THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image
c h o .n h ữ n g
t r ù n g .k h ơ i .m ấ t .m á t
____________________________________________________________________________
Tặng Hương Xưa
Viết để chia sẻ niềm đau...



Thế là tháng Tư lại về bên em lần nữa
Những tờ lịch cúi đầu
Tờ lịch xám trên tay
Nắng vẫn hối hả hiên ngoài
Nắng trên bờm lá nõn
Nhưng nắng không vàng...
Không đủ sức để em say

Sao vắng vẻ, chênh chao từng viễn phố
Không trung rã rời, lạc cánh chim bay
Bao la trắng và bao la gió
Bao la từng con dốc cuối ngày

Em cố bấu vào lời ca em hát
Cố bấu vào những đoản thơ ngâm
Vắng hơi thở, vắng nụ cười, phân nửa
Em bấu được nào giữa những thanh âm

Biển xanh đó như trùng khơi mất mát
Mặn con đường
Mặn buổi chiều hoang
Sóng vỗ gọi đêm dài thao thức
Chân san hô còn tơi tả cát vàng

Thế là tháng Tư trùng khơi trở lại
Tờ lịch cuối tuần cuộn cuộn triều dâng
Có tiếng của loài chim băng hải lý
Có cánh buồm từ khước gió trăm năm

Đã về đâu đáy dòng sỏi nhỏ
Nốt trầm tan trong cung bực vô thường
Xanh loang loáng..
Mắt tìm phương xa thẳm
Bên cuộc đời đánh mất giọt tầm dương

Thế là chỉ mình em ở lại
Cùng thủy chung lãng đãng mây trời
Trang lịch xám mộng du chờ đợi
Chút vỗ về quen lắm ướt đôi môi

Cô quạnh quá trùng khơi nghe biển hát
Như bàn tay chợt đến thật gần
Mềm mái tóc vuốt ve dài rất khẽ
Biển nghẹn ngào nghe tiếng nấc xa xăm

Có bài thơ ôm vực sầu im lặng
Có câu ngâm không chuốt hết thành lời
Có chiếc lá rơi buồn hơn định mệnh
Giữa rùng mình thăm thẳm của trùng khơi



c a p h e s u o t n g a y




8550 top -
góc yên lặng cuối ngày
1 ... 9, 10, 11, 12, 13
_______________________________________________
Mùa Xuân Không Đến - thơ - Hoài Yên _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cây Hoàng Hậu - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Gánh Mẹ - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Mẹ ơi sóng biển dạt dào,
Con sao gánh hết công lao một đời.
Bông hồng cài áo đúng nơi,
Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la.
Cho con gánh lại mẹ già,
Để sau người gánh chính là con con...
Cho con... gánh cả đôi vai,
Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Trong Mắt Em - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...