THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP




vậy thì HY sẽ kiên nhẫn ngồi đợi chừng nào LG viết cho HY đọc... HY thích đọc những dòng lý luận tưởng chừng như rất bâng quơ của LG nhưng vô cùng thấm thía.

cái dòng con gái thích viết như bọn mình hay "càng ghét càng yêu" lắm nàng ạ, chỉ khi mình không thèm cả ghét thì mới đáng sợ :-)

để HY post cái này cho LG đọc :-)


24264



Image


T H Ư . C Ả M . T Ạ... .
____________________________________________________________________
h o à i y ê n



Bác Hồ Ngọc Ðại kính mến,

Trước hết cháu xin thưa với bác rằng cháu định viết là "kính yêu" cơ đấy để nói lên tấm lòng vô cùng biết ơn của cháu với bác nhưng cháu lại sợ phạm húy vì hình như ở đất nước chúng ta hai chữ "kính yêu" chỉ dành cho bác Hồ ... kia (thật là bác Hồ nào thì cũng lắm chuyện).

Mấy ngày hôm nay cháu thấy trên internet chúng nó chửi bác quá bác ạ. Từ phụ huynh học sinh cho đến những vị chuyên môn về sự phát triển trí óc trẻ con, từ những nhà tiến sĩ thực thụ chuyên về ngôn ngữ cho đến những cô giáo trẻ yêu nghề. Hết chửi trên Facebook đến chửi trong Youtube. Hết chửi trên diễn đàn đến chửi trên mặt báo. Ai cũng bảo rằng bác vừa ngu vừa càn (ấy là cháu chỉ lập lại những gì chúng nó nói thôi bác nhá).

Riêng cháu thì cháu biết ơn bác vô vàn. Chuyện là như vầy, từ xưa đến giờ cháu rất ấm ức vì mình không biết làm thơ. Viết vớ vẩn văn xuôi thì cháu còn viết tàm tạm vì nghĩ sao thì viết xuống làm vậy, cũng y như là mình nói chuyện ấy mà cháu thì lại mang tật nói nhiều. Nhưng thơ thì cháu chịu thôi, có khi ngồi cả buổi, cắn nát cả mấy chục cây viết chì cũng chẳng làm ra được một câu thơ cho ra hồn. Thơ cháu viết đọc nghe nó cứ ngang phè phè không vần không điệu Bác ạ. Thế mà nhờ vào lối giáo dục công nghệ của bác mà chỉ trong tích tắc cháu làm được một bài thơ ca ngợi bác:

Tròn vuông tam giác vuông tròn
Vuông vuông tam giác tròn tròn vuông vuông
Tròn tròn tam giác vuông vuông
Vuông vuông tam giác tròn vuông vuông tròn

Vuông tròn tam giác tròn tròn
Tròn tròn tam giác vuông tròn vuông vuông
Vuông tròn tam giác tròn vuông
Tròn vuông tam giác vuông vuông tròn tròn

Ðấy thơ lục bát đàng hoàng đấy nhé mà vần viếc không chê vào đâu được. Thật đúng là phương pháp của bác là siêu việt mà. Những đứa nó chửi bác toàn là những đứa không biết gì bác ạ, chúng nó ganh tài bác đấy.

Cháu cứ tiếc hùi hụi rằng cháu đã không được học cái phương pháp đánh vần của bác từ ngày cháu học lớp một, chứ nếu không thì bây giờ có thể cháu đã thành một nhà thơ nổi tiếng cỡ Xuân Diệu, Bùi Giáng chứ chả chơi. Mà nói cho ngay thì ngày xưa cháu không được học lớp một bác ạ. Mẹ cháu kể năm cháu học mẫu giáo cháu vô lớp cứ le te thay thày dạy bạn nên mẹ cháu sợ cháu học lớp một cháu quấy rối trật tự vì cái gì cháu cũng bảo rằng cháu biết thế là mẹ cháu ghi danh cho cháu học lớp hai luôn. Thế có chết không cơ chứ. Lúc đấy mẹ cháu không được may mắn nghe lời giáo huấn của bác là "cha mẹ không được can thiệp vào việc học của con" nên bây giờ cháu mới không biết làm thơ. Bác ạ, các vị phụ huynh họ cứ ỷ họ sinh ra con, họ lo lắng cho con bằng tất cả những gì họ có, họ hiểu con hơn tất cả những nhà tâm lý giáo dục cộng lại, họ thương yêu và mong muốn tất cả những gì tốt đẹp nhất cho con nên họ cứ xía vào việc học của con mình bác ạ. Ngày xưa, cái ngày mà cháu chưa được "giác ngộ tư tưởng" ý, lúc con cháu còn học lớp một mà đứa nào dám nói cháu "không được thắc mắc gì đến việc học của con" vì "biết gì mà thắc mắc" thì cháu sẽ vặn cổ nó ngược từ đàng trước ra đàng sau bất kể đó là ai, chức tước thế nào.

Hôm qua cháu kể cho con trai cháu nghe những lời khuyên vàng ngọc của bác rằng bố mẹ học sinh lớp một "biết gì mà giúp" (từ ngày nó về Việt Nam qua lại đến nay chuyện gì xảy ra ở đấy cháu cũng chia sẻ với nó cho nó ... chừa :-) ). Nó nhờ cháu nhắn lại với bác rằng nó bây giờ học đến lớp mười ...bảy rồi mà mẹ nó còn vẫn cứ xía vào bác ạ. Cơ khổ luật liếc có biết cái cóc khô gì đâu mà dám nói với con "gửi thời khoá biểu của con về cho mẹ coi con học những lớp nào".

Cháu thì không dám bàn đến việc bác sai như thế nào trong phương pháp của bác bởi vì trên mạng cũng có một vài kẻ bênh bác bảo đó là phương pháp quốc tế đã được dùng ở Maylaysia và Singapore. Một đứa đàn bà ấu trĩ như cháu nghe sao thì biết vậy, chỉ hơi thắc mắc là từ lúc nào thế giới đã thu hẹp lại chỉ hai nước nhỏ xíu trong Ðông Nam Á? Bác bảo theo phương pháp của Bác thì trẻ con nó sẽ nhớ dai. Cháu cũng chẳng biết là mình cần trẻ con nó nhớ dai đến đâu vì học đánh vần thì chỉ trong 1, 2 năm đầu sau đấy là nhận và đọc nguyên chữ rồi. Có điều đã hơn ba mươi sáu năm xa quê hương cháu vẫn chưa quên tiếng Việt Nam Bác ạ. Ðấy là khi cháu đi cháu còn chưa học hết lớp 8 đấy nhé. Mà lại là cái thứ tiếng Việt Nam mẹ cháu dạy cháu cách đánh vần sai đấy.

Người ta vẫn bảo giáo dục bắt đầu từ gia đình. Cháu không còn nhớ mẹ cháu đã dạy cháu cách đánh vần nào nhưng cháu vẫn nhớ như in những buổi chiều cháu và thằng em trai mỗi đứa một bên mẹ ngồi đọc bài cho mẹ nghe. Thằng em cháu rời Việt Nam khi mới 11 tuổi, nó nói tiếng mỹ nếu Bác không nhìn thấy nó thì tưởng nó là người mỹ và nó nói tiếng Việt Nam cũng chẳng thua gì ai. Bằng chứng là mồm năm miệng mười như con chị nó mà cãi nhau vẫn thua nó. Một chị bạn cháu cách đây không lâu có viết lại kỷ niệm của chị với bố của chị những ngày chị mới bắt đầu nhận mặt chữ. Nhờ bố chị hướng dẫn và mua sách cho chị đọc mà chị yêu chữ rồi đến khi chị có con chị cũng làm y như thế với con chị. Như thế theo như Bác nói thì cả mẹ cháu lẫn bố chị rồi đến phiên chị đều là làm sai. Vậy mà không hiểu tại sao bây giờ văn chị lại hay và thơ chị lại mượt. Con gái chị thì sinh đẻ ở bên này mà không những nó nói và đọc tiếng Việt sành sõi mà còn đi dạy giáo lý cho con nít nữa cơ. Chắc có lẽ là hay không bằng hên bác nhỉ?

Tụi mỹ nó có một câu như thế này "Don't fix what is not broken" dịch nôm na là "Cái gì không hư thì đừng sửa". Cháu nghe những lời phát biểu của bác xong cháu mới thấy đúng là đế quốc mỹ nó ngu bác ạ. Cần gì phải hư thì mình mới sửa, mình muốn có tiền vào túi thì mình cứ in bừa sách giáo khoa ra rồi bắt phụ huynh bỏ tiền ra mua thôi. Ngon lành hơn nữa thì mình cả vú lấp miệng em bằng cách lớn tiếng chê cái lối giáo dục đã tồn tại cả mấy thế kỷ nay, đã có công đào tạo bao nhiêu nhân tài là sai, là cũ rồi bắt cha mẹ ngậm miệng không được can thiệp vào việc học của con thế là xong.

Mà bác này, bên Mỹ chúng nó không dạy cách đánh vần bác ạ. Cách phát âm của tiếng Anh thì bừa bãi vô cùng, chẳng theo một lề luật khuôn khổ nào cả. Có những nguyên âm kép viết thì y như nhau nhưng khi đọc trong mỗi từ thì đều khác nhau (thí dụ như bread, break, read... hay book, blood, door). Nên cháu nghĩ bác nên dùng những năm tháng còn lại để nghiên cứu và dạy cho cả thế giới cách đọc tiếng Anh cho nó thống nhất bác ạ. Kiếm bộn tiền chứ chẳng chơi, cháu sẽ thân hành bỏ tiền túi đến thưa với nữ hoàng Elizabeth về tài ba lão luyện và uyên bác của bác.

Tiện đây, bác cho cháu viết vài câu cám ơn anh Phùng Xuân Nhạ luôn bác nhé. Vì nghĩ cho cùng anh ấy là bộ trưởng bộ giáo dục anh ấy có phải thông qua chia chác thì sách mới ra lò đươc.

Anh Phùng Xuân Nhạ thân mến, 

Trước hết cho em được xin nỗi anh vì hôm lọ em náo nếu dám phê bình rằng anh phát âm sai. Lào em có biết cách đổi mới chữ nghĩa của Lước Việt Lam độc nập tự do hạnh phúc nà thế lào đâu. Em thật nà khâm phục tài lăng của anh. Dưới sự nãnh đạo tài ba của anh đã cho ra đời một cách đánh vần mới. Nguyên âm thì mình dùng vuông tròn tam giác, lay rồi phụ âm thì mình dùng bát quái hay ngũ giác thì "lờ" hay "nờ" có ăn nhằm gì đâu phải không anh? Anh thứ nỗi cho em anh nhá, cũng tại bố em là ngụy rồi em nại đi theo mỹ lên cái dòng máu phản động nó cứ tiềm tàng trong người em. Ðúng nà thứ đàn bà lông cạn đến cái quốc tịch Việt Lam mà còn không có mà dám cười cách phát âm của bộ trưởng. Trăm tội tại em, ngàn tội tại em anh ạ.

Bác Hồ Ngọc Ðại muôn lăm ...
Anh Phùng Xuân Nhạ muôn lăm ...

Thôi kính bác và chào anh nhá, cháu đi nàm thơ tiếp đây ...na, nà, ná, na, na, na ...
 
