THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image

T H U Y Ề N .G I Ấ Y
........n g à Y .x Ư a

______________________________________________________________________
h o à i y ê n



Cơn mưa hạ ùa về bất ngờ đến thảng thốt, dường như mới vừa thoáng trước khi ánh mắt Tử Đằng rời khung hình computer ngước lên bầu trời vẫn còn mang một màu xanh trong vắt thế mà chỉ một thoáng sau đã nghe tiếng chạm tí tách của những hạt mưa trên ô cửa sổ. Những hạt nước bé tí ti nối đuôi để lại loáng thấp thoáng trên đường chúng lăn qua. Tử Đằng ngẩn người nhìn ra khung cửa quên bẵng cái đề án nhức đầu đang phân giải . Không hiểu tại sao những cơn mưa luôn có ma lực làm chùng xuống cái mảnh tâm tư vốn tưởng như không thể nào chùng hơn được nữa, cứ đem lại cái cảm giác lâng lâng tựa hồ như vừa uống xong một ly cocktail pha rượu. Dẫu đã qua bao nhiêu cơn mưa mùa hạ lướt qua ... những mùa mưa tưới xanh giấc mơ thời con gái, những mùa mưa sũng ướt mớ tâm tư hỗn độn thuở đàn bà .... Cho dù là cơn mưa đầu tiên hay là cơn mưa thứ ... mấy mười mươi cũng mang cùng một sức mạnh quyến rũ như nhau.

- Không biết như vậy mình là người chung thủy với một niềm đam mê duy nhất hay là kẻ tẻ nhạt chán ngắt đến độ không tìm ra thú vui nào khác suốt mấy chục năm qua.

Tử Đằng thầm nghĩ rồi mỉm cười vu vơ. Câu trả lời sẽ rất đơn giản nếu người được hỏi là Tịnh Thủy. Tiếng chuông từ cái điện thoại đàng sau lưng chợt reo vang kéo Tử Đằng về với thực tại:

- Hello!
- Con khốn nạn, mày đi đâu mà tao gọi hoài không được ? - giọng nói ồn ào của Tịnh Thủy vang lên bên tai làm Tử Đằng giật mình xém tí đánh rơi cây viết chì đang xoay xoay trên tay:

- Đi làm chứ đi đâu. Con mất dạy, bộ mày điếc hay sao mà hét to dữ vậy? Cả hãng tao nó nghe tiếng mày.

Con mất dạy, con khốn nạn, con cà chớn ... toàn là những danh từ hoa mỹ hai đứa dành để gọi nhau mà bất cứ người nào tình cờ nghe được cũng hết hồn kinh hãi vì không ngờ hai đứa nhìn mặt "con nhà lành" như thế mà toàn dùng những danh từ "dao to búa lớn". Hồi còn đi học có lần mẹ Tử Đằng vừa nhấc điện thoại lên chỉ vừa nói tiếng "hello" là đã nghe một tràng:

- Mày đó hở, con khốn nạn!

Mẹ ngạc nhiên ngớ người:

- Hello, xin lỗi cô kiếm ai ạ?

Lúc bấy giờ Tịnh Thủy mới nhận ra người ở đầu giây phone bên kia không phải là Tử Đằng, con nhỏ cuống quýt xin lỗi rối rít:

- Ơ ... ơ ... Cháu là ... Cháu là Tịnh Thủy đây bác ạ, cháu xin lỗi bác. Cháu tưởng ... cháu tưởng bác là Tử Đằng.

Tử Đằng nghe kể lại cười ngặt nghẽo:

- Cũng may hôm đó mày không gọi tao là "con mất dạy", không thì mẹ tao đã mắng cho một mách vì mẹ tao có dạy tao đàng hoàng.

Hố như vậy đó nhưng con nhỏ cũng không chừa được cái tật cứ nghe Tử Đằng "hello" là lập tức mắng xa xả không thương tiếc. Bên kia đầu giây điện thoại Tịnh Thủy bai bải:

- Bộ mày ngồi ở giữa đồng không mông quạnh hay sao mà cả hãng nghe tiếng tao? Sao hôm nọ khoe nào là văn phòng rộng gấp bốn lần cái cubicle của tao, nào là có khung cửa kiếng nhìn ra bờ hồ thơ mộng hết biết, nào là ghế bành thứ xịn ngồi cả ngày không ê mông ... hoá ra toàn là nói dóc cho đỡ tủi thân thôi đó hở?
- Xời, nói dóc với ai thì còn nói cho sướng miệng chứ nói dóc với mày thì nói làm cái quái gì cho tốn nước miếng. Tao đang nghĩ đến mày thì mày gọi đó. Phải mà nghĩ tiền nghĩ bạc mà được vậy thì đỡ biết bao nhiêu. Kiếm tao có chuyện gì?

Con nhỏ chẳng thèm trả lời tiếp tục cái trớn xỉ vả của nó :

- Tao gọi phone cầm tay mày nãy giờ không được. Mày keo kiết sợ tốn phút nên không dám mở phone à? Tao phải gọi mẹ mày xin số phone chỗ làm của mày đó.

Tử Đằng nhíu mày thò tay vào ngăn tủ kiếm cái phone, chợt nhớ sáng nay đi họp tắt tiếng reo. Mở phone ra mới thấy Tịnh Thủy đã gọi ... mười lần. Tử Đằng phì cười:

- Sao mày gọi ít thế? Chỉ mới có ... mười lần. Bộ định kiếm tao mượn tiền hay sao mà kiếm gấp vậy? Tao đã nói rồi tao không thích cho bạn bè vay mượn. Có thì cho không có thì thôi. Vay mượn dễ mích lòng lắm.

Tịnh Thủy cướp lời:

- Và thường thì mày "không có" nên cứ "thì thôi" phải không? Chắc kiếp trước tao gian ác lắm nên kiếp này mới có một con bạn tử tế cỡ mày. Tao gọi nói cho mày biết tao mới liên lạc được với ông Đăng. Ổng vừa gửi email cho tao. Tao gửi về yahoo cho mày rồi đó.

Tử Đằng kêu lên:

- Sao không gửi về hãng cho tao? Ở đây tao đâu có vô trong mấy cái web mail được.
- Tao đâu có nhớ email trong hãng của mày đâu mà gửi. Mày thay hãng còn hơn người ta thay ... bồ bố ai mà nhớ cho được.

Tử Đằng hỏi dồn:

- Ổng dạo này sao rồi? Còn ở New York không? Có hỏi thăm gì tao không? Mày có số điện thoại mới của ổng không?

Tịnh Thủy cong cớn:

- Mày làm cái gì mà nhảy tớn lên như điả phải vôi thế? Chồng con sờ sờ ra đấy mà nghe thấy ... giai là hỏi tới tấp. Cái đồ mất nết!

Tử Đằng vờ thở dài:

- Ừ, gần mực thì đen đó mà. Chơi với mày riết rồi cũng hư thân như mày. Nhưng mà nói gần nói xa chẳng qua nói thật, đâu, đọc thư ổng cho tao nghe với.

Tịnh Thủy tỉnh bơ:

- Thôi, tao đang trên đường đi shopping đâu có ở không mà mở thư đọc cho mày nghe. Tao gửi cho mày rồi đó. Mày phải tự đọc mới thấm em cưng à. Đọc đi để thấy tình đời ... Lâm li hơn phim Hàn Quốc là cái chắc. Tao chỉ có thể bật mí với mày một tí là "chàng" dặn tao đừng kể cho mày nghe những gì ổng viết.

