THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image


â m- b ả n- t ì n h- y ê u . . .

__________________________________________________________________________




những cánh hoa này rất mỏng manh
ngày mai cho gió cuốn xa cành
và ngày mai nữa, em đi dạo
sẽ gặp hồn tôi trên cỏ xanh...
Đinh Hùng



riêng ccccca



nầy tình nhân,

cuối cùng, tình yêu sẽ chỉ hiện nguyên hình, dù hoàn mỹ hay tật nguyền, trong ký ức mỗi chúng ta.

cuối cùng, ký ức sẽ chỉ hiện hữu, dù bền lâu hay phù du, khi mỗi chúng ta còn biết mình mệt lã xót xa hay ngất mê hạnh phúc.

cuối cùng, mình sẽ dìu nhau đi, dù chỉ một khúc đời hay trăm năm chung lối, để trở về với riêng mình trong hơi thở cuối.

cuối cùng, mỗi chúng ta chỉ là âm bản của niềm đau nhau. Và là bù đấp cho mất mát nhau. bây giờ. mai sau.

tình nhân hỡi...

thì lời ca nầy,
hãy là lời ru về một thiên đường đã khép.

thì nốt nhạc nầy,
hãy là dấu ấn của niềm trống vắng mở ra.

để mai nầy
khi đứng cuối đường tình,
hay bước hết đường đời,
trong một buổi hoàng hôn có mưa buồn về trong mắt

ta vẫn nhìn thấy nhau
trên mỗi xác lá vàng rơi.

ta vẫn gọi tên nhau
trong tiếng xào xạc lá.

là lời ve vuốt tim nhau.

để khơi lên yêu thương vùi lấp.
để ru trầm một cuộc tình phai.

vào muôn trùng quên lãng.

vào trọn kiếp khắc ghi.



npn


tranh Đinh Trường Chinh



22840




Image


l ờ i- b ạ t- c h o- M I Ề N- L Ặ N G
VHNT Liên Mạng xuất bản, tháng 5, 2002

__________________________________________________________________________


hãy ân cần buổi chiều
để cứu lấy hoàng hôn

Phạm Chi Lan


1.

Tuyển tập truyện ngắn của Phạm Chi Lan sẽ không thể đến tay bạn nếu không có sự thúc đẩy và khích lệ nhiệt tình của những người bạn của Lan.

Ngoài là những người cùng cộng tác với Lan trong quá trình sinh hoạt của Văn Học Nghệ Thuật Liên Mạng (VHNTLM) suốt thời gian hơn 5 năm, hơn 500 số VHNTLM cùng 10 ấn phẩm, chúng tôi là những người "đọc" Lan.

Sự có mặt của VHNTLM trên môi trường vàng thau lẫn lộn của internet, từ số khởi đầu cho tới số cuối cùng, lúc nào cũng vậy. Âm thầm. Bao dung. Chịu đựng. Cô đọng. Trầm lắng.

Như Phạm Chi Lan, người thành hình ra nó.



2.

Viết, ai cũng có thể viết - để diễn tả, để ghi lại, để chia sẻ, để phản ảnh, để đối diện mình, để chối bỏ mình, để truy lùng hư thật, vân vân...

Nhưng, qua ngòi bút, không phải ai cũng diễn đạt được những điều chỉ có thể nói ra bằng cách không nhắc đến nó trong sáng tác của mình, nhất là qua dạng tùy bút hay truyện ngắn.

Điều tôi nâng niu nhất trong các sáng tác của Phạm Chi Lan, không chỉ trong truyện ngắn mà trong thơ nữa, là khả năng đó. Dùng sự thinh lặng bên ngoài để đưa nhận thức của người đọc đến tiếng sét nổ bên trong. Lấy một hình ảnh bất động để ấn tượng hoá một góc nhìn sôi động. Ở đó, văn phong của Phạm Chi Lan đã là cá biệt.