09.10.18




09.10.18


24265



Image



C Ũ N G .C Ù N G .L À .M Ẹ
_____________________________________________________________________
h o à i y ê n



Qua những câu chuyện trao đổi tôi đoán Toyya nhỏ hơn tôi ít nhất là năm đến bảy tuổi nhưng nhìn bề ngoài thì ai cũng tưởng cô lớn hơn tôi cả chục tuổi. Nói vậy không có ý khoe là tôi nhìn trẻ hơn tuổi (mặc dầu trong ý nghĩ của tôi thì mình có trẻ hơn tuổi ... thật :-)). Toyya nhìn già hơn tôi không đơn thuần chỉ vì màu da đen bóng loáng hay gương mặt hằn những nếp gấp nhọc nhằn của cô nhưng còn vì dường như cô đã sống đến ... ba lần cuộc đời tôi đang sống. Người đàn bà mang thai sáu lần, đẻ ba đứa con khi còn chưa học xong trung học mà một trong ba đứa đó đã được tạo thành bởi chính người em họ của mẹ mình. Người đàn bà đã làm "vợ” rất nhiều người đàn ông nhưng chưa người đàn ông nào thật sự là "chồng" trên giá thú. Người đàn bà đã lên chức bà ngoại khi chưa đầy ba mươi hai tuổi cho dù cô đã cố gắng hết sức để con gái mình không bước vào những vết chân rướm máu của mẹ. Người đàn bà vừa nuôi một bầy cháu vừa nuôi một bầy con, đứa trong tù, đứa trong trại cải huấn. Mỗi lần nói chuyện với Toyya tôi lại nghĩ đến câu ca dao mà tôi đã được nghe từ ngày còn bé "con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa lại quét lá đa". Câu ca dao mà tôi luôn tìm cách chứng minh rằng ... không đúng bởi sự bất công rất chua chát của nó. Bởi như thế thì không lẽ sự cố gắng của con người cho dù có mãnh liệt đến thế nào cũng không thể vượt qua được hoàn cảnh mà mình đã sinh ra?

Tôi và Toyya nằm trong số đàn bà rất ít ỏi làm việc trong công trường. Một điều thường tình trong mọi công trình xây cất. Theo như tôi biết thì trong hơn một ngàn nhân viên đang làm việc trong công trường thì con số phụ nữ còn chưa đến ba mươi người. Chúng tôi phần lớn đều biết mặt nhau thế nhưng vị trí giữa tôi và Toyya thì không thể nào khác xa hơn. Công trường của chúng tôi cách thành phố tôi sống và làm việc hơn sáu tiếng lái xe hay hơn một giờ bay. Trước khi đại dịch Coviđ19 xảy ra thì tôi cứ một tuần làm việc ở văn phòng, một tuần làm việc ngoài công trường. Mỗi lần tôi đến người tôi gặp đầu tiên là Toyya. Cô chính là người cầm cây cờ đỏ phất qua phất lại để chỉ đường cho xe chạy. Vào buổi sáng sớm cô sẽ đứng ngay gần cổng công trường, vào khoảng 9-10 giờ sáng sau khi phần lớn công nhân đã vào làm việc thì cô sẽ di chuyển đến đứng giữa công trường để hướng dẫn cho những cái xe cần cẩu cao to mà người tài xế ngồi bên trên có thể không nhìn thấy những người đi bộ bên dưới. Nắng hay mưa, nóng hay lạnh cô vẫn phải đứng giữa mênh mông đưa tay lên xuống như thế. Trong khi tôi thì xe lái đến sát bên cạnh cái trailer bước chưa đầy hai mươi thước là đã vô đến căn phòng mùa hạ máy lạnh, mùa đông máy sưởi của mình. Mỗi lần tôi cần phải ra site kiểm tra công việc thì lại nhẩy lên cái xe buggy lái đến tận nơi. Nên tuy mang tiếng rằng công trường của tôi rộng cả hơn 300 acres đất nhưng có khi cả ngày theo như cái Iphone của tôi thì tôi còn đi chưa đến 5000 bước còn cô thì liên tục phải di chuyển tùy theo dòng bận rộn của công trường.

Không biết ngày của cô bắt đầu từ lúc nào bởi có lần tôi không ngủ được đã mò đến công trường từ lúc trời chưa sáng thì đã thấy cô có mặt ở vị trí của mình. Nhưng tôi biết rằng ngày của cô không chấm dứt khi tôi xách ba-lô ra về bởi đó là lúc cô bắt đầu công việc thứ hai của mình: quét dọn và lau chùi văn phòng của chúng tôi. Có lần tôi thấy cô vừa lôi cái máy hút bụi to đùng trong tủ ra vừa ăn nhanh gói potato chips cho đỡ đói trong lúc tôi đủng đỉnh ghé nhà hàng lấy bữa ăn do công ty trả tiền, bữa ăn phần lớn là thịt bò, tôm hùm hay những món ăn nào đắt nhất mà tôi có thể tìm thấy đem về khách sạn ăn (và luôn miệng than rằng tôi "phải" ra công trường làm việc). Làm quần quật như thế đó nhưng hễ cuối tuần nào công trường mở là cô mừng lắm vì cô có cơ hội làm thêm để được trả tiền phụ trội.

Chúng tôi, hai người đàn bà ở hai vị thế rất khác biệt trong một không gian toàn đàn ông. Những người đàn ông luôn phải lắng tai nghe mỗi lần tôi mở miệng nói và có muốn ... chửi lại cũng chỉ dám nói sau lưng. Những người đàn ông luôn cợt nhả hay thậm chí chửi thề trước mặt cô một cách thật thản nhiên như thể cô không là một người phụ nữ ...

Có lẽ cô cũng sẽ chỉ là một người tôi nhìn với một ánh mắt thương cảm và tội nghiệp vài lần trong tuần rồi ... quên nếu không có cái lần hơn một năm trước tôi cho cô quá giang đi Walmart. Hôm ấy công trường bất ngờ phải cho công nhân về sớm để điều tra một tai nạn lao động. Tôi không về được vì có một cuộc họp vào buổi chiều, cô thì phải ở lại để làm công việc thứ hai của mình. Thế là tự nhiên chúng tôi có 3 tiếng đồng hồ rỗi rảnh giữa ngày. Toyya bước vào văn phòng chúng tôi khi tôi vừa ngỏ lời hỏi bà thư ký gần đó có chỗ nào để tôi kiếm mua vài đồ dùng lặt vặt mà tôi quên không đem theo hay không. Cô nghe được nói như reo:

- Có gần đây có cái shopping lớn, có Super Walmart để tôi đi theo chỉ đường cho cô. Tôi cũng cần mua đồ.

Tôi xém phì cười khi nghe cô đồng nghĩa "shopping lớn" với "Walmart". Cũng đúng thôi vì nhà máy chúng tôi đang xây nằm giữa đồng không mông quạnh nơi hóc bà tó chẳng ai thèm tới. Và hôm đó với nửa tiếng đi và gần một tiếng về đã cho chúng tôi có cơ hội nói chuyện và hiểu rõ hơn về nhau. Hôm ấy tôi tìm thấy những gì mình cần mua nhưng cô thì ra về tay không. Cô cho biết cô muốn kiếm một cái áo chemise màu trắng size nhỏ cho con trai cô mà Walmart không có. Trên đường về tôi hỏi cô con trai cô bao nhiêu tuổi và cô kiếm áo cho cháu mặc vào dịp gì vậy ... Một câu hỏi bàng quang như một câu chuyện ... làm quà cho qua quãng thời gian đợi xe lửa chạy qua không ngờ lại chạm vào nỗi đau trong cô. Cô im lặng nhìn ra ngoài cửa xe một lúc rồi quay lại nhìn tôi với hai giọt nước mắt lăn dài trên má:

- Tôi tìm áo cho đứa con trai mười sáu tuổi của tôi mặc trong ngày ra hầu tòa sắp tới.

Tôi nghe mà lặng người không biết phải nói tiếp theo điều gì. Nhìn nét mặt của cô thì có ngây ngô cách mấy cũng biết được rằng đó không phải là một phiên tòa vì giấy phạt giao thông. Có lẽ niềm đau trong cô lúc bấy giờ đã to lớn đến ứ tràn nên cô cần phải bộc lộ cho dù là với một người xa lạ như tôi. Cô nói:

- Có những lúc tôi chỉ muốn buông xuôi tất cả cô biết không? Cuộc sống thật là không công bằng với tôi, cho dù tôi có cố gắng cách mấy thì cũng chẳng đi đến đâu. Tôi vừa là cha vừa là mẹ, vừa là ông, vừa là bà của chúng nó. Tôi cố gắng làm lụng vất vả để đem về những đồng tiền lương thiện, những đồng tiền mồ hôi nước mắt chứ không phải ăn bám, xin xỏ để nuôi chúng nó, để dạy cho chúng nó vươn lên vậy mà cuối cùng rồi thì tôi cũng thất bại. Chúng nó cũng không học được gì từ tôi. Chúng nó cũng đi theo những vết xe của họ hàng tôi, anh em tôi chỉ vì tôi bất tài vô dụng. Kevin là thằng con trai út của tôi. Thằng con trai rất thông minh mà tôi đặt nhiều kỳ vọng. Từ ngày nó lên high school nó học khá lắm, toàn là điểm B hay C thôi chứ không có một con F nào - cô nói trong ánh mắt đầy vẻ hãnh diện - tôi hằng kể cho nó nghe về những người kỹ sư trong công trường, cả về cô nữa đấy để cho nó noi theo ... vậy mà ...

Cô thở dài đưa ngón tay quẹt ngang mắt:

- Tháng trước thằng con trai thứ hai của tôi ra tù, nó về ở chung với tôi và nó chính là người làm hư Kevin. Nó đưa thằng em đi ăn trộm tiệm người ta rồi bị bắt. Nó bị vô tù lại còn Kevin thì chỉ là đứa lái xe, lại lần đầu tiên phạm tội nên tôi đóng tiền tại ngoại được cho nó chờ ngày ra toà. Ngay hôm thằng Ken được thả vị mục sư của tôi đã khuyến cáo tôi rằng coi chừng nó sẽ làm hư Kevin nhưng tôi biết làm sao hơn. Nó cũng là con tôi mà, tôi đâu thể để nó ngủ ngoài đường ... Thế là tôi lại làm sai ... lại hại thêm đứa con cuối cùng chưa dính vào vòng lao lý của mình ... Cô thấy chưa, tôi làm gì cũng không đúng mặc dù tôi đã cố gắng hết mình ... Tôi thật sự đã cố gắng hết mình ...

Cô cứ thế miên man kể lể, hết chuyện nọ đến chuyện kia, rời rạc, đứt quãng trong tiếng sụt sùi lúc to lúc nhỏ ... và tôi, không biết làm gì hơn là một tay lái xe, một tay đặt trên cánh tay của cô xoa nhẹ. Nói gì khi những gì cô đang kể lể thật lạ lẫm với tôi, những gì cô đang trải qua tôi chỉ nghe nói đến ... và phần lớn là không tin vì nghĩ người ta thổi phồng cho to chuyện, để được thương hại, để hưởng thêm quyền lợi (mà đã có những lúc tôi nghĩ họ không xứng đáng...) Ðời sống của cô đặt bên cạnh cuộc đời của tôi tương phản thật rõ rệt như màu sắc của bàn tay tôi trên cánh tay cô.

