THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





Cô Yên này lém quá phải không anh Thủc:-))
Florida có gì lạ không em??:-) Cũng bình thường thôi anh Thúc, trời nóng và ẩm như ở VN. Cuối tuần này ở Fort Lauderdale cách Rạch Dừa (Coconut Creek)nơi tôi ở chừng 40 phút lái xe họ có tổ chức Air Show, có biểu diễn nhào lộn của các phi cơ thuộc binh chủng hải quân, không quân, thủy quân lục chiến cũng như dân sự... Tôi lười nên ở nhà. Ngoài ra tuần tới là Fleet week cũng tại Fort Lauderdale nơi dân thường có thể viếng thăm các chiến hạm ngầu nhất của hải quân Mỹ. Cồn San Jose của anh có gì lạ không??
DRD


8495


Cô Yên này thì luôn năng động, vui vẻ. Cuộc sống mà luôn được như vậy là tốt quá rồi anh.
San Jose cũng không có gì lạ. Chỉ phiền mấy hôm nay cứ chợt nắng chợt mưa, đường xá hơi ướt át tí thôi.

TS


8496


HY cám ơn anh TS và anh D đã không mắng HY nghịch phá...hình như người miền nam có câu "nhìn dzậy mà hổng phải dzậy" thì phải...

*

Thúc Sinh wrote:Cuộc sống mà luôn được như vậy là tốt quá rồi anh.

vâng, nếu quả thực cuộc sống luôn được như vậy thì quá tốt, tiếc rằng cuộc sống vẫn chứa đựng đầy những lo âu, khắc khoải... cũng may mà mình vẫn còn những con chữ, vẫn còn nơi này để giải tỏa tâm tư phải không anh TS, anh D.???


