THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







k è n
O b o e

____________________________________________________________________________
n g u y ễ n k h o a h ộ i




Kèn Oboe lấy tên gốc từ tiếng Pháp là Hautbois, là nhạc cụ thuộc bộ gỗ, chơi bè cao.
Kèn này có dăm kép (double reed) giống kèn đám ma Việt Nam và âm thanh cũng từa tựa như vậy. Khi dùng chữ dăm đơn, dăm kép, tôi nghĩ là chữ mới, ai không quen thì có thể nghĩ tới chữ lưỡi gà cũng đồng nghĩa. Khi còn là con nít, ta hay làm kèn lá dừa, cắt hai miếng lá nhỏ làm đầu kèn rồi thổi toe toe, đó chính là dăm kép.


Image


Trên đây là kèn Oboe hiện đại, nhìn rất là hầm hố.

Còn phía dưới là kèn Oboe cổ điển cùng là kèn Đám ma Việt Nam.


Image


Image



Dăm kèn oboe đóng một vai trò hết sức quan trọng đối với người chơi kèn, tương đương như cây mã vĩ của người chơi vĩ cầm chứ chẳng vừa, vì vậy người thổi Oboe chuyên nghiệp phải tự tay chăm sóc, tuyển chọn dăm kèn cho mình và còn tự tay chuốt lấy sao cho thật đúng ý, đúng với phong cách chơi của riêng mình mới chịu.
Trong dàn nhạc giao hưởng, như đã nói trên kia, kèn Oboe thuộc bộ gỗ và thuộc nhóm nhạc cụ Đô (C), nghĩa là nhìn thấy nốt đô là thổi ra âm thanh đô chính thức, không lộn xộn như Saxo hay Clarinet.
Trước khi bắt đầu buổi hòa nhạc, nhạc trưởng ra hiệu và người chơi Oboe sẽ thổi nốt La chuẩn (440 chu kỳ rung trong 1 giây) để mọi nhạc cụ nhóm đàn dây theo đó mà so dây cho đúng, cho hòa hợp với nhau.

Tại sao lại chọn cho Oboe làm việc này? Là vì âm thanh Oboe tuy hiền hòa, thanh bình nhưng có tính xuyên thấu, không dễ bị chìm ngập trong tiếng ồn được, lại nghe nói là nhờ các bồi âm trong âm thanh của Oboe rất là ổn định và dễ nhận, cho nên nghe nốt La của Oboe mà so dây là hết ý.

Giới thiệu kèn Oboe, chắc có bạn nghĩ ngay là tôi sẽ lại cho cô em người Hàn quốc thổi bài Grabriel's Oboe của Ennio Moricone nữa chứ gì Lần này tôi xin giới thiệu chương ba trong bài giao hưởng số sáu mang tên Giao huởng đồng quê của Beethoven, bản nhạc mà sau này nhà văn Pháp Andre Gide đã viết một tiểu thuyết có cùng tựa đề, ông Bùi Giáng dịch sang tiếng Việt là Hòa Âm Điền Dã.
Chương ba này có tên là buổi tụ họp vui vẻ của dân làng. Người chỉ huy dàn nhạc là nhạc trưởng Myung-Whun Chung người Hàn Quốc, đây cũng không phải là dàn nhạc nổi tiếng lắm nhưng nhờ nhóm quay phim đã tập trung quay chi tiết từng nhóm nhạc cụ nên nhờ đó chúng ta có thể thấy anh chàng đeo mắt kính dùng kèn Oboe tấu lên nhạc đề chính của chương ba này, sau đó được kèn Clarinet lập lại qua một biến tấu từ cùng chủ đề, rồi lại đến chị kia thổi French Horn (kèn Cor) đáp lại và rồi dàn đàn dây cùng đối đáp để rồi cùng nhau nhập chung vào chủ đề của dòng nhạc chính.

http://www.youtube.com/watch?v=MXapOTs5 ... re=related

Bên cạnh đó, chúng ta cũng có thể nghe và thấy được kỹ thuật tăng giảm cường độ của dàn nhạc từ cách chơi thật nhỏ (pianissimo) từ từ dần lớn lên thật lớn (fortissimo), Và tôi nghĩ, cũng không nên quên nhắc đến các nhạc cụ chơi bè trầm như nhóm Fagotto (mấy cái kèn dài như B40 có cái ống nhỏ thò ra như ống điếu thuốc lào) hay đàn Double Bass mà hy vọng sau này tôi sẽ có dịp nhắc đến.





5166
đ ọ c. &. n g ẫ m



Image


1. l e .s i l e n ce .d e .l a .m e r
...một trong những cuốn sách hay đáng nhớ !

____________________________________________________________________________
n g u y ễ n k h o a h ộ i



Có người nói im lặng là đã nói rất nhiều... tôi không tin và không hiểu điều này. Có lẽ tôi nông cạn quá, nên chẳng muốn nhìn và đoán hay chăng? Hay là tôi làm biếng? Có lẽ là vì sợ đoán mò sai trật nên hễ ai mà im lặng chẳng nói gì với tôi, tôi sẽ mò đến bên và nghêu ngao rằng "sao em không nói một lời, dù chỉ một lời không đáng chi..." và có khi hên, cũng nghe hay thấy được một nụ cười ấy chứ.

Nhưng đó là chuyện nhỏ, còn chuyện lớn hơn như anh chàng đại úy đẹp trai người Đức, đầy tâm hồn đáng quý trong cuốn truyện của Vercors kia thì sao? có khi ta tốn hết cả một sinh mạng cũng chỉ được có một lời, lời nói gì thì nếu các bạn muốn biết thì hãy xem hết trích đoạn kia rồi biết, gấp gì?

Đệ nhị thế chiến, khi quân Đức chiếm đóng nước Pháp thì căn nhà đang yên lành của ông già và cô cháu nhỏ bỗng xáo trộn, xáo tung hết lên vì sự hiện diện của một sĩ quan Đức quốc xã đến ở trong nhà. Và trước sự hiện diện của một kẻ lạ mặt đại diện cho quân thù, ông già và cô cháu đã chọn cách phản đối thụ động nhất và dễ làm nhất là im lặng.

Niềm im lặng của Biển Cả.

Tôi đã từng sống gần biển, làm việc trên biển và yêu biển. Nhưng hình như biển có khi cũng ồn ào chứ hả, sóng vỗ miên man rồi rì rào thở than hay cuồng nộ gầm thét chứ nào có yên tĩnh như Vercors đã ngụ ý? Hay có lẽ ông đã có lần đi xa bờ như tôi, xa thật xa ra khơi, nằm im rồi cảm nhận biển âm thầm chuyển động trong thinh lặng...

Và nếu như im lặng có nghĩa là nói thật nhiều thì có lẽ ông già và cô bé kia đã chẳng nói điều gì hết cả? hay là cô bé đã nói thật nhiều? nếu bạn nào đủ can đảm để đọc một truyện không có đối thoại thì tôi xin mời đọc Niềm im lặng của Biển Cả, bản dịch từ Le Silence de la Mer hay The Silence of the Sea của Vercors.

