THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image


t r â u .g i à
....k h o á i .g ặ m .c ỏ .n o n
__________________________________________________________________________
n g u y ễ n q u a n g t ấ n



Tiểu Thúy là một cô nương giàu có, vô cùng xinh đẹp, võ công lại hết sức cao cường nhưng cũng vì thế mà nàng chưa có ý trung nhân. Một hôm nàng treo bảng tỷ võ chiêu phu. Tin được loan truyền khắp giang hồ. Đúng ngày, anh hùng hào kiệt khắp nơi kéo đến lũ lượt, đông như hội lớn. Võ đài cao hơn mười trượng được treo cờ, kết hoa lộng lẫy. Tiểu Thúy đẹp như một thần nữ đứng trên đài dõng dạc tuyên bố:
- Kính thưa các vị anh hùng, tiện nữ là phận gái, lẽ ra phải yên phận kim chỉ vá may, nhưng vì được gia sư truyền thụ cho một chút võ công kém cỏi, trước khi viên tịch, gia sư lệnh cho tiện thiếp phải tìm cho ra một người có khả năng khắc chế được võ công của bản phái. Nếu tìm được người ấy, thì dù già trẻ, giàu nghèo, thiếp cũng nguyện nâng khăn sửa túi cho đến trọn đời…
Khi nói nàng vận mười thành công lực nên tiếng vang rất xa
Quần hùng ngẩn ngơ nghe rồi hò reo vang dậy. Đợi tiếng ồn ào lắng xuống, nàng nói tiếp:
- Cuộc tỷ võ bắt đầu. Xin cho biết kẻ đầu tiên tiện nữ được lĩnh hội võ công là ai?
Có tiếng quát lớn:
- Là ta!
Một đại hán cao lớn râu xồm, mặt đầy sẹo, mắt xếch, lông mày như hai lưỡi mác rẽ đám đông hùng hổ bước ra. Gã tung mình nhảy vọt lên cao, hai tay dang ra như đôi cánh đại bàng, đáp xuống võ đài nghe ầm một tiếng như núi sập, võ đài rung lên như muốn đổ. Đây là thế Thái Sơn Áp Đỉnh của phái Võ Đang, quần hùng nhiệt liệt vỗ tay tán thưởng. Trận đấu chưa bắt đầu nhưng xem ra hứa hẹn nhiều hấp dẫn. Với giọng huênh hoang, tự đắc, gã xưng danh tánh và môn phái.
Trận đấu bắt đầu… hai bên qua lại 10 chiêu... 20 chiêu... 30 chiêu... rồi 100 chiêu… Đại hán thì to lớn kềnh càng, cô gái thì mảnh mai yểu điệu quấn chặt lấy nhau. Nhưng bỗng dưng đại hán bị mất thăng bằng, lảo đảo lùi ra sát mép đài, cô gái tung đòn tối hậu bằng chân trái, đại hán ngã nhào từ trên đài xuống đất. Gã lồm cồm bò dậy, mặt mũi, râu tóc lấm lem bùn đất. Khi nhảy lên oai hùng bao nhiêu thì khi ngã xuống thảm hại bấy nhiêu. Không nhìn lại, gã lủi mất vào đám đông.
Cô gái mặt vẫn tươi như hoa, chắp tay nói vọng xuống:
- Thưa chư vị, tiện nữ may mắn mà thắng, không dám ngông cuồng tự đại. Xin hỏi còn vị nào có nhã ý muốn lên đài?

Lời vừa dứt, một bóng áo trắng đã vút lên không, rơi từ từ xuống đài êm như một chiếc lá. Quần hùng lại gào lên tán thưởng. Đây là công phu Diệp Lạc Thu Phong, một tuyệt kỹ khinh công của phái Nga Mi.
Người mới nhảy lên đài là một thanh niên gầy gò, xanh mét, gương mặt rất đẹp nhưng lạnh lẽo như xác chết, đã thế, hắn còn mặc chiếc áo choàng trắng rộng thùng thình trông như đang trùm khăn liệm. Gã xưng danh tánh ngắn gọn, rồi ra đòn ngay.