Rất riêng, cho chính tác giả. Rất chung, cho những ai thích tìm mình qua tiếng-sét-nổ-của-thinh-lặng đó, qua cái-sôi-động-trong-bất-động đó.



3.
Gặp được một tác giả ta thích đọc thường là một hữu hạnh hay bất hạnh, ít khi chẳng là gì cả.

Sau 5 năm quen biết Phạm Chi Lan ở đời sống thường tình, trong lúc làm việc cùng Lan cho VHNTLM, nhất là sau ba năm thôi thúc Lan đúc kết tuyển tập truyện ngắn đầu tay này, tôi chỉ muốn nói cùng tác giả một điều - Cám ơn đã có mặt trong đời sống này, trong 5 năm VHNTLM, và trong cuộc-chơi-riêng-chung của Miền Lặng. Là hạnh phúc. Là hữu hạnh.



4.

Phạm Chi Lan đã rời bỏ cuộc-chơi-đời-thường này quá sớm, quá ngắn ngủi. Là niềm bất hạnh. Cho tôi. Cho những bạn bè yêu thương Lan.

Mới đó, mà đã là 3 năm. Mà vẫn còn bời bời luyến nhớ.

Mà vẫn như là... mới đó.



viết xong 28.5.2002
nhuận sắc 30.7.2012



npn





23311



Image


c h u y ế n- đ i- v ề- t ự- t h ứ c . . .

__________________________________________________________________________




bạn,

có khi, trong hành trình sáng tạo, tác giả khởi đầu bằng một cảm nhận vô hình nào đó. về tình yêu. về thân phận. về hạnh phúc, thương đau.

có khi, để thấu đáo thật trọn vẹn điều cần trang trải, tác giả đào sâu vào cảm nhận đó. chiêm nghiệm. rồi vùi nó vào tận cùng mặc tưởng, cho đến khi biến thành hữu hình. những điều hữu hình đó, khi được viết ra, vả chăng, có là tâm thức.

có khi, tự nhìn lại một tác phẩm đã thành hình, tác giả hình dung ra bản ngã mình. rồi xếp nó vào một góc linh hồn riêng biệt. không chối bỏ. không lãng quên. mà là một đánh dấu cho một chuyến đi đã kết thúc. để từ đó, là một bắt đầu cho một hành trình mới. mà chốn đến, vả chăng, có là tự thức.

sáng tác là những hành trình như thế. là những chuyến đi mới. những chốn đến mới. trong tâm thức. và tự thức.




npn





23400



Image


n g ô n- t ự . . .- - -

__________________________________________________________________________



Người ta có những lúc không làm chủ được đời mình. Ðau đớn là những khi không làm chủ được đời mình lại là những lúc đáng sống nhất. Những lúc đáng sống nhất lại là những lúc không bao giờ được sống trọn vẹn...
Mai Thảo



đó là cách nhìn của một nhà văn về cuộc sống.

văn chương là phản ảnh của tâm tư, của cảm nhận, của trầm lắng con tim hay bão tố linh hồn. từ vực thẳm ý tưởng hay cô đỉnh thao thức - một tia sáng lóe lên, một giọt sương đọng lại. là áng văn. là vần thơ.

viết. và đọc. vả chăng là đi tìm những phút giây đáng sống cho tâm hồn của người yêu văn chương và những gì nó chuyên chở.

câu hỏi được đặt ra là: Có được trọn vẹn?




npn





23814



Image


f r e e- o u r s e l v e s- - -

__________________________________________________________________________



No one saves us but ourselves. No one can. We ourselves must walk the path.
Buddha quote(Dhammapada)

If a kingdom is divided against itself, that kingdom cannot stand.
And if a house is divided against itself, that house will not be able to stand.
And if Satan has risen up against himself and is divided, he cannot stand; that is the end of him.
Mark 3: 24-26

I never see what has been done; I only see what remains to be done.
Marie Curie

You never stop failing until you stop trying. Our task must be to free ourselves. It’s not that I’m so smart, it’s just that I stay with problems longer.
Albert Einstein