Bằng như tò mò muốn biết ngay là niềm im lặng ấy ghê gớm thế nào và cuối cùng đã chấm hết làm sao thì xin mời vào đây xem trích đoạn này.

http://www.youtube.com/watch?v=EwvyCAhRbkw

Tôi nghĩ khi người lính Đức xa lạ lần đầu tiên bước vào nhà thì cô đang chơi bài Prelude in C Major của J.S. Bach chứ không phải là Moonlight Sonata của Beethoven (như trong clip youtube ở bài viết trước)

Đó là bản nhạc đầu tiên trong tập The Well-Tempered Clavier gồm 24 bài prelude và fuga do Bach soạn trên 24 cung khác nhau để chứng minh rằng kiểu lên dây đàn điều hòa các cung bậc sẽ giải quyết được những vấn đề mà cách lên dây cũ xưa theo quãng tám và quãng năm đúng đã gây ra, các quãng năm đúng thuận tai kia được làm nhỏ lại tí xíu khi lên dây mà không ai nhận biết được qua kiểu lên dây mới này.

Bản Prelude cung Đô trưởng này chỉ là những chuỗi âm thanh từ những hợp âm được đánh rời ra từng nốt (arpeggios) và được chuyển cung khéo léo qua nhiều núi non, sông ngòi và ghềnh thác một cách trơn tru, uyển chuyển để rồi quay về lại quê nhà bao giờ chẳng biết, chẳng hay.

http://www.youtube.com/watch?v=zlAic9aPoqs

dần dần bản nhạc này đã trở nên quá nổi tiếng, làm quá nhiều người say mê và trong đó có nhạc sỹ Pháp Charles-François Gounod , ông đã lấy cảm hứng từ bản nhạc này và lấy đó làm nền, ông viết chồng lên trên đó một giai điệu nghiêm trang, yên bình và thanh tĩnh với tựa đề Ave Maria.

Xin mời các bạn nghe:

http://www.youtube.com/watch?v=N9ggQnbG ... re=related

Bè của bài Prelude cung C được tấu bằng đàn Arpa, Giai điệu do Gounod soạn được violon trình bày.



Image


5215
đ ọ c. &. n g ẫ m



Image


2. t h e .o l d .m a n .a n d .t h e .s e a

____________________________________________________________________________
n g u y ễ n k h o a h ộ i



Có lần trong chương trình đố vui, ông Alex Trebek đã đố là : cuốn sách nào có tựa đề mà mỗi chữ trong tựa đề đó chỉ có ba mẫu tự?

The old man and the sea.
của Hemingway.


Tội nghiệp quá, một ông già cô độc sống trong một túp lều bên bờ biển, cạnh ngôi làng đánh cá nghèo nàn ở Cuba. Ra khơi câu cá Marlin dính được một con to tướng, để rồi sau bao nhiêu phấn đấu, bao nhiêu nổ lực và khổ cực chỉ mang về bến được bộ xương. Quá thảm !!!

Ngày nay những con cá to như thế có lẽ không còn nữa, những ông già đi buồm ra khơi câu cũng đã qua đời lâu lắm rồi, và nếu có còn ông nào sót lại ngoài khơi xa thăm thẳm đó thì ông đấy chẳng thể nào kiếm được miếng ăn với những trang thiết bị xa xưa cổ lỗ như vậy nữa.

Ông già ngày nay có tàu sắt, tệ thì cũng làm bằng sợi composite, máy từ 400 cho đến 2000 mã lực. Ngồi trên tàu đi ra biển khơi, ông già sẽ có hệ thống định vị toàn cầu huớng dẫn cho ông khỏi lạc, có hệ thống liên lạc viễn thông qua vệ tinh nên ông có thể gọi về bờ bất cứ lúc nào và muốn kéo cái gì nặng, ông thò một ngón tay bật một cái nút, hệ thống thủy điều sẽ hoạt động và kéo, tời những vật nặng vài tấn từ đáy biển lên bong tàu của ông dễ dàng.
Lâu lâu, ta còn thấy ông già mở máy nghe thời tiết, một bản dự báo đầy đủ các chi tiết và phân tích thời tiết hiện tại cùng với dự báo cho 4 ngày sắp đến do trung tâm khí tượng Bắc Mỹ soạn ra và cập nhật trong mỗi 4 giờ.
Thành ra ông già của Hemingway quá tội nghiệp so với ông già hiện đại, vì ông già xưa kia ướt át, phải tranh đấu cật lực với thiên nhiên, nào là một tay giữ dây câu, tay kia bẻ lái còn miệng ngậm con dao nhỏ vân vân...thì ông già hiện đại vẫn ngồi yên vị trên ghế êm ái, nghe nhạc nho nhỏ, lâu lâu tán láo với bạn trên VHF cho dù là đang ở trong hoàn cảnh như này.


Image


Nhưng chính vì cái tiện nghi, cái văn minh của vật chất đã hậu đãi ông già hiện đại nên ông phải làm những điều mà ông già xưa không làm.
Ông già xưa sáng ra bờ biển đứng nhìn thấy mây "xanh xanh mắt ếch" là ông ở nhà, nằm ngủ lim dim nghe cải lương. Ngu gì ra khơi, còn ông già bây giờ thì dù có gale warning, có khi ông cũng gồng mình chạy đại đi kiếm cháo.
Ví dụ như trong khúc video này.


http://www.youtube.com/watch?v=rJOs5GqR8HM


Chúng ta có thể thấy là gió đã bắt đầu lên dữ, tàu không còn dám đâm ngay trực diện vào cơn sóng nữa (đó là hướng đi về bến) mà phải đi xéo ngọn sóng qua bên phải để tránh những cú đập quá dữ, sau một hồi chạy "phân ba" kiểu này, ông già lại phải lái phân ba qua bên kia (trái) và cứ díc dắc như vậy, đến tối cũng về đến nhà kia mà.

À, mà hình như có nghe loáng thoáng tiếng máy gọi báo bão của Coast Guard từ đài 16 (all stations, all stations, all stations, this is Prince Rupert Coast Guard radio... P... R... Coast Guard radio....) thế nhưng ông già phải cương chứ không nằm nhà như ông già xưa kia được nữa.

Nhưng rồi nhìn lại cuộc sống dính liền với biển, ta cũng nên thương hại và thông cảm với bọn người này, vì biển cả vẫn là nơi bất trắc, chứa nhiều hiểm nguy và cũng là mồ chôn bao sinh mạng.

Đêm nay nằm nhìn trăng trên biển đọc bài: Vọng nguyệt hoài viễn, mai miệng đắng nghét, giò run run mà không biết có đủ thì giờ chạy vào bờ tránh bão hay là không.


*


Nói chuyện nghiêm chỉnh thì sự việc nó như thế này. Ông già xưa ngủ trong cái lều nhỏ xíu đâu có tốn tiền sưởi, cũng chẳng tốn bảo hiểm, tiền cho tàu lên ụ bảo trì cùng các chi phí khác, đời ông nhẹ tênh như cọng lông hồng bay trong gió, ông già Santiago câu không dính con nào ông cũng không sao nhưng ông già bây giờ thì khác lắm. Nhất là khi đài thời tiết báo là sẽ có gió liên tục trong một thời gian dài, lúc đó ông già phải tìm mọi phương cách để mò ra khơi, dùng tời kéo những cái lồng đang nằm chờ dưới đáy biển, bắt cua xong thay mồi mới, rồi trở về sao cho an toàn.