Cô gái hoảng sợ. Gã này nhìn có vẻ yếu đuối nhưng hai bàn tay trắng xanh như hai lưỡi đao cực kỳ linh hoạt, cứ nhằm những tử huyệt trên thân nàng mà đâm, chọc. Toàn là đòn trí mạng! Đã thế, những ngón tay của gã cứ duỗi ra co vào với những chiêu thế kỳ bí hiểm độc, suýt đâm mù mắt nàng.Thiếu nữ chỉ lo giữ thế thủ, không tấn công được đòn nào. Những người dưới đài nhận thấy đây không còn là cuộc thí võ bình thường nữa. Họ không hiểu vì sao gã áo trắng quyết tâm giết chết cô gái, và thầm lo cho nàng. Khi dồn cô gái vảo góc đài, hắn nói rất khẽ:
- Đầu hàng đi, nếu muốn sống!
Trong giây phút thập tử nhất sinh, như một tia chớp, thiếu nữ bỗng nhớ ra hồi còn sinh tiền, sư phụ nàng có nói đến một bang hội kỳ bí ngoài khơi biển Đông. Võ công của bang này rất tàn độc, chỉ dùng bàn tay để điểm tử huyệt và đâm mù mắt đối phương. Đấu với họ, nếu không thắng được thì phải chết hoặc đui mù chứ không bao giờ bị thương. Nhược điểm của môn võ công này là xoay trở thân hình rất chậm chạp nên rất sợ bị tấn công từ phía sau. Ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu, lập tức thiếu nữ hạ thấp người, cong mình nhảy lộn qua đầu đối phương theo thế Lý Ngư Quá Giang, đứng ngay sau lưng gã. Gã đang lúng túng muốn xoay người lại thì bị một quyền vào ngay sau gáy. Gã bủn rủn cả người, lắc lư thân hình rồi ngã ngồi xuống, đôi mắt trắng dã ngước lên nhìn cô gái. Căm hờn.
Diễn biến quá bất ngờ khiến quần hùng lặng người đi. Lát sau, tiếng hoan hô mới dậy lên. Miếng đòn của cô gái chỉ làm gã áo trắng bị choáng. Gã lảo đảo đứng dậy, nhảy xuống đài, lặng lẽ đi vào đám đông.

Dù thắng, cô gái vẫn chưa hết sợ. Cô đứng giữa đài tay chân vẫn còn run. Giây phút phấn khích đã qua, bây giờ mọi người mới để ý đến trên chiếc cầu thang dẫn lên đài có một người run lẩy bẩy đang lóp ngóp trèo lên. Đó là một lão già gầy gò, đội một chiếc nón lá rách, vai đeo lòng thòng một cái bị. Lão lò dò từng bước ra giữa đài, đứng ngây mặt nhìn cô gái say đắm. Đám đông dưới đài bật cười rộ. Cô gái chắp tay vái lão già:
- Thưa lão trượng, chẳng hay lão trượng lên đây có điều chi dạy bảo?
Lão già mở nón, tháo cái bị để xuống góc đài, vừa ho sù sụ, vừa trả lời:
- Lão ăn mày khắp mười phương, hôm nay tình cờ qua đây, thấy trò náo nhiệt nên ghé vào xem, thấy cô nương đả bại hai cao thủ trong lòng rất là ngưỡng mộ. Chẳng nói dấu gì cô nương, lão tuy tuổi tác đã cao, nhưng nhìn thấy cô nương mười phần xinh đẹp, lòng già bỗng dưng phơi phới xuân tình nên liều lĩnh mang tấm thân tàn lên để cầu may. Xin cô nương nhẹ đòn cho, lão muôn phần cảm tạ!
Nói xong lão ôm ngực, ho rũ rượi. Lại một tràng cười của quần hùng dậy lên như sóng biển. Thiếu nữ thấy mình bị lão già mang ra làm trò cười, tức giận quá, liền nói:
- Tiểu nữ xin đắc tội!
Rất nhanh, nàng dùng bàn tay phải đẩy mạnh vào vai trái của lão già, nàng muốn xô cho lão ngã lăn ra rồi cho người khiêng xuống cho xong chuyện, nhưng nàng hoảng hốt vội rụt tay về, vì bằng thủ pháp rất ảo diệu, lão già bất ngờ chĩa ngón tay trỏ xương xẩu ra đón lấy cổ tay nàng, nếu nàng tiếp tục đánh tới, huyệt Huyền Kiêu trên cổ tay sẽ bị điểm trúng, tuy không nguy hiểm, nhưng cánh tay sẽ tê dại trong vài giờ không cử động được. Ngay lập tức, nàng vội rụt tay về, chân trái co lại, đạp thẳng vào bụng lão già, nhưng ngón tay lão lại di chuyển xuống phía dưới theo một đường cánh cung rất đẹp và điệu nghệ đón lấy huyệt Khúc Trì trên cổ chân nàng, nếu huyệt này bị điểm trúng, chân trái sẽ nhũn ra và nàng sẽ ngã xuống ngay. Nàng hốt hoảng rụt chân về, nhưng vì bất ngờ quá, mất thăng bằng, suýt ngã.

