THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image


h ư ơ n g
....N G Ọ C .L A N
____________________________________________________________________________



Hôm xưa tìm hoa Ngọc Lan
Dẵm lên màu nắng vàng hoang bên đồi
Mây như thả cuộc tình trôi
Bện hình lưỡi hái, xác người xô nghiêng

Hương từ dạo ấy xa em
Những hồn thu đã mặc nhiên vắng cười
Lạnh từ búp mở đầu môi
Đến mùa đông mọc giữa đời từ ly

Toa tàu thét hồi còi đi
Đuổi xua dáng dấp xuân thì về xa
Đường ray biên giới nhạt nhòa
Cành hoa trắng cũng phôi pha mất rồi

Hôm nay giống quá, mây trời
Bện thêm giữa khoảng xác người xô nghiêng
Đôi mắt nào hình bóng đêm...
Hương đằm vũng nhớ vì quên chưa đành!



c a p h e s u o t n g a y




6777




Image


m ư a
...c h ư a .v ề
____________________________________________________________________________



Quả thật, mưa chưa về ngang đại lộ
Những dấu tình loang lổ, vết xe xưa
Làm bụi cuốn trong nắng vàng lăn lóc
Tốc bay lên tít mãi phía hoen mờ

Chưa vội vã tàn thu, mà đông đã
Sấn sổ về lũng thấp cả tuần nay
Sương sớm phủ như quầng tô mi mắt
Gió chập chờn giao động mấy hàng cây

Nào có trách cái mùa thương đi mất
Để lại heo may quen thói vỗ về
Rồi buôn buốt, rồi tê, rồi giá rét
Rồi cấu cào khi quạnh vắng ngồi nghe

Chợt thấy nhớ bàn tay thèm hâm đốt
Củi lửa lò hắc hiểm khối mùn tro
Cô đơn quá, đốm xanh buồn leo lét
Mấy năm chờ thay kiếp cháy bùng to

Ta dừng lại bên lề quen, đại lộ
Một rừng người vun vút lướt nhanh qua
Không có dấu hiệu nào cơn mưa sẽ
Ghé đến tìm, dù vẫn cũng... xót xa



c a p h e s u o t n g a y



6800




Image


b i ể n .n h ư
.....h ô m .n a y
____________________________________________________________________________



Những khát vọng buốt sau ô cửa
Và ta cúi xuống tìm ngày bình an
Màu của biển hay áo em chợt thẫm
Bàn chân xa, hoa nở giữa cát vàng

Em đi đâu để tím hồn đại dương
Buồm ảo giác chìm trong ngàn sóng
Em đi đâu, mặt trời nửa hoàng hôn
Bờ dựng đứng, phủ vây, gào thét

Bao lâu rồi bước vui chưa qua đây
Bao buổi chiều lê thê làm heo may
Hàng cây khờ khạo mùa rơi rụng
Bầy dã tràng uống mặn gục đầu say

Ta ngồi lặng, xung quanh là đá
Gió trùm xuống tóc, trùm lên thân
Vai ta vắng đôi bàn tay quen thuộc
Buổi trùng khơi, chưa gặp lại một lần



c a p h e s u o t n g a y




6847




Image


k h i .t ô i .t r ở .v ề
............h ô m .n a y
____________________________________________________________________________



Tôi e ngại buổi trở về hôm nay
Sẽ những lúc ra vào hỗn loạn
Mùa đông mọc trong bàn tay vắng
Ghế bàn quen, băng giá thênh thang

Tôi đang ngồi viết bài thơ cho em
Hay kể lể mối hờn con nít ?
Quen nết rồi, viên kẹo ngậm quanh năm
Rơi xuống gầm giường, lăn mất hút

Một thói hư, có đáng trách gì đâu
Chẳng phải dối gian đan tình, giăng luới
Mỗi hoàng hôn, mặt trời vào chập choạng
Những ngón tay bước tới lối đời riêng

Tôi sống còn nửa quãng thời gian
Tìm lại biết bao ngày đánh mất
Đến với nhau như khao khát vòng tay
Si mê để giờ đây lẳng lặng

Em nát tình kia, chạm đáy hãi hùng
Đâu phải quay mặt đi là hết
Kỷ vật góp gom ngần ấy mong manh
Mấy từng không, đã vô tình mây khói