Buổi tối hôm ấy tôi trở về khách sạn lôi trong va-li ra cái áo chemise màu trắng có những cái sọc nhàn nhạt cùng màu với cái nhãn hiệu polo thêu màu xanh trang nhã trên túi. Cái áo size small. Ngày hôm sau trước khi trở lại phi trường bay về nhà tôi mượn cô thư ký chiếc chìa khoá tủ kho nơi để dụng cụ lau dọn rồi đặt trong đó một chiếc hộp dưới tên Toyya cùng với một cái post-it note:

- Xin cô hãy nhận lấy món quà nhỏ bé này cùng với lời cầu nguyện của tôi cho Kevin.

Buổi chiều ngồi ở phi trường tôi text kể lại cho con nghe nó vặn vẹo:

- Tại sao mẹ cho nó áo mẹ mua cho con? Con cũng cần một cái áo trắng để đi phỏng vấn mà.

Tôi viết lại phân bua:

- Con không mặc áo này thì đã có bao nhiêu áo khác. Thằng bé này nó không có cái áo nào cả. Con có được việc làm hay không mẹ không nghĩ rằng nhờ vào cái áo nhưng thằng bé này có được giảm án hay không thì rất có thể ảnh hưởng vào cách phục sức của nó.

Thằng bé gọi phone lại cho tôi cười lớn:

- Con đùa với mẹ thôi. Bây giờ thì mẹ đã hiểu tại sao lúc nào con cũng bênh vực cho những đạo luật ưu tiên cho người da màu rồi phải không mẹ? Chúng nó cần được ưu đãi vì chúng nó không có được những may mắn như con. Ðó là những công bằng mình có bổn phận đem lại cho họ vì cuộc đời thật sự đã có quá nhiều bất công dành cho họ ... Mà này, mẹ phải cẩn thận đó, coi chừng những tư tưởng và việc làm ... ủy mị của mẹ hôm nay một ngày nào đó sẽ biến mẹ thành đảng ... dân chủ như con.

***

Hôm qua cô bạn của tôi text cho tôi "ngày mai chị có đi đâu nên cẩn thận vì sẽ có cuộc biểu tình ở khu gần nhà chị đấy". Tôi viết lại cám ơn cô đã cho tôi biết, tôi nói sáng thứ bảy tôi đi nhà thờ sẽ cầu nguyện cho một cuộc biểu tình ôn hoà và bình an. Cô trả lời lại cho tôi bằng ba cái icon đỏ cau có và hỏi "Chị có điên không ? Ðã cầu nguyện thì phải cầu nguyện cho đừng có biểu tình chứ sao lại biểu tình bình an. Cái bọn côn đồ đó có biết ôn hoà là cái gì đâu ... "

Tôi im lặng không trả lời bởi tôi biết có nói cô cũng không hiểu vì chúng tôi đã từng có rất nhiều cuộc tranh luận không đi đến đâu như thế. Làm sao giải thích cho cô hiểu đôi khi mình cần phải cho người ta nói cho dù mình có đồng quan điểm với họ hay không. Làm sao nói cho cô rõ "con giun xéo lắm cũng oằn" khi cô (cũng như tôi) chưa một lần phải sống trong những hoàn cảnh "họ" đang sống, chưa bao giờ phải trải qua những đoạn trường mà "họ" đang trải qua. Tôi hoàn toàn không đồng ý với những việc làm bạo động và hôi của mà một số người đang lợi dụng thời cơ để tung hoành. Tôi cũng sôi máu khi nhìn trên Tivi cảnh những người da đen ùa vào một tiệm Target đẩy ra từng xe đồ thản nhiên như người đi mua sắm dịp lễ giáng sinh. Tôi cũng thấy lòng quặn đau khi đọc những bản tin tiệm ăn này, tiệm nail kia, doanh nghiệp nọ bị đốt, bị phá, bị cướp và thậm chí bị giết. Tôi cũng rất bất nhẫn khi nhìn thấy những chiếc xe cảnh sát bị đốt cháy, những nhà thờ bị phá hoại. Tôi cũng nóng mặt khi nhìn thấy cảnh khiêu khích hung hăng của một số người cực đoan ... Nhưng nếu chỉ vì sợ những con sâu rất nhỏ ấy mà không dám nấu canh thì có lẽ cũng không công bằng cho lắm.

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này. Thế giới ngày càng tiến bộ, dân trí ngày càng cao, chỉ có những người lãnh đạo bất tài và kém tự tin mới không cho người ta nói lên những điều người ta suy nghĩ, mới muốn cai trị ngu dân. Dường như có một danh hào người Tây nào đó đã nói "Tôi phản đối điều anh nói nhưng tôi sẽ bảo vệ cho đến chết quyền được nói ra điều đó của anh" (*).

Hôm cuối tháng năm vừa qua con trai tôi đã trở lên Boston lại, nó viện cớ đàng nào nó cũng phải trả tiền mướn nhà. Nó rất mừng vì nó đã trở về bên chúng tôi lúc dịch bệnh đang ở điểm cao và nó có dịp cách ly cùng chúng tôi. Nhưng đã đến lúc nó cần phải trở về với đời sống của nó. Ở bên chúng tôi nó không thể "sống" đời sống mà nó muốn sống ... Câu nói đã làm tôi bực bội đến mấy ngày. Tôi bảo với anh:

- Chẳng biết cái đời sống nó muốn sống là cái gì. Nó làm như ở bên cạnh mình thì mình làm mất tự do của nó vậy.

Những ngày này tôi nghĩ nhiều đến Toyya. Cô cũng như tôi có lẽ cũng đang lo lắng đến bạc đầu cho những đứa con của mình. Những đứa con không còn trong vòng tay, những đứa con đang ở thật xa ...

Nhưng nếu niềm lo của tôi chỉ ngừng lại ở "không biết khi nó đi biểu tình nó có đeo khẩu trang và giữ một khoảng cách tối thiểu để không bị nhiễm bịnh hay không" thì nỗi lo của cô còn là "Không biết con mình đi biểu tình hay đi cướp phá. Không biết nó chỉ bị cảnh sát bắt thôi hay sẽ bị bắn chết" ...

Niềm đau nào sẽ lớn hơn? Nỗi lo nào sẽ mạnh hơn?

Thế nên, bạn ạ! đừng trách tôi khi tôi nói tôi sẽ cầu nguyện cho những người biểu tình ... Tôi sẽ cầu nguyện không phải vì tôi điên, bị giựt dây, hay thậm chí bị đảng phái nào xúi dục ...

Tôi có bổn phận phải cầu nguyện cho họ đơn thuần chỉ vì... tôi cũng cùng là mẹ ...

... Lạy Chúa, xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa
Ðể con đem yêu thương vào nơi oán thù,
Ðem thứ tha vào nơi lăng nhục
Ðem an hoà vào nơi tranh chấp ... (kinh hoà bình)



(*) I do not agree with what you have to say, but I will defend to the death your right to say it (Voltaire)


06.06.2020

Image


26270



Image


M Ộ T . N Ử A . S Ự . T H Ậ T
____________________________________________________________________
h o à i y ê n



Buổi sáng đang túi bụi với emails và họp hành thì nhận được tin nhắn của một người bạn cũ . Cô và tôi làm chung với nhau ngày tôi mới ra trường . Hai đứa bắt đầu cùng một ngày và quen nhau trong phòng nhân viên vì cùng ngớ ngẩn không biết khai cái W4 form ra sao . Cô làm kế toán còn tôi làm về điện nhưng làm chung trong một project nên thân nhau rất nhanh . Tuy đã không còn làm với nhau cả hai chục năm nay nhưng thỉnh thoảng vẫn liên lạc với nhau mỗi khi có chuyện vui buồn gì cần kể cho nhau nghe .

Cô gửi cho tôi tấm hình một trang báo . Bài báo viết bằng tiếng Hindu nên tôi không hiểu họ viết gì nhưng nhận ra hình của người kỹ sư tôi và cô cùng biết . Cô viết:

- Hey J., nhớ ông Suresh này không ?

- Nhớ . Họ nói cái gì về ông ta vậy ?

- Bài báo viết rằng ông đã nuôi lớn hai đứa con thành bác sĩ chỉ nhờ vào bán bánh mì Subway . Mày có thấy buồn cười không ?

Cô vẽ thêm một chục cái mặt cười nhe răng sau câu nói .

Bên này màn ảnh điện thoại tôi cũng bật cười thành tiếng . Ông Suresh là một kỹ sư cơ khí trong hãng cũ của hai đứa . Khi chúng tôi vô làm thì ông đã làm ở đó cả chục năm rồi . Trong hãng ai cũng biết ông vì ông có tiệm bánh mì Subway nằm gần hãng nên cứ mỗi khi họp hành vào buổi trưa thì ông lại cung cấp bánh mì ăn trưa và dĩ nhiên là ông lấy tiền . Ông giàu ghê lắm, trong sân đậu xe của hãng chiếc xe Cadillac to đùng và mới cáo cạnh là của ông . Ông lùn và hơi mập nhưng bao giờ cũng mặc những bộ đồ vest sang trọng như những bộ đồ Richard Gere mặc trong phim Pretty Woman . Ông đi làm chỉ để có bảo hiểm sức khoẻ theo cái kiểu giàu mà ... keo .

Mẩu tin nhắn của cô bạn làm tôi tủm tỉm cười cả buổi sáng ... Bài báo không sai khi nói rằng ông bán bánh mì nuôi lớn hai đứa con thành tài . Bài báo chỉ ... quên không viết cho mọi người rõ rằng ông là chủ của cả chục tiệm bánh mì như thế . Nghe bảo ông bắt đầu từ một tiệm chung phần hùn với người em vợ ở tiểu bang khác nhưng khi mua đến tiệm thứ hai, thứ ba thì ông đẩy người em vợ ra để làm chủ một mình . Bài báo theo như cô bạn kể thì viết thể như ông thức khuya dậy sớm nướng bánh mì và thân hành nhặt rau thái thịt để ký ca ký cóp từng đồng nuôi con ăn học thành tài ...

Tôi tự hỏi khi người ta chỉ nói "phân nửa sự thật" thôi thì đó có còn là sự thật hay không ? Hình như có ai đó đã nói "một nửa của cái bánh thì vẫn là cái bánh nhưng một nửa của sự thật thì không phải là sự thật" ... Một điều đáng để suy gẫm trong những ngày tháng nhiễu nhương này ...

Tôi chợt nghĩ sang năm khi thằng bé ra trường tôi sẽ viết một bài với tựa đề "người mẹ bán thuốc xông trên FB nuôi con ra trường luật sư" ... có nên hay không ?



