THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP




Hoài Yên wrote:Cuội là con trai, suy ra con trai nói dối con gái trước, con gái chỉ "đáp lễ" lại con trai mà thôi...


Hoài Yên nì... con gái thì thường nói dối như thỏ :))

có điều YC nghĩ là... mình hay bị tin bởi những lời nói dối ngọt ngào êm tai... nên mới khổ... a bright shining lie :p



8435

Cuội là con trai, suy ra con trai nói dối con gái trước, con gái chỉ "đáp lễ" lại con trai mà thôi...

Tam đoạn luận kiểu này thì chịu thua:-))
DRD


8437

Hoài Yên wrote:Cuội là con trai, suy ra con trai nói dối con gái trước, con gái chỉ "đáp lễ" lại con trai mà thôi... Hình như cái này các cụ gọi là "gậy ông đập lưng ông" đó anh TS :-))...


Hoài Yên, xưa Cuội nói dối tất cả mọi người: nam, phụ, lão, ấu không chừa ai cả. các cô ngày nay có vẻ chỉ thích dối mấy anh thôi. như vậy cây gậy tầm vông này mấy anh bị đập vào lưng cũng hơi oan đấy chứ! :))



8438
Yên Chi wrote:Hoài Yên nì... con gái thì thường nói dối như thỏ :))

có điều YC nghĩ là... mình hay bị tin bởi những lời nói dối ngọt ngào êm tai... nên mới khổ... a bright shining lie :p


Yên Chi, con trai thì hay cả tin. con gái thì hay nói dối. như vậy thì con trai sẽ phải khổ... từ bây giờ cho đến muôn đời. Amen. phải vậy không?

Thượng đế hỡi có thấu...


8439



Image

n h ậ n .x é t .b ằ n g .c á i .n h ì n
K H Á C H .Q U A N
(Chuyện phiếm)
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



Khi viết phê bình về một tác phẩm, một nhân vật, một địa phương... phần lớn nhận xét của ta bị tình cảm chi phối, nhiều hay ít tùy thuộc vào tính trung thực của từng cá nhân, nhưng dù sao, bị chi phối là điều hầu như không thể tránh khỏi. Kim Thánh Thán, nhà phê bình nổi tiếng của nước Trung Hoa cũng đã từng thú nhận điều đó. Đôi khi chỉ mới có dự định viết một vài điều về Gia Đình, Tổ Quốc, hay những người thân yêu, chưa đặt bút xuống đã cảm thấy bồi hồi, lòng như ấm áp hẳn lên. Đấy, tình cảm đã xen vào. Còn nhận xét về một người vừa mới lường gạt mình vài chục ngàn "đô" đau như xé ruột thì lời lẽ không thể nào "trìu mến" được.

Tôi có cô bạn, cái gì cũng được, chỉ có cái tội yêu nước một cách thái quá, cô sùng bái lịch sử Việt như như một người cuồng tín. Với cô, cái gì của Việt Nam ta cũng nhất, tất cả món các món ăn Việt Nam hơn hẳn các món ăn của Mỹ, tiếng Anh thua tiếng Việt xa lắc (!) Có lần đầu óc đi vắng, tôi đùa với cô

- Theo anh thấy, tiếng Mỹ có lúc hay hơn tiếng Việt.

Cô sừng sộ

- Hay hơn chỗ nào đâu?

Tôi cười cười

- Có những lúc bực mình với em, không muốn xưng anh, gọi em quá thân mật, lại ngại dùng những đại danh từ mày tao thô lỗ, lúc ấy I, me, you thật tiện lợi.

- ...!?

Tôi đi giữa phố đông người
Mà cứ ngỡ lạc nơi hoang dã
Cửa nhà, người, xe đâu mất cả?
Tôi với tôi, tơi tả mảnh tàn y!


Lần khác, tôi và cô cùng đi L.A với mấy người bạn. Đường xa, mấy ông thay nhau lái xe, ai rảnh ngồi tán dóc. Chả biết đứa nào dại mồm nhắc đến lịch sử đấu tranh dân tộc. Ối giời ơi! Cô bạn thao thao bất tuyệt! Nào Lý, nào Trần, nào Lê với những chiến công hiển hách, đánh nhau với bọn Tàu, bọn Mông Cổ, bọn Chiêm Thành... Cô còn ngon trớn ca ngợi cả cái ông tướng họ Võ nào đó là thiên tài quân sự...! Liếc mắt thấy mấy đứa bạn đã mệt mỏi và chán nản lắm. (Trình độ Việt sử của mấy thằng bạn nhậu như thế nào tôi rõ lắm. Có lần hơi ngà ngà sau một chầu beer. Thằng John nói một câu nhiệt huyết tràn đầy, tràn đầy đến độ tưởng chừng có thể đảo lộn cả lịch sử được: "Trong đời tui khoái và nể nhất ông Lý Thường Kiệt, cứ nghĩ hoài tới trận chiến trên Bạch Đằng Giang, ổng tung hoành với cây trường thương đâm tụi Mông Cổ chết đầy sông. Đã thiệt!". Nghe sướng chưa?! Đáng kinh ngạc hơn, thằng Ricky với giọng bi tráng: "Tui thì thương nhất ông Trần Bình Trọng, bị giặc bắt nhưng vẫn giữ được khí phách anh hùng. Ổng nói: Thà làm quỉ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc, khiến quân Mãn Thanh dù căm ghét giết ổng, nhưng vẫn phải phục lăn". Bi hùng chưa?! Cả ba: cô bạn gái, thằng John, thằng Ricky đều có kiến thức về Việt sử, nhưng ba người theo ba "trường phái" khác nhau nên khó tìm được sự tương thông). Tôi biết nỗi khổ của mấy đứa bạn đã đến mức tột cùng nhưng cả bọn vẫn... vô kế khả thi! Vì lòng bác ái, tôi đành phải liều mình hy sinh cho tập thể, vừa nói, vừa... run!

