THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image


n g ỡ . m ù a . t h u
____________________________________________________________________________



Em đi mùa lá lên trời
Tôi về đốt một cuộc vui hững hờ

Ô hay tháng 7 là mơ?
Hay tơ giăng kín lối chờ đợi quen?

Nhìn đâu phải dáng thơ, em
Nhìn đâu phải bước chân đêm, thu vào

Gió từ dưới thốc lên cao
Lá mùa bay tít nơi nào, đố em

Từ khi phố thắp đỏ đèn
Là tôi đánh mất êm đềm từ khi

Ngồi buồn đổ lỗi chuyến đi
Chứ làm sao hiểu lẽ gì để vương

Sáng nay vô số làn hương
Vườn hoa trắng giữa vàng khươm nắng màu

Một con bướm ốm sau rào
Trên cành khô đứng thật lâu, quên mình

Mấy quả chanh mới ra xanh
Rủ nhau lúc liểng tròng trành đua vui

Nhánh Ngọc Lan e ấp cười
Bàn tay năm ngón mở hời hợt ghê

Thế mà tim ngỡ vuông bề
Thế mà lòng ngỡ tròn xoe những điều

Biệt ly xưa chiết liễu kiều
Biệt ly giờ phảng phất yêu đã nhiều

Thời gian trẻ mãi, quay đều
Thương cho nắng sớm, mưa chiều bạc phai

Chưa hăm hở đã mệt nhoài
Chưa mang mang đã quàng vai thu gầy

Cô đơn cả cái quầng mây
Từ thăm thẳm kéo qua đây, nhạt dần



c a p h e s u o t n g a y




3219



Image


v ũ .đ i ệ p
____________________________________________________________________________



Muốn làm cơn mưa thất thường
Lang thang ướt tóc người thương một lần

Sợ đêm bạc mệnh sông ngân
Phong lưu bạch hạc mộ phần cánh chao

Muốn tung nộ thủy sóng gào
Gom tình thét nát ghềnh cao, bãi, bờ

Một trăm lá rụng vào thơ
Thu phong bụi cuốn ngu ngơ mắt già

Tay người hương nhớ ngọc hoa
Áo người tiếc gió mây xa xa chiều

Hồn lệ quyên gửi niềm yêu
Hư hư yên tử xiêu xiêu quán chiền

À ơi mộng cũ thảo viên
Vải thô chân đất quan chiêm ngõ về

Tiếng tiêu mục dã lưng đê
Bước thơi thả lối sông mê mải gần

Ừ thì cũng thế, phù vân
Ừ thì si hận gian truân cũng là

Vô thường mọc cõi bao la
Nghìn năm trăng cổ độ và nghinh lâu

Quẩn quanh tìm mãi tìm đâu
Phiêu phiêu sương khói pha màu quan san

Tiêu tương ngất giữa điệu đàn
Thuyền lan xếp mái mơ tan trên dòng

Run run gọi tiếng bờ đông
Vó câu giục giã giáp hồng máu loang

Kiếm cung thép lạnh, tướng quân
Ồ ta giấc đã say quên chốn nào

Một chiêm bao mấy chiêm bao
Tóc người thương hóa xanh xao mưa ngàn



c a p h e s u o t n g a y


Image


3295




Image


t ừ . b u ổ i ...
____________________________________________________________________________



Có lúc chẳng ngại ngần dối trá
Ta đòi hăm hở, giết mùa thu
Em ơi tan loãng cùng không khí
Mây, gió, ngày qua lạnh rũ. Ừ!

Ừ! Ta độc ác em chưa hiểu
Kẻ sát mùa đốt lá vàng khô
Giờ vẫn đỏ nắng hè trang trải
Gom gom nhặt nhặt nhẫn tâm. Từ…

Từ buổi vườn xanh bum búp nở
Từ heo may nhuộm, cánh thay màu
Từ đêm rất quạnh, cơn mê nhỏ
Từ mắt ngang đường, vết chém đau

Ai vẽ đất trời tơ bạc bạc
Sương khói che người, nhạt phếch xa
Sắt nghiến, tàu đi nhanh vùn vụt
Tiếng còi xé nát bến sân ga

Rồi giữa thơ ta em lạc bước
Đêm chưa ngả ngũ kiếp trăng tà
Thu chưa kịp giết, tim thôi thúc
Quỵ bước phong trần nhặt xác hoa

Lặng thinh, lặng thinh, khung cửa hé
Đời ngăn cách mỏng bức màn thoa
Hồng nhạn bất kham sầu lý thính *
Vân sơn huống thị khách trung qua *


* thơ Lý Kỳ



c a p h e s u o t n g a y




3301




Image


b à i . t h ơ . v ô . đ ề
____________________________________________________________________________
tiếng chim rúc bụi lạnh miền lá pha