(thứ sáu ngồi buồn nói chuyện với đầu gối ... )


26399



Image



N G Ư Ờ I .Đ À N .B À .Đ I .T R Ư Ớ C
_____________________________________________________________________
h o à i y ê n



Tin bà chết đến với tôi hôm thứ sáu qua mẩu nhắn tin từ thằng bé:
- Mẹ, justice Ginsburg chết rồi.
Mới hôm nào hai mẹ con nói chuyện với nhau về những người thẩm phán trong toà tối cao pháp viện thằng bé đã tỏ vẻ lo ngại về sức khoẻ của bà. Nó chỉ cầu mong bà đừng chết khi Trump còn là tổng thống. Ðiều lo ngại đó bây giờ đã thành sự thật. Từ ngày thằng bé vào trường luật tên của bà hay được nhắc đến trong câu chuyện của chúng tôi. Thằng bé hay tiếc rẻ vì ngày xưa trường của nó đã không chấp nhận lời đề nghị của bà cho bà được lấy lớp ở Columbia Law và ra trường ở Harvard Law để bây giờ số thẩm phán trong toà tối cao pháp viện học từ trường nó được nhiều hơn từ Yale Law School. Tôi thì hay đem câu nói của bà đã từng tuyên bố ra trêu nó. Khi được hỏi toà tối cao pháp viện hoa kỳ nên có bao nhiêu người đàn bà thì mới đủ để coi là bình đẳng giới tính bà đã trả lời “khi nào có 9 người đàn bà thì là đủ" (*)

Nói rằng bà là thần tượng của tôi thì không đúng lắm bởi có rất nhiều điều bà và tôi không cùng chung quan điểm, điển hình là luật phá thai. Tôi không nghĩ rằng việc phá thai là một trong những "quyền" mà người phụ nữ phải được. Nhưng phải nói rằng bà là người tôi rất nể phục. Bà là người luôn tranh đấu cho cái quyền bình đẳng cho phụ nữ trong suốt cuộc đời của bà, đặc biệt là vấn đề bất công trong lương bổng và quyền lợi. Một sự bình đẳng mà nếu bạn nghĩ đang hiện hữu trong cái đất nước văn minh tân tiến này thì bạn đã lầm. Hơn ai hết tôi là người hiểu rõ bởi lẽ đơn giản rằng tôi là một người đàn bà da màu làm việc trong thế giới đàn ông, đa số là da trắng. Năm đầu tiên tôi đi làm, hãng nhận hai đứa mới ra trường cùng một lúc, một chàng sinh viên mỹ trắng và tôi. Trong lúc điền đơn tôi tình cờ nhìn vào đơn người đó và biết được rằng điểm trung bình của người đó thua mình, vậy mà sau này anh chàng khoe lương tôi mới khám phá ra lương anh chàng hơn lương mình đến 10% . Bạn giải thích ra sao về sự chênh lệch ấy khi hai đứa học sinh mới ra trường, kinh nghiệm đều là một con số không ngoài việc một người đàn ông da trắng được trọng vọng hơn là một đứa con gái da vàng, mũi tẹt.

Một trong những câu nói làm cho tôi thấy mình gần gũi với bà là khi bà chia sẻ "Mẹ tôi vẫn nhắc đi nhắc lại với tôi hai điều. Thứ nhất là phải có cung cách của một người phụ nữ quý phái. Thứ hai là phải sống một đời sống hoàn toàn độc lập"(**). Mẹ tôi cũng đã từng dạy tôi như thế. Mẹ hay nói với tôi ngày xưa mẹ vẫn tâm niệm rằng mẹ sẽ chỉ lấy chồng khi mẹ biết nếu chồng chết mẹ có thể tự nuôi con. Cũng như mẹ bà, mẹ tôi cũng đã hun đúc vào đứa con gái duy nhất của bà tính độc lập vững chãi. Ngay từ ngày còn rất nhỏ ở Việt Nam tôi đã thấy có một cái gì kỳ kỳ khi nghe người ta gọi một người phụ nữ là "bà bác sĩ, bà luật sư" ... chỉ vì người đó lập gia đình với những người mang bằng cấp như thế. Những ngày tôi lớn tôi hay đùa với mọi người là nếu tôi muốn được gọi là "bà bác sĩ" thì tôi sẽ đi học làm bác sĩ ...
Những ngày này khi đất nước tôi sống đang có trăm ngàn điều rối ren, đang trải qua cơn đại dịch của thế kỷ thì cái chết của bà một lần nữa lại đem lại bao nhiêu là cuộc tranh cãi, lại cộng thêm vào bao nhiêu thứ nhiễu nhương. Tôi tự hỏi tại sao người ta không dừng lại một giây để nhớ đến những gì mà cả đời bà đã tranh đấu để mà cố gắng hơn? Ðó là một sự bình đẳng, bình đẳng trong giới tính ... và xa hơn nữa là bình đẳng ở màu da.

Hôm nọ lướt FB tôi tình cờ đọc được lời chia sẻ của một người, cô viết:
- Những người da đen tối ngày cứ than van là bị kỳ thị. Em sống ở Mỹ mấy chục năm rồi có thấy ai kỳ thị mình đâu. Mình cứ sống tốt, làm ăn đàng hoàng thì chẳng có ai kỳ thị mình cả. Chỉ có những thứ đầu trộm đuôi cướp không chịu làm lụng đàng hoàng thì mới bị người ta kỳ thị ghét bỏ mà thôi.
Tôi đọc xong chợt thấy buồn cười ... cô dạy đời mỹ đen mà cô viết bằng tiếng Việt Nam thì làm sao họ đọc được để mà làm theo ... Tôi mừng cho cô vì cô chưa bao giờ cảm thấy mình bị kỳ thị. Nhưng tôi không đồng ý với câu nói của cô rằng chỉ có bọn "đầu trộm đuôi cướp" mới bị người ta kỳ thị bởi tôi đây chưa một ngày không "làm lụng đàng hoàng" mà vẫn đối diện với sự kỳ thị đó hàng ngày. Cô không biết được rằng sự kỳ thị khi mình ... hơn người ta còn bẩn thỉu và bất công hơn khi mình thua người ta rất nhiều. Bà Ginsburg đã có lần kể vào thập niên 50 khi bà được nhận vào trường Harvard Law bà là một trong 9 người phụ nữ trong số 500 học sinh. Một người thày của bà đã hỏi tại sao bà lại ghi danh vô trường Harvard Law làm gì để lấy mất một chỗ của một người đàn ông. Tôi cũng đã từng bị một người boss lớn nói với tôi “cô đang ở trong một thế giới đàn ông, cô phải làm việc với thành quả gấp đôi một người đàn ông để đựơc nhìn nhận bằng một ngừơi đàn ông".

Tôi không có may mắn có một đứa con gái, nhưng nếu tôi có tôi sẽ dạy cho con biết rằng một người đàn bà cho dù ở đông hay tây, ở Việt Nam hay Hoa Kỳ thì sẽ vẫn phải bơi dòng nước ngược trong sự nghiệp. Nhất là khi cái sự nghiệp đó nằm trong thế giới của đàn ông. Bao giờ cũng thế khi một người đàn ông biết vạch ra những cái mốc cho mình đi tới trong tương lai thì người đàn ông đó đựơc khen là một ngừơi có nhiều hoài bão, có óc cầu tiến nhưng khi một ngừơi đàn bà làm cùng một việc như thế thì người đàn bà đó lại bị chê trách là bon chen, là có nhiều tham vọng. Tôi sẽ kể cho con gái tôi nghe kỷ niệm về công trình đầu tiên tôi làm, khi tôi ra ngoài công trường tình cờ đã nghe được ông construction manager gọi phone về cho boss của tôi phàn nàn:
- Hãng hết kỹ sư rồi hay sao mà gửi ra cho tôi một người đàn bà đứng chưa tới ... lưng quần những người thợ thì làm sao nói cho họ nghe lời.
Từ hôm đó tôi đã thề với chính mình rằng tôi sẽ chỉ cho phép những người đàn ông làm chung với mình có quyền to lớn hơn, nói năng lưu loát hơn, hiểu biết về cách sống ở đất nứơc này hơn và ... da trắng hơn nhưng tôi sẽ không cho phép họ có một kiến thức chuyên môn hơn tôi.

Tính cho tới cuối năm nay thì tôi đã ở trong nghề được 30 năm, ba mươi năm với bao nhiêu là công trình hoàn thành từ trong nước cho đến ngoài nước. Ðã bao nhiêu công trường tôi đã đi qua nhưng ở mỗi công trường, tôi vẫn gặp phải những ánh mắt nghi ngờ khả năng. Vẫn phải đương đầu với những định kiến mà phải tôi là một người đàn ông da trắng tướng vóc to lớn tôi sẽ không bao giờ gặp phải. Ðó là một sự thật, một sự thật khó nghe nhưng một sự thật không thể chối cãi. Người superintendent ngay trong project tôi đang làm bây giờ cách đây mấy tuần khi có một cuộc họp với những người ở một công ty khác cũng đã thú nhận:
- Cô đó nhìn người nhỏ thó như vậy nhưng đừng có mà đụng vào. Ngày tôi mới vào làm tôi tưởng tôi biết nhiều hơn cô ta tôi nói có mấy câu thôi mà cô ta thiếu điều muốn thảy cả một cuốn sách vào mặt tôi. Giảng giải dằng dai cho đến bây giờ còn giảng...
Câu pha trò có tí vuốt ve nhưng không phải là điều không chua chát. Tôi còn nhớ những ngày đầu khi công trình mới vào giai đoạn xây cất không một câu nói nào tôi nói ra mà không bị ông ta bẻ lại. Ông cố tình hỏi những câu thật hóc búa để thử xem tôi có phải chỉ biết trên lý thuyết mà không rành trong thực hành hay không mặc dầu tôi là cấp trên của ông chỉ vì giới tính và màu da của tôi. Ông không phải là người đầu tiên và sẽ chẳng phải là người cuối cùng nếu như tôi tiếp tục công việc mình đang làm.

Tôi không có con gái, tôi chỉ có một thằng con trai. Suốt những ngày con lớn tôi luôn cố gắng để dạy cho con biết những điều... đừng nên làm, những câu đừng nên nói trước mặt một người con gái. Tôi đã kể cho con nghe những "bồ hòn" tôi đã phải ngậm. Có những điều thật đơn giản như khi một người đàn ông đồng nghiệp bực tức họ có thể đá cái bàn, đẩy cái ghế, đóng cửa văn phòng rầm rầm hay thậm chí ... to tiếng chửi thề một câu. Tất cả những điều đó khi đến từ một người đàn ông sẽ không gây ra một mảy may chớp mắt ngạc nhiên nào từ những ngừơi chung quanh. Nhưng khi một người đàn bà như mẹ nó hành động y như vậy thì đã không tránh được những cặp mắt mở to kinh ngạc, những cái lắc đầu phản đối. Nhẹ thì bị xì xào "chắc sáng nay cãi nhau với chồng", nặng thì bị chỉ trích "không có tác phong đứng đắn", hay bị chế giễu "à, chắc đang ở cái thời điểm ... đó trong tháng ".

Tôi cũng chẳng nhớ rằng tôi đã từng nói với con “ngừơi ta vẫn nói "sau lưng một người đàn ông thành công là một ngừơi đàn bà tài giỏi", mẹ nghĩ câu nói đó cần thêm vào một vế sau cho hợp với thời điểm hôm nay, đó là "sau lưng một người đàn bà thành công là một ngừơi đàn ông độ lượng””. Cho đến hôm nọ thằng bé nói với tôi rằng bà Ginsburg cũng đã nói về chồng bà như thế, bà bảo bà thành công là nhờ bà có một người chồng luôn nghĩ rằng sự nghiệp của bà cũng quan trọng như những gì ông đang làm.
Những ngày này khi tôi phải đi công tác triền miên, ngủ ở khách sạn nhiều hơn ở nhà, ăn cơm hàng cháo chợ nhiều hơn cơm nấu trong bếp nhà mình.... tôi tạ ơn Thiên Chúa rằng tôi cũng đã có một người đàn ông độ lượng như thế đàng sau lưng mình.

Tôi không biết những điều ca cẩm của tôi về sự bình đẳng giới tính lọt vô tai con trai tôi được bao nhiêu phần nhưng tôi hằng cầu xin Thiên Chúa cho nó cũng sẽ là một ngừơi đàn ông độ lượng. Một người đàn ông đúng nghĩa để không bao giờ thấy sự thông minh và cứng rắn của một người đàn bà là một mối lo sợ, một điều bận tâm...
Câu nói “thông minh nhất nam tử” đã chết theo Khổng Tử từ lâu lắm rồi
Cám ơn bà, Ruth Bader Ginsburg, cho những gì bà đã làm ... Chúc cho bà có một chuyến đi bình an về nhà Cha trên trời.
RIP RBG!




