THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image


g i Ọ t .t h U .t r Ĩ u .n Ặ n g
________________________________________________________________
D i ệ u T â m B ả o


7.08.14

Có một khả năng đặc biệt, sự cảm nhận tâm linh mãnh mẽ và hiếm khi sai khác trừ khi tiết lộ điều cảm nhận đó là gì trước khi sự việc chưa xảy ra.
Có phải là tốt hay không tốt?...

Bao giờ cũng thế, con mắt này có thể nhìn rõ vấn đề xa xôi ...nhưng không thể xoay chuyển được gì, chỉ làm mình lo buồn trước thôi rồi chờ đến điều đó xảy ra thì cũng chỉ đỡ cái là đã chuẩn bị tâm lý và đón nhận thật bình tĩnh. Chỉ được thế thôi...

Chặng đường mới...

Ngay từ đầu tôi đã thấy được điều đó, sẽ là sớm hay muộn, hiện tại cũng thế rồi, tương lai là dĩ nhiên,... Cảm thấy ghét cuộc đời này sao quá tàn nhẫn với mình ngay từ lúc lọt lòng, tuy là nên nhìn lên nhìn xuống để an ủi, nhưng dù sao khi xét riêng phận mình sự thật vẫn là sự thật. Thay đổi được gì.

Có nhiều điều phiền muộn, có khá nhiều nỗi buồn, cố nhẫn rồi lại buông, cứ cuốn theo chiều gió mà sống. Sống vậy hơi vô vị phải không? Nhưng ngoài vậy còn có thể làm được gì khác mà tốt hơn nào.

Đã ít lần lỡ đò lạc bến, tự mình đánh mất cơ hội, nghĩ lại thật có tội, nhưng vô thường cứ trôi làm sao ta thoát khỏi nó. Làm sao mọi sự như ý được.

ừ, thì sống trong cõi này là phải tập thích nghi chứ không thể chống cự. Mà đầu ta cứ bướng bỉnh, chết tiệt làm sao! Đôi khi ức chế buông một câu chửi đời như Chí Phèo!

Giờ thế cờ như sắp đặt sẳn chỉ chờ ta bước tới, đâu đã vào đấy hết rồi, có do dự hay tiếc nuối cũng chẳng thay đổi được gì, nhớ lại ta đã gây ra những gì, giờ ta gánh trả đúng vậy, lẽ thường tình! Cớ sao cứ buồn hoài để lại vô tình đánh mất những thứ quý giá hiện tại.

Viên ngọc quý mà ta hằng ao ước đã tìm được, phúc phận nhỏ nhoi ấy cũng đủ để ấm lòng, còn hơn là không gặp. Giờ hết phúc rồi thì xa thôi. Chỉ còn loe lóe ánh sáng ấn tượng là ngọn lửa thật cháy mãi theo thời gian. Xin đa tạ ơn trên, phải nói là vậy!

Giờ trở lại những ngày bình thường hết sức bình thường, vẫn yêu, vẫn sống, vẫn vui-buồn-thương-giận , đôi lúc buồn giận làm ta tiêu điều và xói mòn cảm xúc, những lúc nặng lòng như thế cũng chỉ biết thở dài chấp nhận, im-nhẫn-xả, qua rồi thì thôi, tiếp tục những niềm vui nhỏ nhoi và hứa hẹn cho ngày mai thật nhiều.

Con đường mới...

Anh rất "riêng" và em rất "đơn"...

Đôi ta là hai ngôi sao lẻ loi duyên gặp nhau, em sầu dấy mắt buồn, anh động thoáng rung rinh và cảm thông sâu sắc, rồi nhanh chóng kết sợi buộc lòng.

"Riêng" rất lớn và "đơn" rất ẩn, ẩn đi nỗi đơn côi ngút ngàn kia để dành tình cảm cho "riêng" mà sao...

Ngôn ngữ khó hiểu, ta nói chỉ ta hiểu, vì vốn sợ bị hiểu sẽ buồn vì ta ....
Có nhiều nỗi niềm dù quặng lòng, xót dạ, dù vui hay êm đềm cũng không thể nói cho ai nghe được trừ duy nhất người tri kỉ của đời người mà người xưa hằng ca tụng. Đâu rồi!