8497


Image
t ạ p .g h i
M Ộ T .C H U Y Ế N .Đ I

____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



- Chú hai.
- Gì?
- Chú hai, mua dùm con tờ báo đi chú.
Phan nhìn mấy tờ tạp chí hình mầu loè loẹt trong tay thằng bé. Thực tình thì anh chả muốn mua, nhưng thấy thằng bé lễ phép, cũng tội. Cầm một quyển, nhìn sơ tấm hình cô gái ở trang bìa.
- Bao nhiêu một tờ?
- Dạ ba chục ngàn, chú hai.
Phan đưa trả thằng bé tờ tạp chí và tờ hai mươi ngàn.
- Đắt quá! chú trả tiền tấm hình cô ca sĩ.
- ...?
- Thì chú coi rồi, không cần nữa, cháu đem bán cho người khác.
- Dạ, cám ơn chú hai.
- Sao cháu biết chú thứ hai?
- Cháu đâu biết đâu, kiêu đại dậy thôi chú, dậy chú thứ mấy?
- Cứ gọi là chú được rồi, không cần chữ hai. Ở nhà, chú áp út, chả nhẽ...
- Dạ, chú.
- Cháu uống gì không?
- Dạ thôi, khỏi đi chú.
- Ngồi xuống uống ly nước đi cháu, tí nữa bán tiếp.
- Dạ
Phan nhìn thằng bé, thầm đoán “Thằng bé này chắc cũng quãng 10, 11 gì đó...”. Chuyện 28 năm trước thoáng qua đầu Phan như tia chớp, anh lầm bầm. “Ừ, hồi đó mình cũng chỉ lớn hơn thằng nhóc này 1, 2 tuổi chứ mấy. Đày thân kinh tế mới, khổ thật!”. Những kỷ niệm xiêu vẹo, lộn xộn quay lại. Anh còn nhớ một ngày mưa bão, mưa to lắm! Một mình ngồi trong căn nhà tranh, nhìn dòng nước hung tợn từ trên cao đổ xuống, cuốn phăng đất, đá, cuốn phăng những luống khoai lang... Trong lòng anh lúc ấy chỉ sợ duy nhất một điều. “Nếu mưa to hơn nữa, coi chừng nước cuốn mình và cả căn nhà tranh đi luôn...”. Hớp một ngụm nước mía, anh lan man. “Mình và thằng bé này hai nỗi khổ khác nhau, thời gian và không gian cũng khác, chỉ giống được một điểm...”
- Chừng nào chú dề bển chú?
Phan cố tình trêu thằng bé
- Về bên nào? Nhà chú ở đây.
- Thôi đi chú, chú là Việt kiều, mới nhìn con biết liền.
Phan cười xoà
- Ừ, hai tuần nữa chú về.
- Chú tên gì dậy chú?
- Phan
- Không, cháu hỏi tên chú. Phan là họ mà.
Phan cười
- Thằng này lắm chuyện thật, mày muốn hỏi tên hay muốn...đặt tên cho chú? Ai cấm chú lấy tên Phan?
- Dạ, nhưng mà...
- Đừng ấm ức. Tên tuổi là do cha mẹ đặt cho, cố gắng giữ gìn. Ừ, thật ra cũng có rất nhiều người tự đặt tên cho mình. Tên của loài người thường quá, họ chọn hoa cỏ, chọn cả tên chim chóc và loài vật để nghe cho lạ tai. Quyền tự do mà cháu. Sau này lớn lên, tiếp xúc nhiều cháu còn sẽ gặp nhiều cái tên kỳ lạ nữa.
- Tên thôi, cũng rắc rối wá há chú. Dậy ở bển chắc chú là kỹ sư hả chú?
- Sao cháu nghĩ chú là kỹ sư?
- Dạ, cháu thấy mấy chú Việt kiều, chú nào cũng nói ở bển là kỹ sư. Ở bển kỹ sư nhiều wá há chú, dậy chú làm kỹ sư chắc lương cao lắm há?
- Chú nói với cháu, chú là kỹ sư hồi nào?
- Dạ...
- Cháu đang sống với ai?
Thằng bé liếng thoắng, trả lời như trả bài
- Dạ, cháu ở nhà với má, với hai đứa em nhỏ. Ba cháu bỏ má cháu đi theo dợ bé hồi lúc cháu còn nhỏ, cháu chưa biết mặt ba, má cháu nói lúc đó cháu được mới có... chưa được một tuổi. Cả nhà cháu khổ lắm, có nhiều bữa không có cơm ăn...
Phan cắt ngang
- Hai đứa em có phải cũng cùng cha với cháu?
- Dạ phải.
- Vậy là cháu nói dối. Ba cháu bỏ nhà đi mất, vậy sao còn có hai đứa em?
- Dạ...
- Đừng nói dối, đừng nói xấu cha mẹ mình. Nghèo không phải là lỗi của ba cháu. Bây giờ nói lại từ đầu xem.
Thấy thằng bé có vẻ ngại ngùng, Phan trấn an
- Chú thấy cháu ngoan lắm, cứ nói thật đi.
- Dạ, cháu hổng có ba. Má cháu hổng biết ba cháu là ai hết.
- Vậy mẹ cháu làm gì để nuôi ba đứa?
- Dạ, mẹ cháu yếu lắm chỉ ở nhà. Cháu bán báo, hai đứa em cháu bán vé số. Chiều tối tụi cháu đưa tiền dề
- Vậy có đủ tiền mua gạo không?
- Dạ, gạo thì đủ, nhưng mà có nhiều bữa hổng có đồ ăn.
Nhìn Phan một lúc, thằng bé nói giọng thành thật
- Hay là chú nhận con làm con nuôi đi, hả chú?
- Bậy, chú làm con chưa nên thân nữa là, làm cha ai được. Nhưng mà thế này, bốn ngày nữa chú sẽ đi ra bắc thăm Hà Nội, Hải Phòng, Hạ Long, Sapa các thứ, sau đó về Mỹ luôn. Chú còn ở đây ba ngày, muốn gặp chú cứ đến khách sạn Tân Hải Long, muốn ăn uống gì nói chú, chịu chưa?
- Dạ chịu.
Cả hai trầm ngâm một lúc.
- Ủa, mấy giờ rồi chú?
- Ba giờ chiều.
- Chời! Nãy giờ ngồi đây gần hai tiếng. Thôi cháu phải đi bán tiếp chú ơi
Phan móc vội trong túi một nắm tiền chẵn lẻ lẫn lộn
- Cháu cầm lấy, chiều về đưa cho mẹ, tiện thể cho chú gửi lời chào mẹ cháu
- Dạ, cám ơn chú, cháu đi há chú.
- Ừ...
Phan đang ngồi nhìn theo thằng bé dần khuất bóng thì cô chủ quán bước đến gần.
- Anh đừng tin lời mấy đứa quỉ này, anh cho nó tiền phải hông?
- Đâu có gì, toàn tiền lẻ...
- Tụi nó chuyên môn nói dóc không hà, kể toàn chuyện đáng thương để xin tiền.
- Theo chị thì nó không đáng thương?
- Dóc không mà đáng thương gì? Anh mới là đáng thương đó!
- Hà hà... Nếu không đáng thương thì đáng... thưởng, thằng bé đóng kịch hay quá!
Cô chủ quán nhìn anh, lắc đầu bỏ đi. Cô không hiểu được đâu. Thật ra, anh đâu có cần biết thằng bé nói dối hay nói thật. Anh đâu có cho thằng bé tiền, anh cho chính anh đấy chứ, một anh nhỏ bé, khốn khổ của 28 năm trước.


