THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image


t a . m ấ t . n h a u
____________________________________________________________________________



Lạc nơi đâu mê khúc lạ lùng
Hồ cầm không sóng nhạc bên tai
Chùm tinh túy rụng chìm đêm tối
Ta mất nhau, trời sao đổi ngôi

Trầm hoa ngải trắng thức đời im
Hương điệu ngàn xưa bỗng diệu kỳ
Ngục tối mù sa ma quỷ dậy
Nhánh buồn thêm lá mỗi lần đi

Ngày em lịch cũ còn môi đỏ
Ta bỏ ăn chơi chết sững sờ
Trăm năm học nói còn chưa đủ
Há gì phơi chữ xuống vần thơ

Mưa vẽ lằn lên màu cửa ố
Tề tựu đâu còn sức vọng vang
Hôm nay bốn vách sầu thiên cổ
Ta ngóng nhân gian mấy điệu đàn

Đuổi bắt gì em? Mười kẽ tay!
Nắng vàng quá bộ đã ngang đây
Chuyến xe lận đận còng lưng mỏi
Nghe tiếng tàn phai chất chứa đầy



c a p h e s u o t n g a y


Image


3846




Image


n g à y .r ấ t .t ệ
____________________________________________________________________________



Trời hôm nay dở chứng gắt gao
Nắng, mưa...
Nửa ngày rất tệ
Mẹ con se sẻ ở đâu về
Che nhau mảnh tường khách sạn

Thơ dạo này chập chững theo mưa
Ào ạt lắm rồi đi dứt áo
Chân dung người, bước qua kim môn
Gã gàn?
Triết nhân?
Bóng mưa lảo đảo?

Giấc ngủ bừng bừng thức giữa đêm
Đôi mắt...
Sống bên kia vòng quả đất
Dưới mười bốn tầng thang
Thế giới đen ngòm trước mặt

Tôi dẵm lên trăm, nghìn câu hỏi
Hỏi thời gian...
Hỏi vật thể chạm bàn tay
Hỏi ngôi sao kia nhấp nháy
Hỏi rượu...
Uống vào, để ngại ngùng say?

Ô cửa khóa...
Rớt...
Tìm...
Lật đật...
Nghe gối chăn run rẩy cô đơn
Toát lạnh căn phòng trống
Tiếng cười mọc ấm...
Khát khao buông!

Bài thơ xấu như mùa thu bới ngược
Khô giòn, mục nát kiếp xa xưa
Đêm vắng lặng rơi trầm hơn lá
Lòng đường thao thức vũng buồn mưa



c a p h e s u o t n g a y




3856




Image


t r ờ i . c h i ề u
____________________________________________________________________________



Gió mỗi lạnh ngang qua và tước lá
Ta ngồi thơ, vẽ lại cảnh trời chiều
Em ạ! Thời gian làm vạn dặm
Tương tư buốt quá, thấm vào rêu

Cứ thế, luống ngày trôi bất tận
Kéo lôi vườn ươm trái đến tàn phai
Nụ hoa nở héo khô dần thế kỷ
Thanh xuân rồi lo sợ những ngày mai

Nét mực vẽ bài thơ màu đỏ lợ
Lúc mặt trời phân nửa chết trong mây
Từng tiếng động ngang qua rồi mất hút
Bóng người trên phố lạc vào cây

Ta đang chấm phá viền khuôn mặt
Chợt quay đi đôi mắt linh hồn
Nghe lạnh lẽo dưới bàn tay cô độc
Nụ cười nhan sắc bỗng buồn hơn

Làm sao để trộn màu phương xa
Thêm ít tím? Ít hồng? Thêm tất cả?
Thu sang đông, mưa trắng những hiên nhà
Thơ kiệt sức như cành kia vừa ngã

Em ạ! Bao giờ thơ sẽ mất?
Một hoàng hôn đưa tiễn có khang trang?
Ai thay thế vẽ bàn chân lặng lẽ?
Nét mực nào? Hay vải trống gầy hoang?