Tử Đằng phì cười:

- Ổng dặn mày xong việc đầu tiên mày làm là gửi cái thư đó cho tao đọc?

Tịnh Thủy nham nhở:

- Bởi vậy mới nói đàn ông sao khờ câm, gần đất xa trời rồi mà vẫn còn ngớ ngẩn. Lúc còn đi học tao cần lấy lòng ổng để copy bài, ổng nói tao còn chẳng thèm nghe lời huống hồ bây giờ "tình nghĩa đôi ta chỉ thế thôi" thì dặn vậy chẳng khác nào kêu tao gửi cho mày cấp tốc. Nè, mày đọc xong có viết email ... cho ổng nhớ cho tao đọc ké đó nghe ...

***

Tử Đằng lúc nào cũng hãnh diện về cái tên nghe "hách xì-xằng" của mình ghê lắm, thậm chí chỉ cần ai đó mới ... nhíu mày khi nghe giới thiệu tên Tử Đằng thôi chứ chưa kịp mở miệng hỏi "nguồn gốc" của cái tên đó là cũng đủ cho Tử Đằng hùng hồn giải thích xuất xứ của nó :

- Tử Đằng là tên một loại hoa cánh nhỏ, mỏng manh, màu trắng, thường mọc từng chùm ở quê ngoại Tử Đằng. Hồi còn con gái Mẹ Tử Đằng mê loại hoa này nên nhất định có con gái là đặt tên "Tử Đằng".

Trong túi xách Tử Đằng lúc nào cũng thủ sẵn một tấm hình, giờ đã cũ kỹ vì bị lôi ra triễn lãm khá nhiều lần, để ... dí vào mặt người đối diện cái kiểu "một tấm hình bằng ngàn lời giải thích":

- Nè, nè, hoa Tử Đằng nè ... Dễ thương ghê chưa? - rồi tùy theo người đối diện là trai hay gái, thân hay sơ sẽ thòng vô - Tên làm sao thì người cũng thế!

Tấm hình có được khá công phu và tốn kém sau một lần Tịnh Thủy cắc cớ bảo:

- Tao tra tự điển Hán Việt rồi Tử Đằng à. "Đằng" có nghĩa là bụi cây. Thành ra tên mày có nghĩa là "bụi cây chết". Bụi cây nghe đã kém thẩm mỹ rồi, còn là bụi cây chết nữa hèn gì lúc nào nhìn mày cũng chán như cơm thiu.

Mặc cho Tử Đằng nhai đi nhai lại cái điển tích "... xưa thật là xưa nhớ mấy cho vừa nhớ mẹ kể năm xưa" về hoa Tử Đằng" thế nào nó cũng không tin. Thế là sau nhiều "đêm không ăn ngày mất ngủ" Tử Đằng nghĩ ra cách nhờ bà chị họ bên Việt Nam thân hành làm một chuyến công du về Hà Nội kiếm chụp cho bằng được cây hoa Tử Đằng gửi qua Tử Đằng sẽ trả công hậu hỹ. Nhận hình Tử Đằng hí hửng đem khoe với Tịnh Thủy, con nhỏ hỉnh mũi:

- Trời, tao tưởng mày nói hoa nào chứ hoa này thì tao còn lạ gì. Nhưng mà từ hồi nào đến giờ tao nghe người ta gọi nó là hoa ... cứt lợn mà.

Tử Đằng chỉ xía dài không thèm trả lời. Con nhỏ Tịnh Thủy lúc nào cũng sợ tên người khác có ý nghĩa hơn tên nó. Tử Đằng trêu:

- Ba má mày phải đặt cho mày cái tên "thác nước ồn ào" mới phải. Cái mặt mày từ nhỏ đến lớn chắc chưa bao giờ biết ý nghĩa của chữ "tịnh" là gì.

Duy chỉ có một điều mà Tử Đằng có nằm mơ cũng chẳng thể nào ngờ được là cũng vì cái tên mà Tử Đằng và Đăng đã suýt chút ... một chết một còn. Chẳng phải là Tử Đằng dùng từ "kiếm hiệp" để nghe cho oai đâu, mà là một chết một còn thật cơ đấy, ít ra là trong lớp Network I của Dr. Smith. Đứa sinh viên mới nào vô ngành điện trong trường cũng bị hù doạ lớp Network I là lớp định đoạt vận mệnh ... nghề nghiệp. Hay theo lối nói của các bậc đàn anh đi trước là lớp phân loại giữa "vàng" và "thau" bởi đa số sinh viên chuyển ngành là vì lớp học này. Network I là lớp chuyên ngành đầu tiên, không khó lắm nhưng nhiều chi tiết mới lạ nhất là với một đứa con gái ngu ngơ như Tử Đằng. Khi mà khái niệm về điện duy nhất là bật công tắc lên thì đèn sáng hay cắm cái giây điện vào chốt thì có máy sấy tóc xài ... Tử Đằng thường thán phục những người cùng trang lứa luôn có một đường hướng và câu trả lời chính xác mỗi khi hỏi về quyết định cho tương lai. Với Tử Đằng thì khi được hỏi:

- Tại sao chọn ngành điện vậy?

Câu trả lời sẽ rất mơ hồ:

- Tại thích toán.
- Vậy tại sao không học về toán?
- Sợ ra trường khó kiếm việc nên học kỹ sư cho chắc ăn.
- Vậy tại sao không chọn kỹ sư hoá học? Con gái thường học kỹ sư hoá học.
- Sợ làm thí nghiệm bị acid bắn, cháy mặt thì sao?
- Kỹ sư cơ khí?
- Sợ đụng vào dầu mỡ, hư tay chết.
- Kỹ sư công chánh?
- Sợ giang nắng ngoài đường, đen da mất.

Lơ tơ mơ cà lơ phất phơ như thế đó. Tịnh Thủy thường nhún vai:

- Sao mày không nói phứt ra là mày vô ngành điện vì ở đó nhiều con trai Việt Nam dễ kiếm bồ có phải đơn giản hơn không?
- Dễ kiếm bồ cho tao hay cho mày? Mày lúc nào cũng đi xà-nẹo bên tao để kiếm ké đó mà.

Tịnh Thủy tỉnh bơ:

- Cuộc đời người ta hơn nhau ở chỗ biết tính toán . Tao chẳng phải nhọc óc giải phương trình hay thò tay vào ổ điện để bị giật như mày, tao chỉ cần viện cớ ngồi học bài chung với mày là cũng quen được khối thằng rồi. Tao nói thật cho mày biết tụi con trai chúng nó không thích con gái học giỏi đâu. Con trai thích được tỏ ra ta đây thông minh xuất chúng. Mày không nghe Khổng Tử dạy "thông minh nhất nam tử" hay sao? Mày phải ngu một chút thì họ mới dám cua. Không ngu cũng nên ... giả vờ ngu Tử Đằng ạ

Chẳng phải vì "giả vờ" ngu mà Tử Đằng ghi danh vô lớp Dr. Smith mà là Tử Đằng ngu ... thật. Dr. Smith nổi tiếng là cho bài khó, ngay buổi học đầu tiên ông đã dõng dạc tuyên bố:

- Các anh chị hãy nhìn thật kỹ bạn bè chung quanh mình, tôi bảo đảm với các anh chị sau cái test đầu tiên chỉ còn 3/4 lớp là còn lại và sau cái test cuối cùng chỉ 50% trong số các anh chị là được lên Network II.