Tôi e ngại buổi trở về, nhớ em
Đàn hát cũ xa vời, lạc giọng
Im lặng hóa thành những nốt biếng câm
Thân xác đó mơ hồ đêm chiếc bóng!



c a p h e s u o t n g a y



6871




Image


đ ô n g .s a n g
____________________________________________________________________________



Anh muốn đêm nuốt vòm trời kia
Thâu địa cầu bé lại
Cho đoạn đời không cách đường xa
Dòng sông không đôi đầu chảy mãi

Lời tự thú, tháng 12 ngập nhớ
Làm cơn lốc vòng đai
Thung lũng lạnh, vũng buồn co rúm
Núi đồi trơ, khô héo đến mệt nhoài

Từ một ngước nhìn xưa, phựt cháy
Em ơi! Hơi sưởi ấm ngày quen
Lửa có bao giờ biết cũ
Mà ngóng trông đỏ chát vô cùng

Buổi bước đi, vàng phơi xác lá
Tuần hoàn vỡ nát dưới bàn chân
Người vắng, tháng năm dài ngã xuống
Hồn thiếu vui, khao khát đứng một lần

Phố xô đẩy xoay mình sột soạt
Hồ tẻo teo dậy sóng tù đày
Nhưng bặt tiếng những loài di điểu
Hành phương nam, từ chớm heo may

Anh muốn gần, nâng vạt áo hoa
Đêm hèn kém, bầu trời chưa nuốt nổi
Giông bão này cho dẫu cuồng lên
Đông, tây, biết bao giờ sẽ nối

Hôm qua dưới lòng đường, chiếc lá
Chết trầm ngâm như một cánh bàng
Anh sợ quá! Vết thương nào đang cắt
Mơ hồ như nhát chém - đông sang



c a p h e s u o t n g a y


Image


6884




Image


t ó c .n â u
............H à .N ộ i
____________________________________________________________________________



Có một lần anh trách
Mùa đông nắng chẳng ngoan
Ậm ừ như dọa ốm
Không ấm cũng không vàng

Tháng 12 mở cửa
Trong lành buổi sáng nay
Hơi cà phê mờ tỏ
Cốc nhỏ nghiêng trên tay

Năm nào, năm ấy nhỉ?
lần hẹn đưa nhau ra
Bờ hồ hun hút gió
Hải Đường sắp đơm hoa

Mấy búp trông béo nục
Trắng hồng làn môi hương
Hà Nội mùa đông chỉ
Lác đác lá trên đường

Em hay đùa mỗi lúc
Anh phố Cảng ghé sang
Bảo rằng Hà Nội ngóng
Khô héo cả dãy bàng

Nhặt dăm ba sắc đỏ
Xòe quạt che má xinh
Suốt chặng dài em nép
Cơ hồ sợ mất anh

(Lâu rồi tên không rõ)
Quán nước bên hồ Gươm
Rượu pha xanh nhờ nhợ
Cứ gọi quán Đại Dương

Vị không nồng cay lắm
Nhắp tí mà đã say
Anh nói - trời đất hiểu
Chẳng lẽ vì ngất ngây ?

Bên kia nhà bưu điện
Đồng hồ 6: 15
Gió mùa dâng săn sắt
Thời gian trôi nhanh nhanh

---

Loanh quanh rồi luẩn quẩn
Mới đó đã 10 năm
Người đi không dấu vết
Hà Nội thế cũng đành

Lần cuối cùng tin nhắn
Ai tìm thăm chốn xưa
Từ bôn ba xứ lạ
Về hứng đẫy cơn mưa

Nghe mà yêu làn tóc
Đẵm ướt nước còn đâu
Mười năm qua, qua mất
Màu nhuộm có còn nâu ?

Hôm nghe bài hát cũ
Cứ nghèn nghẹn niềm đau
Hà Nội mà anh nhớ
Những lần chân sát nhau

Sáng nay không lạnh lắm
Nắng cũng vàng rất tươi
Không hiểu vì ngưng gió ?
Hay vẳng tiếng ai cười ?

Mấy năm không hớp rượu
Còn nghiện mỗi cà phê
Cốc nâu pha màu tóc
Mỗi lúc nhớ thương về

Giờ chả buồn trách móc
Chẳng ngoan nắng, cũng ừ
Đất trời chưa bé lại
Khoảng cách cứ hình như....