Điều mà ta thấy về tương lai, ta đã thấy khá rõ, điều đó xin đừng ai đoán mò vì chỉ có tâm này thấy được, tâm này hiểu được , nếu là mệnh thì đành chấp nhận và thích nghi , cuộc đời này đến đây đã nếm trải quá nhiều trái đắng thì xin nếu thật lòng thương tình hãy hiểu cho dù có vô tình phạm phải điều phật lòng gì đi nữa, khờ dại, ngây thơ , xin hãy đừng làm tổn thương thêm nữa.

Có những lúc đã thế và nhẫn chịu cho nên xói mòn cảm xúc dây lên ánh mắt buồn càng buồn hơn...

Dù sao thì bao giờ đã nợ duyên ai bất kỳ, ta cũng luôn cố gắng làm tròn chu đáo phận mình, Vâng! từ đây xin ngủ yên mùa hạ, gió phớt qua thổi hun hút tận tâm hồn, lệ rơi cho những ngậm ngùi, xin ngủ yên...

Xin dành thật nhiều trái tim và tình cảm này cho người ta yêu, xin xây dựng hạnh phúc cho người yêu ta, an phận mà sống. Không cuồng nữa, một lần cuồng kinh điển thành một con người trưởng thành hơn ngày sau.

Gửi nụ hôn vào gió mang đi khắp mọi miền, nơi có những người ta yêu thương.

Chiều trên đồi tím, sim mỏng lìa nhụy tung bay trong gió, phớt qua ánh mắt xa xăm, tóc rối sợi tơ tằm... đã đi đến hồi kết

Và bắt đầu mùa gió mới, thật nhiều hy vọng...

Xin nâng niu cho yêu thương mềm mại.
Xin chậm rãi để cảm nhận tháng ngày.


Image


17614



Image


t ả n .M Ạ N
________________________________________________________________
D i ệ u T â m B ả o



Có khi nào, ta bước vào ngõ vắng
quanh co, phẳng lặng
Chợt thấy bóng ai thấp thoáng
dường rất quen, dường như đã...
đi ngang qua đời ta...một lần...
Ăn năn... những giọt nước lắng đọng trên ngõ vắng
và ta đã bước qua... từng giọt... lạnh băng...

Có bao giờ, mưa tím rụng trên phố vắng
Ngồi quán lặng, ly cafê đắng nghẹn nơi cổ họng
Vọng xưa...mưa ùa về

Tháng 6, mùa tầm tả lá hoa
Phượng nở, phượng tàn nhanh một thoáng
Còn lại cây còng... xác xơ... đứng đợi...

Tháng 7, "mưa" vẫn rơi... hồi khép lại... đoạn xa vắng mùa hạ... dần xa

Tháng 8, nắng cháy xạm tim... trong mùa thu tím...
Lạ thường!
Ly cà phê đậm nỗi chán chường... tiếc thương
Ta vẫn ngồi đây, quán mưa, trog tưởng tượng...
Mắt sầu, tóc xõa che đầu, da nâu, xấu... ngộ! Chẳng hiểu tại sao...
lại có người thương...

Như một ván cờ đã an bày...không thể chối cãi
Ta đã vay kiếp trước ngàn chữ "tình"
Thời đến hạn, ôm lòng trả, nhiều quá...
những trăng hoa... đa truân...

Có hôm nào, trời cho ta ước nguyện
Cúi đầu xin, thời gian trở lại đi
Để ta sửa những gì lầm lỡ, để ta ươm những gì đẹp như thơ
Nếu biết trước sự sẽ như thế, ta sẽ nên và không nên đúng điều
Cơ mà có những lựa chọn dẫu biết sai, vẫn chấp nhận, vì yêu
Trớ trêu thế đó, ngay từ lúc bắt đầu, ta vốn có thể lựa chọn, và biết tất cả về mô...
vẫn "tùy duyên"...
Có nhiều lúc, hụt hẫng, mòn dần dòng cảm xúc
Chợt thấy con đường bất tận...

Ôi! trăm năm như ngàn năm... phiến đá sầu vẫn thế... tri kỉ xa nẻo về... ngõ vắng dài lê thê...
Thôi... ta về.