Ông hay doạ nạt nhưng đồng thời ông cũng là một vị giáo sư rất tận tụy và giảng bài vô cùng cặn kẽ. Ông không thích dạy trong giảng đường mà chỉ muốn dạy trong lớp học nhỏ vì ông muốn đi sát với từng đứa học trò của mình chứ không đơn thuần nhận biết họ qua số danh bạ. Ông có thể bỏ hàng giờ gặp riêng sinh viên và giảng bài cho đến khi hiểu bài mà không hề nề hà. Bởi ông là một người thầy hiếm hoi giữa cái thời đại "sản xuất theo số nhiều" như vậy nên sinh viên đứa nào cũng thích ghi tên học lớp của ông. Hôm đó khi nghe ông gọi điểm danh:

- Tu Dang Nguyen.

Vừa khi Tử Đằng lên tiếng:

- Thưa có!

Thì ở phía bên kia của căn phòng cũng vang lên một giọng con trai:

- Có mặt!

Dr. Smith ngơ ngác lập lại:

- Tu Dang Nguyen.

Cũng lại hai cái giọng trả lời:

- Đó là em.
- Tôi đây.

Cả lớp cười ồ, nhìn chăm chú vào hai đứa học sinh tóc đen một trai, một gái cùng nhận "Tu Dang Nguyen" là tên mình. Dr. Smith hỏi Tử Đằng:

- Tên em là gì?

Tử Đằng dõng dạc:

- Thưa thầy em họ Nguyen, tên Tu Dang.

Ông quay về người con trai ngồi cuối lớp:

- Còn cậu?

Tên con trai cũng quả quyết:

- Thưa em họ Nguyen, tên Tu Dang.

Ông lắc đầu:

- Trong bản danh sách học sinh này tôi chỉ có một cái tên Tu Dang Nguyen thôi.

Tử Đằng nhanh nhẩu:

- Thưa thầy đó là em. Em có ghi tên học lớp thầy. Em còn giữ tờ giấy ghi danh đây.

Tên con trai cũng không vừa:

- Thưa thầy em cũng vậy ...

Dr. Smith thở dài:

- Sau giờ học hai người ở lại gặp tôi. Lớp này đã nhiều hơn số học sinh quy định rồi, ngoại trừ anh chị chứng minh được rằng sơ xuất không phải là từ phía anh chị bằng không tôi sẽ không bỏ thêm bất cứ "Tu Dang" nào vô danh sách lớp tôi nữa, dù là con trai hay con gái ...

Cả lớp phá lên cười làm Tử Đằng đỏ cả mặt, liếc xéo một cái nhìn đầy đe dọa về phía tên con trai lạ mặt. Nguyên một giờ học Tử Đằng ngồi hậm hực với ý nghĩ tên con trai con cái nhà ai ở đâu nhào ra phá đám chứ làm sao lại có một người trùng tên với mình như vậy. Con trai ai lại mang tên một loài hoa? Hay là tên của hắn có nghĩa là "bụi cây chết" như nhà hán văn Tịnh Thủy diễn dịch. Tử Đằng bỗng giật mình khi nhớ lại lời tuyên bố ẩu với Dr. Smith khi nãy về tờ giấy ghi danh. Số là Tử Đằng có ghi danh vào lớp này thật nhưng tờ giấy đóng tiền thì ... thì Tử Đằng đã liệng vào thùng rác hôm qua sau khi dùng nó để .. nhả mấy cái hột ô-mai vào ...

***

Đăng chẳng phải là "bụi cây chết" như Tử Đằng đã trù ếm mà thật ra tên của Đăng cũng "thông minh sáng láng" như ai, Tú Đăng. Sau này khi đã thân với nhau Đăng mới thố lộ:

- Cũng may hôm đó là lỗi của bà thư ký chứ nếu chẳng may Dr. Smith chỉ cho một đứa ngồi lại lớp ông thì dù cho Tử Đằng có giấy tờ chứng minh hay không anh Đăng cũng ngoan ngoãn rút lui có trật tự vì khuôn mặt đằng đằng sát khí của Tử Đằng lúc bấy giờ nhìn kinh hãi lắm.

Cả trường có lẽ chỉ có Đăng là ngang nhiên xưng "anh" với Tử Đằng mà không sợ bị cự nự, còn bất cứ một ai khác cũng bị Tử Đằng quắc mắt:

- Anh? Anh cái răng nanh của tui á.

Tử Đằng giải thích:

- Đơn giản chỉ vì anh Đăng già thật.

Đăng không chỉ "già" vì lớn hơn Tử Đằng "những" 9 tuổi, mà Đăng còn già dặn trong sự suy nghĩ và cách ứng xử với mọi người chung quanh. Không hiểu nhờ cái tính tình điềm đạm hay vì khuôn mặt "y như thầy tu" theo nhận xét của mấy bà chị yêu dấu của Tử Đằng, mà Đăng luôn dễ dàng lấy được sự tin tưởng của người đối diện từ nhỏ đến lớn. Nhờ vậy Đăng rất thành công trong tất cả sinh hoạt Đăng tham gia, mà Đăng thì tham gia đủ mọi hội đoàn, từ hội sinh viên trong trường đến ca đoàn nhà thờ, từ phong trào kháng chiến cho đến biểu tình, cứu trợ ... chỗ nào cũng có mặt Đăng một cách hăng say và nhiệt tình. Đăng thường cười trả lời cho lời buộc tội "ưa ôm đồm, khoái rách việc" của Tử Đằng:

- Thời giờ khác với tiền bạc, nó không tăng thêm lợi tức khi em để dành không xài đâu. Trái lại nếu em biết dùng nó vào những việc ích lợi thì em càng dùng nó lại càng sinh sôi nẩy nở.

Từ đó mỗi lần làm biếng tham gia vào công tác thiện nguyện với Đăng, Tử Đằng lại kiếm cớ:

- Anh Đăng biết không, trước đến giờ em vẫn biết mình dùng thời giờ rất đúng chỗ khi đi ăn hàng với Tịnh Thủy nhưng không biết phải giải thích sao cho mọi người hiểu. Bây giờ mới rõ vì làm vậy là đem ích lợi cho tha nhân là bà bán hàng, rồi phần tụi em thì không sinh chiều dài cũng nở chiều ngang.

Đăng chỉ còn biết lắc đầu cười trừ rồi lại thản nhiên quay về với công việc "vác ngà voi" của mình.

Lúc nào Tử Đằng cũng rình rập để chọc ghẹo và nói khích Đăng, nhưng có một điều mà có cho kẹo Tử Đằng cũng sẽ không dại dột khai ra với bất kỳ ai, ngay cả với Tịnh Thủy, đó là cái tình cảm lơ tơ mơ khó hiểu Tử Đằng dành cho Đăng. Cái rộn rã ấm áp khi gần, cái bồi hồi nhơ nhớ khi xa, cái chuyến choáng lâng lâng khi nghĩ đến ... Tất cả những cảm giác ... vớ va vớ vẩn đó cứ "từng bước, từng bước thầm" đánh du kích vào trái tim của Tử Đằng từ lúc nào chẳng rõ. Khi nhận ra sự "xâm nhập gia cư" bất hợp pháp của chúng Tử Đằng đã bối rối khôn tả. Loay hoay lần mò tìm ra một cái định nghĩa, một cái lý luận nào đó để giải thích cho những tư tưởng có phần ... rủi nhiều may ít đó của mình. Tịnh Thủy đã nhiều lần nham nhở nói:

- Ông Đăng mười phân vẹn chín ... cục rưỡi, mày lạng quạng coi chừng có ngày mất mạng.

