THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image
t r o n g
N H Ậ T .K Ý

hoatrang._____________________________________________________________



...

Sáng nay - khi mở mắt tỉnh giấc phóng tầm nhìn lên bầu trời xam xám qua ô cửa sổ - tôi bỗng tự thấy mình và cuộc đời đang dần dần trôi vào... đông xám

Khoảnh khắc ấy như có màn sương... Một chút lành lạnh của suy tư chợt đánh thức các giác quan, đánh thức linh hồn. Và quờ quạng kiếm tìm những điều không tưởng, những điều vô nghĩa, những điều hợp lý...

Ngơ ngác giữa cái rạch ròi thực tại là cái tức tưởi của quá nhiều dở dang, hụt hẫng trong đời... Trộn lẫn chen chúc luôn là sự cô đơn quạnh quẽ trên đường tôi đi...

Lạ!
Khi không lại tự hỏi mình: Tôi Là Ai???
Ừ nhỉ!
Tôi Là Ai???

Những năm tháng thanh xuân hăm hở, yêu đương, nồng nàn đã chuội đi, tuột mất...Giờ đây, người đàn bà chập choạng ngưỡng năm mươi lại cảm thấy trở nên nhỏ nhoi, mong manh và nhẹ nhàng ngơ ngác nhìn lại, ngơ ngác nhớ về...

Tháng năm cuộc đời
tan như bọt rượu
cho Ta lặng buồn
cho Ta sầu tuôn


Tháng ngày hiện tại
tình chìm sau lưng
yêu Ta lơ lửng
buồn Ta bao dung


Đến một lúc nào đó... Như bây giờ, tương lai người đàn bà trước ngưỡng năm mươi như chiếc vòng nguyệt quế quá xa vời... Thực tại có hai cuộc sống: một là gia đình, một là ảo mộng.

Gia đình. Với riêng tôi - là nơi chốn nương náu,trú ngụ. Một nơi để trở về, thầm lặng an phận, chăm sóc, thu vén cho cuộc sống thừơng nhật vốn vẫn buồn nhiều hơn vui.

o mộng. Nghĩa là một cõi thứ hai trong cuộc sống. Tiềm ẩn, khuất lấp... để cái tâm tư tôi được bình nhiên bay bổng.

Và có bất hạnh không cho những người đàn bà như tôi, trước ngưỡng năm mươi vẫn cưu mang chỉ hai cuộc sống ấy???

Những người đàn bà đang trôi trên lớp sóng bốn mươi vẫn thường trực hoang mang, hoảng hốt trước cay nghiệt của thời gian. Nhưng hình như khi đã vượt qua con sóng bốn mươi rồi thì lẽ thường là họ cảm thấy dửng dưng trước lưỡi dao nghiệt ngã của thời gian.

Bởi đã nhận thức khác trước. Hay nói đúng hơn - là, họ không còn ngốc nghếch ôm vào lòng những lầm lẫn ngờ nghệch giữa tuổi trẻ và nhan sắc. Hơn nữa, họ vẫn có quyền lồng lộng chói chang ước muốn, bướng bỉnh khao khát làm đôi điều như cái thuở hai mươi... Vì rằng, họ đủ từng trải để có thể lý giải thích đáng cho mọi cảm xúc...

Nói chung, người đàn bà trước ngưỡng năm mươi ít khi viễn vông mộng tưởng tới đàn ông. Càng không còn tha thiết nổi với người mà khi mười tám đôi mươi họ từng mơ ước. Có lẽ... vì họ thực tế hơn giữa những mơ mộng riêng mình.

Tôi bỗng bắt gặp cảm giác điên rồ cứ đầy tràn trong tâm trí tôi từ khi thức dậy... Cảm giác đánh thức sự thật: Dẫu đàn ông vẫn luôn là một thực thể có giá trị(về mặt nhân bản), nhưng không còn mấy ý nghĩa...

Mọi ý nghĩ này có giống như một cợt đùa? Một cợt đùa không lừa dối bản thân!...


