THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





v ô .h ì n h. n h ớ


3005




Image


H u ế
________________________________________________________________________
g i ó t h ả o n g u y ê n



Vàng son nghiệp đế đâu còn nữa
Thế kỷ gian truân đã đổi dời
Cổ lâu rêu đá phai nguyệt bạch
Kim đài hồn phách nhập quân vương.

Bốn phương kiềm toả màu u tịch
Thẻ xương phơi trắng Thượng Tứ môn
Đường Phượng Bay rời câu ca cũ
Gian bếp, mâm đồng, khung cửi thô.

Cúi nhìn đá sỏi, truy tung tích
Bốn phía uy nghi lăng miếu thiêng
Hương Giang rơi vào tay như lệ
Thuyền xuôi bờ cây xanh triền miên.

Lầm lũi một mình lên cổ mộ
Nắng tràn qua khung cửa mở toang
Trong ngọn gió lùa bay ngào ngạt
Thấp thoáng như là bóng tiền nhân

Chiều ghé chân buồn qua Thiên Mụ
Chạm nếp thơm thiền áo tiểu tăng
Ngẩn ngơ hồn phách lên phương phật
Chuông lay hồi tỉnh nắng xa gần.


Image


3006




Image

v ớ .v ẩ n
________________________________________________________________________
g i ó t h ả o n g u y ê n




Những ngôi nhà ngói mới ngổn ngang
Tôi đi sâu vào thung lũng vàng
Tìm cho ra tiếng chim nào lảnh lót.

Tôi chờ đợi một điều gì bất ổn
Như mảnh trăng sẽ vỡ rụng sau rằm
Không êm đềm như nhành tối em cầm…

Tôi thầm lặng để nghe chừng bão lớn
Quên bình yên ở nơi nào quen thuộc
Tôi gánh thơ về bến lạ trăng sao
Câu chữ tự mình sáng như dao…

Cỏ dại sơ không đóng dấu chân nào
Cơn gió lạ miên man đêm thẳm thẳm
Thơ hổn hển trên con đường vạn dặm.


Image


3007




Image


C h i ê u . Q u â n
________________________________________________________________________
g i ó t h ả o n g u y ê n



Hồ cầm khóc ướt Nhạn Môn Quan
Biệt Phù Kiều réo khúc đa đoan
Trách vua Hán Đế nào đâu biết
Tự cửa Hồ bang hết thiếp, chàng.




Image


3059




Image

t h u
________________________________________________________________________
g i ó t h ả o n g u y ê n




Em ngồi trong hương
hay ngồi đâu?
Trăng thu vừa khóc
ngạt
trên đầu.
Những mùa lang bạt
đâu
không chết.

Đưa thói ta về cõi
viễn sầu.

Rồi mộng không tưởng
Gió không thưởng
Những vũng trăng xưa
đã ướt rồi
Sao rơi
như thạch

Vầng
sương tái

Ai mà còn mong
ai
lứa đôi.


Image


5764




Image


c h ợ t . i m
________________________________________________________________________
c à p h ê s u ố t n g à y



Em có còn phá phách như xưa
Thủa tìm kiếm, đốt trời Hà Nội
Nơi này, thu về rất thoảng
Buổi sớm, trên đường riu ríu heo may

Những vườn cây sắp dứt tuổi ra hoa
Ngọc Lan vẫn... nhưng bước vào già úa
Cơn nóng cuối hình như vừa tắt
Đỏ, tím, hồng, lo ngại hóa ra nâu

Xào xạc mỗi ngày mấy khúc rẽ nhớ quên
Lá ngớ ngẩn lo toan điều hiu hắt
Trí óc của loài chim, một bờ hồ nước gợn
Hiện bóng mình, rũ cánh buồn gớm ghê

Em sang thu, ẩn hiện lối đi về
Bàn tay năm ngón ngoan, giữ tròn e ấp
Một tiếng xe rộn qua, rồi bất chợt...
Thấy im chừng đứng lặng khối thời gian





5841




Image

...
________________________________________________________________________
g i ó t h ả o n g u y ê n



Hà Nội ngày về không đốt nữa
Để cho hoa sữa nở an nhiên
Đông phong thu lá trăm miền
Em nghe ren rét vào hiên sớm này

Nay là bão em ngồi đây với bão
Mai là dông em cúi mặt vào dông
Bốn mùa như gió sạch không
Trăm năm đã nở một bông dịu hiền.




6098




Image


r i Ê n g
________________________________________________________________________
g i ó t h ả o n g u y ê n



Hãy cúi xuống, nhìn vào trong lồng ngực
Đau không em mỗi nhịp thở nuôi hồn
Khi dấu vết đã thành ra hình dáng
Bình mình vừa vây ráp hoàng hôn.

Đừng vội bắt, mỗi lần em thức dậy
Một niềm vui, hay nguyên thủy đau buồn
Cứ vậy đi, như những con hạc giấy
Treo hững hờ quanh nỗi niềm trơn.

Hoa sẽ nở hay là gai sẽ nở
Trên bước chân sống sượng của con đường
Hoa có nở, hay là gai có nở
Cũng cúi đầu như nhận một lời thương.

Và hơi thở chỉ đau vùng thân thể
Nói ta nghe sự thật triệu năm rồi
Vô hình thức trong hữu hình thế kỷ
Hơi thở người níu giữ ở trong tôi.



Image


6363




Image

l a y .đ ộ n g
________________________________________________________________________
g i ó t h ả o n g u y ê n



Ấy chỉ như là một sớm mai
Rơi xuống trầm hư một chỗ ngồi
Sẽ sàng lay động như hương thơm.

Em về ngồi đó rồi lên tiếng
Cơn gió ngoài sân đã hết mùa
Đừng buồn khi tiếng sầu hiu quạnh
Khẽ dấn ngân lên, lên trong mưa.

Rất mảnh làn âm thanh thanh lên
Không lời mà chỉ dâng dâng mềm
Mời ta một đóa hương thần thánh
Chờ ta ưng chọn biết nỗi niềm.

Ngồi yên một chiếc, nghe thấy hết
Những nỗi niềm riêng trông rõ mặt
Tay buông và thân buông cửa lửa
Rất mảnh và rất ư cẩn mật.


Image


6436




Image


t h ơ .n g à y .m ù a .đ Ô n g
________________________________________________________________________
g i ó t h ả o n g u y ê n



Một vùng xao nhãng trong trí nhớ
Chiều đông với một rét cỏn con
Hà Nội vắng hơi người đi, đến
Ngồi vui thả bắt những dập dờn.

Phố ở rất xa, lòng không tới
Nên nhớ mông lung đến tháng ngày
Dễ như ngồi lại mà đàm đạo
Người ở xưa mà ta ở đây

Ngón tay cóng lạnh, lưng trà ấm
Lòng nhẹ như không, kỷ niệm nặng
Người thì xa xôi, tình thì gần
Thân thật ủi an trong đối nghịch.



Image


7178 top -
vô hình nhớ
1, 2
_______________________________________________
Mùa Xuân Không Đến - thơ - Hoài Yên _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cây Hoàng Hậu - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Gánh Mẹ - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Mẹ ơi sóng biển dạt dào,
Con sao gánh hết công lao một đời.
Bông hồng cài áo đúng nơi,
Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la.
Cho con gánh lại mẹ già,
Để sau người gánh chính là con con...
Cho con... gánh cả đôi vai,
Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Trong Mắt Em - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...