17673



Image


m ư A .d Ư .â M .
________________________________________________________________
D i ệ u T â m B ả o


Tháng 8, tầm tháng này chỉ vừa mới xa mùa hạ thôi , vừa mới thôi mà đã bặt tăm những cơn mưa ngọt bùi mùi phượng nở. Có chăng chỉ là mưa lòng vương vãi ký ức khắp muôn nẻo mà ta đi qua... đi đến đâu, rãi đến đó. Rãi những cánh phượng để đánh dấu đường về nhà, chẳng là vì lạc mất một bàn tay nắm nên giờ phải tự lực mà đi.

Mưa lặn thế đó và ta buồn thế nào. Tháng 8 trời đã vào thu, giăng mắc toàn màu tím sầu cảm. Đời thì trôi nổi, tình thì hoang mang. Ngắm thu mà chạnh lòng khôn xiết, vùng trời nơi tôi sống chẳng có lấy một chút gì gọi là thu đậm chất, muốn tản bộ dười hàng cây xác xơ là vàng rụng đầy cũng chẳng có, thời tiết cũng không lạnh gì mấy, có lẽ miền tây xa xôi này là nơi ngự trị của cái nóng suốt mùa nên dù có lạnh cũng không tài nào buốt nổi.

Bất mãn, tôi đành tưởng tượng đến cảnh mùa thu như trong phim tình cảm nước ngoài hay mùa thu trong thơ của thi sĩ. Nó đẹp làm sao, tôi ước gì được cùng người thương dìu nhau đi trên con đường mùa thu đỏ vàng ấy. Cùng nhau nắm tay, bước chậm để ngắm vẻ đẹp của thiên nhiên trong thu, rồi bổng chốc có giây phút tim giật bắn, ngơ ngẩn nhìn nhau và trao yêu thương nồng nàn. Tôi lại nhớ người và tưởng tượng. Tôi và người nợ nhau bao lời ước hẹn đẹp vời. Tiếc thay cơn mưa mùa hạ vô tình cuốn trôi đi tất cả, chúng tôi lỡ hẹn, xa nhau mà nghẹn trào cắn đau ứ trên cổ họng. Những ngày mưa gió bão bùng vồ dập tấm thân nhỏ bé, mong manh, còn lại gì ngoài những kí ức vẹn nguyên mà tôi cố gắng bảo vệ, không để phai tàn đi. Ngày qua ngày, vẫn cặm cụi đan sợi tương tư , đan mãi đến chừng nào còn thở là chừng đó còn đan...

Nhắc mới nhớ, tôi còn định để tóc dài thật dài để đo thời gian , chờ thời gặp, cũng chỉ để chứng minh cho lòng son chẳng mòn. Cũng không chắc là có duyên hội ngộ hay không, cũng chưa chắc sợi tóc đo được tình yêu nhưng vẫn để. Chắc người cũng thích vuốt tóc người yêu và tôi cũng thích được vuốt tóc vì chưa bao giờ được bàn tay khác giới nào vuốt tóc một cách trìu mến. Có lẽ mình quá ảo tưởng và ham hố chăng ? Cũng không không biết nữa. Nhưng tôi biết chắc một điều là người luôn nhớ tôi và cũng tiếc thương như tôi. Cả hai đều chung một nhịp đập cho nên hiểu nhau đến từng hơi thở .

À, tôi nhớ cách đây không lâu, khi đang cuồng dại vì xa nhau, hình như có hai đêm tôi đã nằm mơ thấy người, giấc mơ đầu không nhớ rõ nhưng giấc mơ sau vẫn hằng sâu trong trí nhớ, rất xót. Trong mơ, tôi thấy người mặc cái áo màu yogi như thường lệ , và quần kaki trắng, vẫn vóc dáng và khuôn mặt phong thái ấy, tôi thấy rõ như in. Tôi chưa kịp mừng đã hớt hải tay chân, muốn gọi tên người, muốn chạy đến níu áo mà không thể, trong mơ lúc nào cũng vậy, tôi không thể điều khiển hành động như ý muốn, cứ như bị nhốt bóng, lòng tôi vùng vẫy, mặt nhăn hằng lên nét đau đớn, bức bách tâm can vì bất lực thân thể. Dù khi đó tôi đứng rất gần, mà hình như người không thấy, cứ như tôi là một người tàn hình hay sao, hết cảnh này tới cảnh khác tận hai, ba lần gặp người ở nhiều nơi khác nhau, vẫn vậy.