Sài Gòn 2003


Image


8536
Deleted

11088


Image

s á n g .T Á C

____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



Khi một ca sĩ cất lên tiếng hát đại khái như "Ôi, đàn bà là những niềm đau..." hoặc "Giết người đi! Giết người quên tình nghĩa bội thề..." không có nghĩa là anh ca sĩ đó đang thù đàn bà hoặc muốn cắt cổ ai cả, anh ca sĩ đang dùng khả năng trời cho của mình để chuyển tải linh hồn của bài nhạc đến cho người nghe. Cũng thế, hai ông nhạc sĩ tác giả của hai bài hát cũng chả thù hằn ai hết trơn hết trọi, họ chỉ dùng tài năng âm nhạc của mình mà "nói lại" rất có thể là chuyện của... người khác trong những nhạc phẩm của họ. Hoạ hoằn lắm mới có đôi ba bản nhạc được họ gửi gắm chút tâm sự riêng trong đó mà thôi.

Thử tưởng tượng xem mấy ông nhạc sĩ thuộc lớp trung bình như Ngô thuỵ Miên, Đức Huy, Từ công Phụng... mỗi ông sáng tác cũng phải trên trăm bài hát. Chẳng nhẽ mỗi ông đều có cả trăm cuộc tình à? (sức ở đâu mà nhiều thế?).

Những người làm thơ cũng vậy, họ chỉ viết theo cảm hứng. Có lúc thật sự từ một vài kỷ niệm buồn nào đó trong quá khứ, nhưng thường thường cũng chỉ là chuyện của người khác hoặc chuyện tưởng tượng. Vì thế khi bạn đọc một bài thơ mà thấy tác giả có lời lẽ "đay nghiến" hay mang hơi hướm thù đời thì cũng đừng vội lên án và mang thành kiến với người viết, chỉ nên đọc và nhận xét xem bài viết có giá trị nghệ thuật hay không thôi.

Tóm lại, nếu những ca sĩ tương đối khá có thể để thật nhiều emotion vào tiếng hát của mình, hát một cách rất thống khổ trong những bài hát hoàn toàn "chuyện người ta" thì những thi sĩ khá cũng có khả năng tương tự. Nên nhớ trong thế giới thi ca tự bản chất vốn rất hư ảo, mờ mịt, chuyện trong thơ rất có thể chỉ là chuyện tưởng tượng. Đọc cho vui cũng như nghe nhạc giải trí thôi mà.



Image


13795


Image


F A C E.B O O K

____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



Từ ngày có Facebook, mọi người, mọi giới, mọi sắc tộc đều tham gia. Hân hoan, cuồng nhiệt cũng có, dè dặt thầm lặng cũng có... và tại đây bắt đầu phát sinh ra vui buồn lẫn lộn...