Lý do Đăng không thể "vẹn mười" được vì Đăng đã chẳng phải của riêng Đăng. Bảo rằng Đăng đã có vợ thì không hẳn đúng bởi mỗi lần khai giấy tờ xin tiền học Đăng vẫn đánh chéo vào cái ô-vuông có chữ "độc thân" đàng hoàng tử tế. Nhưng bảo rằng Đăng vẫn còn "phòng không đơn chiếc" thì lại càng sai bởi vì chình ình giữa phòng ngủ của căn hộ Đăng ở là một cái giường đôi tổ chảng và Đăng đi về dù khuya hay sớm cũng có cơm nóng canh sốt dọn sẵn trong khi Đăng chẳng hề biết nấu ăn. Người con gái có mặt bên Đăng đằng đẵng mười mấy năm qua, người mà lúc nào cũng khép nép và trung thành như một cái bóng được Đăng giới thiệu lửng lơ:

- Đây là Lan.

Rồi cười phe lờ câu hỏi cắc cớ của Tử Đằng:

- Anh Đăng còn quên vế sau của câu nói á.

Qua những lần tâm sự chị Lan mới kể cho Tử Đằng nghe ngọn ngành về cuộc hành trình nổi trôi của hai đứa trẻ tị nạn đi theo diện "dưới tuổi thành niên" từ trại tị nạn Hồng Kông qua đến nông trại miền trung Hoa Kỳ rồi lại dắt díu nhau lần mò xuống miền Nam. Người đứng ra bảo trợ cho hai người không phải là một vị hảo tâm đúng nghĩa. Ông bảo lãnh thuyền nhân để ăn tiền trợ cấp chính phủ và để làm việc không công. Đó cũng là lý do tại sao Đăng đi học trễ và chị Lan làm nghề thợ may thay vì đi học lại. Chị Lan giải thích:

- Ở Việt Nam mình mới học đến lớp 6 thôi, đâu có căn bản đâu mà học lại. Mình đi làm cho anh Đăng nhẹ gánh đi học còn có ích hơn.

Có lần Tử Đằng tò mò hỏi tại sao hai người không chính thức làm hôn thú, chị Lan cười buồn:

- Anh Đăng nói đợi anh Đăng học xong có bằng cấp đàng hoàng thì tốt hơn. Bây giờ có những quyền lợi mà một người độc thân được hưởng nhiều hơn là có gia đình.

Tịnh Thủy nghe được bĩu môi:

- Ông Đăng khôn thấy mồ chắc là định bắt cá hai tay.

Tử Đằng bênh:

- Mày chỉ nói tầm xàm. Cá ở đâu ra cho ổng bắt hai tay?

Tịnh Thủy tỉnh bơ:

- Con cá ngon lành nhất là mày chứ ai, mày cứ mà bơi lượn lờ chung quanh ổng mãi có ngày bà Lan chém mày ra làm hai em ạ. Mấy mụ Hải Phòng dữ có tiếng, chị chị em em chứ bả băm mày làm nem lúc nào không hay.

Tử Đằng vênh váo:

- Mày chỉ giỏi suy bụng ta ra bụng người. Tao đây là mình rồng sắc tiên chứ sức mấy mà thèm làm "bống bồng ơi" để chui vào rọ. Tao thấy bà Lan hiền thật đó chứ không giả vờ đâu.

- Xề, bởi vậy mới nói mày học điện là tại mê trai thôi chứ có thông minh gì đâu. Mày quên rằng "con gái bắc kỳ chúng tôi" khôn khéo lắm hay sao? Bả phải thân thiện ngọt ngào với mày để mày có muốn cũng cảm thấy ngượng không dám cua bồ bả. Mật ngọt chết ruồi là thế.

Tử Đằng phì cười, cái con nhỏ mồm năm miệng mười, lý gì nó cũng nói cho được. Bố Tịnh Thủy người Bắc, mẹ Tịnh Thủy người miền Nam nên cứ hễ người miền nào được khen là nó bảo mình người miền đó. Khi thì nó làm con gái bắc kỳ đảm đang, lúc thì nó làm con gái nam kỳ hiền thục. Tử Đằng chọc:

- Hôm nọ tao đọc báo thấy bài thơ tả con gái huế dịu dàng tao bèn nghĩ đến mày. Chợt hiểu lý do mày chằng ăn trăn quấn là tại mày không có dòng máu huế trong người.

Con nhỏ lắc đầu:

- Ai bảo với mày tao không phải là con gái huế? Tao nói cho mày biết tao có họ xa với ông vua Bảo Đại đó nha. Tao gọi ổng bằng ... Ông.

Chị Lan là dân miền Bắc đi vượt biên từ Hải Phòng qua Hồng Kông nên cứ bị nhỏ Tịnh Thủy gọi là dân Hải Phòng chứ thật ra chị người Thái Bình, cùng quê với bố mẹ Tử Đằng. Chị thường kể cho Tử Đằng nghe về cái quê hương mà bố mẹ Tử Đằng đã để lại đằng sau lưng từ năm 54 bằng một giọng bùi ngùi nuối tiếc. Chị lớn lên bên những người không hề tôn trọng tự do mà chị lúc nào cũng ủng hộ hết mình cho những hoạt động tranh đấu cho tự do dân chủ của Đăng. Chị được giáo dục bằng chủ nghĩa vô thần nhưng chị lại siêng năng sốt sắng trong công việc nhà thờ hơn ai hết ... Không hiểu vì cái sợi giây mơ rễ má dài ngàn dặm quê hương hay vì cái tính tình dung dị của chị Lan mà Tử Đằng nhìn hoài vẫn không thấy cái "mưu đồ" gì trong cách đối xử thân tình của chị với mình. Và rồi cái dáng chịu đựng cùng nụ cười hiền hòa của chị dưng không biến thành bức tường thành vững chắc hơn cả vạn lý trường thành ngăn cản những tư tưởng chỉ chực đi hoang của Tử Đằng.

Tử Đằng cứ tự trấn tĩnh trái tim trở chứng của mình rằng Đăng thật ra chẳng có cái gì để đường đường một "Tử Đằng ta" phải rung rinh. Nếu nói về cái nhan sắc trời cho thì khó có thể bảo rằng Đăng đẹp trai ... có chăng chỉ có cái nhìn cương trực đàn ông. Còn về hầu bao thì túi Đăng hình như lúc nào cũng rủng rỉnh nhiều xu hơn là đồng. Còn học giỏi thì như Tịnh Thủy đã phán "mày chó ngáp phải ruồi" nên lúc nào điểm trung bình của Tử Đằng cũng hơn Đăng vài số ... Ừ, vậy đó, ngay cả những tiêu chuẩn rất ... bình thường và cần thiết nhất để trở thành một người tình lý tưởng mà Đăng cũng không đạt đủ tiêu chuẩn. Vậy cớ chi mà Tử Đằng lại cứ bâng khuâng? Ừ, cớ chi? cớ chi ... Cái cớ đơn giản nhất, Tử Đằng hiểu chỉ vì cái lý tưởng mà Đăng mang. Trong khi mục đích tối hậu của những người chung quanh chỉ là cố gắng học để ra trường có việc làm tốt, bảo đảm một tương lai sáng lạng, rồi ... lấy vợ đẻ con thì những gì Đăng mong mỏi khi có được một mảnh bằng trong tay khác lạ hơn nhiều. Cái hạnh phúc của Đăng dường như không dừng lại ở một người vợ đẹp và một đàn con ngoan mà nó còn đi xa hơn nữa ... qua cả phía bên kia vùng đại dương sâu. Có lẽ vì vậy mà Tử Đằng bắt gặp mình chia xẻ với Đăng những điều mà bấy lâu Tử Đằng chỉ giữ cho riêng mình. Những nhớ thương da diết cho một quê hương tít tắp Tử Đằng đã để lại đàng sau lưng từ bao nhiêu năm qua. Những mộng tưởng xa vời cho một ngày mai trở về chừng như huyễn ão giữa cuộc sống bình yên xứ người. Những bất mãn khinh chê cho những kẻ thiếu nhân đạo phi chính nghĩa mà vẫn quai miệng vu cáo cho người khác cái tội bán nước ...