Cảnh cuối cùng là cảnh nhớ rõ nhất, tôi về ủ rũ ngồi bên ô cửa sổ trong căn gác thân thuộc, nhìn ra cửa sổ, tự nhiên cảnh vật khác lạ, không phải là khu vườn nhỏ nhà tôi mà là một ao sen y như bức họa, có cả cơn mưa trắng xóa, mưa rơi trên ao sen, tôi ngắm mà hồn tan vào cơn mưa buồn tê tái.

Phút chốc tôi chợt phát hiện từ đâu mà người xuất hiện, ngồi trên chiếc giường ngủ của tôi cách ô cửa số tôi ngồi tầm 3m , kì lạ là tôi không hề nghoảnh mặt nhìn lại mà vẫn thấy người, cứ như có thiên nhãn thông. Tôi thấy người ngồi trầm ngâm trên giường, vẫn bộ đồ đó, nhìn ra cửa sổ như tôi, mắt người như mất hồn giống ánh mắt của tôi lúc buồn, mặt người thẩn thờ làm sao, tôi cảm nhận sao giống tôi quá và không biết người đang buồn gì, mà hình như người cũng không thấy tôi đang ngồi. Cả hai cứ như vậy một hồi lâu rồi tôi tỉnh giấc, lòng buồn tan tác trong làn sương sớm se lạnh đầu thu.

Chỉ là một giấc mơ của những ngày cuối hạ-đầu thu. Từ đó đón thu mà lòng vẫn dày đặc nỗi sầu, y như mùa thu màu tím...
- Màu tím!
"Màu buồn tan tác phải không anh" đó là câu hát trong bài hát mà tôi rất thích là bài Chuyện đồi hoa sim. Từ lúc nào tôi cũng thích màu tím, nó buồn buồn và trầm làm sao, có lẽ hợp với tôi.

Thu tím, sáng sớm tiết trời se lạnh, nắng lên thì nóng cháy da, mưa cũng ít hẳn và lác đác vài giọt như dư âm mùa hạ. Gió mang hơi nóng ngoài đồng ùa về, cũng mát. Đây có lẽ là mùa thu đầu tiên của tôi, sở dĩ nói vậy là vì xưa nay tôi không hề để ý mấy đến các mùa trong năm, sống vô vị, ngắm mùa mà không biết không để ý gì đến thiên nhiên, như tâm hồn đã héo. Còn bây giờ, nhờ có những ai đi ngang qua đời tôi cho nên tâm hồn như được chiếu sáng, bùng nở đóa hoa thương.

18 tuổi, hạ đầu tiên, thu đầu tiên, triền miên những câu chuyện tơ duyên. Tôi sẽ nhớ mãi cột mốc này, lần đầu sâu đậm là cả đời thấm sâu. Hạ với những cơn mưa tầm , triền miên, hạ với vòng phượng đỏ thắm trên đầu, hạ với mối tình đẹp đậm sâu. Thu với cơn gió mát ru lòng, nắng cháy khô khốc, tình long đong trôi nổi...

Hôm qua bỗng cơn mưa chợt trút xuống như thác đổ, mưa ru tôi êm đềm mơ màng vào giấc ngủ, nhưng vẫn còn chút ý thức cảm nhận được cơn mưa như dư âm mùa hạ, như nỗi nhớ đè nén bấy lâu chịu hết nổi và xổ ra một trận hả hê lòng.
Bao nỗi cô đơn khô cằn , thèm khát bây lâu như được xoa dịu. Tiếng mưa thật bình yên cõi lòng, tôi vẫn nhớ giấc mơ trong mưa trên Đà Lạt, một lời ước hẹn ngọt ngào. Nếu một ngày nào đó lòng không thể kìm nén được nữa, tôi sẽ đi theo tiếng gọi của trái tim.

Đà Lạt ngày xưa, còn nhớ không anh
Thành phố buồn tình yêu cháy đỏ
Ngày ấy hương yêu khói tỏa, mình đã hẹn ước
Nơi trao nụ hôn nồng trong sương
Mùa xuân thì đẹp như tình mình trong sáng
Mùa thu ngắm lá vàng tản mạn
Tay trong tay, mơ yêu thương, còn nhớ không anh...


Image


17699



Image


t h u .đ ầ u .t i ê n
________________________________________________________________
D i ệ u T â m B ả o



Dường như mưa bắt đầu trở lại trong sự thay đổi nhẹ, thường thì tôi chỉ quen với hình tượng cơn mưa mùa hạ nên lần này cảm nhận mưa về có chút đổi khác, mùa thu cũng có mưa, tôi gọi cơn mưa này là mưa thu.