Không cần phải triển khai quá nhiều khía cạnh phức tạp của FB, chỉ cần chú ý một chuyện nhỏ thôi cũng đủ thấy vài "tai hoạ" của FB.
Đây nè, khi bạn post lên một tấm hình nào đó, có cái mặt của bạn hoặc con cái của bạn. Chờ đi, chừng vài phút thôi, đầu tiên sẽ có người vô "like", sau đó sẽ có người vô gửi comments, đại khái đều là lời khen tặng. Nếu bạn là đàn bà thì sẽ bỗng dưng hoá thành hoa khôi, đứa con trai bên cạnh bạn không lời tranh cãi biến thành tiên đồng, hiển nhiên trở thành người mẫu tương lai, mặc dù thực tế thì... khó nói quá!

Đơn giản thôi mà. Chỉ vì nhiều người trên FB quá, ai cũng muốn làm người lịch sự nên phải dối nhau. Chả nhẽ cứ nói thật tuồn tuột ra "Bà ơi cái mặt bà..., cái mặt thằng con giai bà...". Cứ tin vào những comments vô tội vạ kia mà mang ảo tưởng là mình đẹp, con mình đẹp là đang nuôi hoạ đấy.

Cẩn thận! Té từ trên ghế xuống đất dù thế nào đi nữa cũng phải ê mông chứ, chưa kể còn "quê" muốn chết nữa!





14886


Đơn giản thôi mà. Chỉ vì nhiều người trên FB quá, ai cũng muốn làm người lịch sự nên phải dối nhau. Chả nhẽ cứ nói thật tuồn tuột ra "Bà ơi cái mặt bà..., cái mặt thằng con giai bà...". Cứ tin vào những comments vô tội vạ kia mà mang ảo tưởng là mình đẹp, con mình đẹp là đang nuôi hoạ đấy.


Giời ơi, thế mà từ đó đến giờ cứ ngỡ là chúng nó khen thật chứ...:-)

Vậy được khen trong etetet thì có khoái chí được không hở anh TS? :-))

Happy New Year anh TS ơi (chúc...thật đấy)


14892


Hoài Yên ơi, YC mà có "tâng bốc" HY thì là thật đấy nhé... hữu thủy hữu chung! ;)


14896


Toàn được khen nên lại... ngại, thế là cai được fb :)

Ở Etetet này, sẵn đầu năm ghé thăm nhà anh TS, lg cũng thú tội luôn. LG là fan của văn phong và thơ ý của anh TS ít nhất cũng khoảng 10 năm có hơn chứ không kém. Hihihi

Thế giới online, nhà nhà làm thơ, người người viết. Tuy nhiên, để có thể vẫn thấy thú vị đọc văn phong của một người xuyên suốt 1 thời gian dài thì LG cảm thấy không dễ dàng. LG cảm ơn anh TS nhiều.


14902 top -
tĩnh vật
1, 2, 3, 4, 5, 6 ... 25
_______________________________________________
Chuyện Tháng Tư - thơ - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Có một ngày, cuối tháng tư
Buồn như nước lũ dâng từ biển lên
Bạn học chẳng dám nhớ tên
Tôi mang áo rách đi bên cuộc đời

xem tiếp...

_______________________________________________
Những Mảnh Đời Hậu Chiến - văn - Trần Bảo Toàn _______________________________________________

Image

Hôm nay, 30/04/2020, một ngày mưa rả rích, tiếng mưa như gõ vào ký ức những tháng năm quá khứ, đối với tôi ngày này chỉ có ý nghĩa là một ngày lịch sử, khi đất nước, gia đình và rất nhiều cá nhân của thế hệ cha chú và chúng tôi bước qua một khúc quanh mới.

xem tiếp...

_______________________________________________
Tình Khúc Hồi Hương - nhạc - Phạm Anh Dũng _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Tàn Tích - ảnh - violetdehue _______________________________________________

Image


xem tiếp...