Trời thâm tháng 8 kéo mưa
Hạt duyên tròn đủ đón đưa chân người

Bước khua ước vọng một thời
Lang thang lại hóa bóng đời níu theo

Vườn xưa nhớ cái bướm trèo
Tình cao tay vướng dây leo xước hồng

Phấn tơ nhuộm cánh cầu vồng
La đà sa xuống đường sông vắng thuyền

Duyên tròn lăn trên má em
Nghe sầu đòng đọng nghe êm êm buồn

Ngước lên níu sợi mây tuôn
Sầu xa thăm thẳm phai hương phỉ nguyền

Lao đao chén đắng tìm đêm
Tiếng chim rúc bụi lạnh miền lá pha

Xôn xao ngả dáng trăng tà
Bài thơ như dạ khúc hoa hậu đình

Thơm hơi thở giấc ngủ yên
Xiêm y thoát lụa một chiêm bao vàng

Tỉnh ra nắng quái vừa sang
Sương thềm đôi điểm lệ ngoan ngoan chờ

Nhung nhung tóc xõa ngẩn ngơ
Vung tay viết nốt bài thơ vô đề...



c a p h e s u o t n g a y




3311




Image


m ơ . m ù a
____________________________________________________________________________



Nghe nhức đau thêm sóng biển gào
Quanh đây mùa nước đã dâng cao
Ồ không! Mơ thấy hồn lang bạt
Đến khắp nơi nơi, những xứ nào

Một bước trần gian xa tít ngả
Xiêm y lộng lẫy vũ trong mơ
Khúc khúc, mê mê, đêm dự hội
Hở hang trăng lạnh quá ai ngờ

Lụa mỏng che thân, vàng lẫn lộn
Mây làm khóc ngất dãy hành tinh
Mưa đang lạc bước, mưa không đến
Chốn ở ăn xa bóng một mình

Tay hứng đêm rơi, nghìn giọt giọt
Thổn thức đâu làm gió rít qua
Một con chim thét vào thanh vắng
Tiếng lảnh tan tành như xót xa

Ta thấy bao nhiêu là mắt cũ
Dìu dịu nhìn lên, đẵm phút giây
Ta thấy môi xinh hồng lũ lượt
Nắng thắp thay phiên, lớp lớp đầy

Ta thấy quanh đây bừng ấm áp
Rịn rịn mồ hôi, áo xé tung
Bốn ngả đất trời xam xám ngắt
Sóng tứ bề reo, biển nước dâng



c a p h e s u o t n g a y




3347




Image


b ô n g . g i ấ y
____________________________________________________________________________



Ngược gió mưa, đêm trùm chăn, mơ cổ
Ta thấy em còn tóc buộc đuôi
Mười bốn, mười ba, tròn banh đánh đũa
Ta là thằng mê đáo, biết chi thơ

Bữa sạch tiền, trong rào nhìn ra ngõ
Trưa cháy nâu lớp vỏ tôn già
Hẻm độc nhất một giàn bông giấy
Những màu như pháo, mới ra hoa

Lũ bạn nhỏ, quần đùi, chân đất
Đã bắt đầu vạch mức, chọn phiên
Ta nhẵn túi, tìm em, lề gạch thoáng
Đôi bàn tay thoăn thoắt, đang chuyền

Thôi miên, khóe mắt cong, mày nhỏ
Đũa vụng rơi, banh chạm, văng xa
Không nhìn nữa, quay lưng, tức tưởi
Đuôi tóc dài, thun gỡ, tung ra

Một câu, một chữ, chưa hề nói
Mấy bữa cơm chiều tập biếng ăn
Sách vở mọc đầy khuôn dấu lạ
Tên ta và viết tắt tên em

Lên đệ tứ, tâm tư bừng lớn
Hiểu thế nào là ẩn số, đường cong
Tập bình giải, ta mê hồn Chu Mạnh...
Sách, trang cùng, xé toạc làm thơ

Hẻm đổi thay, bầy ranh tản mác
Đôi lúc đạp xe về, để ngó quanh
Nghe thon thót, giật mình, hồi hộp
Giả vờ, như ngóng bạn bè quen

Em vẫn đó, sân nhà thôi đánh đũa
Ngõ trưa, giàn bông giấy lung linh
Áo tơ đỏ, nắng vờn hương 16
Nụ mới vừa bum búp, hé xinh xinh

Ai ngờ chuỗi thời gian phân nhánh
Hôm nào hun hút mất tin nhau
Nhà cũ không còn cô bạn cũ
Màu bông giấy cũ bỗng thương đau

Rồi lớn, rồi mong, rồi gặp lại
Những dòng điêu luyện, chữ thành thơ
Trang vàng ngọc, mắt, môi, suối tóc
Phố, một hôm bão lớn không ngờ

Đường xe mắc cửi, vô tình quá
Lả lơi, anh chị, cợt cười nhau
Ta về ốm liệt năm ba bữa
Tự vỗ về, nhầm lẫn, chứ nào đâu

Bỏ học tìm thăm giờ cuối lớp
Hững hờ, sao bước quá bâng quơ
Thôi đành bút nhọn, ai cần thiết
Cái hờn đâm toác hết bài thơ...