Hôm qua trời mưa bất ngờ , hôm nay lại mưa, mưa trút sớm độ gần chiều, xóm nhà tôi khói từ ngoài đồng lan tận khu dân cư, bao trùm nghi ngút, mịt mù và nồng mùi khói sặc đến khó chịu hơi thở. Mặc kệ khói, mưa cứ rơi chầm chậm rồi lớn dần làm hoãn lại cuộc ra phố của tôi. Chẳng biết làm gì, trong khi chờ mưa tạnh, tôi lên gác lôi công chuyện đã trì trệ bấy lâu ra làm. Tôi loay hoay bứt đôi giấy, định viết lá thư cho một người đặc biệt.

Bắt đầu vào việc, nguyên liệu đã đầy đủ :
+ Một đôi giấy trắng
+ Hai cây viết mực nước tím và xanh
+ Mấy bài thơ đã chuẩn bị sẳn.

Vấn đề lại đến, tôi muốn nắn nót viết chữ thật đẹp, làm sao cho lá thư thật tao nhã, để người vừa cầm lên đã thiện cảm ấn tượng. Thế nhưng khổ nổi tay cứng, tôi cố viết mẫu thật nhiều ngoài giấy nháp, cân đo đong đếm lề lối. Cặm cuội suốt cơn mưa tạnh dần mà vẫn không thành việc gì, đôi giấy trắng không tì vết mực.

- Hết mưa chưa Trúc Anh ? Tôi lớn giọng hỏi em tôi
- Còn
- Coi mưa nhỏ không, mưa nhỏ là đi được rồi đó
...
- Mưa nhỏ rồi
Tôi liền tắt đèn quạt, xuống lầu chuẩn bị chuyến ra phố mua sắm cho nhỏ em.
... Nổ máy xe, tôi lái từ từ một đoạn rất rất ngắn cách nhà tôi tầm 5, 6 căn nhà, là cua quẹo ra đường lớn. Bổng tôi bắt gặp một cảnh tượng hết sức bất ngờ. Mặt đường ướt đẫm, lá vàng nằm rải rác khắp, lá ướt nhèm nằm phẹp như hích dính trên đường chẳng tung bay đi nổi như những ngày nắng gió khô hanh.
Đặc biệt hơn là đống cành lá vàng sẫm màu bùn, khô đến cứng giòn nằm ngay bên hàng rào bao bọc khu đất thiên nhiên bên kia. Phút chốc tôi ngẩn ngơ tròn xoe mắt nhìn trân không chớp mí, biểu hiện của sự ngạc nhiên mạnh và ngỡ ngàng trước phát hiện kỳ vĩ, thật kỳ diệu làm sao, mùa thu mà tôi tìm kiếm bấy lâu trên mảnh đất đơn sơ này, tưởng chừng như không thấy, không ngờ vào một ngày mưa thu quang đãng, tôi đã tìm được thu. Lòng mừng làm sao, có lẽ tại tôi vô tâm không để ý chứ những chiếc lá khô vàng đó lúc nào chẳng có. Thế mới biết phải để ý, trân quý và quan tâm những gì trong hiện tại

Cảm giác thích thú, nhộn nhịp rộn rã con tim, tôi lái tiếp tới và càng phát hiện thêm nhiều lá vàng trải đều trên mặt đường, tôi trầm trồ khả ố ngây ngô như đứa con nít gặp đồ chơi. Một đống lá khô, hai đống lá khô, rồi ba đống lá khô v.v... cứ thế phân đều trên suốt đoạn đường ngắn. Không những thế, mọi thứ xung quanh toàn cỏ cây xanh rờn mặc áo nước thật mát mẻ. Tôi thích đến phát cuồng trong tim, tự nhiên thấy mình thật ngây thơ làm sao. Lớn rồi mà , mấy cảnh này đâu phải hiếm có, cứ vừa phát hiện là nhốn nháo y như con nít. Tôi hay vậy lắm, ngây thơ cũng dễ thương nhỉ. Tạm lắng dòng tư tưởng, mưa vẫn lác đác rơi tí tách. Tôi chở nhỏ em đi mua sắm giày để chuẩn bị ngày tựu trường của nó. Xong rồi về, lúc đó mưa tạnh hẳn, nắng lại lên