- Này em, theo anh nghĩ những điều em đọc trong sách chưa chắc đã đúng hoàn toàn em ạ. Cổ nhân có nói: Đọc sách mà quá tin vào sách thì thà đừng đọc (Thú thật tôi chỉ nhớ loáng thoáng là có anh Tầu nào đó nói như vậy, nhưng lại không nhớ tên nên phải nói đại là cổ nhân cho xong). Tiền nhân ta có thể đã đánh nhau giỏi, nhưng chưa chắc đã quá giỏi như sử sách đã ghi.

Với tia nhìn như muốn cắt thân tôi ra trăm mảnh, cô buông từng tiếng một.

- Nói có sách, mách có chứng, anh chứng minh xem.

Lúc ấy, dù chưa thực sự leo lên lưng... sư tử, nhưng hiểm nguy đã cận kề. "Chứng" thì tôi có rồi nhưng "mách" chì vẫn còn hơi... rét! Một liều, ba bảy cũng liều. Trước mặt bạn bè, nếu có chết cũng phải chết cho anh dũng. Tôi hiên ngang trả lời

- Rất đơn giản, vua chúa ngày xưa cũng như mình, chả ai muốn hậu thế xem thường cả. Các Sử Quan thì lại viết lịch sử dưới sự giám sát của vua, léng phéng bị cắt đầu như chơi. Đã làm quan chắc các ông ấy chả dại dột gì.

- Chưa đủ sức thuyết phục.

- Em có biết câu "Tri kỷ, tri bỉ, bách chiến, bách thắng" chứ?

- Em biết, nhưng câu ấy có liên quan gì đến vấn đề này?

- Câu ấy nguyên văn tiếng Hán, chuyển dịch sang tiếng Việt thì như thế này: Biết mình, biết người, trăm trận, trăm thắng. Tại sao nguyên cả câu tám chữ, ta dịch sang tiếng Việt chỉ được có bảy chữ, chữ cuối cùng vẫn phải dùng tiếng Hán?

- Em chưa hiểu.

- Câu tiếng Việt thiếu chữ thắng. Anh ngờ rằng tổ tiên ta thuở xưa thua nhiều hơn thắng, chữ thua được dùng đi dùng lại nhiều lần nên vẫn còn nhớ. Chữ thắng tiếng Việt ngày nay không có, phải dùng tiếng Hán. Chữ thắng trong tiếng Văn Lang họa hoằn lắm mới được dùng đến (có thắng bao giờ đâu mà dùng thường xuyên), lâu ngày quá không dùng đến nên quên mất tiêu.

Còn cái ông tướng họ Võ mà em gọi là thiên tài gì đó thì anh xin nói thật. Anh đọc một số tài liệu được viết lại từ những bộ tướng còn sống sót của ông ấy thì trận chiến lớn cuối cùng đánh nhau với người Pháp, ông ấy dùng chiến thuật biển người làm binh lính chết nhiều vô số kể. Đánh nhau cái kiểu thí quân như vậy là thiên tai cho đồng đội chứ thiên tài gì em.

Cô yên lặng chả nói thêm câu nào (cái yên lặng đầy đe dọa!) Hơn ai hết, tôi đã thấy được vận mạng đen tối của mình! Tôi biết rất rõ, sau chuyến đi này, về nhà tôi sẽ hối hận...đầu thai lầm thế kỷ! Chả sao, tiền nhân anh hùng như thế mà có lúc còn thua dài dài huống hồ là đứa vô danh như tôi.

Yêu ai, yêu vật gì đó, yêu thật nhiều cũng chả sao, nhưng vì yêu mà nói sai sự thật là điều nên tránh. Bằng không sau này khi không còn yêu nữa, sợ không có lối thoát cho mình.