Đăng đã ngạc nhiên:

- Nếu không được tận tai nghe những điều em nói anh sẽ chẳng bao giờ ngờ được Tử Đằng cũng có những nỗi khắc khoải như anh vì lúc nào em cũng hồn nhiên nói cười nghịch phá.

Tử Đằng hóm hỉnh:

- Xời, người ta đâu phải "xa quê hương nhớ ... hàng quà" đâu mà anh Đăng dám vu oan cho người ta chỉ biết yêu nước ... mía và đồng ... hồ Seiko.

Rồi Tử Đằng kể cho Đăng nghe về những ngày tủi nhục của bố, về đoạn đường gian khổ của mẹ và nhiều nhất vẫn là về cậu Đỉnh. Người cậu thương yêu mà Tử Đằng chỉ còn nhớ mù mờ qua di ảnh và những vật lưu niệm. Mẹ bảo:

- Hồi xưa cậu Đỉnh thương con nhất. Tử Đằng sinh ra lúc bố đi hành quân vắng nhà. Cậu là người bế con đầu tiên từ tay cô y tá. Từ đó mỗi lần về phép cậu ghé nhà mình để "ngửi hơi nước đái Tử Đằng" trước cả khi đến thăm bồ.

Đăng nói mỗi lần nhắc đến cậu Đỉnh Tử Đằng như một người khác, chững chạc và nghiêm trang, mất hẳn cái vẻ láu táu của con bé Tử Đằng anh quen. Tử Đằng chỉ cười buồn, làm sao để mà kể với cái giọng hí ha hí hửng thường ngày khi mà chuyện của cậu Đỉnh buồn như vành khăn tang xứ huế ngày tết mậu thân xưa. Cậu cũng như bố nằm trong cái đoàn quân anh dũng tội nghiệp chưa đánh đã phải hàng, chưa thua đã phải chạy vào cái ngày tháng tư đen tối kia. Cậu "được" gọi đi "học tập mười ngày" như bố. Vô trại giam cậu ngang tàng sửa sai cái ngu của quản giáo những giờ học tập chính trị nên bị chúng ghét. Chúng lập mưu bắn chết cậu rồi vu oan cho cậu tội vượt ngục. Cậu chết cả gần năm trời mà gia đình Tử Đằng vẫn không hề hay biết. Bỉ ổi hơn cả là tên công an phường nhận được giấy báo tử của cậu nhưng lờ đi để ép cô Ly người yêu của cậu ngủ với hắn trước khi được hắn "vì lòng nhân đạo" cấp cho tấm giấy thăm nuôi lên rừng tìm cậu. Cô lặn lội lên đến tận Trảng Bàng mới biết cậu đã thành người thiên cổ. Tử Đằng vẫn thắc mắc không biết cô đã trở nên một người điên loạn vào giai đoạn nào? Từ lúc nhìn thấy gò đất đơn sơ đắp lên người cậu hay lúc cô vọc tay vào lòng đất lạnh sờ lên manh chiếu rách gói ghém xác thân người đàn ông cô yêu? Từ khi nhận ra sự tủi nhục hy sinh của mình giờ chỉ là vô nghĩa hay từ khi biết được rằng cô đã vĩnh viễn mất vòng ôm quen, nụ hôn ấm? Ừ, bấy giờ Tử Đằng còn nhỏ quá làm sao hiểu nổi đoạn trường cô đã đi qua. Tử Đằng chỉ thấy sờ sợ khi thấy có một bà điên xuất hiện ở nhà mình, mỗi lần đến bà điên lại ôm lấy Tử Đằng vuốt ve khóc lóc rồi lảm nhảm những điều vô nghĩa. Bà điên còn trẻ măng có đôi mắt đẹp ơi là đẹp mà mẹ vẫn bắt đàn con gọi là "mợ Ly" cho dù cô chưa chính thức lạy bàn thờ tổ tiên hay ra mắt chị chồng. Mẹ bảo linh hồn cậu linh thiêng nên trong cơn điên loạn mất trí cô đã được những người dân tốt bụng đưa về tận nhà rồi dẫn mẹ lên hốt xác cậu. Đôi khi Tử Đằng nghĩ cô muốn được mất trí như thế để không phải đối diện với những sự thật quá đau thương. Bởi vì cũng có những khi cô xử sự như một người bình thường. Ngày gia đình Tử Đằng rời quê hương cô đeo vào cổ Tử Đằng một sợi giây chuyền với tấm thẻ bài nhỏ bằng hai đốt ngón tay. Cô ôm Tử Đằng vào lòng nhắn nhủ:

- Tấm thẻ bài của cậu Đỉnh bây giờ mợ trao lại cho Tử Đằng. Đừng bao giờ quên cậu Đỉnh nha con.

Tử Đằng nói với Đăng:

- Anh Đăng là con trai chí cao tâm lớn nên anh Đăng lo việc "nợ nước", em là con gái tầm nhìn thiển cận em chỉ biết hận bọn chúng vì mối "thù nhà" .

Đăng nháy mắt xoa đầu Tử Đằng:

- Nhưng mà đường nào rồi cũng tới La Mã mà phải không? Hứa với anh rằng mình sẽ không nản chí trong cuộc chiến này Tử Đằng nha.

Ừ, mình sẽ cùng chiến đấu cho một cuộc chiến ... đã thua. Tử Đằng nhìn ngón tay nhỏ xíu của mình vừa đưa ra nghéo lại với ngón tay cứng cáp của Đăng rồi chợt buồn vu vơ. Ngón tay chưa hề biết đeo nhẫn ...

***

Tịnh Thủy bảo:

- Mày biết mày với ông Đăng là gì không ? Là "già huynh muội, non tình nhân ".

Tử Đằng nhún vai:

- Mày đang thực tập để chuyển ngữ phim bộ Hong Kong hở? Thiên hạ muốn gọi gì thì gọi. Tao cây ngay không sợ chết đứng.

Tịnh Thủy lắc đầu:

- Cây mày thì tao biết là đang cố để giữ cho nó ngay nhưng mà cây của ông Đăng thì xiêu vẹo lắm rồi. Tao nghĩ anh Đăng thương mày lắm rồi đó Tử Đằng ạ. Chẳng chóng thì chầy ổng với bà Lan sẽ đổ vỡ vì mày.

Tử Đằng gạt phắt:

- Mày sao cải lương quá thể, có mỗi một cái điệp khúc cũ rích cứ nhai đi nhai lại mãi không chán à?

Tịnh Thủy nghiêm mặt:

- Tao nói thật đó Tử Đằng ạ, tao biết ông Đăng thì đã chìm sâu ngắp ngoải lắm rồi. Không phải ai cũng có thể dối lòng "không, không tôi không hề yêu anh lắm đâu anh" như mày. Tình cảm vốn khó có thể kềm chế bằng lý trí. Nhất là với anh Đăng khi mà sự khác biệt giữa những gì ổng đang có và những gì ổng có thể có quá rõ ràng. Mày có biết ổng để dành từng mảnh giấy nháp mày bỏ đi không? Hôm nọ tao tình cờ lục ba-lô ổng thấy vô số những tấm giấp post-it mày gấp thuyền xả rác đàng sau thư viện trong đó ...