Nghề biển là một nghề có tính cạnh tranh rất cao, anh không bắt thì tôi bắt , thủy thủ đoàn của tôi kiếm nhiều tiền, tôi sẽ được quyền chọn những sói biển giỏi nhất và được làm việc với những người kinh nghiệm nhất. Anh kiếm ít tiền thì anh chịu khó chơi với những con sói già, say xỉn suốt ngày và làm biếng như ranh.
Và khi con người ta cố gắng, thi đua và cạnh tranh, người ta đã nhích tới gần, rất gần với sự nguy hiểm, họ làm quen với nó và quen đến độ mà đôi khi người ta không còn cảm thấy nó rõ ràng nữa , nhưng sự nguy hiểm của biển cả luôn luôn hiện diện ở đó chứ không vì quen biết mà nó bỏ đi nơi khác.

Đó luôn là nỗi khổ của cả hai ông già.


*


Dĩ nhiên là nghề nào cũng có người làm, cho dù đó là nghề biển, nhất là khi người ta không còn có thể làm gì khác, người ta làm biển.
Về các làng chài lưới ở VN thì biết, thằng Vọi trong Trống mái chẳng hạn, vì nó chẳng có khả năng làm gì hết cả nên đành làm nghề biển và bị ông Lưu khi dễ. Giờ đây, thỉnh thoảng người ta thấy nghề biển còn được đưa lên TV cho dân trên bờ xem giải trí. Hỏi có ai muốn làm? ai cũng quăng cục lơ chứ chẳng thèm.
Lâu lâu rảnh, người ta nghĩ đến nó, nghe kể về nó để thay đổi không khí và giải trí như cô Hiền, ông Lưu, như một người đã quá quen với mùi thơm của nước hoa nhàm chán, len lén thò tay móc vào chỗ kín rồi đưa lên mũi ngửi chơi.

Cách chiến đấu của mình sẽ nói lên con người mình?

Đúng lắm, miễn là cách đó phải giúp mình sinh tồn cái đã, rồi mới nói chuyện thể hiện cá tính sau. Vì người ta phải làm đủ tiền để nuôi sống bản thân để giữ lòng tự trọng trước, sau đó mới bàn đến bản chất con người.

Có những "ông già" đi biển chỉ cần sắm ống nhòm và máy gọi cho thật tốt, ai đánh bắt nhiều là có mặt ông ngay bên cạnh, ông già khác thì mày mò lang thang chẳng chịu theo đuôi ai, nhưng mỗi ông già cuối mùa, ít ra phải làm đủ tiền cho bản thân, cho những người đi theo trên tàu. Và cuối mùa nhìn lại, khi thấy mình đã mang những con người kia vượt qua những hiểm nguy của biển khơi và về bến bình an vẹn toàn, mang đến cho họ và gia đình họ một cuộc sống đầy đủ, đó dĩ nhiên là một niềm vui khó có thể tìm thấy ở nghề khác.

Nên nếu có khi, bạn thấy một gã thuyền tưởng kiêu hãnh, đó là điều khó tránh.


*

Nhớ mấy năm trước, trong lần về dưới Seattle thăm người bạn cũ, tôi có thấy những người quăng cá Hồi, biểu diễn quăng cá ở chợ cá ngay tại Water Front _ Seattle, người này quăng cho người kia chụp, du khách thì chụp hình (not cá) tôi có viết lại chuyện ngày xưa tôi lần mò lên phương Bắc này như thế nào, gia nhập ngành cá làm sao nhưng nay tìm lại hình như đã mất hết, nay còn mấy ngày rảnh, tôi sẽ ngồi nhớ lại và gõ lại những chuyện này chơi, đỡ buồn...


Hàng năm, khi mà cá Hồi trở về sông suối nơi chúng sinh ra đời 4,5 năm trước để đẻ trứng rồi chết, đó cũng là lúc mà những thanh niên nam nữ, thuờng là sinh viên đang đi học ở phương Nam ấm áp, đi lên phương Bắc để tìm việc làm mùa Hè trong những nhà máy chế biến cá, trong những ngành gì có dính líu đến cá Hồi để kiếm tiền cho năm học tới. Công việc họ thường làm là lái xe nâng( forklift) đẩy thùng, quăng cá, lựa cá trong đường dây chuyền, rọc phi lê và hay đóng hộp vân vân....
Và khi bạn đang ở lứa tuổi đôi mươi, yêu đời và thấy tương lai đang rộng mở thì chuyện đi lên phương Bắc vài tháng mùa Hè kiếm một số tiền để chi dụng và học hỏi về cuộc đời thì đó là điều thực tế và thi vị, đồng thời cũng giải quyết cho bạn bớt cơn ghiền giang hồ của Jack London năm xưa đã vô tình truyền cho bạn qua The call of the wild nữa.

Nhưng đó là chuyện của một thanh niên nhẹ gánh và đang hứng chí tang bồng, còn với một người không còn trẻ nữa, đến từ một nơi xa cách nửa vòng trái đất để kiếm sống, thì đó là chuyện nghiêm trọng chứ không phải là việc nhất thời theo mùa. Sáng sớm khi những anh chị sinh viên kia đang đứng vui vẻ trò chuyện chờ nghe tiếng chuông reng reng để cùng nhau bước vào hãng cá bắt đầu cho ca sáng thì cùng lúc đó ngoài khơi, trên một chiếc Salmon Packer lớn, gã người Việt kia đã làm đến giờ thứ 25 không ngừng nghỉ, hàng chục chiếc gillnetter đu chung quanh chiếc Packer lớn để bán cá cho nhanh, tranh thủ cho nhẹ ghe để đánh tiếp vác lưới khác liền liền.


Image

Một salmon packer đang neo để chở cá cho những chiếc gillnetter nhỏ ở cửa sông Fraser. BC. Canada.


Công việc của một thằng quăng cá là gì? Là nhảy xuống những chiếc gillnetter nhỏ bé kia, lựa cá theo loại rồi quăng vào một cái thùng lớn có cột dây cho người khác câu lên đổ vào hầm của Packer. Mỗi con Sockeye 7 pounds, hai tay chụp hai con_ngóc lên quăng vô thùng_khom xuống_hai tay hai con khác_ngóc lên quăng vô thùng... cứ như thế: mỗi cặp cá là một lần ngóc lên và khom xuống như vậy. Vì muốn giữ cho cá tươi, người chủ ghe gillnet phải ướp cá kiểu slush (giống như tuyết đang tan) nên môi trường của thằng quăng cá là thế, mầy mò lặn lội trong mớ lổn nhổn nước, nước đá và cá rồi quăng liên tục, quăng khi nào chiếc Packer kia đầy 4 hầm tổ bố (80 ngàn lbs) thì mới kéo neo chạy về hãng bơm cá lên cho các cô cậu sinh viên kia làm và khi bốn hầm kia đầy, còn cảm nhận đựợc cảm giác của bàn chân, bàn tay hay lưng và đầu gối mới là chuyện lạ.
Khom xuống hai tay hai con, ngẩn lên quăng vô thùng, cúi xuống chụp hai con, ngẩn lên... và nếu khi đang làm việc mà nước cá lạnh lẽo (nhiều em chê tanh mắc ói) đó có vô tình chui vào quần trong, áo lót hay trong giày, trong vớ thì cũng cố làm lơ, vì đến cả chục chiếc đang chờ kia mà, ngưng đi thay đồ chắc chúng nó chửi tan xác... mà công việc đó là gì ? chỉ là công việc dễ nhất của một thằng tay mơ mới từ bờ bước xuống biển với ước mơ sau này được trở thành chuyên nghiệp...


http://www.youtube.com/watch?v=REAUnwik ... re=related


quên nữa, đây là video thu lại công việc của các cô cậu sinh viên trong một hãng cá ở Alaska, dĩ nhiên là rất khác với thằng Vọi, vì thằng Vọi làm ở dưới tàu chứ chẳng léo lên tới hãng cá này bao giờ.


dĩ nhiên là còn nữa...