1 của Phật.
1 của Chúa.
1 của người đàn bà.
1 của người đàn ông.

cả 3 tuần nay, những câu ngắn mình làm phương châm suốt hơn 30 năm qua hiện về bời bời; nhất là khi giải pháp không nằm trong thời hạn ngắn trước mặt... khi không biết rõ việc làm bây giờ có ảnh hưởng đúng như mình suy luận (hay ao ước) trong tương lai... và nhất là từ lúc nghiệm ra rằng khi những mũi tên rực lửa dấn thân được bắn lên trong cơn 'dầu sôi lửa bỏng', vẫn cần những giọt nước lạnh âm thầm chảy trên mặt đá để làm mòn những phiến hồn ù lì bất cảm.

trái tim là động lực thúc đẩy.
khối óc là phương tiện thực hành.




npn





23994




Image


n g u y ễ n- q u a n g- t ấ n ,-
t a g o r e-
& n h ữ n g n ụ - h o a - n g ô n - t ừ

__________________________________________________________________________


ấn tượng đầu tiên của tôi khi đọc những trang thơ chép tay của anh Nguyễn Quang Tấn do Thận Nhiên sao lại là tập thơ The Gardener (Người Làm Vườn) của Rabindranath Tagore, một trong vài tập thơ ‘gối-đầu-nằm' của tôi.

và những Dạo Khúc của anh tôi đọc, cũng thế.

The Gardener có 85 đoạn thơ. Dạo Khúc, với 62 đoạn. The Gardener được phát hành lần đầu năm 1913; và Dạo Khúc năm 1999, gần trăm năm sau.


Image


Image



đoạn cuối cùng, 85, của Tagore, hơn 100 năm từ khi ra đời, đã vừa chuyển ngữ dưới đây.

là một lưu ấn, một lời tiễn, cùng là một câu chào, gửi người ‘làm thơ bởi vì tôi biết làm thơ, cũng như cuốc đất là bởi vì tôi biết cuốc đất.

cám ơn Ngưòi Làm Vườn Ngôn Từ đúng nghĩa, đã vun trồng từng con chữ thành mầm thành nụ... chỉ để trao đến những ai đã từng một lần đứng ngẩn ngơ trước những nụ-hoa-ngôn-từ, rất hiếm hoi, như thế đó...


Image



85.
Là ai, độc giả, người đang đọc những bài thơ tôi trăm năm sau nữa?
Tôi không thể gửi bạn một nụ hoa từ kho tàng mùa xuân này, một tia vàng ánh từ những đám mây xa kia.
Mở cửa bạn ra và phóng tầm viễn mục.
Từ khu vườn trộ hoa của bạn hãy gom lại những ký niệm thoảng hương của những nụ hoa đã tuyệt tích từ trăm năm trước.
Trong hân hoan tim mình mong bạn cảm nhận được niềm vui sống đã cất tiếng hát một buổi xuân mai, âm quản tươi vui băng qua trăm năm gửi gấm.




npn





24287



Image


b u ổ i - s á n g , -v ớ i -n h ữ n g -ý -r ờ i . . .

__________________________________________________________________________




em.
sáng nay tôi đứng trong sương mù giăng thấp. chờ một cơn mưa. nghĩ về tình yêu, như một điều có thật. thật, như tôi đang thở, em có thật trong cuộc đời nay. thật, như tôi đang sống, em có thật trong tôi. em hiện hữu chỉ để tôi hình dung ra sự đã-có-mặt của một tinh cầu đã tắt, vẫn lấp lánh trong vũ trụ cô đơn tôi, sau chuyến viễn hành triệu năm ánh sáng.
những khoảng-cách-không-bao-giờ-xóa-lấp-được, trong tầm tay (hay xa diệu vợi),
cũng như nhau.