(*) toà tối cao pháp viện (Supreme Court) chỉ có 9 người.
(**) My mother told me two things constantly. One was to be a lady, and the other was to be independent.




26431



Image


B À . v à . C H Á U . . . .
____________________________________________________________________
h o à i y ê n



Tục ngữ Việt Nam có câu "cháu bà nội tội bà ngoại", câu này không đúng với thằng bé tí nào vì nó là cháu bà nội và cũng tội ... bà nội. Ông bà nội vẫn bảo ông bà nội qua đây chỉ để trông cháu nên ông bà ngoại có muốn cũng không dám giành. Phần khác vì từ nhà nó đến nhà ông bà nội gần hơn nhà ông bà ngoại. Sinh nó ra xong đúng ba tháng mẹ nó phải bậm môi đi làm lại mà cả mấy tuần lễ hai mắt lúc nào cũng đỏ hoe phần vì nhớ con phần vì ... sợ nó thương bà nội hơn thương mình.

Từ thứ hai đến thứ sáu mỗi sáng ba đưa đến nhà ông bà nội và chiều thì mẹ đón về còn được bà nội nấu cơm sẵn cho chỉ việc đem về ăn. Ông bà nội thương yêu và chìu chuộng nó hết mực. Thằng bé khó ăn nên mỗi lần nó ăn thì phải có cái gì cho nó chăm chú vô thì đút nó mới ăn. Cứ đến bữa ăn là ông đẩy xe đi chung quanh xóm cho nó ngắm thiên hạ và bà cầm cái chén đi theo đút. Bà nội thích con nít nên trước khi có nó bà nội giữ vài ba đứa trẻ trong nhà cho vui. Có nó rồi bà nội không dám coi ai vì sợ con người ta đánh cháu mình.

Nó ở với ông bà nội nguyên tuần chỉ có cuối tuần là ông bà ngoại mới được ... đến phiên. Thời gian nó ở với bà ngoại không nhiều bằng bà nội vậy mà không hiểu sao giữa nó và bà ngoại lại có một tình thương yêu khắng khít đến lạ lùng từ ngày nó còn rất nhỏ. Có lẽ vì bà ngoại hay nói chuyện với nó và tham gia vào tất cả những việc nó làm. Với nó thì những gì mẹ nói thì câu nghe câu thả theo gió bay chứ những gì bà ngoại nói thì nó không bao giờ quên. Ngày nó còn rất nhỏ, hình như chỉ ba bốn tuổi đâu đó một hôm mẹ đang coi mấy cô ca sĩ Paris by Night vừa hát vừa múa thì nó nói tỉnh bơ:
- Mấy cô đó không có bà ngoại.
Mẹ nó tròn mắt ngạc nhiên:
- Sao con biết?
Nó chỉ vào màn ảnh trả lời thản nhiên:
- Tại bà ngoại mình nói mặc quần không được hở rốn ra, để rốn ra sẽ bị đau bụng ...
Thì ra vì các cô mặc đồ hở hang nên nó tưởng các cô không có bà ngoại để chỉ cho các cô cách ăn mặc ... (sau này khi nó lớn mẹ nó hay cắc cớ hỏi nó rằng những đứa con gái nó quen có đứa nào ... mồ côi bà ngoại hay không).

Bà ngoại đau yếu từ những ngày còn rất trẻ nhưng không hiểu sao những năm sau khi nó sinh ra bà lại khoẻ. Khoẻ đủ để may không biết bao nhiêu là bộ quần áo cho nó mặc ở nhà vì bà bảo mua quần áo ở ngoài tiệm vải cứng mặc vào làm nó ngứa ... Lúc nó học trung học có lần mẹ nó soạn những bộ quần áo đó ra để đem cho nó nhất định không chịu, nó bảo mẹ cho hết những bộ đồ mẹ mua đi nhưng những bộ đồ bà ngoại may thì phải giữ lại để mai mốt nó cho con nó mặc. Mẹ nó cười bảo lúc đó vợ nó sẽ chẳng bao giờ chịu cho con nó mặc đồ cũ may ở nhà. Nó trợn mắt:
- Con sẽ kể cho vợ con nghe nguồn gốc của những bộ quần áo này và con tin rằng vợ con sẽ hiểu cái giá trị vô chừng của chúng.

Hai bà cháu nó chơi với nhau đủ mọi trò chơi. Cứ hễ nó thích cái gì là bà ngoại cũng sẽ tìm cho được cái đó để ... chơi với nó. Ngày còn nhỏ nó thích coi mấy phim hoạt hình trên Tivi, có một phim tên là "bananas in pajamas" có hai "thằng chuối" mặc những bộ đồ sọc xanh sọc trắng, thế là chỉ vài hôm sau nó cũng được bà ngoại may cho 2 bộ đồ y như thế. Hai bà cháu coi phim "indian and the cupboard" có thằng bé kiếm được cái tủ nhỏ có phù phép, bỏ đồ chơi người mọi da đỏ nhựa vô la lên mấy câu thần chú thế là hình nhựa vươn vai thành người thật. Thế là tuần lễ sau đó bà ngoại cũng kiếm đâu ra được một cái tủ nhỏ y chang như vậy để nó bỏ ông mọi da đỏ nhựa của nó vào rồi hai bà cháu "xí la xí lô" những câu thần chú ... Coi phim "karate kid" xong thì nó cũng có một bộ đồ y như thế với cái khăn cột đầu đàng hoàng. Bà còn cặm cụi ngồi may cả cái quần cho Winnie-the-Pooh của nó mặc vì Pooh chỉ có áo chứ không có quần. Có hôm mẹ nó đến đón thì thấy nó đang ngồi nhặt gạo với bà ngoại. Hỏi ra thì biết rằng bà ngoại vừa kể chuyện tấm cám cho nó nghe rồi nó đòi nhặt gạo. Gạo ở bên này làm gì có thóc hay sạn để mà nhặt. Vậy là bà ngoại trộn đậu đen vô gạo để cho nó ... nhặt.

Cứ thế nó lớn lên trong cái thế giới tuổi thơ đầy thần tiên huyền thoại nhờ bà ngoại ...
Khi nó bắt đầu đi học một cuối tuần nó xuống ông bà nội, một cuối tuần nó xuống ông bà ngoại. Lúc đó bà ngoại bắt đầu yếu nhưng những cuối tuần có nó là bà ngoại lại khoẻ lại rất nhanh để lo cho nó. Mẹ nó không hề biết nó để ý hết những điều này cho đến khi tình cờ đọc được bài văn nó viết về bà ngoại. Nó viết về bà ngoại nhiều lắm nhưng có bài nó cho đọc có bài chỉ được coi ... lén.

Mẹ nó hay lợi dụng tình cảm của nó với bà ngoại để nhỏ to với bà ngoại những gì mẹ nó muốn nó làm. Ngày nó học tiểu học ngày nào thì điểm học cũng A nhưng điểm hạnh kiểm cũng C hay D vì nói chuyện và phá quá. Mẹ nó mách với bà ngoại, bà ngoại nói nó thì nó trả lời:
- Con sẽ cố gắng nhưng con không hứa.
Mẹ nó mà nói câu đó thì chắc chắn đã bị mắng nhưng nó nói thì được bà ngoại khen là "thành thật".
Bà bịnh hoạn không đi được đến đâu nhiều nhưng nhớ hết tên của những đứa bạn của nó và không một trận debate nào của nó mà bà không theo dõi kết quả. Bà không coi thể thao nhưng thuộc hết những tên cầu thủ vì nó dạy cho bà. Mỗi bước chân nó đi, mỗi việc nó làm nó đều mang theo bà.
Mỗi ngày nó lớn là một ngày bà già, rồi không biết từ lúc nào bà và nó đã đổi vị thế cho nhau. Nghe tin bà mỏi mệt không chịu ăn nó gọi phone về cho bà căn dặn:
- Mỗi lần bà ngoại ăn no rồi thì bà ngoại ăn cố thêm 2 muỗng nữa cho con nha.
Vài ngày sau nghĩ sao nó lại gọi về:
- Mỗi lần bà ngoại ăn no rồi thì bà ngoại ăn cố thêm 4 muỗng nữa cho con nha.
Sau đó nó thú nhận với mẹ nó rằng ngày xưa nó "ăn gian" bà ngoại, khi nào nó chỉ còn muốn ăn 2 muỗng nữa thì nó bảo với bà ngoại là nó no rồi để chỉ ăn 2 muỗng nữa là vừa ... thế nên nó sợ bà ngoại cũng ... ma lanh như nó nên nó dặn 4 muỗng cho chắc ăn.
Ngày nó lên đại học, nó chỉ sợ trong bốn năm xa nhà nó sẽ không được gặp các ông bà vào giờ phút cuối cùng. Ngày nó quyết định đi về Việt Nam làm việc đó là điều duy nhất làm cho nó băn khoăn. Tạ ơn Chúa, nó đã xong bốn năm đại học, gần một năm ở Việt Nam và hơn hai năm trường luật mà nó vẫn còn đầy đủ các ông bà. Ðó là một hồng ân không nhỏ ...
Mẹ nó vẫn sợ ghê lắm một ngày các vị nằm xuống, càng sợ hơn khi nghĩ đến cái giây phút phải thông báo điều không thể đó cho nó khi nó xa nhà. Chiều Chúa Nhật vừa qua bà phải vào nhà thương giữa mùa Covid. Thật là một điều chẳng đặng đừng. Nó nghe tin rồi cứ vài phút lại text cho mẹ hỏi bà ngoại sao rồi trong khi mẹ nó có biết gì nhiều hơn nó đâu vì nhà thương không cho vào. Nó bảo con sẽ cầu nguyện cho bà (mặc dầu nó rất lười đi lễ). Tạ ơn Chúa bà đã đỡ và được về nhà. Hôm qua mẹ nó xuống thăm bà, bà bảo:
- Nó gọi phone vào nhà thương kêu cô y tá cho nói chuyện với mẹ. Nó bảo con thương bà ngoại lắm. Bà ngoại ráng sống lâu với con. Chỉ còn sáu tháng nữa là con ra trường rồi con sẽ đem bằng về cho bà ngoại ...
Cậu nó bảo hèn gì sau đó bà ngoại đã ăn hết một tô mash potatoes đầy ...

Những mẩu chuyện của bà và nó thì nhiều lắm ... hôm nay mẹ nó chỉ ghi lại một số rất ít như chứng tích của sợi giây thương yêu cảm thông diệu kỳ giữa người đã sinh ra mẹ nó và người mẹ nó sinh ra…


10.28.20


26541



Image



CH Ờ .Đ Ợ I . . . . . .
_____________________________________________________________________
h o à i y ê n



"Xin vui lòng đợi người chủ trì cuộc họp này bắt đầu".

Ðó là dòng chữ trên màn hình computer của tôi mỗi buổi sáng khi phải gọi vào hãng để họp .
Giữa những khoảng thời gian chưa từng có này, dường như tất cả những gì chúng ta đang làm là chờ đợi . Chờ đợi thuốc ngừa, chờ đợi lệnh giới nghiêm bãi bỏ, chờ đợi check cứu trợ của chính phủ, chờ đợi nền kinh tế phục hồi, chờ đợi cho cuộc sống dưới bất kỳ hình thức bình thường nào trở lại . Chờ đợi và chờ đợi ... Tôi vốn là người nóng tính và thiếu kiên nhẫn nên tất cả mọi sự chờ đợi đối với tôi đều là một cực hình .

