Chúng dường như...
Vẫn đuổi theo từ những hướng không định trước
Lúc vồ vập xuống
Lúc vuợt hẳn, ồn ào đứng đợi
Lần nào, vừa bận bịu chắn che
Phía sau mây, ngẩng lên, bất chợt
Đùa giỡn giữa vùng biên cương khô/ẩm ấy
Cánh chim khinh khoái trong chiều
Nguyên lý vốn dĩ của...
Tự do? Đối kháng?
Hay hiển nhiên, sinh hoạt ngự phòng?
Và, yếu tố thời gian
Có ai biết, tại sao!?
Lẽ thông thường trải nghiệm
Mây, gió nhiều (dĩ nhiên mưa) tụ tập chốn hoàng hôn
Nguyên nhân bởi mắt nhìn? Xế nắng?
Mặt trời ngoảnh đi, trăng bừng sức hút
Ba phần tư thủy phận, câu thúc không ngừng
Nhưng...
Thị xã ở, cả tuần mưa sùi sụt
Huế ngày xưa, mưa ngút Chạp, Giêng
Quảng, Vu Gia, triền miên bấy ngày nặng hạt
Buồn thấp cao, đảo đất, nghiêng trời
Thế! Chả nên qui vào thời gian
Cũng chả qui vào sức hút, nắng nôi
Một lẽ nhất định đúng
Mưa khuya thì cầu vồng đi ngủ
Sắc màu kia chỉ tác dụng làm cái nhớ hiện hồn
Để xen lẫn, rì rào, tiếng còi vô vọng
Chuyến tàu nào nghiến bánh xoay lưng
Đối diện, trở về, trên tường vôi trắng
Anh đèn khuya thất thểu chập chùng
Em chả phải mưa
Chưa từng là nắng
Chả phải cầu vồng
Không tụ thân từ tiếng còi vô vọng
Mà tất cả những điều trên – đều đúng
Phía bên ngoài tôi, trùm lên mọi nghĩ suy
Sực thấy bước mình bao giờ qua khỏi
Giọt nước tròn, tinh thể vỡ, lại tròn nguyên
Không có nhau
Sao bốn hướng vẫn đầy...
Mưa xối xả chưa từng ngừng em ạ
Gót mệt đờ, cơn cuồng vũ có ngừng theo
Đến rồi đi, lắm điều nhận diện
Cuộc gặp gỡ ai đâu ước hẹn
Tôi không bên ngoài nên ngờ vực mình
Khi lớ ngớ... còn trong !



c a p h e s u o t n g a y




8482




Image

m ư a .b ê n .b ờ
T H Ạ C H .H Ã N
____________________________________________________________________________



Tạch tạch ngồi nghe, bờ Thạch Hãn
Nhảy nhịp đều trên hố cá nhân
Ròng rã ngày đi, đêm ngủ lỗ
Nắp hầm bưng kín nửa màn đen

Hai giờ bay, Sài Gòn xa lắc
Mùi hương má phấn thành hơi sương
Dòng sông đá, mồ hôi còn rịn
Thành đô chưa dạo hết con đường

Thép súng nhợn tanh. Trời Quảng Trị
Phừng phừng lửa khạc rát nòng xanh
Đạn xoáy buốt ra ngoài khương tuyến
Bóng người như sóng dựng ào lên

Mưa hóa hạt quanh vành nón sắt
Chợt nhớ chiều ướt đẵm, Brodart
Tách nhỏ xưa, ngây mùa nước hát…
Tuyến đầu, hun hút trắng tầm xa

Áo trận nứt tưa, nhàu, khói nám
Sình khô, nâu bết, quyện hơi người
Mưa đeo tử khí, đời chưa tẩy
Trăng rờn rợn đỏ, trốn vào mây

Đất ẩm, chôn mình như nghĩa địa
Tàn dài, điếu ngắn rít qua môi
Mưa bám trụ khinh binh tiền sát
Đợi cơn hồng thủy át xung phong

Thạch Hãn nông sờ con nước lợ
Nhánh lau gầy sững, đứt ngang thân
Đầu đá vỡ, găm hoang lòng đất
Đến rồi đi, ai đếm mộ phần ….

Mưa để vết trên dòng Thạch Hãn
Ngoằn ngoèo loang lổ uốn tây đông
Những tia máu căng bờ nam bắc
Trong từng đôi mắt cháy ngàn năm



c a p h e s u o t n g a y


Image


8504 top -
góc yên lặng cuối ngày
1 ... 9, 10, 11, 12, 13
_______________________________________________
Em Về Tôi Bóng Liêu Xiêu - thơ - miên _______________________________________________

Image

em về tôi bóng liêu xiêu
ngẩn ngơ như trúng ngải yêu mất rồi
có con chim nhỏ hót, cười
nhạo tôi thằng ngốc giữa trời biển si

xem tiếp...

_______________________________________________
From A Corrner Of My World - văn - nttn _______________________________________________

Image

as i was still standing in the kitchen, feeling slightly sad that i had missed saying goodbye to TB this morning, i heard a chime from the cell phone and a text popped up...

-- I said bye but i dont think you heard me so bye mom! Ill be back for lunch.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mưa Chiều Kỷ Niệm - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Có một mình anh đứng trong mưa
Nơi đây hình bóng cũ mịt mờ
Em ra đi không nói một lời
Từng chiều mưa dĩ vãng
Xao xuyến mãi trong lòng anh

xem tiếp...

_______________________________________________
Ghost Town - ảnh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image



xem tiếp...