em.
sáng nay tôi chờ một cơn mưa không hề đến. lá vẽ hình gió. nghĩ về tình yêu, như nghĩ về nỗi chết. chúng ta đang chết. vạn vật đang chết. tất cả đều khởi sự chết từ khi nhịp sống của mỗi bắt đầu. khi chúng ta yêu nhau, tình yêu cũng sẽ chết.
nên tôi sẽ không yêu em. và em hãy không yêu tôi.
để không bao giờ đôi-ta.
để không bao giờ không-bao-giờ.
không bao giờ.
nữa.

em.
sáng nay tôi lắng nghe tiếng chim sau vườn. phân biệt ra được những tiếng hót vui, buồn. những tiếng chim non. những tiếng chim nhọc nhằn. nghe ra nỗi niềm tôi, cũng những hân hoan mệt nhoài như thế.
nghĩ về tình yêu, như nghĩ về chiến tranh. tôi lắp viên đạn hận thù. nhắm vào tim em. bấm cò. không đắn đo. em gục xuống, máu trắng nhòa trang giấy.
phải giết nhau để trọn vẹn đời nhau.
bài thơ trắng.

em.
sáng nay tôi nằm trong lòng đất lạnh. đón nhận thật rõ ràng cảm giác thịt xương mình đang từ từ mục rữa. con vòi tư thức tận tụy rỉa mòn trái tim duy cảm, hư tưởng nhỏ máu nuôi lớn từng con đỉa tâm linh.
nghĩ về tình yêu, như nghĩ về thiên-đường-địa-ngục. thiên đường đớn đau. địa ngục hạnh phúc. tôi kéo căng tột cùng vòng cung ký ức. lao trọn linh hồn vào hút ngôn ý đường tên.
dĩ vãng ngoại tình cùng tương lai sinh ra quái thai hiện tại.
tôi phủ nhận:
tình yêu không có thật bao giờ!
tôi phủ nhận:
tôi không có thật bao giờ!
tôi phủ nhận:
em không có thật bao giờ!

em.
sáng nay...
hay sáng xưa...
hay sáng mai...
(tôi không còn biết nữa!)
tôi nghĩ về tình yêu, như nghĩ về
những gì con tim mỗi chúng ta sẽ bài tiết ra
sau khi linh hồn mỗi chúng ta phải nuốt nhau vào
để sống.




npn





24550



Image


s á n g - t ạ o , -v à -d ò n g -s ô n g . . . -

__________________________________________________________________________




tôi đang nghĩ về sự sáng tạo trong văn chương. tôi đang nghĩ về một dòng sông.

ở một góc nhìn nào đó, đời sống cũng là một dòng sông - những khúc quanh, những cạn sâu, những nhánh nhỏ chia ra, những mạch lớn đổ về. và con người. và linh hồn.

tác phẩm là một dòng sông khác. đưa người đọc vào nhiều chốn đến. hay về lại với chính mình. trong tâm tưởng. trong ý niệm.

cũng thế, tác giả với những điều mình viết, trong lúc mình đang viết. mà điều quan trọng nhất, đôi khi, chỉ giãn dị là biết phải mình làm gì khi đứng trước một dòng sông.




npn





25552



Image


26260



Image


C O M P A S S I O N -

__________________________________________________________________________
*tranh: Giang Dinh





mình làm Human Resources (HR) 30 năm. năm 2007, hãng mình mướn một cô da đen (MA & MBA) làm Talent Acquisition Manager (tìm nhân viên). Cô ta sinh 1959, nghĩa là còn rất nhỏ khi phong trào Civil Rights đang lên cao, nhưng lớn đủ để có sơ niệm những gì mình chứng kiến.

một chiều cả toán HR làm việc trễ, gọi pizza ăn chiều để làm việc tiếp. trong lúc ăn, mình và một cô bạn gốc Nhật Bản mới ngồi khoe coi ai có quá trình 'khốn đốn' hơn ai.

mình kể ba mình quân nhân VNCH thất trận, qua Mỹ làm cu-li, mình vào trường nói tiếng Anh không rành, bị chọc ghẹo áp bức đủ điều, v.v... một hoàn cảnh mà rất nhiều chúng ta đều trải qua...