Tháng 12 tuốt lá
Thèm tơi tả chốn này
Rượu hồ xanh quán nước
Nhắp nữa một lần say



c a p h e s u o t n g a y



6898




Image


s a o .e m...
____________________________________________________________________________



Sao em không là con sông?
Uốn quanh thành phố, giữ vòng tay ôm

Sao em vẫn như khoảng buồn
Giữa trời mây kết mảnh vuông khăn chờ...

Mắt thu rươm rướm hoen mờ
Còn hư ảo mãi giấc mơ lụa vàng

Em có là chuyến đò ngang?
Để chiều sóng vỗ thênh thang mạn hồn

Đừng em ơi, gió bốn phương
Màu yêu sẽ ngả tím hoàng hôn kia

Con đường đợi khóc cơn mưa
Hứng đau đớn xác cành khô đoạn lìa

Đến khi nào thì em về?
Trăm năm phố vẫn nằm nghe chính mình

Vọng từ đâu khóe môi xinh
Tách mùa đông khuấy hạt tình ngọt xưa

Toa tàu, chuyến cuối cùng chưa?
Trạm đời soi bóng buồn ngơ ngẩn dài

Gió lành lạnh phủ trùm vai
Chao ôi thèm mảnh tóc dài tơ hương

Sao em không là con sông?
Uốn quanh thành phố, trói vòng chân đi

Hôm nay nắng nhỏ thầm thì
Nhanh nhanh vồi vội câu gì rồi tan

Rồi... mênh mang đến tận ngàn!



c a p h e s u o t n g a y




7040




Image


c u ố i .n ă m
____________________________________________________________________________



Sắc đã lam dần trời cuối năm
Mây tô màn nhạt mùa sang đông
Gió nghe rưng rức đồi tây bắc
Chim đậu cành khô biếng lượn vòng

Ải đá trơ đầu sương nhấp nhô
Hiu hắt trần gian, lòng không thơ
Cốc cạn hỏi han bàn ghế buốt
Ta nhớ em, áo màu, cửa Ô

Vắng trẻ, hôm nay nhà lặng im
Mắt chìm song cửa, thềm hoa quen
Khăn ấm xuề xòa giấu buổi sáng
Hương đắm tình nhân, hương chưa quên

Thân một, Ngọc Lan gầy trút lá
Sót nụ muộn màng, búp khẳng khiu
Chết buổi đầu tuần nắng chưa kịp
Phủ vàng như mộ mới người yêu

Ảnh cũ, ngất ngây thèm Hà Nội
Tay vin áo trắng, cười lâng lâng
Lửa bếp sôi già bọt reo tiếng
Mạn chè chát đắng, sầu dâng dâng



c a p h e s u o t n g a y

Image


7210

"Tay vin áo trắng, cười lâng lâng"

câu thơ tinh tế quá anh!


7274




Image


t h á n g .C H Ạ P
____________________________________________________________________________



Con kiến lạc giữa mâm xôi
Khoanh chân ngắm tháng Chạp trôi từ từ

Một môi hoa đỏ vô tư
Cứ e lệ mãi, khư khư nép mình

Núi đồi dậy thì nguyên sinh
Vòm cong lồ lộ vóc hình giai nhân

Đất trời ngồn ngộn vào xuân
Đàn chim nam tiến đằng vân trở về

Sáng nay cửa kính lạnh ghê
Rùng mình, vệt khói cà phê ngả người

Hóa thân làm mấy hạt rơi
Nghe đăng đắng tựa đôi lời trách nhau

Cành táo có chàng bướm sâu
Đứng ve vẩy cánh, bộ râu cong oằn

Dạo này mưa ướt hết sân
Con song sóc chẳng mặc quần lá khô

Hình như trong sương khói mờ
Tay ai chạm cái lẳng lơ thật gần



c a p h e s u o t n g a y



7363 top -
góc yên lặng cuối ngày
1 ... 8, 9, 10, 11, 12, 13
_______________________________________________
Mùa Xuân Không Đến - thơ - Hoài Yên _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cây Hoàng Hậu - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Gánh Mẹ - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Mẹ ơi sóng biển dạt dào,
Con sao gánh hết công lao một đời.
Bông hồng cài áo đúng nơi,
Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la.
Cho con gánh lại mẹ già,
Để sau người gánh chính là con con...
Cho con... gánh cả đôi vai,
Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Trong Mắt Em - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...