Thiếu nữ bắt đầu thấy sợ, lão già này không phải tầm thường. Nhìn đôi mắt kèm nhèm của lão, nàng nghĩ: Phải làm cho lão hoa mắt lên, không phân biệt được gì rồi tìm cơ hội thủ thắng, cái thân gầy còm già nua kia chỉ cần trúng một đòn là sẽ lăn ra... Nghĩ vậy, nàng liền dùng bài Mai Hoa Quyền để đối phó. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy ngàn vạn bông mai hết đợt này sang đợt khác phủ trùm lên mình lão già, còn ngón tay trỏ của lão thì len lỏi, xuyên qua xuyên lại rất thần tình trong đám quyền cước mịt mù của cô gái. Quần hùng nín thở theo dõi. Tất cả đều chung một ý nghĩ là hôm nay được một phen mở rộng tầm mắt, không uổng công đường xa lặn lội.

Nhưng thiếu nữ vẫn không sao chạm được vào mình lão già, lão cứ đứng yên một chỗ, không di chuyển, nhưng ngón tay trỏ của lão như có mắt, quyền cước của thiếu nữ tới đâu nó theo tới đó, vô cùng chuẩn xác. Mai Hoa Quyền là một công phu làm hoa mắt đối phương nhưng người sử dụng nó rất hao tổn nội lực. Quyền cước của thiếu nữ chậm dần… rồi ngừng hẳn. Thiếu nữ kiệt sức, nói trong tiếng thở hào hển:
- Nếu cứ đấu mãi thế này thì biết ai thắng ai thua? Môn võ quái gở của lão tên gọi là gì?
Lão già cười hềnh hệch:
- Lão cứ đứng yên một chỗ nghỉ ngơi như thế này, còn cô nương thì cứ phải nhảy nhót, chân đá, tay đấm thế kia thì một lúc nữa sẽ nằm lăn ra vì kiệt sức. Thế là chúng ta nên vợ thành chồng... Hì hì... Còn cái môn võ do lão phu sáng chế ra có cái tên là: Trâu Già Khoái Gặm Cỏ Non.

Thưa bạn đọc, câu chuyện kiếm hiệp này do tôi bịa ra, chứ không phải ăn cắp ăn qué của ai, cũng không trích dẫn mấy ông Kim Dung hay Ngọa Long Sinh nào hết. Tôi bịa ra trước hết là để giúp vui các bạn, sau nữa, để tôi đỡ buồn.Tôi buồn lắm, buồn là vì không tìm đâu ra cỏ non để mà gặm. Năm nay tôi đã ngoại lục tuần, sắp cổ lai hy rồi nhưng vẫn chưa chịu già, hễ thấy các cô váy ngắn quần đùi là tôi cảm thấy ngậm ngùi thương mình khôn xiết. Hoa vẫn nở nhưng thời hái hoa của ta không còn (thơ Tagore) Những người chung quanh tôi thường lịch sự, tế nhị không gọi tôi là Ông, là Cụ. Nhưng kẻ thù của tôi, cái gương soi, nó mô tả kỹ lưỡng từng nếp nhăn trên mặt, từng sợi tóc bạc trên đầu, từng cái răng, cái còn, cái mất, cái lung lay. Thôi thì như trong một trận bóng đá, trọng tài cho thêm mấy phút đá bù giờ thì cũng ráng chơi hết mình, thắng thua gì thì cũng sắp tàn cuộc rồi, hay là như lão già hành khất đầy óc sáng tạo, khoái gặm cỏ non trong siêu phẩm kiếm hiệp của tôi.

Sống là đang chết dần. Chết là bắt đầu một cuộc sống khác. Thật vậy không hả?


25623



Image


n h ữ n g .b ả n .t ụ n g .c a
__________________________________________________________________________
n g u y ễ n q u a n g t ấ n



.