Bấy nhiêu năm mất, dối gian mình
Tuổi nhỏ, thơ và mực mới tinh
Chút vẩy lem, buồn trang sách cuối
Như giàn hoa máu vỡ toang tim



c a p h e s u o t n g a y




3377




Image

l à m . s a o
a n h . c ó . t h ể
____________________________________________________________________________



Làm sao anh có thể chất 10 năm
Những bài thơ tình cao vọi
Để lúc buồn
Lên ngọn đồi so sánh
Hoặc trải dài...
Phủ ngập dòng sông cuộn chảy

Làm sao anh có thể
Chứa toàn bộ buổi chiều không em
Bằng nắng gió viển vông
Khi tất cả đều ngả cùng hướng tây
Trôi đi mãi mãi

Đành thôi trở về
Tìm ánh mắt ngập ngừng của khoảng khắc đầu
Của tà áo, lạnh run run sợ hãi
Học bình an, nghe hơi thở ấm dần
Trong suy tư, tìm đôi bàn tay nấp vui khúc khích
Trò đùa nhồn nhột khều nhau

Rất nhiều hoàng hôn, thổ cầu xoay quanh lửa đỏ
Cháy loang đau
Có đôi ba cánh buồm
Rủ nhau đi phúng điếu
Tiễn một tầm dương tàn lụi cuối ngày

Làm sao anh có thể
Ví đời mình là khóe mắt cay
Đổ lỗi bụi bặm đường xa
Đổ lỗi phấn hương hai hàng cây ve vẩy
Xua mùa đông lúc nhận lấy mùa xuân

Đã bao lâu và đã bao lần
Trên đoạn đường náo nhiệt
Giữa phố đông người
Anh thấy mình hóa vùng không gian loãng
Tan như hạt sương mơ mỏng
Tan như khối cô đơn thật rộng
Bốc cao dần không chạm bóng hào quang

Đôi lúc cảm ra em...
Cười giữa trang thơ anh viết
Xếp ngược chiều ý nghĩ từng câu
Thay nuối tiếc của anh bằng nốt mực màu
Thay cả ảo giác mong manh, vần điệu

Làm sao anh có thể viết thật hay...
Những bài thơ còn thiếu
Cho tất cả những điều...
Mà nếu xếp gần nhau...
Hoặc chất lên cao
10 năm phung phí

10 năm ngồi nhẩm lại tác phẩm vô hình
Rỗng tuếch, lang thang mối tình
Đợi cơn gió bất thường
Đợi quấn tròn chăn đêm khó ngủ
Đợi quả tim tự thú
Đợi hiển linh, thoát lụa bạch cuốn lên trời



c a p h e s u o t n g a y




3419




Image


t h ấ t . t h ầ n
____________________________________________________________________________



Ta đứng, chôn chân làm thép lạnh
Xung quanh, ngày vùn vụt kéo đi
Không thể có một chiều thôi thúc
Bao lâu rồi nhỉ, cánh Lan Chi

Máy móc chiếm ngón tay chai lười
Vai lưng uốn cong nếp ghế ngồi
Muốn trở về thương câu hát cũ
Chút gì chưa hiểu! Ngại ngần! Thôi!

Đường xá hôm nay nắng dựng sáng
Đã bớt buồn sau buổi tối qua
Đêm tĩnh mịch, đêm xa và lạ
Giường, chăn, tịch quá, nhạt màu hoa

Ôn lại thơ cũ xì, cũ mốc
Năm ba câu thấm thía già khom
Muốn viết thêm, lời sao ngụy biện
Mớ chữ còi được thể tóe tung

Màn ảnh ngây ngây thiêm thiếp gục
Chim đơn gọi réo, tỉnh bừng cơn
Tiếng động cuốn, tròn vo, tíc tắc
Quay đều, bạch thử đánh vòng cung

Rồi giữa chậu đơm, cây sẽ lớn
Nụ thành môi nở … đợi tàn phai
Đời sống bật cười, vui hóa lệ
Đôi lần, con phố bỗng ngày mai

Ta bỏ ngang xương một lối thơ
Kết mấy vần bất thường, sượng sống
Em đọc, hãy coi như hoàng hôn
Đám mây nào bay ngang rất mỏng



c a p h e s u o t n g a y




3454




Image

đ ố . e m
____________________________________________________________________________



Nhạc bay lên những điệu đời
Xanh xanh buồm gió ra khơi, biển đầy

Bao nhiêu từng xám, là mây?
Bao nhiêu từng ngút ngàn bay, là tình?