5292



A l e x a n d e r .B o r o d i n

____________________________________________________________________________
n g u y ễ n k h o a h ộ i



Nếu có một lần được qua Châu Âu, có lẽ tôi sẽ ghé Paris chút xíu, ghé Đức và Ý chút xíu rồi sau đó tôi sẽ đi thẳng qua Nga. Vì với tôi, nước Nga ngày xưa luôn có một cái gì hết sức độc đáo, từ những nóc đền đài mang đậm nét Trung Á cho đến các nhà thờ với kiểu kiến trúc rất khác với kiểu Ý mà lại mang tính chất Chính Thống giáo, đó là chưa nói đến các màu sắc, y phục của các sắc dân trong những ngày lễ truyền thống của họ và cả cái mũi khoằm khoằm của cô Cô Zắc nữa chứ.
Chính vì thuộc về Châu Âu nhưng lại có nét lai tạp với các sắc dân như rợ Hung nô ngày xưa, dân Mông cổ và người Thổ, nền âm nhạc Nga cũng mang một nét gì đó khang khác, rất đáng cho ta lắng nghe và thưởng thức, nhất là khi những bản nhạc đó đã được soạn bởi sáng tác gia Alexander Borodin, một người đã cố ý đem cái nét Trung Á vào trong âm nhạc của ông và ông đã thành công vượt bậc trong lĩnh vực này.
Nếu bạn gõ tên ông vào youtube rồi tìm, có lẽ khúc nhạc kịch Polovtsian Dances sẽ được đưa lên hàng đầu. Đây là một đoạn trong màn II thuộc vở Ca kịch Prince Igor, lúc Khả Hãn của dân Polovtsi vừa đánh bại Igor và ra lệnh bọn đầy tớ, nô lệ ra nhảy múa biển diễn cho Igor xem để mua vui và mừng chiến thắng

Trong phần này, ta sẽ nghe thấy một nhạc đề trứ danh của Borodin mà tôi nghĩ là chúng ta khó có thể quên được


Image


Có người sẽ ngồi phân tích rằng tác giả đã dùng quãng này, quãng kia, nốt này nốt nọ để đem lại được nét huyền ảo, cái âm hưởng lai giữa Âu Á này của dân Nga. Còn tôi thì tôi chẳng có ý như vậy, chỉ lắng nghe rồi lơ mơ hình dung đến những sườn đồi, có những con bò đang lang thang gặm cỏ một cách lười biếng dưới bầu trời xanh. Một hai chiếc áo mang màu sắc sặc sỡ của vài cô gái Trung Á bên hàng hoa rực rỡ mà năm nào tôi từng xem khi đội chiếu phim nhà nước về chiếu ở xã, ở ấp mà tôi cư ngụ...

http://www.youtube.com/watch?v=YoRJtgf- ... re=related

Và đây là lời hát của khúc nhạc kịch này được dịch sang tiếng Anh:

Fly away on wings of wind
To native lands, our native song,
To there, where we sang you freely,
Where we were so carefree with you.
There, under sultry skies,
With bliss the air is full,
There, to the whisper of the sea,
mountains doze in the clouds.
There, the sun shines so brightly,
Bathing our native mountains in color.
In the meadows, roses bloom luxuriously,
And nightingales sing in the green forests;
And sweet grape grows.
There is more carefree for you, song…
And so fly away there!


Chính nhạc đề này đã được đưa vào vở Phantom of the Opera sau này dưới tên Stranger in Paradise và giờ đây có lẽ rất nhiều người khi nghe thì cứ ngỡ đây là nhạc chính của Phantom of the Opera mà không biết rằng gốc gác là từ Polovtsian Dances của Borodin.

Khúc nhạc này đã được cô Sarah Brightman hát với lời mới như sau:

http://www.youtube.com/watch?v=2UNOlQMD ... re=related

Take my hand
I'm a stranger in paradise
All lost in a wonderland
A stranger in paradise
If I stand starry-eyed
That's the danger in paradise
For mortals who stand
beside an angel like you
I saw your face and I ascended
Out of the commonplace into the rare
Somewhere in space I hang suspended
Until I know there's a
chance that you care
Won't you answer this fervent prayer
Of a stranger in paradise
Don't send me in dark despair
From all that I hunger for
But open your angel's arms
To this stranger in paradise
And tell him that he need be
A stranger no more


Ngoài ra, bản nhạc với tên mới là Stranger in Paradise này cũng được vô số các nhạc sĩ đem ra chơi sao cho phù hợp với thứ nhạc cụ mình có mà nếu bạn muốn nghe, bạn có thể tìm thấy nhan nhãn trên youtube từ viola cho đến violon và piano vân vân......
Tưởng cũng nên nói rõ là ta không nên quên công của hai người bạn của tác giả là Rymsky Korsakov và Alexander Glazunov, chính hai người này đã hoàn tất vở Prince Igor khi tác giả đã qua đời đột ngột, khi bản ca kịch này đang được viết dở dang.


Và nếu khi nghe xong mà còn vẫn còn chưa chán, mời các bạn nghe thêm bài "Trên những thảo nguyên Trung Á" (In The Steppes Of Central Asia) cũng của cùng tác giả. Đây cũng là một bài hết sức độc đáo mang âm hưởng Trung Á mà ai thích nghe nhạc của các tác giả Nga khó có thể bỏ qua.

http://www.youtube.com/watch?v=Dq4bOmxK ... re=related

Dĩ nhiên là nếu để ý chút xíu, các bạn sẽ lại nghe được tiếng kèn Cor và Oboe hôm nào.





5456




Image
m ê
Đ À N

____________________________________________________________________________
n g u y ễ n k h o a h ộ i



Chuyện mê đàn của một người tôi quen.



oOo


Ngày...