Tử Đằng bối rối ... hơi sững sờ trước tiết lộ đó của Tịnh Thủy. Đàng sau thư viện trường là một hệ thống ống cống đang làm dang dở, vô tình để lại một cái vũng trống như cái đường mương. Mỗi lần mưa xuống Tử Đằng hay nghịch ngợm lấy những tờ giấy post-it notes gấp lại thành những chiếc thuyền giấy mong manh rồi viết vào những câu vớ vẩn thả xuống. Tử Đằng gọi đùa đó là những con thuyền chở ước mơ ... Thả xong Tử Đằng thường quày quả đi ... để tránh mưa ... chứ ít khi nào dừng lại coi chúng trôi về đâu ... bởi câu trả lời hiển nhiên nhất là chúng sẽ trôi về cái ống cống to đùng ở cuối con đường. Tử Đằng chẳng thể ngờ được Đăng đã vớt những ước mơ của mình lên để dành ...

Tịnh Thủy bi bô:

- Tao đang chờ cái ngày "chiến tranh thế giới thứ ba" xảy ra giữa cái vòng tam giác chết của mày ...

Nhưng rồi cái ngày mà Tịnh Thủy chờ đợi đó không hề xảy ra vì sự xuất hiện đột ngột của Vỹ. Anh chàng hàng xóm bên gia đình chồng chị Đan ở Việt Nam. Anh chàng sinh sống trên miền Đông Bắc, từ ngày qua Mỹ chỉ lo cắm cúi vừa làm vừa học chẳng đi tới đâu. Một hôm xuôi Nam "chơi cho biết", tình cờ gặp Tử Đằng ở nhà chị Đan rồi "xin nhận nơi này làm nơi thường trú vô hạn định ". Anh chàng cùng tuổi với Đăng cơ mà "thuận buồm xuôi gió" thênh thang trên con đường công danh sự nghiệp. Lấy cái vèo vài mảnh bằng bỏ túi, xin việc đến đâu được nhận đến đó. Anh chàng bề ngoài còn đủ "mọi bộ phận có thể nhìn thấy", lại cao hơn Tử Đằng cả một cái đầu nên họa hoằn chỉ có ... điên mới ngoảnh mặt làm ngơ không chịu đưa bàn tay cho anh chàng dắt đi vào cái con đường tương lai phơi phới trước mặt. Mà Tử Đằng thì vẫn còn tỉnh vô cùng ... nên như Tịnh Thủy vẫn xí la xí lô cùng bạn bè:

- Ông Vỹ không tán nó chắc nó cũng nhào vô cua ổng.

Tử Đằng cong cớn:

- Nói không phải khoe chứ tao vốn là người nặng tình nghĩa. Chàng nào mà "tôi đưa em đi chơi bằng xe Camry ân cần" thì sẽ không bao giờ tao nỡ "thay một lối về quên cả người ... mang ví da" ...

Tịnh Thủy kể:

- Anh Đăng nói ông Vỹ với mày chẳng có điểm gì tương đồng, mày thì thích làm việc xã hội, ông Vỹ thì có vẻ sống theo "chủ nghĩa cá nhân" không thích sinh hoạt cộng đồng.

Tử Đằng lắc đầu:

- Trời, ổng quên là những gì đối nghịch thì thường hay cuốn hút vào nhau hay sao? Vả lại hai vợ chồng thì chỉ nên có một đứa làm việc bao đồng thôi chứ cả hai đứa đều đi vác ngà voi hết thì chỉ có ăn cơm ... hàng xóm thôi chứ cơm nhà ở đâu ra mà ăn?

Tịnh Thủy thắc mắc:

- Mày không nghe người ta nói hai người yêu nhau phải cùng nhìn về một hướng hay sao? Ngay cả tao cũng ngạc nhiên vì Anh Vỹ không có một tí gì giống anh Đăng hết vậy mà tại sao mày lại yêu?

- Bởi vậy chỗ bạn bè nếu tao nói mày ngớ ngẩn thì sợ mày tủi chứ mày đã sai be bét từ đầu. Có bao giờ tao nói tao thích tuýp người như ông Đăng đâu. Còn cái câu hai người yêu nhau phải cùng nhìn về một hướng theo tao là ... trật lất. Cùng nhìn về một hướng vậy mấy hướng kia bỏ cho ai nhìn? Ngộ nhỡ mấy hướng đó có mỏ dầu hoả hay hầm vàng xuất hiện thì làm sao biết để đến nhặt cho kịp?

Nói rồi Tử Đằng vừa lắc đầu vừa nhăn nhăn mũi như thể trêu tức Tịnh Thủy ... cùng lúc như để xua tan một nỗi bâng khuâng mất mát nào đó vừa hình thành... Tịnh Thủy chẳng thể nào ngờ được lý do Tử Đằng chọn Vỹ chỉ vì Vỹ "không có một tí gì giống anh Đăng". Tử Đằng đọc ở đâu đó người ta nói "đôi khi hạnh phúc của người này lại là niềm đau của kẻ khác". Cho dù rất đỗi ngu ngơ và ngang ngược Tử Đằng cũng hiểu được rằng hạnh phúc được đặt nền tảng trên niềm đau của kẻ khác không bao giờ có thể là một hạnh phúc viên mãn.

Thế nên Tử Đằng đã tự khuyên mình rằng "khi không có được cái mà mình yêu thì nên yêu cái mà mình có " ... Nhưng hôn nhân tự nó đã là một khó khăn thử thách rồi, Tử Đằng không muốn bước vào bằng một sự mập mờ ngụy tạo. Cho nên trên nhân dáng và trong tính tình của người mà Tử Đằng chọn lựa để ký thác chung thân chẳng thể nào ẩn hiện cái hình bóng của Đăng. Tử Đằng muốn yêu Vỹ chỉ vì anh là Vỹ, không phải là kẻ thế thân cho bất kỳ một ai khác ...

Bởi đơn giản một điều ở một khoảng sâu xa nào đó trong tâm tưởng chỉ có một Đăng, toàn nguyên và bất diệt ...

***

Đăng rất xưa và đã xa,

Từ nơi em ngồi nhìn qua khung cửa sổ khách sạn có thể thấy được một phần Central Park, cái công viên ngày xưa Đăng hay đem ra để lòe em với Tịnh Thủy ra cái vẻ ta đây là thường dân của một trong những thành phố nhộn nhịp nhất thế giới, "The big Apple". Ừ, cuối cùng rồi em cũng đến thành phố của Đăng, chỉ tiếc rằng Đăng đã không còn hiện diện trong thành phố ấy. Hôm em bảo với Vỹ em đi công tác ở Boston xong sẽ ghé New York chơi một vài ngày trước khi bay về. Vỹ đã nhìn em thắc mắc bởi bao nhiêu năm qua tuy hãng em có chi nhánh ở New York nhưng em cứ viện cớ nọ kia để tránh đi công tác trên đó, mặc dầu Vỹ vẫn khuyến khích em đi chơi cho biết nhất là lại có Đăng để làm hướng dẫn viên. Giờ này khi Đăng đã xa thành phố cũ một nửa vòng địa cầu em lại nhất định đòi ghé qua. Tịnh Thủy cũng ngạc nhiên, nó mắng:

- Mày có gàn và mát thì cũng vừa vừa thôi, để chỗ cho người khác gàn và mát nữa chứ.