Chúng tôi, những người công giáo, đang ở vào những ngày cuối cùng của mùa vọng, mùa chờ đợi Thiên Chúa giáng sinh . Những ngày này tôi bắt gặp mình nhớ da diết những ngày mùa vọng ở Ba Lan năm ngoái . Nhớ những thánh lễ "Rorate" được cử hành vào lúc hừng đông . Nhớ những cái hang đá Szopsky người ta trưng bày khắp nơi trong thành phố . Nhớ cỗ xe ngựa lọc cọc trên những con đường lót gạch trong phố cổ . Nhớ cả cái lạnh điếng người của buổi sáng Krakow . Người ta có thể thương và nhớ một đất nước không phải nơi mình đã chào đời hay sinh sống một cách mãnh liệt như vậy hay không ? Tôi không biết nhưng phải nói rằng một mai khi đại dịch chấm dứt Krakow sẽ là một trong những nơi tôi muốn đến đầu tiên .

Suốt sáu năm làm project này tôi đã đi rất nhiều nơi . Những nơi danh lam thắng cảnh nổi tiếng trên thế giới như Switchzerland, Holland, Sweden, Brazil ... Ghé thăm Taj Mahal, chụp hình ở Bern, dạo chơi trên những đường phố đẹp như tranh vẽ tại Rotterdam ... Hôm nọ ngồi soạn lại những cái hóa đơn khách sạn để vất đi bớt cho khỏi chật tủ tôi mới giật mình nhận ra rằng mình đã đi Ấn Ðộ năm lần, đi Brazil hai lần, đi Mexico ba lần, đi Ðức cả chục lần ... nhưng những chuyến đi mà tôi trân quý nhất lại là những chuyến đi đến một nước Ðông Âu nghèo nàn, một thành phố ít người du lịch biết đến . Ngay cả chồng con tôi cũng ngạc nhiên vì lúc nào tôi cũng nói đến Krakow như thể đó là quê hương của mình . Anh thường bảo với thằng bé:
- Ðẹp thì có đẹp thật nhưng cái phố cổ nhỏ xíu ba đi mấy ngày là quen nhẵn mà mẹ thì đi hoài không chán .
Tôi bảo với anh có lẽ tôi yêu Krakow vì mỗi lần tôi đến đó tôi không chỉ như một người du lịch ghé thăm mà là tôi sống với nó . Tôi đã sinh sống và làm việc như một người dân bản xứ . Trong khi những người bạn đồng nghiệp một bước ra đường là vẫy taxi thì tôi đã lần mò kiếm đường đi khắp nơi bằng xe điện . Xe điện ở Krakow người ta gọi là "tram", mình có thể mua vé xe ở những cái máy tự động để ở những trạm đông đúc . Trên xe không có người kiểm tra vé nhưng có những cái máy để mình bỏ vé vô đó cho nó đóng dấu . Lâu lâu sẽ có những người soát vé bất ngờ và nếu mình không có vé đã đóng dấu khi lên xe thì sẽ bị phạt ... Tiền vé tram thì rất rẻ, khoảng 3 zloty tương đương với 80 cents nhưng tiền phạt nếu không có vé thì là 150 zloty . Tôi biết vì tôi đã ... bị phạt .

Lần đó tôi đi viếng Ðền Thánh Lòng Thương Xót Chúa, một việc mà tôi vẫn cố gắng làm vào mỗi buổi chiều thứ sáu . Bên cạnh Ðền Lòng Thương Xót Chúa là Ðền Thánh Giáo Hoàng John Paul II mới xây . Thường thì mình có thể đi bộ từ đền lòng thương xót Chúa qua đền Thánh Giáo Hoàng nhưng lần đó người ta sửa đường nên chặn không cho đi bộ mà phải lấy xe taxi đi đường vòng qua . Tôi đã gặp được một ông già lái taxi rất vui vẻ và dễ thương . Thay vì để tôi ở Ðền Thánh Giáo Hoàng rồi vòng ra chở khách khác ông tình nguyện làm người hướng dẫn viên cho tôi . Ông không biết nói tiếng anh nhiều nên phải dùng google translate nói chuyện với tôi và chúng tôi đã có một buổi thăm viếng rất lý thú . Ông đã chụp cho tôi rất nhiều tấm hình đẹp . Xong cuộc thăm viếng tôi đã vét hết những đồng zloty mình có để biếu ông mặc dầu ông nhất định không chịu nhận . Tôi nhảy lên tram về lại khách sạn và thích thú ngắm hình mình trong phone đến quên cả đóng dấu cái vé tram của mình . Lần duy nhất quên là lần bị nhân viên soát vé đến hỏi . Hình như cái số tôi là thế, cứ hễ làm điều gì sai là thế nào cũng bị bắt gặp quả tang ngay . Tôi vẫn ... hỏi Chúa rằng có phải vì Chúa thương con nên phạt tại chỗ cho chừa mai mốt đỡ tốn củi thiêu con trong luyện ngục hay không ... Lần đó tôi phải lấy credit card riêng của mình ra trả tiền phạt vì hãng tôi trả tiền taxi cho tôi thì được chứ sẽ không bao giờ chịu trả tiền phạt vì tôi xí xọn đi xe điện . Tiền phạt thì không đau nhưng quê ơi là quê vì người ta hiểu lầm rằng mình ăn gian . Tôi đã lôi cả passport ra để thanh minh thanh nga rằng tôi không phải là dân cư Ba Lan thứ thiệt nên thật sự quên chứ không có ý gian lận ...

Buổi sáng thay vì ăn điểm tâm ở khách sạn như mọi người thì tôi đi bộ ra phố cổ tham dự thánh lễ rồi ghé qua Starbucks mua cafe xong thì trờ đến xe bán bánh mì của bà lão gần đấy mua bánh mì . Krakow có những cái xe bánh mì nhỏ xíu có bánh xe đẩy y như ở Việt Nam ngày xưa . Có điều bánh mì ở Krakow không phải là loại bánh mì thịt mà chỉ là những chiếc bánh mì không dòn dòn đủ mọi hình thù . Ở mỹ tôi thường rất ít ăn những gì có tinh bột, ngoại trừ đó là bánh ngọt, vì sợ mập (hơn) nhưng những ngày ở Krakow thì tôi đi bộ nhiều nên tự cho phép mình có quyền ăn thả giàn . Một lần tôi đang đứng gặm bánh mì ở trạm xe điện thì một người làm chung hãng trờ xe đến cho tôi quá giang . Ông bảo ông phải nhìn đi nhìn lại mấy lần mới dám chắc đó là tôi chứ không phải là một cô Ba Lan tóc đen nào đó . Chiều đi làm ra mùa đông trời tối nhanh thì tôi lấy tram về lại khách sạn liền chứ mùa hè là tôi đi bộ về, đoạn đường khoảng 3 miles nhưng tôi la cà có hôm cả 2 tiếng đồng hồ mới về đến . Mấy người đi công tác chung vài lần đầu còn chờ tôi về đi ăn tối chung nhưng riết rồi họ cũng chán vì phải chờ lâu nên để mặc xác tôi đi đâu làm gì kệ tôi .

Tiếng Ba Lan rất khó nói mà tôi thì lại lười nên không biết nói câu nào ngoài lời cám ơn . Nhưng ở Ba Lan phần đông người trẻ đều nói tiếng anh nên tôi không có trở ngại gì trong việc đối thoại . Nhờ thế mà ngoài bạn cùng hãng tôi cũng quen với vài người ở Krakow . Gần vương cung thánh đường nổi tiếng nhất Krakow có một tiệm quần áo mà sáng thứ bảy nào tôi cũng ghé qua mặc dầu chẳng mua cái gì cả chỉ vì ông chủ vừa đẹp trai vừa khen tôi trẻ . Lần đầu tôi ghé tiệm ông kiếm mua cái áo cho thằng bé, khi nghe tôi bảo tôi kiếm mua áo cho con trai 22 tuổi ông đã trợn mắt:
- Cái gì ? Cô đã 22 tuổi chưa mà có con trai 22 tuổi?

Có lẽ ai khác thì cho là câu nịnh quá trớn nhưng riêng tôi thì ai khen là tôi nhận ngay phần vì "triệu người quen có mấy người khen", phần vì tôi nghe người ta nói "từ chối một lời khen là muốn nghe khen lại lần thứ hai" mà tính tôi vốn thương người nên không muốn thiên hạ phải nhọc công khen mình lại ... Không những vậy mà ông còn lôi chocolate ra đãi tôi nên thứ bảy nào sau khi đi nhà thờ ra tôi cũng ghé qua ... chào ông .

Tại phố Do Thái tôi cũng quen với một bà chủ tiệm tạp hóa vì lần tôi đi lạc phải hỏi bà đường ra lại trạm xe điện . Bà đã tưởng tôi không có tiền đi taxi nên đề nghị trả tiền taxi cho tôi . Bà đâu biết là tôi đi công tác hãng trả tiền nhưng vì tôi ham vui nên không muốn ngồi taxi kẹt xe mất thời giờ .

Ở phố cổ tôi cũng quen với một anh chàng manager tại một tiệm ăn Ý, tiệm ăn nhỏ xíu lúc nào cũng có người chờ đến phiên nhưng lần nào tôi đến anh chàng cũng dọn cho tôi một chỗ ngồi ở bar rượu mặc dầu tôi không biết uống rượu để tôi khỏi mất công chờ rồi đem ra cho tôi một món appertizer đặc biệt của hôm đó mà không tính tiền. Tôi quen anh chàng vì lần đó tôi xớn xác thế nào khi ăn xong ra về để quên điện thoại . Cái Iphone mới tinh sương chồng mới mua cho trước khi đi công tác . Khi về đến khách sạn không thấy điện thoại tôi mới hoảng hồn đi kiếm và lấy phone trong khách sạn gọi đại ra nhà hàng bụng bảo dạ thôi lần này mất là cái chắc . Mất phone ở một đất nước xa lạ thì thật là một tai họa . Anh chàng manager bảo tôi tả cái phone cho anh ta nghe, tôi bảo phone tôi màu cam đàng sau có những hạt kim tuyến lóng lánh màu vàng có thể lắc lắc cho nó chạy qua chạy lại chơi ... Anh chàng cười lớn bảo đúng rồi tôi vừa tìm ra cái điện thoại y như vậy và đang lắc qua lắc lại chơi đây này, cô đến mà lấy ...

Chuyện về Krakow của tôi thì rất nhiều ... nhiều và ngọt ngào như chuỗi kỷ niệm tuổi thơ ở Việt Nam, như những ngày mới lớn ở Ottawa ... mặc dầu tôi không ở Krakow lâu . Có lẽ vì Krakow không đơn thuần là nơi tôi đến mà là chỗ tôi đã ... sống!