Sáng mai, 24 giờ nữa, là nó ngồi trong phòng thi, sẵn sàng "chấp bút" để chiến đấu với mọi loại đề mà thầy cô ra cho nó. Nếu nó làm tốt, nó sẽ có 1 triệu 200k và cái ao ước của nó sẽ thành hiện thực.
Hai ba hôm nay nó tự dưng "dở chứng", tập đàn như điên và suốt 2 đêm liền mơ về một cây đàn Violin. Cái cảm giác của mấy ngày trước thật tệ, khao khát, day dứt... chắc gần giống với "thiếu thuốc". Cái cảm giác luôn muốn làm ngay, có được ngay thứ gì đã xuất hiện từ hồi nó còn bé, mỗi khi nó mơ tưởng tới một thứ đồ chơi hấp dẫn nào đó. Tất nhiên nhà nó không phải loại giàu có dư dả gì, cho nên phần lớn là nó luôn phải tưởng tượng ra mình đang chơi món đồ ấy. Thoảng đôi lần nó được bố mẹ mua cho món đồ mà nó thích, thì hiển nhiên sẽ có cảnh một đứa nhóc chơi nghịch say sưa món đồ ấy. Ban đầu nó sẽ giữ gìn thật cẩn thận đồ chơi, thậm chí không mở lớp giấy bóng ra (hâm) mà cứ thế chơi. Sau thì lớp giấy bị quăng đi, và dần dần món đồ chơi bị bở ở một góc phòng nào đó, bụi và bẩn. Tệ thật, đúng là đồ trẻ con, thích cái gì thì thích tới say mê, chán cái gì thì chán tới tận cổ!

Nhưng giờ nó lớn rồi chứ? Nó vừa đi bầu cử đấy thôi! Do nó nghĩ là mình lớn rồi, và cũng muốn là mình lớn rồi nên nó đâm ra sợ cái ao ước của nó bây gờ. Nó sợ rồi cái cây Violin kia cũng chỉ như một món đồ chơi đắt tiền thủa xưa. Về bản chất, nó sợ nó vẫn còn trẻ con, mọi thứ, mọi sở thích chỉ là nhất thời và sẽ qua mau. Nó sợ mình không có kiên nhẫn để theo đuổi cái nó ao ước, lớn hơn, nó sợ mình không đủ kiên nhẫn để làm bất kỳ việc gì. Nó biết trên đời nó còn thiếu nhiều đức tính tốt, nhưng tính kiên nhẫn lại hành hạ, đầy đọa và cho nó nếm mùi thất bại nhiều nhất.

Nhớ cách đây gần một năm, nó quyết định đi học piano - một ao ước từ lâu. Nó quyết tâm đi học, nó mua sách, nhưng lại không có đàn. Nó ngồi vẽ đàn ra tờ lịch, ngồi tập. Mẹ nó thương tình, mua tạm cho một cái đàn điện tử đồ chơi của Tàu. Thời gian đầu nó chán lắm, nó ghét cay ghét đắng cái đàn đánh hơn 2 nốt nhạc là sai. Nó bỏ bê tập, đêm thì toàn mơ thầy được cho một cây piano... Rồi cũng tới lúc nó bận rộn với sự nghiệp học hành, những giấc mơ về piano chấm dứt, nó lại tự an ủi mình, và tập đàn trở lại...

Cũng đến lúc nó rảnh rỗi hơn với việc học hành, thế là nó lại đâm nghĩ lung tung... Không hiểu vì sao nó lại đâm ra thèm một cây Violin?
Đầu tiên chắc vì một cây Violin rẻ hơn Piano nhiều, và nó cảm thấy có thể mua được một cây đàn Thật Sự. Thứ hai là vì cây đàn đó rất đẹp, thứ ba là nó có thể vác đàn về quê kéo cho ông bà nghe được, thứ tư, thứ năm???... Mấy cái lý do thật khó thuyết phục, người ta sẽ khuyên như thế là không nên, như thế là không phải say mê thật sự, như thế là rồi rất chóng chán...
Nó biết thế, lý trí bảo nó thế, nhưng...
Hôm qua nó xem tivi, thấy một ông thầy hỏi cậu Billy Eliot: "tại sao em thích múa"..."Em không biết"... Thế đấy! Thế là thế nào nhỉ?

oOo


Ngày...

Chiều hè, nó ngồi trong căn phòng hướng Tây, tay bút tay sách lăm lăm mà đầu óc thả trôi ra xa hơn cả cái cánh đồng trước nhà. Nó đã quyết định đặt tên cho cái đàn của mình là : bé TÀU ĐIỆN Nghe cũng dễ thương mà lại đúng bản chất....Rồi nó lại mơ tưởng đến khi cầm một bé Violin trong tay, rồi bé ấy cũng sẽ có một cái tên thôi.

Nó đã ngẫm nghĩ nhiều về mấy cái lý do nó đưa ra để quyết định làm quen với bé Violin này. Nó còn tưởng tượng mình là một ông thầy đáng kính và khó tính, nghe những lý do của nó thì đúng là khó chấp nhận thật. Cái ông thầy - nó ấy khuyên nó rất nhiệt tình là: thôi - bỏ - quên đi... Lại nhớ tới cậu Billy Eliot, cậu này đã trả lời hết sức thật thà với câu hỏi: "Em cảm thấy như thế nào mỗi khi múa?"... "Cảm giác như được bay lên, quên hết mọi mệt mỏi, cực khổ"... Còn nó thì sao nhỉ? Nó chịu, vì nó chưa được sờ vào một bé Piano hay Violin hẳn hoi nào thì làm sao mà biết được?
Giá như ông thầy hỏi nó cảm thấy gì mỗi khi nghe nhạc nhỉ? Liệu như thế đã đủ "tiêu chuẩn" để bắt đầu cưa cẩm em Vi không?

oOo


Ngày...

Phải đến một tuần rồi nó không còn cảm thấy bị bé Violin ám ảnh (lạy trời!). Chắc do hậu quả của việc bắt đầu đi học chỗ MrStrong - áp lực kinh khủng. Nó nghĩ thế là mình thoát nợ bé này rồi, chắc chỉ là một cú sét đánh hay cảm nắng gì thôi...Ấy thế mà, đêm qua tự dưng nó nằm mơ được kéo thử một bé Vi. Ôi chao là xúc động. Giấc mơ giống thật đến nỗi sáng dậy nó cảm thấy hết sức thư thái, y như nhận được một lời khen vậy. Trong mơ theo nó nhớ, khi bé Vi vừa cất tiếng lên là ngay lập tức mọi lo lắng, áp lực của nó như tan biến thành không khí vậy, chỉ còn cảm giác hoàn toàn thanh thản ở lại với nó thôi.

Hôm trước, bố mẹ vừa tuyên bố với nó: Học tiếng Anh thì được, chứ nhạc nhẽo thì không đầu tư Thôi thế là xong! Tiền tiết kiệm cho đến giờ chỉ còn khoảng 600K, mà cứ ngày một hao hụt, hết photo tài liệu lại quỹ lớp...Không biết một tháng sau nó còn đủ tiền để mà mua đàn không chứ nói gì đi học? Trên diễn đàn lại vừa có người bán đàn. Sao thế nhỉ? Sao họ có đàn trong tay mà chẳng kiên nhẫn học nhỉ? Lại nỡ đem bán đi! Đến bé Tàu Điện nó còn chẳng nỡ bán cho trẻ con hàng xóm nghịch vì dù sao nó và bé ấy cũng có tình cảm gắn bó chứ?