c a p h e s u o t n g a y




3878




Image


đ ê m .c h ă n .b u ố t
____________________________________________________________________________



Ngỡ bỏ quên mùa trăng chiếu
Ôm quàng đêm thiếu phụ khỏa thân
Trong hai lần vải dầy, đắp, buốt
Những ngày xưa, chạm, cọ, rùng mình

Sao đêm lặng im, mà động
Chiếc đèn ngủ đứng xoay lưng
Không người lấy đâu tìm ra bóng
Đêm cứ rơi, đêm rất ngập ngừng

Tôi gối đầu lên màu dĩ vãng
Dường như mưa đang đổ ngược chiều
Quyển sách ở thành giường lặng lẽ
Trăm bài thơ cổ cong queo

Chiếc lá ngoài kia dường chưa ngủ
Hát câu sột soạt ghê người
Tiếng cọt kẹt cành khô va chạm
Run run năm mười phút lại thôi

Mẩu chăn nhô gò ngực phập phồng
Cái dựa mềm, lỡ, đành tan biến
Mở trừng trừng, đen loãng hư không
Chợp mắt, mùi tóc tai lại đến

Có quả hồng đau đớn rớt trên sân
Tiếng lũ sóc rủ nhau ăn sáng
Lạnh đâu về trên đầu ngón chân
Tay úp mặt, nghe... chừng sắp cạn



c a p h e s u o t n g a y




3907




Image


m ơ . m i ề n. n ắ n g
____________________________________________________________________________



Hôm nay trời mỏng như tơ vậy
Giấc ngủ muộn màng, vây ốm quanh
Phố lặng sững sau lần cửa kính
Con đường mơ ảo, ánh đèn vênh

Nghe se suốt lạnh, rùng thân xác
Đâu chút hương nồng khỏa lấp nhau
Cốc chẳng tình lên hơi ấm khói
Để ngất ngây nhìn, trong mắt sâu

Dưới mái đôi Câu, chồng với vợ?
Buổi gió sương nhiều, sao cách chia?
Anh chàng, mỗi chốc, như hờn giận?
Vùng vằng cô ả, dáng buồn ghê

Ngoài kia xứ lạ, người thêm lạ
Lồng lộng, thôi thì đủ phất phơ
Trần thế khép vào nhau, có lẽ
Một tấc gang xa sẽ hững hờ?

Tiếng hát gầy trơ, dường đứt đoạn
Giữa đảo băng, chờ, nệm gối chăn
Âm khúc nhòe đi từng tiết tấu
Chợt xoáy bùng lên nốt nhạc trầm

Vắng quá, căn phòng màu ốm lả
Ai đốt thời gian, khung mắt cay
Gục xuống, e không còn dậy nữa
Bước có muôn trùng, thôi nắm tay?

Rồi đêm băng qua, đêm băng qua
Sáng trắng che ngang lớp giải hà
Mưa tự nguồn khơi mưa vấn tội
Nước đổ phôi pha những mái nhà

Ta đến từ miền hoa lá xanh
Vùng mây ở lại nhớ chông chênh
Buổi đi, nắng gói vào trong áo
Đánh rớt nơi nào, em biết chăng?



c a p h e s u o t n g a y




3935




Image


t ì m .g ì .?
____________________________________________________________________________



Tìm lại cho em
Tìm lại cho tôi
Dù ngày đông chưa qua hết
Chưa hết những buổi chiều thấm mệt
Nơi ghế bàn
Còn đủ mục, phai

Tìm cho ai?
Những cơn sốt mà môi không ngớt gọi
Bao nhiêu lá thu hơ hãi
Bao nhiêu ngày nắng chín hàng cây

Mênh mang gió chia hai
Thời gian bấp bênh từng ngã rẽ
Gói ghém sự quên
Để tằn tiện vô tình vào nhớ?