Ừ, sẽ chẳng có ai hiểu tại sao em lại tìm đến nơi này. Cũng như chẳng ai có thể biết được nỗi sững sờ trăn trở cùng niềm đau bàng hoàng xót xa trong em ngày biết tin Đăng đã "giác ngộ tư tưởng" để làm một Việt Kiều yêu nước tìm về với quê hương. Em đọc đi đọc lại cái email Đăng viết cho Tịnh Thủy mà không dám tin những lời trong thư là của Đăng, cứ muốn cho rằng Tịnh Thủy giả mạo thư Đăng để chọc ghẹo em như bao trò nghịch phá của tụi em khi xưa. Nhưng em lại dại dột theo cái địa chỉ trang web Đăng cho Tịnh Thủy vô trang nhà của "công ty du lịch Nối Kết" do Đăng làm giám đốc để rơi vào một trạng thái ngỡ ngàng, hụt hẫng. Chuyện tưởng như hoang đường mà lại hiển hiện rõ ràng trước mắt. Em có muốn không tin cũng không được, có muốn tìm lời biện hộ cũng không thể. Đăng đó, cũng vẫn ánh mắt ấy, nụ cười ấy cơ mà giờ đây nhìn lạ lùng đến thảng thốt khi đàng sau lưng người mang chúng là tấm bản đồ Việt Nam nằm bên cạnh lá cờ đỏ sao vàng đáng ghét. Đăng đó, Đăng đó sao ? Đăng của ngày xưa đã cùng em cãi lý với ông thầy Anh Văn hàng giờ khi ông dùng lá cờ quái ác đó để biểu tượng cho nước Việt Nam thân yêu. Đăng của bây giờ ngồi thản nhiên đến lạnh lùng dưới lá cờ mình đã thề không bao giờ khuất phục. Đăng bảo với Tịnh Thủy chiến tranh đã qua rồi bây giờ là lúc mọi người con dân nước Việt phải trở về xây dựng lại quê hương. Đăng nói bây giờ là lúc bao nhiêu cơ hội đang rộng mở cho những người trẻ tuổi được giáo dục ở nước ngoài như mình, về để nắm lấy thời cơ. Em đọc mà buồn cười, cười đến ... chảy nước mắt. Là Đăng, là Đăng đó sao? Đăng của ngày xưa cần những danh vọng hão huyền như thế sao? Đăng của ngày xưa luôn sẵn sàng phục vụ không màng chức tước, thẩm quyền kia mà.

Đăng rủ rê Tịnh Thủy "Về, về Việt Nam một chuyến đi Tịnh Thủy. Rủ Tử Đằng cùng về nữa. Anh nhớ hồi xưa Tử Đằng hay mơ ước một lần được đi từ Bắc chí Nam chỉ để ăn hết những món đặc sản của từng miền. Hai cô về anh sẽ đưa đi thăm hết mọi danh lam thắng cảnh, ăn ở nhà hàng quốc tế, ngủ ở khách sạn cao cấp. Bảo đảm sẽ có một chuyến du lịch tuyệt vời mà không tốn đồng bạc nào. Anh Đăng bây giờ hết nghèo như xưa rồi." Ừ, Đăng của bây giờ giàu ghê lắm, giàu tiền bạc, lắm uy quyền, nhiều của cải ... vậy mà sao em vẫn nhớ tha thiết một Đăng của gian khổ nhưng giàu tình người, đầy lý tưởng hôm xưa.

Đăng viết "hôm nọ Tuấn về Việt Nam chơi, Tuấn kể cho anh nghe Tử Đằng vẫn ồn ào bồng bột y như ngày còn đi học. Tuấn nói vừa gặp là Tử Đằng rút tờ giấy thỉnh nguyện gửi chính phủ Hoa Kỳ nhân chuyện giáo xứ Thái Hà trong bóp ra bắt Tuấn ký tên. Anh nghe Tuấn kể mà buồn buồn, con bé vẫn như ngày nào, sôi nổi và hấp tấp, hành động trước khi chịu xét đoán vấn đề. Mọi việc chỉ được những người nước ngoài thổi phồng thôi Tịnh Thủy ạ. Có sống ở đây mới thấy chẳng ai áp bức gì mình đâu. Ba mươi mấy năm rồi, cũng đã đến lúc phải quên chứ, giữ khư khư mãi một mối hận thù để làm gì? Bây giờ ngay cả những người nổi tiếng trong xã hội cũ cũng đã trở về, có ai bị bắt bớ gì đâu. Bây giờ đi lại đã không còn phải xin giấy phép đi đường, không còn những trạm thuế dọc đường và đã được buôn bán mở công ty cá thể. Anh còn nghe nói chính phủ đang cứu xét trả lại nhà cửa đã tịch thu cho những người Việt Kiều trở về nếu họ làm hồ sơ xin lại. Vậy cũng được rồi, tự do nhiều rồi .... ".

Em đọc thư Đăng mà cái máu du côn trong em lại trở về, bắt đầu từ lúc nào Đăng chấp nhận "vậy cũng được rồi" Đăng hở? Em không biết Đăng bắt được cái tin vịt "chính phủ cứu xét trả nhà" ở đâu nhưng em đọc mà cười khẩy. Đăng có đọc được cái mâu thuẫn trong lời tuyên truyền của Đăng không Đăng? Nhà của bố mẹ em, họ tước đoạt ăn cướp bây giờ lại bắt bố mẹ em "xin" mới được "cứu xét" là thế nào? Đáng lẽ chính phủ của Đăng phải viết thư xin lỗi, và bồi thường mấy chục năm ở không trong nhà người ta mới phải chứ. Đúng là bây giờ không còn những trạm thuế dọc đường như hồi mới mất nước, bởi vì bây giờ họ ăn chận tinh vi hơn, ăn cướp sắc sảo hơn mà thôi Đăng ạ. Tham nhũng từ ông chủ tịch nhà nước tham nhũng xuống đến tên công an đứng canh chợ, hối lộ từ ông bác sĩ nhà thương đến vị hiệu trưởng trường học. Toàn là tin tức trên báo chí "nước nhà" loan ra cả đấy Đăng ạ. Toàn là "trâu cột ghét trâu ăn" đấu tố nhau ra toà cả chứ chẳng phải người nước ngoài nào "thổi phồng" đâu Đăng.

Còn bàn về hai chữ "tự do", Đăng có còn nhớ hồi còn đi học Đăng và Tịnh Thủy đã tròn mắt khi em đứng lên phản đối một trong những chính sách của ông dân biểu đảng Dân Chủ khi ông đến trường mình nói chuyện, xong rồi sau đó em lại tung tăng đứng bên cạnh ông nhe răng cười để chụp hình lưu niệm không Đăng? Đăng có dám bảo đảm với em rằng em có thể ngang nhiên bước vào ủy ban thành phố mang tên Bác của Đăng nói lên ý kiến và quan điểm của em y như thế mà không bị họ mời em vào Khám Chí Hòa ngồi đập muỗi không Đăng?