Chắc sức nó chỉ cố gom góp đủ tiền mua đàn. Sau đó nó sẽ tự học vậy Cũng có mấy chương trình tự học up trên diễn đàn đó thôi. Người ta bảo học thì phải có thầy, có trò thì mới đúng kỹ thuật. Biết thế, rõ thế, nhưng kiếm đâu ra 300k mỗi tháng đi học bi giờ? Mà nếu có chắc nó chỉ trụ được vài tháng, xong rồi tự dưng bỏ học, biết ăn nói thế nào với thầy bi giờ?

oOo


Ngày 24 tháng 6 năm 2007.

Một ngày đặc biệt. Thật xúc động khi có người để chia sẻ với ta những điều sâu xa nhất trong lòng. Niềm tin vào cuộc sống, sự thân ái và ước mơ sẽ không bao giờ tắt. Ta mỉm cười và biết rằng: "Ta sẽ làm được". Cảm ơn các bạn trên diễn đàn, những người chưa gặp mặt, chưa nói chuyện, mà tưởng như ở ngay bên tôi, hiểu rõ lòng tôi và đồng cảm với tôi đến vậy...
Rút ra một điều: Đừng bao giờ ngại sống thật với chính mình. Những suy nghĩ dù kỳ lạ đến đâu cũng sẽ có người đồng cảm, dù chỉ là một người. Như vậy còn tốt hơn sống suốt đời với 1 tỉ người nhưng không thể hiểu nhau!

oOo


2 năm sau...

Cuối cùng mình cũng đã đi học đàn được hơn 1 năm rồi đấy. 2 năm trước mình may mắn giành được học bổng của trường nên đã đủ tiền mua đàn. Nhưng phải gần nửa năm sau mình mới có thể đi học được (một phần vì chưa kiếm ra thầy dạy, một phần chưa kiếm ra tiền học phí). Cây đàn mình mua về được nâng niu lắm, và cũng được đặt tên nữa
Thời gian học đàn mình học được thêm rất nhiều thứ chứ không chỉ có âm nhạc. Một trong số đó là khả năng nghe và cảm nhận âm thanh "hình như" đã lên một tẹo. Điều này có ảnh hưởng khá tốt tới việc học ngoại ngữ của mình Vì học ngoại ngữ là nghe và bắt chước lại. Nên khi mình nghe và phân biệt được các âm khác nhau thì khả năng nghe/nói của mình cũng tăng lên.
Chà hơi lạc đề nhỉ? Bây giờ mình có thể kéo Ave Maria (C. Gounod) rồi đấy. Mình cũng rung được rồi. Hôm trước biểu diễn cho 2 đứa bạn thân nghe mà không thấy bọn nó kêu gào gì như hồi đầu, hì hì. Vậy cũng gọi là có kết quả nhỉ?
Trong thời gian học thì cũng có lúc mình thấy chán, có lúc lười biếng, có lúc bận rộn quá không luyện tập được, lúc lại chăm chỉ như điên... Nhưng chưa bao giờ mình nghĩ sẽ dừng khám phá cây đàn này cả !

hutcon




Image


5601



h o a .t á o

____________________________________________________________________________
n g u y ễ n k h o a h ộ i



Image

Không hiểu sao, năm nay tôi không chụp hình hoa táo nở nữa, để rồi mãi đến hôm nay mới chợt thấy mình quên, chỉ còn chụp được mấy trái táo nhỏ chẳng ra làm sao hết cả. Nhìn trái táo xanh lướt trên cành lại nhớ hoa táo năm trước, nhớ cái cây táo nở hoa trong cuộc sống không xấu xa của Lưu quang Vũ.

Dãy phố nghèo có con chim sẻ lông xù làm bạn, có bọn trẻ thổi bong bóng xà phòng bay cao cao, có bác thợ mộc buồn rầu...
trong


Phố ta

Phố của ta
Những cây táo nở hoa
Mùa thu đấy
Thân cây đang tróc vỏ
Con đường lát đá
Nghiêng nghiêng trong sương chiều

Năm nay cà chua chín sớm
Trên quầy hàng đỏ hồng
Chị thợ may đi lấy chồng
Chị thợ may goá bụa
Năm nay tôi mặc đồ đen.

Bác đưa thư, có thư ai đấy?
Bác đưa thư kéo chuông
Ti-gôn hoa nhỏ
Rụng đầy trước hiên.

Riêng bác thợ mộc già buồn bã
Thở khói thuốc lên trời
Anh thợ điện trên mái nhà mắc dây
Bà giáo về hưu ngồi dịch sách
Dậy cậu con tiếng Pháp
Suốt ngày chào: bông-dua

Phố của ta
Phố nghèo của ta
Những giọt nước sa
Trên cành thánh thót
Lũ trẻ lên gác thượng
Thổi bay cao bao bong bóng xà phòng.

Em chờ anh trước cổng
Con chim sẻ của anh
Con chim sẻ tóc xù
Con chim sẻ của phố ta
Đừng buồn nữa nhá
Bác thợ mộc nói sai rồi
Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
Tại sao cây táo lại nở hoa
Sao rãnh nước trong veo đến thế?
Con chim sẻ tóc xù ơi
Bác thợ mộc nói sai rồi.
(Lưu Quang Vũ)



Và có bà giáo về hưu nhưng có đứa con còn thật nhỏ thích chào bông dua. Và cũng đâu có sao nếu mình nghèo và mình không có một vườn hoa đẹp, trong vườn không có tiếng chim hót và thay vào đó bằng hoa táo, bằng em chim sẻ lông xù và khi trong lòng ta có một rãnh nước trong veo...và trong túi quần là bài thơ chép lên tờ giấy nhàu nát làm hành trang để đi chơi...



Image


5760



Image


c á n h. b u ồ m. x a .x ư a

____________________________________________________________________________
n g u y ễ n k h o a h ộ i



Mặt trời lờ mờ hiện ra ở chân trời , anh đã thay ca cho Cường ngủ lúc 4 giờ sáng. Xăng chỉ còn 1 can chót, cứ theo đà này thì tới tối là hết xăng. Nhìn bản đồ, anh dự tính may ra thì chỉ tới khu Hòn Thổ Chu và từ đó ra tới hải phận quốc tế cũng không còn bao xa. Trong đầu anh chỉ còn một hy vọng duy nhất là ra đến hải phận quốc tế rồi cầu mong được tàu bè quốc tế qua lại vớt như lời đồn mà ở nhà anh đã nghe qua . Anh cũng biết với chiếc ghe nhỏ này, chỉ cần một cơn dông nhiệt đới cũng đủ chìm.