(Ở chốn thế giới tròn...
Bù đắp vạch phân, ly
Cho dù...
Tất cả đều mang ý nghĩa ra đi
Nhưng những thư và thơ
Vẫn kết thúc là thuật ngữ)

Tìm lại, gửi đi, cất giữ?
Điều nào nên, điều nào chưa nên?

Em có còn đó không em
Hôm nay... bước chân tôi lạc

Một lời ca vỏn vẹn...
Mỗi lần nghe mỗi chạm đáy gầy teo
Thất thoát nhiều thêm vết ngã nhào
Vốn liếng vơi dần...
Đôi khi tung tóe
Trong ánh mắt xa
Thấy thâm trầm như bữa điểm tâm của người già
Im lặng!

Tôi tìm gì
Buổi sáng lạnh, rồi chợt ấm
Trên tay, cốc đắng, nửa đầy



c a p h e s u o t n g a y




3987




Image


e m .c ó. b u ồ n
____________________________________________________________________________
(Mùa đông xa xứ, nhớ Hà Nội...)



Em cất chi nắng vàng vào ngăn tủ
Giấu lòng mình theo tiếng gió qua
Để sương đổ xuống hàng hiên cũ
Từng xa xăm phiến lá rơi già

Nghe vội vã, cơn mưa tìm đến
Hay chỉ là bóng trắng chờ mong
Nơi cuối phố, nỗi niềm quay lại
Yên xe buốt lạnh cánh hoa hồng

Làm sao uống buổi chiều ngơ ngẩn
Một mình về đứng giữa hàng cây
Đón cơn giông trên đường đông bắc
Lao xao bay khăn áo hồ Tây

Chợt đôi mắt ai nhìn cúi xuống
Tách cà phê quán vắng mờ tênh
Hà Nội đó tan miền khói thuốc
Tha hương làm sóng nước chông chênh

Ôi cuối tuần, bơ vơ quá lạ
Biết thế nào níu sát vòng ôm
Đứng dựa lưng thương thân bàng nhỏ
Em có buồn như trí nhớ ta không?



c a p h e s u o t n g a y




4020




Image


O .đ i .!
____________________________________________________________________________



O đi để Huế thêm buồn
Hai hàng cây, lá chiều tuôn lệ mòn
Tôi làm lữ khách bên dòng
Sông xa, một chuyến đò không – thiếu người

Tang tình là phiến mây trôi
Kinh đô, lành lạnh mưa rơi bạc lòng
Bây chừ chín nhớ, mười mong
Đường xưa, phượng nớ, dáng hồng khi mô

Xanh xanh hoa Muối kết nơ
Cài thôi mái tóc thẫn thờ, O ơi!
Cô đơn quán vắng ai ngồi
Mưa chi, mưa lạ, trắng trời, héo hon

Con đường thăm thẳm khói sương
Nhớ bàn chân bước, nhớ hương áo dài
Nụ cười cũng muốn chia hai
Duyên trên vành nón nghiêng vai lạ lùng

O đi! Lá úa, chiều mong
Nắng treo đỉnh núi, mưa lòng bạc thêm
Kinh đô mờ với nước non
Hoa rơi! Quán vắng! Đò không! Thiếu người!



c a p h e s u o t n g a y




4032




Image

t h ơ
T H Á N G. G I Ê N G
____________________________________________________________________________



Khề khà ta nhắp cơn say tỉnh
Nắng hiếm muộn, vàng, chậm bước sang
Tháng Giêng, sương ngủ lưng chừng núi
Chim rúc cành cao, khoác ngự hàn

Thơ ta ấp gối im lìm quá
Gục trong chăn ấm, lười xông pha
Khơi động góc tình, rương mở khóa
Xới mảnh vườn xưa, nhặt xác hoa

Nõn nà lụa áo em màu tím?
Năm ngón khoe gầy thơm Ngọc Lan?
Má hồng đính ngọn bờ gai dữ?
Dị thảo kiêu kỳ chiều chóng tan?

