THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







m o b i l e . f r i e n d l y
____________________________________________________________________________

18660



Image



1.


Có khi người ta đi xa cái laptop quá đến độ cứ phải cắm đầu vào cái phone bé xíu, gõ từng câu chữ giật cục thật ngắn gọn cho đỡ nhọc nhưng chắc gì ý tưởng nghèo nàn đâu nào? Vì ý và tình thì chúng nó rình rập như mèo bắt chuột nên nếu vì không có laptop mà bỏ chúng đi thì thật tiếc của đành ghi lại trong muc này chơi...


n g u y ễ n k h o a h ộ i


18661



Image


2.



Chim Bìm Bịp to bằng con gà con hai màu lông đen và nâu làm cho Bìm Bịp có nét của một giống chim nuôi làm cảnh. Nhưng tiếc thay Bìm Bip chẳng biết hót mà chỉ biết kêu ụt ụt ụt ụt... mỗi khi ngoài kia nước lớn đầy... rồi Bìm Bịp nhảy vào bụi rậm bắt rắn bắt cắc kè rắn mối.

Bởi thế Bìm Bịp trở thành đối tượng của chai rượu thuốc và là bạn của thằng nhỏ hay lặn lội bờ sông mò cua câu cá.

Ôi người bạn cũ với tiếng kêu kỳ dị tưởng như đã biến mất sau bốn mươi năm xa cách nay bỗng trở về trong đêm khuya với con nước đầy tràn bên bờ biển trùng hợp với tâm tình tràn đầy của lòng ta.



n g u y ễ n k h o a h ộ i

Image


18662



3.


Hồi nào tới giờ có lẽ cô chưa găp ai ác như hắn, con mắt nhìn đã ác mà nét mặt và kiểu tóc cũng ác, nhưng khi hắn nói thôi chào tạm biệt sau này gặp lại rồi ôm cô theo kiểu tây phương thì có lẽ đó là lúc hắn ác với cô nhất. Cô cũng lúng túng choàng hai tay qua người hắn cho có lệ và bỗng nghe hắn la lên "ơ ôm gì kỳ vậy, ôm lại đi chứ ai mà ôm vậy?" Ba má và chú chỉ đứng cười như muốn ủng hộ hắn và cô đành cố ôm lại vài lần... cho đúng kiểu chào của người nước ngoài... để rồi giờ đây cô tấm tức và hoang mang chẳng biết cái cảm giác kỳ dị kia bao giờ mới chịu phai lạt đi nhỉ?


n g u y ễ n k h o a h ộ i


18663



Image



4.


Vậy là chiều nay tôi sẽ chơi đàn cho 85 soeur trẻ trong cái nhà dòng be bé kia nghe sau khi ăn cơm tối. Có lẽ tôi sẽ câu giờ tí xíu và nói linh tinh về lịch sử cái đàn và cấu tạo của nó.

Ban đầu tôi sẽ chơi bài nào dễ chút cho chắc ăn như Ave Maria chẳng hạn. Cả hai bài cũng nên. Dĩ nhiên tôi sẽ cố nhét bài Traumerei vào chơi và sẽ cố gắng bình tĩnh, chẳng là mấy mươi năm nay có bao giờ chơi cho ai nghe chính thức như chiều nay? Nhưng nhớ đến đôi mắt trong sáng và mong đợi của "mẹ bề trên", tôi chẳng thể nào từ chối đề nghị này được.

Ôi chao, cô bé tinh ranh và bướng bỉnh ngày nào của ông thầy nhà quê.



n g u y ễ n k h o a h ộ i

Image


18664



5.


Những cánh rừng cao su chạy dài mãi tới mút tầm mắt làm ta nhớ những ngày thồ cây ve chai hay cà rem.
Nỗi buồn năm xưa đan xen với ưu tư năm nay làm rừng cao su dài hơn, dài như một cánh tay của quá khứ thò về hiện tại níu lấy tim ta đòi nợ rồi một tiếng chuông email kéo ta về với thực tại của 20 giờ vô tận.



n g u y ễ n k h o a h ộ i


18682



Image


6.


Năm nay về Huế lại được ở nhà quê, nằm ngủ trên tấm nệm mệ đã để dành chờ ta. Dế chó sủa với bầy muỗi nhà quê làm nhớ một đêm nghe mưa
Huế của Hương Sơ khác với Huế của Trường Tiền năm trước nhiều quá và lại nghe như có tiếng tiền kiếp đến bên giường gọi ta trong tiếng não nề...



n g u y ễ n k h o a h ộ i


18788

18854

Hạnh phúc cho những ai còn Mẹ! Chúc mừng anh Hội!
DRD


18864


Mạ tôi qua đời 12 năm rối anh Dũng, người trong hình là mẹ của người bạn thân. Bà đã thương tôi như con ruột và một lần nữa trong đời tôi có lại một người mẹ để yêu thương.

Hình này chụp lúc chia tay cái đêm tôi sắp rời đi với những mẩu chuyện làm bà lo lắng buồn sầu.


18869 top -
mobile friendly
1, 2, 3
_______________________________________________
Mùa Xuân Không Đến - thơ - Hoài Yên _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cây Hoàng Hậu - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Gánh Mẹ - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Mẹ ơi sóng biển dạt dào,
Con sao gánh hết công lao một đời.
Bông hồng cài áo đúng nơi,
Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la.
Cho con gánh lại mẹ già,
Để sau người gánh chính là con con...
Cho con... gánh cả đôi vai,
Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Trong Mắt Em - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...