Tám giờ sáng - trời đã chuyển sang màu xám ngắt và đã có gió hiu hiu. Vậy là Đại uý nói đúng, cứ theo đà này thì đến chiều là bão tới. Anh đang ngồi lái vừa nhìn trời nhìn đất thì máy tắt đột ngột. Lần này máy không tắt với những dấu hiệu như lần trước mà anh nghe như có cái gì gãy bể trong máy, cả bọn nhốn nháo hỏi han rồi ngồi coi Cường ra sức giựt thử - máy cứng không quay nổi cả lấy một vòng cho dù Cường đã cố hết sức. Anh nói:
_Lớn chuyện rồi Cường ơi, kiểu này anh nghi là gãy dên hay bể piston gì đây, đưa anh cái thùng đồ nghề.
Hì hục tháo một hồi thì mới lần vô tới trong cạc te, nhìn cái cây dên gãy đầu, anh thở dài
_Gãy dên. Phụ anh cho nó xuống biển đi Cường.
_Quăng xuống biển hả thầy? Không làm gì được sao?
_Gãy dên thì hết cách, tệ nữa là cái phần gãy này nó chọt lủng lốc luôn. Quăng đi cho nó nhẹ ghe. Mẹ nó, ba cái BS 9 này dỏm thiệt.
Thằng bồ con Thuỷ hỏi:
_Vậy bây giờ mình đi hay về?
_Không đi mà cũng không về, thả trôi tới đâu thì tới.
_Vậy là chết đói hết thầy ơi, nước chỉ còn có nửa cái thùng nhỏ này, còn mấy trái dừa khô thôi. Mấy lon sữa thì tụi nó mút hết từ hôm qua.
_ Tao chỉ sợ chưa kịp chết đói đã chết chìm.
Anh lấy cái lon nhỏ rót ra 1 chút nước, uống xong rồi nói:
_ Bây giờ trên ghe này chỉ còn tụi mình với nhau thôi, sống là sống hết, chết là chết hết. Tao nói gì phải nghe, từ nay nước uống phải tiết kiệm tối đa, ai muốn uống phải hỏi xin phép. Còn mấy trái dừa này cũng vậy, mỗi ngày chỉ ăn hai trái thôi. Bây giờ lấy mấy cây tre với mấy tấm bạt dưới sàn lên làm buồm thử coi. Chỉ còn một cách là cho gió đưa ra hải phận quốc tế rồi chờ tàu vớt thôi, chớ gió này làm sao đi ngược vô bờ được.

Cả bọn lục đục dựng lên hai cây tre bắt chéo, anh lấy sợi dây nhỏ cột chịu đỉnh buồm vào lái rồi lấy một tấm bạt căng thử làm buồm. Vừa căng thử, chiếc ghe nhỏ đã nghiêng hẳn qua một bên làm mấy đứa con gái la hoảng. Thì ra chiếc ghe này không thuộc loại ghe chạy buồm, la ký nhỏ xíu mà lường lại cạn, có gió bị nghiêng là phải.

Lần này anh thử đưa cột buồm tới ngay mũi ghe và làm thấp hơn lần trước, tấm bạt được thu nhỏ lại chỉ bằng chiếc chiếu. Kỳ này thấy ngon hơn lần trưóc nhiều vì nhờ sức gió thổi vào buồm đưa cái mũi đi trưóc chứ ghe không còn quay ngang.

Nhìn lại, anh thấy cả bọn ngồi nhìn mà không có ai nằm, thì ra nhờ mấy cây tre với mấy tấm bạt mà giúp cho khỏi ướt lưng hai bữa nay, bây giờ hễ có chút nước nào là phải tát ngay, không tát ướt ráng chịu.

Bây giờ gió đã thổi mát mặt, sóng lăng tăng hồi sáng nay đã thấy hơi bạc đầu và cao dần. Hai ngày qua nghe tiếng máy nổ điếc tai, nay đi buồm êm ru, tuy là chỉ nhanh bằng người ta đi dạo. Anh lại thấy một tia hy vọng loé lên trong lòng.

Gió từ từ càng lúc càng thổi mạnh hơn. Sóng cao nhưng thưa, đưa chiếc ghe lên thật cao rồi lại xuống thật thấp. Giống như một con chim bé nhỏ giữa cơn gió lớn, vẫn có thể len lỏi và vương lên an toàn trong cơn gió dữ.
Anh chợt thấy một thất bại trong cách giương buồm kiểu này, vì cột buồm ở ngay mũi ghe, nên mũi ghe đi trước và cái lái thấp lè tè đi sau. Lúc này ghe đang đi xuôi gió, xuôi sóng nên các lượn sóng lớn như cái nhà, thỉnh thoảng chụp vào lái, nuớc tràn vào làm cho cả bọn xanh mặt, xanh mũi.

Nhìn những lượn sóng hồi lâu, anh quyết định.
__Ê, tụi bây. Kiểu này nó chụp vài lượn nữa là chìm, vô bụng cá hết ráo. Bây giờ phải phụ nhau hạ bạt xuống rồi cho ra sau lái. như vậy mới an toàn.
Mấy thằng kia ngớ mặt ra nhìn rồi hỏi:
_Đưa buồm ra sau lái là ghe mình chạy ngược hả thầy ?
Anh nói:
_Ừ, làm vậy thì cái lái thấp, sẽ đi trước, cái mũi ghe cao quay về phía sau, nhờ vậy, sóng từ sau bổ tới sẽ không chụp mình được.

Cả bọn như hiểu ra và cùng anh hạ tấm bạt xuống, đưa ra sau lái rồi dựng lên. Một cơn sóng cao chụp tới, ghe nghiêng hẳn, bọn con gái hú hét, khóc ré. Ghe lại quay ngang, nước tràn vào một mớ , lại tát ra. Và cuối cùng, anh cũng đã dựng được cái cột nhỏ lên sau lái và căn lại tấm bạt đàng hoàng. Chiếc ghe từ lúc đó lướt đi trên mặt biển hung tợn, xanh và đen ngòm với cái lái đi trước, cái mũi đi sau theo một kiểu không giống ai cả, nhưng an toàn không ngờ.

. . . . . . . . .

Nhờ vậy, anh đã không chết và nay còn ngồi viết lai rai nữa.



Image


6039




Image



v i s i b i l i t y . = . z e r o

____________________________________________________________________________
n g u y ễ n k h o a h ộ i



9 giờ tối xuống tàu đề máy đã thấy sương mù tràn ngập cả thành phố và cảng. Không như ngày xưa con người phải lần mò trong sương mù, bọn chúng tôi ngày nay đi biển được trang bị đầy đủ không thể tưởng được.
Hai radar được bật lên, một cái để tầm gần 1/2 hải lý, một cái để tầm xa 6 hải lý. Bản đồ điện tử cùng là ba hệ thống định vị (GSP) giúp xác định vị trí con tàu trên biển được hiện lên rõ ràng trên màn hình computer giúp tôi biết đường lái mà không cần phải nhìn ra ngoài.

12 giờ khuya, sương mù càng dày đặc khi ra khơi xa. Nhìn bên ngoài chỉ là vô ích vì nào có còn thấy gì ? Ngay cả cái mũi tàu cách có mấy thước mà nay chỉ còn thấy lờ mờ. Bạn hãy tưởng tượng một chiếc tàu chạy vận tốc 10 knots trong đêm tối, sương mù dày đặc chung quanh và người lái chỉ còn biết hoàn toàn dựa vào radar, auto pilot và computer cùng GPS. Cả bọn trên tàu đã ngủ say. Máy nổ rầm rì, ngồi một mình trong cabin đơn độc trong đêm khuya với các cơn sóng ào ào như thế, sương mù như thế, nếu là bạn, bạn sẽ nghĩ gì ?