cô bạn gốc Nhật nói thời Đệ Nhị Thế Chiến gia đình Ông Bà của cô bị bắt rời gia cư, vào trại giam, bị miệt thị giữa cao trào thù ghét người Nhật đang bành trướng...

hai đứa hăng say dành nhau quyền 'khốn đốn'... cô bạn da đen mới nói thật ôn tồn: "Tôi nghĩ chúng ta cùng giống nhau là đều trải qua hoàn cảnh khốn đốn, nhưng tôi nghĩ 'khốn đốn' không có mức độ hơn thua, chỉ có khác nhau trải nghiệm... Tuy tôi sống ở Mỹ an toàn hơn bạn người Mỹ gốc Nhật thời WWII, hay sung túc hơn bạn bên VN... nhưng hai bạn chưa bao giờ trải qua kinh nghiệm của tôi - vào nhà hàng phải đi cửa sau, tôi lên xe bus đi học, phải ra ngồi băng cuối, khi ăn lunch, phải chờ các bạn khác kể cả Á Đông lấy thức ăn rồi chúng tôi mới được đi lấy thức ăn sau cùng... mỗi chúng ta trải qua vinh nhục, sinh tử, cực nhàn khác nhau... tôi nghĩ quan trọng hơn xem ai hơn thua ai, mình tìm điểm chung, và đứng bên nhau trên điểm chung đó, thay vì đứng xa nhau từ những điểm khác nhau'

mình bàng hoàng, dù điều cô bạn da đen nói thật đơn giản, mà mình chưa hề suy luận như vậy. và mình tự thức ngay lần đó. và nghiệm ra cho chính mình:

1. cho dù chúng ta là người tốt, định kiến là khi mình chỉ nhìn mọi chuyện theo trải nghiệm của mình, không hiểu (và không chịu tìm hiểu) những gì mình thấy qua mắt/tim/hồn của người trong cuộc.

2. và thành kiến là khi chúng ta đi đến 'kết luận' về người/đời/sự-kiện dựa trên các định kiến đó.

và từ đó, mình yêu một câu nói của một người Thầy mình có may mắn gặp gỡ và trao đổi tư duy, và áp dụng nó hằng ngày... nhất là khi đời sống, nghề nghiệp và nội tâm mình vướng nhiều thử thách nhất:

Compassion is not a relationship between the healer and the wounded. It's a relationship between EQUALS. Only when we know our own darkness well can we be present with the darkness of others. Compassion becomes real when we recognize our shared humanity.
- Pema Chödrön -


tạm dịch:
Lòng trắc ẩn không phải là mối quan hệ giữa người chữa lành và người bị thương. Đó là một mối quan hệ BẰNG NHAU. Chỉ khi chúng ta biết rõ cái đen tối của chính mình, thì chúng ta mới có thể có mặt cùng cái đen tối của người khác. Lòng trắc ẩn trở thành hiện thực khi chúng ta nhận ra nhân tính chung của nhau.




npn




26271 top -
C O M P A S S I O N
1 ... 3, 4, 5, 6, 7
_______________________________________________
Viễn Du Mùa Thu - thơ - hoàng thy mai thảo _______________________________________________

Image

Rơi từ cõi mộng đoá tình si
Rơi giữa trời thu giấc xuân thì
Rơi vào biển biếc lời cuồng sóng
Rơi chiếc lá vàng khúc biệt ly

xem tiếp...

_______________________________________________
Một Điều Gì Khó Nói - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Để có mình trong lòng một ai đó với những hoài niệm đẹp là một điều không dễ, không phải là tình yêu, không thể là dấu vết của dục vọng, mà là một cái gì thiêng liêng vượt lên trên mọi cảm xúc thấp hèn...

xem tiếp...

_______________________________________________
Chiều Mù Lá Đổ - nhạc - Nguyễn Tiến Dũng _______________________________________________

Image

chiều ra sông bến lạ
bên kia phố lên đèn
mới biết mùa đông gọi
một mặt trời không tên...

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Đông - ảnh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...