Tôi lái xe về con đường khi nãy. Lần này lại tiếp tục ngắm, đoạn gần đầu đường lớn , bên lề có nhiều loài cây thấp rất lạ và đẹp, không biết là ai trồng vì chỗ đó trước kia là lề cỏ trống , bên kia nhà dân, cũng có một ngôi nhà gỗ nằm ngay cua quẹo, rất đậm chất xưa , khuôn viên tuy ngắn nhỏ mà được chủ nhà dày công tinh tế, trồng rất nhiều loài cây , hoa đủ màu, cây lá tím, hoa chuông vàng, hoa trắng, hồng đỏ, v.v được cắt tỉa rất nghệ thuật. Mưa, mấy hàng cây đó ướt đẫm, càng đẹp hơn. Tôi thích căn nhà đó từ rất lâu hồi còn nhỏ, mỗi lần đi ngang là ngắm nghía thật lâu. Nó là mẫu căn nhà trong mơ, tôi gọi nó là nhà cổ tích. Nhìn nó cũng mùa thu lắm chứ. Tản mạn, trầm trầm, xưa xưa. Tôi chạy qua căn nhà, nắng chói từ phía đông rọi vào người, nắng sau mưa vừa đủ ấm, không hanh nóng như ngày thường.

Qua đoạn đó thì hết nắng, râm mát vì có dãy nhà dân che nắng. Tôi lái từ từ để chiêm ngưỡng tiếp , giá mà có không gian thu rộng lớn, ít người, tôi sẽ mặc sức trầm trong đó mãi không chán, thỏa lòng thu, càng thích hơn nếu cùng dạo bước thu với người thương. Tiết trời sau mưa còn vương lại khí lạnh mát da, mát tận tâm hồn. Cơn mưa thu và sự phát hiện hôm nay thật thú vị, khoảnh khắc giao hòa tâm hồn với thiên nhiên thật sảng khoái, bình yên. Lòng tôi tạm lắng những u sầu phiền muộn. Vì cơn mưa đã thanh tẩy bụi trần trong tâm. Là tạm lắng những cuồng vọng, nỗi nhớ hay mơ chuyển sang êm đềm , mềm mại hơn rất nhiều.

Một phút suy nghĩ bâng quơ... Có lẽ tôi nên trở về là một cơn mưa như xưa-nay-mai vẫn thế. Tôi đã vay của gió một chữ nợ , có lẽ tôi không hợp với hình hài của gió vì vốn dĩ tôi là một cơn mưa. Giờ xin trả lại cho gió tự do, mưa cũng tự tại. Xin hãy mỉm cười với những gì đến đi vô thường trong cuộc đời để sống tốt.

Trở lại... Hôm nay có buổi cuối ngày thật là tuyệt vời, vậy là từ đây tôi sẽ được thấy thu mộc mạc, đơn giản, tạm nhận ân phước của thiên nhiên. Từ nay thu đầu tiên sẽ có lá vàng như thi vị. Cảm thấy thỏa lòng đẹp mộng

Tôi viết dòng hồi ký này, lòng vẫn nhớ cơn mưa mùa hạ, trái tim tôi đang lên tiếng rất mãnh liệt. Tôi đang lắng nghe... trong mưa...
Cảm ơn mưa thu rất nhiều.


Image


17700



Image


S à i .G ò n .s a o .l ạ .q u á
________________________________________________________________
D i ệ u T â m B ả o


26.08.14

Cuối tháng 8
Sài Gòn... căn gác và tiếng đàn...

Những ngày mưa, nắng cô đơn...
Độc ẩm với căn phòng...
Đôi khi muốn mộng mị nhưng thật khó
Đôi khi muốn mơ về người nhưng giấc mơ chẳng cho
Đôi khi muốn tản mạn chẳng hay ho... ngôn từ trắng xóa ....

Chẳng vì Sài Gòn quá rộng lớn và chật ních,
muốn tìm một góc trời yên ả để tản mạn cảm xúc , trầm lặng với thiên nhiên cũng chẳng có một nơi nào...

Sài Gòn thật rộn rã, vạn sự hối hả, con người vội vã, mưa chiều tầm tả, chóng vánh qua nhanh...