Hoàng đế rất sính văn chương, ngài cũng làm thơ nữa. Một ngày nọ, ngài vời hai mươi mốt thi sĩ danh tiếng nhất trong đế quốc của ngài vào sống trong hoàng cung. Ngài ban cho họ áo mão, dinh thự, xe ngựa, tiền bạc, yến tiệc suốt đêm ngày. Không có thú vui nào mà không có. Cứ thế, năm này sang năm khác. Nhờ vậy mà các ông trở nên mỡ màng béo tốt hơn hẳn trước đây. Một hôm, hoàng đế gọi tất cả những ông thi sĩ vào biệt điện của ngài. Ngài phán rất uy nghiêm:
- Đã ba năm, ta đãi các ông vào hàng thượng khách. Ta hưởng cái gì các ông hưởng cái đó. Hôm nay, ta muốn nhờ các ông một việc. Mong các ông hết lòng giúp ta.
Hai mươi mốt thi sĩ cùng cất tiếng:
- Muôn tâu hoàng thượng. Chúng thần hưởng ơn mưa móc của hoàng thượng đã nhiều, chỉ mong có dịp đền đáp. Xin hoàng thượng cho biết chúng thần phải làm gì. Chúng thần xin hết sức…
Hoàng đế phán:
- Công việc ta nhờ các ông khó khăn và hiểm nghèo, đòi hỏi các ông phải có thực tài, thực học. Đó là làm thơ.
Hai mươi mốt ông đều mừng rỡ. Làm thơ là sở trường của họ. Đây là cơ hội để họ thi thố tài năng trước mặt hoàng đế. Nhưng họ không hiểu vì sao hoàng đế lại cho rằng làm thơ là một công việc khó khăn hiểm nghèo. Mừng, nhưng họ vẫn sợ vì trong mắt hoàng đế hôm nay lấp lánh tia nhìn lạnh lẽo của đao phủ. Hoàng đế nói tiếp:
- Nhưng trước hết các ông hãy cho ta hỏi: Sứ mệnh cao cả thiêng liêng của một thi sĩ là gì?
Một ông bước ra tâu:
- Kính thưa hoàng thượng, theo ngu ý của thần, sứ mệnh cao cả thiêng liêng của thi sĩ là đưa mọi tâm hồn đến gần nhau hơn…
Ông ta còn nói dài nữa, toàn những lời đao to búa lớn…Một ông khác bước ra tâu:
- Thưa hoàng thượng. Sứ mệnh cao cả thiêng liêng của một thi sĩ là nâng cao tâm hồn con người đến khi hòa nhập vào linh hồn vũ trụ …
Hai mươi mốt ông lần lượt bước ra nói, rồi tranh cãi với nhau. Quyết liệt. Ông nào cũng minh triết, cao đàm, hùng biện. Hoàng đế mỏi mệt dựa lưng vào ngai, lơ đãng nghe. Rồi ngài đưa tay ra hiệu cho tất cả các ông im lặng. Ngài phán:
- Tất cả các ý kiến của các ông ta đều rất trân trọng. Nhưng các ông uyên bác quá, cao siêu quá, ta không hiểu được nhiều. Bây giờ xin các ông hãy nghe ý kiến của ta.
Mọi người hồi hộp, nín thở lắng nghe. Biệt điện im phăng phắc. Từ trên cao, hoàng đế oai nghiêm phán:
- Sứ mệnh cao cả thiêng liêng của một thi sĩ là: Không Được Làm Thơ Dở.
Tất cả đều lặng người đi và cùng chung một ý nghĩ: Hoàng đế đúng là một minh quân. Một bài thơ dở sẽ không hoàn thành được bất cứ sứ mệnh nào.
Hoàng đế nói tiếp:
- Ta đã chuẩn bị hai mươi mốt tấm bảng đen cho các ông. Mỗi ông cầm một viên phấn trắng, ta sẽ thổi còi. Khi nghe hồi còi thứ nhất, các ông bắt đầu làm thơ. Khi nghe hồi còi thứ hai, các ông phải ngưng lại ngay, không ai được phép viết thêm một chữ nào.
Ngài lấy trong túi hoàng bào ra một cái còi. Một ông thi sĩ hỏi:
- Tâu hoàng thượng, chúng thần phải làm thơ theo thi pháp nào? Sone, Ballade hay Đường thi, Lục bát phương Đông?
Hoàng đế cười lớn:
- Tùy mỗi người, ta không bắt buộc. Nhưng các ông hãy nhớ cho là: Không có thi pháp nào cho một thi sĩ bất tài.
Một ông nói:
- Thưa hoàng thượng. Xin người cho biết đề tài,
Hoàng đế chỉ vào ngực mình:
- Đề tài chính là ta, chúa tể đế quốc này!