Có lẽ chỉ khi mình thật sự sống với một điều gì đó thì mình mới thấm thía được hết những nét đẹp, những cái tuyệt vời ... Và đó là điều tôi đã tự bảo mình trong những ngày mùa vọng năm nay . Tôi đã cố gắng sống mùa vọng qua những buổi tĩnh tâm, những lời kinh thánh, những lúc cầu nguyện ... Tôi đã cố gắng sống trong tâm tình chờ đợi và hy vọng ... Ðiều đó không dễ cho tôi chút nào vì những ngày tháng qua đã có rất nhiều lần tôi bị rơi xuống vũng buồn phiền lo lắng . Ðã không ít lần tôi cảm thấy như mình đuối sức . Giữa mùa đại dịch khi mà phần đông bạn bè được làm tại nhà thì tôi vẫn hàng tuần phải ra công trường, phải đối diện với những người xa lạ tại khách sạn, nơi nhà hàng ... và vẫn phải tự trấn an mình cũng như những người thân yêu rằng mình không sao . Nhưng tôi có đọc ở đâu đó một câu như thế này "If God brings you to it, he will bring you through it" tạm dịch là "Nếu Chúa đưa bạn đến điều đó thì Ngài cũng sẽ đem bạn vượt qua được điều đó ". Hay quá phải không ? Nếu những ngày đầu khi phải lái xe 6 tiếng mới ra đến công trường tôi chán nản đến chừng nào thì hôm nay sau 6 tiếng lái xe từ công trường về đến nhà tôi thấy lòng mình thật thanh thản và bình an vì đó là cơ hội cho tôi nghe được biết bao là bài tĩnh tâm giảng huấn . Ðọc được biết bao nhiêu kinh mân côi cũng như kinh lòng thương xót ... Và còn nghêu ngao biết bao nhiêu bản thánh ca ngày xưa đã hát trong ca đoàn nhỏ mà tôi ngỡ mình đã quên .

Thế nên khi mình thật sự sống với một điều gì đó thì mình sẽ cảm thấy thú vị ngay cả khi điều đó là sự chờ đợi ...

Chúc cho bạn một mùa giáng sinh thật an lành ...và hy vọng rằng trong tương lai rất gần tôi sẽ có dịp cùng bạn đến thăm Krakow . Mùa thu sang năm nha, mùa thu ở Krakow đẹp lắm bạn biết không ?



Mùa Giáng Sinh 2020
12.22.20




26542



Image


V Ụ N . V Ặ T . C U Ố I . N Ă M
____________________________________________________________________
h o à i y ê n



Hôm qua coi cuốn phim "Death to 2020" trên NetFlix mà cười từ đầu đến cuối ... mặc dầu đó không phải là một cuốn phim hài hước. Cuốn phim nói toàn về những chuyện thời sự rất thật trong năm: đại dịch Covid-19, những giây phút hoang mang đầu tiên, những giờ khắc lệnh giới nghiêm ban hành giữa một thành phố mà nữ thần tự do đứng uy nghi ngạo nghễ, những lúc kiếm đỏ mắt không ra một cuộn giấy vệ sinh nơi một đất nước vẫn tự hào chẳng thiếu thứ gì, những cuộc nổi loạn khắp nơi trên đường phố, những ngôi trường học lặng im không tiếng cười nói, những ngôi thánh đường chỉ còn Chúa buồn trơ vơ trên thánh giá nhìn xuống những bàn qùy trống không. Trống không không phải vì người ta không còn cần Chúa, mà là người ta không còn được tụ họp ... Một cuốn phim diễn tả những cái thật đến phũ phàng bằng một giọng châm biếm. Một cuốn phim lược thuật lại những điều cười ra nước mắt ...

Không phải chỉ những ngày cuối năm mà cả bao nhiêu ngày tháng qua trên internet nhan nhản những bài viết nguyền rủa năm 2020 tương tự như thế. Tôi đọc được trong một bài báo tác giả van nài "Chúa ơi, xin Ngài hãy đày năm 2020 xuống tận đáy vực sâu, cho lửa hoả ngục thiêu đốt nó đến đời đời". Bạn bè cũng viết đầy trên Facebook "năm 2020 không thể qua nhanh hơn", "cái năm trời đánh thánh đâm", "cái năm côn đồ dịch vật" (cả nghĩa đen lẫn nghĩa trắng ...).
Cho đến đêm hôm qua tôi cũng là một trong những người nguyền rủa cái con số 2020 đến tận cùng tim gan như thế. Nhưng sáng hôm nay đi nhà thờ ngước nhìn ánh mắt rất nhân từ của Chúa trên cao, tự dưng tôi thấy mình có lỗi khi cho rằng năm 2020 là một năm không nên có trong cuộc đời. Vì nói như thế chẳng khác nào tôi đã phủ nhận tất cả mọi hồng ân tôi đã được lãnh nhận, đã xóa bỏ tất cả những bài học tôi đã được thấm nhuần, đã vô ơn với tất cả những thương yêu tôi đã được trao ban ...

Nếu không có năm 2020 tôi sẽ không bao giờ biết được rằng những gì tôi "cần" vốn không nhiều như tôi nghĩ. Một trong những thí dụ rất nhỏ là trước khi dịch bịnh tôi có thói quen đi sơn móng chân, mùa đông cũng như mùa hè móng chân tôi lúc nào cũng sơn cái màu mà người ta gọi là French, có nghĩa là bên trên màu trắng, bên dưới màu trong trong tiệp với màu móng ... Lúc nào tôi cũng phải sơn như thế mặc dầu cái móng chân cái bên trái của tôi bị nhiễm trùng từ bao nhiêu năm nay. Chị tôi hay dọa rằng nếu cứ để nước sơn lên như thế có ngày nó sẽ thối cả móng nhưng không sơn tôi không chịu được nên cứ làm .... Cho đến ngày dịch bệnh diễn ra, mọi cửa tiệm đều bị đóng cửa, nước sơn cũ không còn mà tôi cũng không biết tự sơn nên cứ để trần như thế ... Ðã chín tháng nay những ngón chân vẫn trần trụi như thế mà cũng chẳng chết thằng tây nào .. và hôm nay thì cái móng chân cái bên trái đã lành.

Nếu không có năm 2020, tôi sẽ không biết rằng tôi thật sự chẳng cần phải được phục vụ nhiều như tôi nghĩ. Ngày xưa mỗi lần đi công tác ở khách sạn ngày nào tôi đi làm về chỉ cần người ta quên (hay chưa) dọn phòng cho tôi thôi là tôi la làng lên như thể cái phòng mà tôi chỉ mới rời có vài tiếng trước đó đã dơ bẩn đến không ở được. Những ngày này vì muốn tránh không cho người khác vô phòng của mình nên từ lúc tôi check in là tôi để một tấm bảng không ai cho vô phòng dọn dẹp. Mỗi lần tôi đi công tác là 2 tuần, tôi lấy một cái phòng có 2 cái giường, mỗi tuần tôi nằm một cái giường ... khăn tắm thì khi xài xong tôi sẽ để ở trước cửa phòng cho người ta dẹp và mỗi buổi chiều đi làm về ghé chỗ tiếp tân xin khăn tắm cho ngày hôm sau ... Và đã sáu tháng qua kể từ ngày phải đi công tác lại mà tôi vẫn sống nhăn răng.

Nếu không có năm 2020, tôi sẽ không biết rằng tôi có những người bạn ở xa vì biết tôi chỉ khéo ăn mà không khéo làm đã cặm cụi may những cái khẩu trang cho cả gia đình tôi khi những cái khẩu trang còn là vật xa xỉ phẩm rồi lặn lội ra bưu điện giữa cơn đại dịch để gửi cho tôi, những cái khẩu trang mà cho dù bây giờ nhà tôi đã đầy là khẩu trang tôi vẫn nâng niu như đời sống của mình hoàn toàn phụ thuộc vào chúng.

Nếu không có năm 2020, tôi đã tiếp tục phung phí những thứ mà tôi cho là đầy dẫy cho tôi xài, thí dụ như một tờ giấy lau tay, một tấm giấy vệ sinh, một giọt xà bông rửa tay ...

Nếu không có năm 2020, tôi đã không thể biết những việc thật đơn giản mà tôi vẫn coi thường như một nụ cười, một cái nắm tay ... cần thiết cho đời sống của tôi đến chừng nào ...

Nếu không có năm 2020, tôi đã chẳng thể nào hiểu trọn vẹn câu kinh "con ước ao được đón Chúa vào lòng con" mãnh liệt đến thế nào. Tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên sau hai tháng tôi đi nhà thờ sau khi rước mình thánh Chúa xong tôi đã khóc suốt từ lúc tự mình đặt tấm bánh bé nhỏ màu trắng đó trên lưỡi mình cho đến cuối buổi lễ và suốt trên đường từ nhà thờ về nhà.

Nhiều lắm, nhiều lắm những điều tôi đã được nhận lãnh trong năm 2020 .... Một năm đầy những bất an nhưng cho đến giờ phút này gia đình tôi vẫn được bình an. Một năm mà con số người thất nghiệp lên đến mức độ không ngờ mà chúng tôi vẫn còn việc làm để sinh sống. Một năm mà thần chết đem những người già ra đi như vũ bão thì bố mẹ hai bên vẫn cạnh chúng tôi. Một năm mà ngay cả hơi thở cũng bị đe doạ thì gia đình bé nhỏ của chúng tôi vẫn khoẻ mạnh ...

Thế nên bạn ạ, vào những giờ khắc cuối cùng của năm 2020, trong tôi không còn đọng lại một tí ti gì oán ghét cho 365 ngày đã qua ... mà chỉ còn lại bao la một niềm tri ân ...

Cảm tạ Thượng Ðế, cám ơn đời, cám ơn người và cám ơn bạn, những người đã đồng hành với những hoang mang, khắc khoải, sầu buồn của những con chữ tôi trong năm qua ...

Cầu chúc cho bạn một năm 2021 thật bình an, bình an trong tâm hồn, bình an ngoài thể xác và hơn hết là bình an ở tâm linh.


12.31.2020


26543



Image


B Ữ A . C Ơ M . M Ẹ . N Ấ U
____________________________________________________________________
h o à i y ê n