Đố em: trong giấc mộng xinh
Mơ mơ ảo ảo: mấy lần... hôn sâu?

Mấy lần mắt thiết tha đau?
Mấy lần tay với, mất nhau dáng hình?

Đố em suốt một bình minh:
Ức ngàn sương sớm lung linh rồi tàn?

Rừng xa gom hết sắc vàng
Ngần nào lá đổ? Hoa tan tác rời?

Dưới ánh sáng của mặt trời
Phải tôi là tất cả người cô đơn?

Thêm một câu nữa đố em:
Đến khi nào sẽ... chúng mình yêu nhau?



c a p h e s u o t n g a y




3455




Image


t h á n g. 9
t r ê n .m ộ t. đ o ạ n .đ ư ờ n g
____________________________________________________________________________



Mỗi buổi sáng
gửi niềm vui vào con đường trước mắt
Đi để được thấy màu xanh của cây
Đi để thấy nhịp đời nhanh, chậm
Để nghiền ngẫm những đoạn phim
từ quá khứ đến nay

Tháng 9 nắng uôi uôi lười, giấu mặt
Lá chưa biết vàng, chưa biết rủ nhau bay
Mà đàn sóc đã vội tản nhau, tìm nhặt hạt
Tích trữ cho mùa, chắc sẽ lạnh lắm đây!

Dường như phản ứng của nghĩ suy
Và thực tế xung quanh là hai chiều ngược lại
Một cố tình níu kéo, một xua tay
Ngay cả thơ...
Lời lẽ đã trầm ngâm sợ hãi
Men rượu ngôn từ giảm chất mê say

Chậu cúc sau vườn chiều qua nói lên điều gì
Ngày hè oi bức đã qua?
Nối tiếp gốc khô, cành vươn ngồng, ngạc nhiên kết nụ
Cuộc sống còn bật lên lần cuối?
Hay vũ điệu chia ly đang vờ vĩnh phấn son nhòa?

Làm sao hiểu được định nghĩa cụm từ "bất di bất dịch"
Khi vô hình luôn tận diệt hữu hình
Và sáng nay, con đường quen, như có nhiều vết nứt
Tốc độ, chạm vào, nghiêng ngả vòng xe nhanh

Đám sóc có mặt khắp nơi
Những hạt mùa xuân, mùa hè đâu còn nhiều nữa
Phải chăng chúng thu nom những gì gọi là vui
Để đối đầu với không gian mất mát

Tiếng rít thắng trên đường nghe gấp rút
Ngã tư, đèn đỏ lóe bất ngờ
Khoảng khắc dừng, động cơ rên rỉ
Hai sát na, vùng trực giác thẫn thờ

Có điều gì mang tên hy vọng
Khi bàn tay ấm nồng hương cà phê
Một ít niềm tin, ngoài kia, cứ gửi
Như ngồng cúc vườn sau tậu trên môi nụ mới
Chút nắng vàng, mây chậm mở bức màn thưa



c a p h e s u o t n g a y


Image


3474 top -
góc yên lặng cuối ngày
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7 ... 13
_______________________________________________
Làm Sao Cho Hết Sẹo - thơ - Phiến Băng _______________________________________________

Image

Chỉ còn những đợi chờ và ước mơ buồn như tiếng thở dài
nên viết thương dù cũ
cũng không thể liền da
nói chi là hết sẹo

xem tiếp...

_______________________________________________
Mobile Friendly - văn - Nguyễn Khoa Hội _______________________________________________

Image

Ban đầu tôi sẽ chơi bài nào dễ chút cho chắc ăn như Ave Maria chẳng hạn. Cả hai bài cũng nên. Dĩ nhiên tôi sẽ cố nhét bài Traumerei vào chơi và sẽ cố gắng bình tĩnh, chẳng là mấy mươi năm nay có bao giờ chơi cho ai nghe chính thức như chiều nay? Nhưng nhớ đến đôi mắt trong sáng và mong đợi của "mẹ bề trên", tôi chẳng thể nào từ chối đề nghị này được.

xem tiếp...

_______________________________________________
Trộm Nhìn Em - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

đôi khi trộm nhìn em
xem dung nhan đó bây giờ ra sao
em có còn đôi má đào như ngày nào
kể từ khi vắng anh...

xem tiếp...

_______________________________________________
Một Nét Vẽ - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...