Ngày qua ngày cứ bỏ mặc cho những nhớ nhung, vui-buồn-sầu-cảm, trống rỗng một khối óc... Căn gác trống vắng, cảm xúc mất lặng, đêm không thấy trăng, ngày hanh con nắng, gót phong trần bỗng mất hồn... muốn tìm lại những cảm xúc tương tư dạt dào thở ra thơ, nặn ra văn biết mấy nhưng chẳng được nỗi với cái nơi quá đổi rộn rã này...

Rộn rã không cho ta trầm ngâm
Hối hả không thể nào bước chậm
Vội vã phải giã từ riêng tư
Tầm tả lạnh lòng khiến cảm xúc đóng băng
Tất cả cứ xoay xoay như thể một mình bơ vơ đứng giữa dòng đời ồ ạt đi đi, về về , diễn ra như phim quay nhanh đến chóng mặt.

Ngày lại trôi về phía vô định
Tình ta mù mịt... vọng thinh một bóng hình...
Sài Gòn não nùng thay...
Sài Gòn sao lạ quá?
Ta vẫn chưa quen...


Image


17802



Image


n ỗ i .n h ớ .g ọ i .v ề
________________________________________________________________
D i ệ u T â m B ả o



Mưa Sài Gòn... có gì đẹp?
Vồn vã và cuồng nhịp trong vòng quay bất tận của cuộc sống thành đô...

Muốn tìm cái vẻ đẹp thanh thoát và sự bình yên trong tâm hồn thật chẳng thấy...
Những ngày dài mưa cứ đều đặn rơi mãi, rơi mãi không hẹn ngày giã từ...

Xưa yêu mưa cầu mong mưa rơi mỗi ngày biết mấy mà ý trời không thỏa... cũng như tình thường tan mơ...

Giờ thì mưa đều như đêm ngày thay phiên, mà có nhiều có đều cách mấy cũng bằng không, hạt nhạt rỗng tâm hồn...

Xưa ở quê nhà cứ độ mưa rơi là khơi lòng thổn thức da diết...
Giờ bôn ba ở Sài Gọn mùa mưa rơi, thấy gì ngoài không... không... không niềm cảm xúc như bất giác...
Hôm nay, bất chợt một cách đáng mừng, cơn mưa hôm nay bỗng lạ thường,
ngồi cô đơn trong phòng u tối bỗng nghe ký ức gọi về tháng 6 xa xôi, phượng hồng xa rồi, hạ đã đi qua...

Thu trở mình tiễn đưa hạ... Mới đó đã 3 tháng mà ngỡ như ngàn năm...
Ký ức vẫn trọn vẹn...
Nhớ lại mà chạnh lòng khôn xiết, sao ta vẫn nhớ người da diết,
nhớ lại câu thơ của một người nhìn bức ảnh của mình bên cửa sổ mà xuất khẩu:
Có phải lòng em lạc mất xuân
Trơ hồn đứng gọi... rũ phong trần


Những cơn mưa chiều cứ xoắn lòng cuồng vọng ,
có phải lòng ta lạc mất xuân
có phải người chỉ là cơn gió
thoảng qua đời ta...
về xa xăm...

Trời chiều giăng mắc mưa ngâu
Ta nghe sầu vỡ nhớ người xa xăm...


25567 top -
Nhật ký của gió
1, 2
_______________________________________________
Chuyện Tháng Tư - thơ - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Có một ngày, cuối tháng tư
Buồn như nước lũ dâng từ biển lên
Bạn học chẳng dám nhớ tên
Tôi mang áo rách đi bên cuộc đời

xem tiếp...

_______________________________________________
Những Mảnh Đời Hậu Chiến - văn - Trần Bảo Toàn _______________________________________________

Image

Hôm nay, 30/04/2020, một ngày mưa rả rích, tiếng mưa như gõ vào ký ức những tháng năm quá khứ, đối với tôi ngày này chỉ có ý nghĩa là một ngày lịch sử, khi đất nước, gia đình và rất nhiều cá nhân của thế hệ cha chú và chúng tôi bước qua một khúc quanh mới.

xem tiếp...

_______________________________________________
Tình Khúc Hồi Hương - nhạc - Phạm Anh Dũng _______________________________________________

Image


xem tiếp...

_______________________________________________
Tàn Tích - ảnh - violetdehue _______________________________________________

Image


xem tiếp...