Cớ chi đã vội vàng, vội vàng
Ngăn dòng mộng mị, suối hoang mang
Chinh chiến, binh đao mùa hạ cũ
Vương bá ? Hề chi! Gót đại ngàn

Ta viết mươi câu làm bụi đỏ
Tấu khúc cuồng điên, đợi gió mưa
May mắn hoa rơi đường lữ khách
Hội ngộ? Vô tình duyên đón đưa?

Những ô cửa đẹp đâu rồi nhỉ?
Tóc xõa trêu người, khuôn tiểu thư
Mắt bén rách toang rừng sáo ngữ
Phận mỏng, lời ngơ hóa kiếp như…

Chiếc lá trái mùa đâu bật dậy
Thinh không lơ lửng, bất thường bay
Xuống đáy khe nào? Thung lũng lạ?
Cũng tháng Giêng, mà em có hay?

Đá tảng nghìn năm tu dưỡng đợi
Linh thiêng biến hóa mảnh vườn xưa
Chao ôi! Nhát chém chưa lành miệng
Bưng vết thương làm một giấc mơ



c a p h e s u o t n g a y


Image


4070




Image


c h u y ế n .b a y
____________________________________________________________________________



Trần gian thổi gió vào mây
Cánh lồng lộng buốt, chuyến bay thật thà
Như có giáo đường bao la
Nổ toang câu giảng, thánh tòa rền rung
Cưỡi hạt mưa sa lưng chừng
Với tay sẽ chạm trời sương sương mờ
Hành trình bóp nghẹn câu thơ
Vũ công ngón mỏi, thẫn thờ nhịp câm

Đôi bờ âm vực xa xăm
Thấy màu xanh biển khỏa thân nắng hè
Chuyến tàu?
- Không!
Một chuyến xe?
Một đường đi?
Một lối về?
- Cũng không!

Thương, trong suốt, đám mây hồng
Lụa tơ khép kín, niêm phong khóa ngoài
Tò vò kéo kén nuôi hai
Nhện đời ngoảnh mặt, nhún vai, khước tình
Thông điệp buồn trang thánh kinh
Lặc lè thập tự khổ hình hài mang

Tôi là vệt khói, xa em
Em là một chấm mờ đen, trũng sầu
Tàu bay đến cuối chiều sâu
Vùng ly biệt hóa dịu đau lững lờ



c a p h e s u o t n g a y




4088 top -
góc yên lặng cuối ngày
1 ... 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9 ... 13
_______________________________________________
Làm Sao Cho Hết Sẹo - thơ - Phiến Băng _______________________________________________

Image

Chỉ còn những đợi chờ và ước mơ buồn như tiếng thở dài
nên viết thương dù cũ
cũng không thể liền da
nói chi là hết sẹo

xem tiếp...

_______________________________________________
Mobile Friendly - văn - Nguyễn Khoa Hội _______________________________________________

Image

Ban đầu tôi sẽ chơi bài nào dễ chút cho chắc ăn như Ave Maria chẳng hạn. Cả hai bài cũng nên. Dĩ nhiên tôi sẽ cố nhét bài Traumerei vào chơi và sẽ cố gắng bình tĩnh, chẳng là mấy mươi năm nay có bao giờ chơi cho ai nghe chính thức như chiều nay? Nhưng nhớ đến đôi mắt trong sáng và mong đợi của "mẹ bề trên", tôi chẳng thể nào từ chối đề nghị này được.

xem tiếp...

_______________________________________________
Trộm Nhìn Em - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

đôi khi trộm nhìn em
xem dung nhan đó bây giờ ra sao
em có còn đôi má đào như ngày nào
kể từ khi vắng anh...

xem tiếp...

_______________________________________________
Một Nét Vẽ - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...