Suốt sáu tuần ở nhà ngày nào thằng bé cũng muốn ăn cơm mẹ nấu mà mẹ nó thì giỏi nấu nướng quá nên có mấy món xào đi rồi lại xào lại. Ðến ngày phải đi công tác nấu cho hai cha con một nồi đùi gà kho gừng, một nồi sườn kho với trứng và một nồi canh dưa rồi dặn dò:
- Ðồ ăn để lâu mất ngon nên mẹ chỉ nấu vậy thôi, hai cha con ăn xong thì chịu khó ra nhà hàng mua mấy món khác ăn thay đổi.
Hơn một tuần lễ sau về nghe bố nó khoe:
- Mới ăn hết đồ ăn mẹ nấu hôm qua.
Tôi ngạc nhiên:
- Sao anh không order đồ ăn về cho con ăn?
Anh lắc đầu:
- Nó không chịu, nó bảo nó thà là ăn nhín để chờ mẹ về nấu cho cái khác chứ không thèm ăn đồ ở ngoài.
Ai nghe nói chắc tưởng mẹ nó nấu ăn ngon lắm, có biết đâu rằng ngày mẹ nó lấy chồng luộc trái trứng không chín và cho đến bây giờ đôi khi nấu canh chua mà mặn như người ta kho cá. Có lẽ cái niềm vui duy nhất khi có đứa con xa nhà là khi nó về lại cái gì mẹ nấu nó cũng cho là ngon. Chẳng bù ngày xưa khi nó còn ở nhà có lắm bữa lên bàn ăn ngồi nó nhìn khắp mâm cơm rồi hỏi:
- Nhà mình còn cái gì ... khác ăn không mẹ?
Nghe xong mà chỉ muốn cho nó mấy đạp.
Năm nay ngày cuối năm không được đi chơi đâu thấy nó lặng lẽ như tất cả những ngày bình thường khác nên định là sẽ order thật nhiều món ăn về ăn rồi tưởng tượng mình đang ung dung rung đùi tại một cái resort năm sao nào đó trên thế giới, bèn bàn với nó:
- Mẹ order mấy món ở Eddie V's về ăn nha.
Nó lắc đầu:
- Thôi, con không có hứng.
- Vậy mẹ mua tôm hùm xào tiêu đen về ăn?
- Con ở Boston mà mẹ, con đâu có thèm ăn tôm hùm.
- Vậy con muốn ăn đồ ăn gì? Ý, Mễ, Tex-Mex hay Nam Mỹ?
Cái đầu cứ lắc qua lắc lại quầy quậy, nó bảo:
- Mấy món đó bắt đầu từ tuần sau bất cứ lúc nào con muốn con đều có thể mua ăn nhưng những món đồ ăn mẹ nấu thì vài tháng nữa khi con về nhà con mới được ăn lại nên con chỉ thích ăn những bữa ăn mẹ nấu.
Nghe nó nói như vậy thì mẹ nào còn có thể mua đồ ăn ở ngoài về cho nó ăn nữa cho dù có lười nấu đến bao nhiêu. Vì cứ đinh ninh là sẽ được ăn đồ ăn tiệm nên tủ lạnh chẳng còn gì để nấu. May mà còn lại hũ dưa chua ông ngoại cho ăn chưa hết. Thế là bữa cơm cuối năm nhà nghèo chỉ có bát canh dưa và dĩa trứng chiên vậy mà nó ăn một hơi 4 chén cơm chỉ vì "trứng mẹ chiên cũng ngon hơn con chiên".
Thằng bé trở về trường đã hơn một tuần rồi mà câu nói "con chỉ thích ăn những bữa cơm mẹ nấu" cứ đọng lại mãi trong trí tôi. Khoé mắt cứ cay cay với câu hỏi đã bao nhiêu năm rồi tôi không được ăn bữa cơm mẹ nấu cho dù cả hai người mẹ của tôi đều còn sống.
Tôi là một đứa con may mắn vì cả mẹ ruột lẫn mẹ chồng đều nấu ăn rất ngon. Nếu như là một người con gái khác thì chắc tôi đã là một người nấu ăn giỏi vì được học hỏi từ hai người. Nhưng bởi vì tôi là ... tôi, một người chỉ thích ăn chứ không thích nấu nên tôi viện cớ có học cũng chẳng giỏi được bằng hai người nên ... khỏi học mất công.
Mẹ tôi rất giỏi nấu những món ăn tây. Trước ngày mất nước mẹ là nữ hộ sinh trưởng một nhà thương lớn nên rất bận rộn nhưng cứ có giờ là mẹ bày ra nấu những món ăn như soup măng cua, gà sốt vang, cua lột chiên bơ ... Ngày đó tôi còn nhỏ nên không nhớ hết những món gì mình được ăn, chỉ nhớ là nhà lúc nào cũng thơm mùi đồ ăn. Mẹ không những giỏi nấu ăn mà làm bánh cũng rất khéo. Bánh sinh nhật của chúng tôi bao giờ cũng tự tay mẹ làm và trổ hoa kem. Sau ngày mất nước chúng tôi về ở với bác, bác rất hãnh diện vì mỗi dịp giáng sinh hay phục sinh mẹ chỉ cho các chị tôi cách làm gà rút xương, làm bánh flan ... đãi các cha, các thầy.
Khi chúng tôi đến định cư ở Canada cậu tôi đã mở một nhà hàng Việt Nam và mẹ là đầu bếp chính. Lúc đó thì mẹ lại xoay sang nấu những món ăn thuần tuý Việt Nam như phở, chả giò, bánh cuốn ... Nói chung thì hình như món nào mẹ cũng có thể nấu, bánh nào mẹ cũng có thể làm một cách dễ dàng và nhuần nhuyễn như đầu bếp chính tông được học hỏi có bài bản trường lớp. Vậy mà đứa con gái duy nhất của mẹ thì lại đoảng ơi là đoảng. Lỗi chẳng phải mẹ không muốn dạy tôi mà là mỗi lần mẹ kêu vào bếp là tôi lại viện cớ "con có bài thi" để lỉnh đi chỗ khác. Mà ai chứ với mẹ tôi thì việc học là trên hết nên cái cớ đó đã được dùng một cách thật thành công cho đến khi tôi lấy chồng.
Mẹ chồng tôi ngược lại không biết làm bánh hay nấu những món đồ ăn cầu kỳ nhưng bà nấu những món ăn bắc kỳ ngon không chê vào đâu được. Thằng em tôi cho đến bây giờ vẫn nhắc "em chưa bao giờ được ăn món giả cầy của ai nấu mà ngon bằng bà nội J. nấu". Mỗi lần giỗ chạp bà lại làm những món như bong bóng xào, canh măng khô, gỏi bắp chuối, miến nấu mộc ... toàn những món mà bà bảo một mâm cỗ ngày xưa ngoài bắc không thể thiếu. Ngày tết bà tự tay gói bánh chưng, làm giò thủ, ngâm củ kiệu chứ không chịu mua ở ngoài vì sợ "thiếu vệ sinh". Bà nấu không có bài bản nên nếu hỏi bà nêm nếm làm sao thì bà không nói được, bà chỉ bảo "mẹ chỉ nêm cho nó vừa ăn ... ". Bà có hai đứa con dâu, chị dâu chồng tôi cũng như bà rất thích nấu ăn còn tôi thì từ những ngày đầu bà mới ở Việt Nam sang đã cảnh ... báo với bà trước rằng:
- Hình như tuổi con không ... hạp với ông táo bà táo hay sao đó mẹ ơi vì con nấu ăn ít khi thành công, nhưng rửa chén thì con làm được.
Tôi kể cho mẹ tôi nghe tôi nói với bà câu đó mẹ tôi chỉ còn biết lắc đầu và cứ chực gọi điện thoại cho bà để ... xin lỗi bà vì đã trao cho bà một đứa con gái vừa đoảng vừa tồ. Tôi cứ phải trấn an mẹ rằng mất lòng trước được lòng sau, nói cho bà biết như vậy để bà khỏi mất công kỳ vọng. Nhưng nói không phải khoe chứ từ ngày về làm dâu bà đến bây giờ đã mấy chục năm rồi mà tôi chưa làm bể một cái chén nào ...
Những ngày này sức khoẻ của cả mẹ tôi lẫn bà đều như những ngọn đèn dầu treo trước gió, leo lắt và có thể tắt bất cứ lúc nào.
Mẹ tôi thì đầu óc vẫn còn sáng suốt nhưng cái máy trong người mẹ đã không cho phép mẹ nói chuyện được bình thường nên mẹ rất ngại nói. Có những khi tôi nói với mẹ cả chục câu mẹ mới trả lời lại một hai câu. Bây giờ đề tài duy nhất để mẹ hứng thú nói chuyện là thằng cháu ngoại xa nhà của mẹ. Những bộ phận trong người mẹ cũng từ từ suy yếu, mẹ chỉ còn nặng khoảng hơn 70 lbs. Mẹ không đứng vững một mình được nữa. Ðến bữa ăn cũng phải có người đút cho mẹ ăn. Một việc mà với mẹ tôi là một cực hình vì mẹ tôi rất độc lập và không thích làm phiền hà đến bất cứ ai.
Mẹ chồng tôi thì sức khoẻ khá hơn mẹ tôi được một tí, có nghĩa là bà có thể đi lại chầm chậm trong nhà không cần người dìu dắt và còn cầm được đũa muỗng. Tôi không muốn nói bà "tự mình" đi lại và ăn uống vì khoảng 3, 4 năm nay bà đã không thể "tự mình" làm được bất cứ việc gì nữa vì đầu óc của bà đã không còn là của bà . Bà bị chứng bịnh alzheimer, lúc mê lúc tỉnh. Bà thường mê man ở một cái thế giới nào đó trong đầu bà và nhiều khi chẳng nhận ra ai ngay cả những đứa con trai mà bà hết mực thương yêu. Bà trở nên hung dữ lạ thường và luôn miệng chửi rủa những người chung quanh. Vậy đó, người đàn bà chưa hề la mắng con dâu cho dù nó có đoảng vị hay ăn nói chướng tai đến thế nào giờ đây luôn miệng la hét và xua đuổi bất cứ ai đến gần.
Ðôi khi tôi tự hỏi giữa mẹ tôi và bà, một người vẫn còn sáng suốt nhưng không thể nói ra được những gì mình nghĩ và một người nói ra những gì mình không còn khả năng để nghĩ thì cái nào đáng buồn hơn? Có lẽ cả hai đều đáng buồn và đáng sợ nhất là với những đứa con như chúng tôi ... Những đứa con cho đến giờ này vẫn còn diễm phúc được gọi mẹ cha nhưng đang phải chứng kiến những cái chết lần mòn của những người đã suốt đời là điểm tựa vững chãi cho mình nương ...
Vậy thì bạn ơi, nếu bạn còn là những người con được may mắn ăn những bữa cơm mẹ nấu thì xin bạn đừng chỉ ăn bằng môi bằng lưỡi nhưng xin bạn hãy nuốt bằng óc bằng tim ... Xin bạn hãy trân quý và thu nhận tất cả những trìu mến đó vào lòng vì sẽ có một ngày bạn không ngờ nhất bạn sẽ không còn được ăn những bữa cơm mẹ nấu.
Người ta vẫn bảo vì Thượng Ðế không thể ở tất cả mọi nơi nên Ngài đã dựng nên cho chúng ta những người mẹ. Là một người đàn bà tôi hiểu làm mẹ là một diễm phúc nhưng tôi vẫn khẳng định rằng làm con mới quả thật là một hồng ân bao la.
Cầu xin Thượng Ðế luôn bảo vệ và che chở cho tất cả những người cha, người mẹ của bạn và của tôi. Xin Ngài cho họ hồn an xác mạnh và khi đến giờ Ngài kêu họ về xin hãy cho họ ra đi một cách nhẹ nhàng thanh thản bởi vì hơn ai hết họ thật xứng đáng lãnh nhận điều đó.


(Cho những ngày con còn bố mẹ)
01.12.2021




26557 top -
thừa giấy...
1 ... 5, 6, 7, 8, 9
_______________________________________________
Giật Mình - thơ - Hoa Cỏ _______________________________________________

Image

Tôi, say ly rượu đỏ
Em, lạc bước u mê
Đêm bỏ quên từ khước
Lỡ đánh mất lối về

Ở chỗ hương yêu đang bừng cháy
Tiếng thở bỗng nhiên rơi
Giật mình !

xem tiếp...

_______________________________________________
Nửa Đêm - văn - Nguyễn Quang Tấn _______________________________________________

Image

nửa đêm thắp đèn soi đôi mắt người tình, thấy trong mắt phải, một dòng nước lang thang tìm mãi cội nguồn, trong mắt trái, một bầy người ngơ ngác mất quê hương.

xem tiếp...

_______________________________________________
Anh Còn Yêu Em - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Anh còn yêu em ngời trong giọt máu,
Anh còn yêu em bờ vai mười sáu,
Cánh môi thơm mềm,
nồng nàn hương ấm,
anh còn yêu em...

xem tiếp...

_______________________________________________
Like A Painting - ảnh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image


xem tiếp...