Hai mươi mốt thi sĩ đến trước hai mươi mốt tấm bảng đen cầm hai mươi mốt viên phấn trắng. Hồi còi thứ nhất, hai mươi mốt thi sĩ bắt đầu làm hai mươi mốt bài thơ xưng tụng hoàng đế.
Hoàng đế vẫn ngậm cái còi trong miệng, ngài rảo bước sau lưng các nhà thi sĩ, dừng lại nhìn những dòng chữ các ông viết trên bảng, gương mặt ngài cau có, bực bội. Ngài gầm gừ, tức tối nhai nhai cái còi giữa hai hàm râu. Vài phút sau, hồi còi thứ hai rít lên như một tiếng thét căm giận. Các thi sĩ vội vàng ngưng viết. Có ông đã viết đươc gần kín bảng, có ông viết được một nửa, có ông mới viết được mấy dòng...
Hoàng đế bước lên thềm, ngồi xuống ngai. Hai mươi mốt ông đứng run rẩy nhìn lên. Im lặng. Bất chợt hoàng đế nói như quát:
- Các ông vẫn xưng tụng mình là thi bá thi hào. Bây giờ ta mới biết bộ mặt thật của các ông... Một lũ lừa đảo!
Không ai dám thở mạnh. Hoàng đế nói tiếp:
- Bao nhiêu năm qua rồi mà các ông vẫn quanh đi quẩn lại những từ ngữ sáo mòn như là: Thiên tài, vĩ đại, kiệt xuất, xuất chúng, lỗi lạc, bất tử, thánh nhân, siêu nhân, vĩ nhân. Ông nào cũng từa tựa như ông nào…
Im lặng. Hoàng đế nói tiếp:
- Ta cũng là người như mọi người, cũng yêu, ghét, ham muốn, hạnh phúc, đau khổ, khát vọng. Ta cũng mang phận người với những vinh quang và tủi nhục. Ta cũng có niềm vui, nỗi buồn, những tâm tình cần được chia sẻ, chứ ta đâu có phải là những mỹ từ rác rưởi mà các ông gán cho…
Vẫn yên lặng. Hoàng đế tiếp tục nói:
- Vì tội khi quân, ta sẽ dành cho các ông một hình phạt khủng khiếp, ghê rợn chưa từng có. Nhưng ta ban cho các ông một ân huệ. Ai trong các ông đoán được hình phạt ấy là gì thì ta sẽ tha thứ cho kẻ ấy…
Một người ấp úng nói:
- Muôn tâu, thần nghĩ đó là hình phạt Tứ Mã Phân Thây. Bốn con ngựa buộc vào hai tay, hai chân chạy về bốn hướng…
Hoàng đế cười nhạt, lắc đầu. Một người bước ra nói với niềm hy vọng:
- Muôn tâu hoàng thượng. Thần nghĩ đó là hình phạt Lăng Trì. Dùng dao sắc lóc từng miếng thịt.
Lần này hoàng đế cười lớn:
- Một vị hoàng đế như ta mà lại dùng đến những trò máu me dơ bẩn như thế sao? Hình phạt của ta tàn khốc, dã man hơn nhiều…Các ông nghe đây: Mỗi ông hãy đến đứng trước tấm bảng của mình, rồi thè lưỡi liếm cho sạch những cái mà các ông đã nôn mửa ra...


26407 top -
t ừ n h ữ n g g i ấ c m ơ
1, 2
_______________________________________________
Viễn Du Mùa Thu - thơ - hoàng thy mai thảo _______________________________________________

Image

Rơi từ cõi mộng đoá tình si
Rơi giữa trời thu giấc xuân thì
Rơi vào biển biếc lời cuồng sóng
Rơi chiếc lá vàng khúc biệt ly

xem tiếp...

_______________________________________________
Một Điều Gì Khó Nói - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Để có mình trong lòng một ai đó với những hoài niệm đẹp là một điều không dễ, không phải là tình yêu, không thể là dấu vết của dục vọng, mà là một cái gì thiêng liêng vượt lên trên mọi cảm xúc thấp hèn...

xem tiếp...

_______________________________________________
Chiều Mù Lá Đổ - nhạc - Nguyễn Tiến Dũng _______________________________________________

Image

chiều ra sông bến lạ
bên kia phố lên đèn
mới biết mùa đông gọi
một mặt trời không tên...

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Đông - ảnh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...