Thành phố đó bây giờ là của Đăng, không còn là của em nữa. Em không về mà em đến, nhưng nếu gọi là đến chơi như một người du lịch thì thành phố đó chưa phải là nơi em chọn để đến. Đăng biết mà, tính em vốn nghĩ gì thì nói nấy, không thích gì thì phản đối đấy, về thăm Đăng nhỡ quen miệng phát ngôn bừa bãi lại được con cháu Bác giữ nắm tro tàn của em lại làm phân bón quê hương thì tội nghiệp cho gia đình em lắm Đăng à. Bố mẹ em đã phải trải qua bao nhiêu gian khổ mới đem em ra khỏi nơi khốn cùng đó. Hay là Đăng ra xin phép chính quyền của Đăng cho em về ngồi biểu tình truớc Quảng Trường Ba Đình mà không bị bắt đi. Em hứa sẽ mỗi năm lấy một tuần phép thường niên về một công hai chuyện vừa được biểu tình vừa thăm lại quê hương.

Đăng rất xưa và đã xa,

Ngày xưa Đăng nói với Tịnh Thủy em là con bé ruột để ngoài da, "Tử Đằng chẳng giận được ai dai bao giờ ". Ừ, chẳng biết Đăng có còn nhớ em "phổi bò" như thế không? Có còn nhớ em chưa thù ghét cũng không chống đối cá nhân ai dai dẳng bao giờ không? Nhưng em thù ghét và chống chủ thuyết vô thần cộng sản, chống những con người đã dùng nó để đem dân tộc và nhân loại xuống vực sâu. Đăng khuyên em nên quên ... Nhớ và quên, lời khuyên từ một kẻ bàng quan bao giờ cũng thốt ra thật dễ dàng. Nhớ và quên để những nhọc nhằn tủi nhục của bố tàn theo năm tháng. Nhớ và quên để cái chết của các anh chị như hạt muối chìm vào đại dương sâu. Nhớ và quên để quay mặt đi mỗi lần mẹ đưa tay quệt nước mắt khi nghe Hoàng Oanh hát "Ai biết mẹ buồn vui khi mẹ kêu cậu tới gần biểu cậu ngồi mẹ nhổ tóc sâu, hai chị em tóc bạc như nhau " (*)

Tịnh Thủy hỏi em:

- Không biết chúng nó cho ông Đăng ăn cái bả gì mà mê muội quá thể.

Em nhìn hình những cô "hướng dẫn viên du lịch" tươi cười duyên dáng đứng bên cạnh Đăng mà muốn mắng con nhỏ đã hỏi một câu thừa thãi vô duyên. Hôm qua em đến thăm chị Lan, chị bảo với em:

- Ngày xưa mình biết anh Đăng thương Tử Đằng nhưng mình ích kỷ không muốn mất anh nên mình cứ cố bám giữ. Bây giờ ngồi nghĩ lại mình thấy thà rằng ngày đó mình để anh Đăng đến với Tử Đằng mà hơn. Ít ra mình chỉ mất anh Đăng chứ như bây giờ không những mình mất anh Đăng mà ngay cả anh Đăng cũng mất chính anh.

Em nghe chị nói mà ngậm ngùi, thương quá người đàn bà suốt đời sống cho Đăng rồi cũng bị Đăng bỏ lại sau lưng. Cái cảm giác thất vọng cơ mà nặng nề và xa xót hơn cái cảm giác thất tình đến muôn nghìn lần ... Ngày xưa khi quen Đăng em đã biết Đăng không bao giờ thuộc về mình nhưng em vẫn chẳng hề nao núng, vẫn trân trọng cái tình cảm mình dành cho Đăng. Vậy mà giờ đây em lại lặng người buốt nhói trước sự chuyển chiều xoay hướng của Đăng. Dưng không em hối hận đã coi lén lá thư "chết tiệt" Đăng gửi cho Tịnh Thủy .

Ơi, Đăng, lấy ai nữa bảo với em "mình đang chiến đấu cho một cuộc chiến đã thua ... " ... lấy ai nữa để chia với em những khắc khoải quê nhà ... lấy ai nữa để mắng em cái đầu có bao nhiêu mà chứa đầy hoài bão .. Ừ, lấy ai nữa ...

Đêm nay trăng thật sáng, vầng trăng tròn diệu vợi như những ngày hai đứa đi bộ từ lớp học ra chỗ để xe, Đăng đã kể em nghe câu chuyện thần tiên "chú cuội ngồi gốc cây đa". Ừ, phải mà cứ còn mãi như ngày xưa ấy ... Phải mà em đừng bao giờ biết được con thuyền giấy ước mơ ngày nào đã bị bão tố cuộc đời đánh tan ra trăm mảnh ... Phải mà em đừng nhận ra cái hình ảnh chú cuội ngồi mơ chị Hằng hôm nao vốn chỉ là huyễn ảo ... đó chẳng qua chỉ là ... một vết tối đen làm thẫm cả lòng trăng rộng ...



(...viết vào những ngày cuối năm âm lịch, cho một nỗi buồn day dứt không nguôi, cho một niềm tin vừa bị đánh cắp...)

02.10.10



(*) Còn thương rau đắng sau hè - Bắc Sơn



16769


Lâu lắm mới có giờ đọc một truyện ngắn một mạch không nghi?. Viết hay lắm! Không biết nói gì với Tứ Đằng đây ta:-))
DRD


16772


"Hò...ớ...ơ...
Tưởng giếng sâu em nối sợi giây dài..
dè đâu giếng cạn ...ờ..
Hò...ơ...ớ...
Dè đâu giếng cạn , em tiếc hoài sợi...giây!"

Gửi câu hò cho những chiếc... thuyền giấy ngày xưa nhé!


16784


cám ơn anh Dũng đã bỏ những giờ nghỉ đọc một mạch bài của em (hihi.. vì là bài cũ nên mới có một mạch để mà đọc chứ bài mới thì mỗi lần viết em chỉ viết được một đoạn lùn xủn thôi...), và cám ơn chị TD cho câu hò ngọt như đường cát mát như đường phèn...:-))

cuối tuần ngồi nghe mọi người bàn về tình hình chính trị ở quê nhà, về những đổi thay có thể xảy ra vì ông Nguyễn Tấn Dũng đang mon men đến Mỹ... rồi trong khi mọi người vui mừng vì nước nhà có thể chuyển hướng thì em lại nghĩ vu vơ đến màu cờ...em tự hỏi nếu VN có thể thay đổi như Liên Bang Xô Viết ngày xưa thì em có chấp nhận nhìn một VN dân chủ với màu cờ đỏ sao vàng hay không???...đúng là tư duy thiển cận vớ vẩn của một người đàn bà...


16786 top -
_______________________________________________
Chân Em Xuống Phố - thơ - Trần Đại - Trandaik _______________________________________________

Image

Em đi xuống phố chiều nay
gót chân giẫm nhẹ lên ngày tương tư

Vóc gầy vai áo tiểu thư
bóng nghiêng nửa thật nửa hư trong chiều

xem tiếp...

_______________________________________________
Mẹ Dữ - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Tình mẹ, một thứ tình cảm vượt trên mọi thứ tình yêu bình thường... Nhưng có điều dường như khi nói đến mẹ người ta chỉ đề cập đến "mẹ hiền"... Vậy thì nếu mình là mẹ mà mình không... hiền thì sao ta?

xem tiếp...

_______________________________________________
Nỗi Lòng - nhạc - Ngọc Thể _______________________________________________

Image

Yêu ai, ai hiểu được lòng
Thầm kín những đớn đau với riêng lòng ta
Ấp ủ lạnh lùng
Tình yêu kia mà người nào hay.

xem tiếp...

_______________________________________________
Autumn Leaves - ảnh - nttn _______________________________________________

Image

this is my favorite pic from all the pictures that i took yesterday. it is not my usual style but somehow, it turned out much better than i had hoped for.

xem tiếp...