4 giờ sáng: còi bóp toe toe, cả bọn thức dậy chuẩn bị. Trời vẫn mù dày đặc. Không biết sương mù này ở đâu mà quá sức nhiều như thế ? hết lớp này tới lớp khác, nhìn từ cabin ra sau boong tàu đã khó thấy thì nói gì là nhìn thấy phao của lồng cua mà vớt lên kéo.
"...Fog banks reduce visibility to zero..." Giọng mẹ ở đài thời tiết cứ dai dẳng...
Thôi thì... go home chứ làm sao bây giờ ? Vừa sóng to, vừa sương mù kiểu này thì chỉ có mà chịu chết.
Nhưng lần này không như mọi hôm, tôi lái thẳng về nhà chứ không đậu lại, núp gió và chờ ở đâu đó nữa.

oOo

À, có người sợ bọn tôi bắt cạn kiệt hết cua thì sau này không còn ?
Đừng lo, cua tôi bắt là cua đực only, cua cái đứa nào dám sờ đến thì phạt 500 1 con, tái phạm thì mất giấy hành nghề.
Cua tôi bắt là cua đã trưởng thành và sẽ không còn lột vỏ nữa, nghĩa là nếu không bắt thì sang năm chúng nó cũng chết chứ chẳng làm nên trò trống gì nữa. Bọn cua cái và cua thanh niên, thiếu nhi vẫn cứ nhở nhơ chẳng ai dám xâm phạm đến chúng nó bao giờ.



Image


6530


d ễ .t h ư ơ n g
....v à
.......đ á n g .t h ư ơ n g

____________________________________________________________________________
n g u y ễ n k h o a h ộ i



Hàng năm, cứ vào mùa này là tại xứ Canada, khu vực Labrador và Newfoundland bắt đầu cuộc săn hải cẩu. Cái quan cảnh hàng trăm ngàn con hải cẩu con bị giết chết nằm đầy mặt đất, máu me toè loe làm cho rất nhiều người kinh hoàng, thương xót cho bọn baby seal kia quá sá.

Bà con khắp nơi trên thế giới, nhứt là đám ăn không ngồi rồi, ca sĩ, diễn viên nhào vô phản đối quá mạng. Trong đám đó có cả cha nội Paul Mc Cartney, cô Pamela Anderson (tui khoái cổ lắm áh).

Năm ngoái còn có đâu mấy chục chị em chơi màn cởi chuồng ngay trước tại Toà Đô Chính ở Ottawa đặng phản đối nữa kia. Năm nay nghe nói cũng đã chuẩn bị ì xèo mà chưa thấy lên danh sách cụ thể.
Ờ, mà sao người ta thương tụi hải cẩu con dzị nè ? Tại tụi nó dễ thương chớ sao nữa trời. Dòm coi nha.


Image


Hai con mắt nhỏ xíu, trong veo như hai hòn bi nè. Bộ lông trắng tinh muợt mà, lại còn kêu ủn ỉn nữa. Cute quá đi thôi. Thương lắm.

Tàu bay hạ cánh xuống phi trường, trực thăng riêng chở ta ra tới ngay hiện trường thảm sát của bọn Cà na Điên ác ôn đó. Ta leo ra ngồi ôm một con hải cẩu nhỏ vào lòng chụp liền mấy bô. Chụp lấy cái mic của bọn phóng viên, ta lên án rồi phát biểu một hồi cho đã giận. Úi cha, sao gió lạnh luồng vô váy lạnh.... quá ta. Dọt lẹ vô tàu bay, bay dìa sớm đặng còn chạy show chớ.

Cái chuyện 500.000 con hải cẩu kia nếu không chết đi sẽ sống trong bao nhiêu năm tới, ăn bao nhiêu vạn tấn cá, đẻ thêm bao nhiêu triệu con. Hổng cần biết. Cái đám người sống trong vùng đó, thất nghiệp thê thảm, không đủ tiền nuôi vợ, nuôi con. Hổng biết. Cái mớ mấy vạn tấn cá, bị tụi hải cẩu ăn hại đớp, đó nuôi được bao nhiêu người. Hổng biết. Mà số hải cẩu hiện nay đã gia tăng nhiều gấp 5 lần hơn 20 năm trước. Hổng biết. Miễn đừng có giết nó cho tui là được rồi. Tại sao đừng giết ? Tại tụi nó dễ thương.
Vậy thì sao mới là đáng thương ? Là vầy nè. Là sinh ra trong cái khu nạn đói hoành hành, trời nắng nóng quanh năm làm ta đen thui, xấu xí. Đói quá làm ta ốm nhom ốm nhách, coi hổng vừa con mắt ai hết ráo.

Phải chi ta có bộ lông trắng bóc, cặp mắt long lanh chắc nhiều người cởi chuồng, ca hát và tranh đấu vì ta lắm ha. Than ôi, đôi mắt ta nay ruồi bu từng bầy, da ta đen nhẻm và lòi xương sườn, xương sống. Ai thèm. Hu hu.


Image


6644




Image
m ộ t .n g à y
.......k h ô n g .v u i

____________________________________________________________________________
n g u y ễ n k h o a h ộ i



Một ngày không vui.

Thỉnh thoảng, tôi hay có một ngày như vậy, một ngày không vui. Có khi vì trái gió trở trời, người không khỏe. Có khi vì một điều bất như ý mà tôi tự thấy trống vắng, ủ ê.

Ngày hôm nay, một ngày không vui của tôi lại đến vì tôi đã làm cho một người buồn lòng. Người đó, tôi chưa hề quen biết mà cũng chẳng biết là ai. Tôi chỉ biết đó là một người luôn hòa nhã và vui vẻ với mọi người. Một người thích giúp đỡ và góp ý xây dựng cho ai đó đang cần. Và tôi đã làm cho người đó buồn, chết chưa?

Có lúc tôi tính theo lời ai đó đã nói, để mà cố quên, người ta nói rằng: Xời, cái thế giới ảo mà, hơi đâu mà để ý.

Nhưng với tôi, tôi biết nó không bao giờ ảo. Sau một cái nick xa lạ kia, là cả một tâm hồn, một con người biết vui và biết buồn giống như tôi, một cuộc sống và một gia đình. Cái nick đó cũng biết ăn cơm và ngồi kể chuyện vui cho con trước giờ đi ngủ.

Ừ thì hòa nhã, đúng quá đi, người xưa đã chẳng nói là:
Gìn vàng giữ ngọc cho hay.

Tôi đã gìn giữ được vàng ngọc đó chưa?
Có lẽ, trong đời, tôi cũng đã nhiều lần vô tình, dẫm lên chân ai đó đang cùng đi bên cạnh. Và nay, tôi sẽ chuẩn bị một nụ cười thân thiện trên môi, để khi ai đó có phiền lòng vì sự lơ đãng của tôi, tôi sẽ cười với họ một phát.



Image


6846 top -
Cà phê YoYo Ma
1, 2, 3, 4, 5 ... 7
_______________________________________________
Mùa Xuân Không Đến - thơ - Hoài Yên _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cây Hoàng Hậu - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Gánh Mẹ - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Mẹ ơi sóng biển dạt dào,
Con sao gánh hết công lao một đời.
Bông hồng cài áo đúng nơi,
Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la.
Cho con gánh lại mẹ già,
Để sau người gánh chính là con con...
Cho con... gánh cả đôi vai,
Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Trong Mắt Em - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...