Image


8455


Image
l ộ i .N G Ư Ợ C. d ò n g
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



ngọn đồi già ru lời tiền kiếp
bao tạp niệm đã mỏi gối. đầu thai.
chờ cuối cùng của một tai ương. loe máu
hoàng hôn rên xiết.
mặt trời đỏ. căng tròn.
đẫm nỗi đau vượt cạn

hai quá khứ đối đầu giữa một trũng sâu thinh lặng
cho một lời nguyền rữa nát chiều nay
thọc sâu vào tâm thức trắng
một mũi nhọn vô thường
lau sậy tâm linh
xoè gai sắc

ngọn gió luân hồi
xoay tròn vô ảnh
những nhói đau từ hạt bụi thời gian
khoanh vùng định mệnh

biển cạn. sóng nói lời tiên tri
Công Dã Tràng tỉnh giấc mơ dài
tự mình liễu kết.
mờ ráng đỏ. cát vàng phơi câu trăng trối

thái cực tan giữa hỗn mang
không đầy. không cạn
không đen. không trắng
không tôi. không người...



- Anh hai đọc bài thơ này chưa?
- Đọc ba lần rồi
- Anh đặt tên cho nó dùm em chưa?
- Tao không hiểu mày muốn nói gì, làm sao đặt tên.
- Bí hiểm quá hả anh?
- Bí hiểm cái đầu mày á. Tao có cảm giác mày chụp một câu đầu này, giựt một câu đầu kia. Xào nấu một hồi rồi đổ ra dĩa. Tao đọc không hiểu gì ráo trọi. Nói thiệt đi, mày có biết mày đang nói gì không?
- Dạ không. Mà cần gì biết anh hai.
- ...!?
- Dzậy mới bí hiểm chớ
- ...
- Em kể thiệt anh hai nghe nè. Mấy tháng trước em viết tặng cô bạn gái bài thơ. Viết thiệt lòng, từng câu, từng chữ moi ra từ tim óc. Cổ chê thơ dở, em buồn muốn chết hết mấy ngày. Sau đó em "nổi quạu" viết bài khác không đầu, không đuôi, đảo lộn vài chữ, tìm vài chữ thật kêu nhồi nhét dzô. Cổ khen hay quá trời. Thú thiệt, em là tác giả, đọc không hiểu gì hết trơn, cổ đọc khen hay! Dzậy mới bất nhơn á chớ.
- Nếu dzậy, bài thơ này tao đặt tên là Vô Thủy Trường Giang.
- Chời!!! tên gì nghe kỳ dzậy anh hai? Giống y như phim kiếm hiệp Ba Tàu dzậy?!
- Ừ, là Sông Dài Không Nước. Viết văn hay thơ là gửi gắm điều gì đó. Thơ mà không nói được gì cũng như sông không có nước thôi mày ơi.
- Nghe hơi kỳ kỳ anh hai à. Hay mình đặt tên nó là Gió đi anh hai. Gió không đầu, không đuôi, không màu, gió cũng đâu có nói năng gì.
- Thằng này nhiều chiện thiệt á. Uống hết chai đó đi rồi muốn đặt tên gì thì đặt.





8487

...sau đó em "nổi quạu" viết bài khác không đầu, không đuôi, đảo lộn vài chữ, tìm vài chữ thật kêu nhồi nhét dzô. cổ khen hay quá trời. thú thiệt, em là tác giả, đọc không hiểu gì hết trơn, cổ đọc khen hay! dzậy mới bất nhơn á chớ.

Tôi chịu câu này đó anh Thúc:-))
DRD


8488

Cám ơn anh Dũng! Florida có gì lạ không anh?


8490

... con gái nói có là không, nói không là có... :-))


8493

cái vụ có với không cũng rắc rối lắm Hoài Yên ạ. có mấy anh cứ tưởng không là có, cứ sấn tới... rồi ăn bạt tai thật oan uổng. vừa buốt vừa rát nhưng cũng chỉ biết nghêu ngao... ôi! đàn bà là những niềm đau...


8494 top -
tĩnh vật
1, 2, 3, 4, 5 ... 25
_______________________________________________
Chuyện Tháng Tư - thơ - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Có một ngày, cuối tháng tư
Buồn như nước lũ dâng từ biển lên
Bạn học chẳng dám nhớ tên
Tôi mang áo rách đi bên cuộc đời

xem tiếp...

_______________________________________________
Những Mảnh Đời Hậu Chiến - văn - Trần Bảo Toàn _______________________________________________

Image

Hôm nay, 30/04/2020, một ngày mưa rả rích, tiếng mưa như gõ vào ký ức những tháng năm quá khứ, đối với tôi ngày này chỉ có ý nghĩa là một ngày lịch sử, khi đất nước, gia đình và rất nhiều cá nhân của thế hệ cha chú và chúng tôi bước qua một khúc quanh mới.

xem tiếp...

_______________________________________________
Tình Khúc Hồi Hương - nhạc - Phạm Anh Dũng _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Tàn Tích - ảnh - violetdehue _______________________________________________

Image


xem tiếp...