5.Dec.010
Image


3874




đ â y
....m ù a.. G I Á N G S I N H


Image


hoatrang.________________________________________________________



Năm tháng luân vòng, thoắt... Giáng Sinh
Mơ gieo thi phú đón Thiên Tình
Nghêu ngao nhạc khúc Đêm Đông Thánh
Say đủ sắc màu hang đá xinh
Nhấp nháy đèn hoa tưng bừng mở
Nhập Thể Nhiệm Mầu, sáng Đức Tin
Vinh danh Thiên Chúa lời trang trọng
Thế giới an lành hiển ánh linh



10.Dec010


Image


3900


v i ế t c h o
......Cuộc Người


Image


hoatrang.__________________________________________________________________


Nhập thế...

Đích thị một kẻ mộng mơ
Đam mê tíu tít cùng thơ
Thi duyên đượm nồng tuý luý
Cả đời khắng khít vô bờ


Vào đời...

Với ngày với tháng với năm
Luân vòng đâu ít buồn câm
Rủ về rành rành choáng ngợp
Phủ chụp Góc Lặng âm thầm


Tàn hơi...

Gương soi rõ vết chân chim
Nó tự biết xuân khuất chìm
Thương mình cái đời hoa úa
Dỗ hồn vào thơ đêm đêm



21.Dec010




3945




t r a n g h o a
C A


Image


hoatrang.________________________________________________________



Nghiêng chùm
Trang rũ
hỏi hoa:
Ngày nao tươi thắm giờ là sắc chi?

Thời gian
lặng lẽ
trẩy đi
Kệ đời nhạt nhẽo diệu vi ôm choàng!

Ngùi ngùi
hoa rụng
úa tàn
Mọc mời tâm khúc mở tràng giang âm.

Xuôi lòng
mộng thực
đoá trầm
Áp hồn mơ chúi giữa vần huyễn hư...

Tàn đêm
phổ độ
niệm từ
Lời tuồng chuyển hoá ru suông phận mình!...



22.Dec010


3950



g ử i .c h ú t
.....N I Ề M .R I Ê N G



Image


hoatrang.______________________________________________________________


Đêm đông...
xót
quạnh
chỗ nằm

Đắp buồn...
hoài vọng...
ấm ngầm tình đơn

Khép thân...
rơm
rớm
trũng hồn

Vì chưng...
gối chiếc...
phô trơn nư hàn



25.Dec010



3967




t r ư ờ n g
.....c ô. l i ê u


Image


hoatrang.______________________________________________________________



1.
Một góc lặng ẩn danh
Ta cùng thơ chắp cánh
Một ảo miền huyễn mộng
Đủ dị hạnh riêng dành

2.
Nơi nhỏ nhoi địa cầu
Hồn đêm dằng dặc sâu
Tách trà lạnh in bóng
Mặt người vân nu sầu

3.
Gió quanh dồn vũ trụ
Lòng sương sa tím mù
Kỷ niệm chờn vờn lướt
Cập bến mộng tâm tư

4.
Quá chừng cũ đời mình
Nguyên y chẳng lãng linh
Nụ tình đầu tiên hết
Của cuộc người lênh đênh

5.
Gom nhớ vào chiêm bao
Góp thương gởi trăng sao
Triền miên hồ điệp mộng
Quên thực tại tầm phào

6.
Khuya lơ mềm ngữ thi
Huyền đông vây quạnh ý
Một nguyệt tà câm phơi
Đọ một Ta tiều tuỵ

7.
Thưa hồn thơ hoang hoải
Ngoác chi lời bi ai
Cho sao sa hoảng chúi
Vào cô liêu dặc dài

8.
Chao ôi mớ chữ sần
Cợt loàn mệt lả tâm
Ỡm ờ trêu hồn phách
Vạn hình mà thực chân

9.
Xin cùng vào cõi thơ
Tìm mộng trôi lửng lờ
Không bắt tình dính thiệt
Kẻo tan bong bóng mơ

10.
Rót tách hoàng hoa mới
Trễ nải vẫn thiết mời
Kìa hãy còn hương ấm
Thoảng ngát mười đoạn rời


26.Dec010




3977



m ấ y .đ ộ
...X U Â N .Đ Ờ I



Image


hoatrang.______________________________________________________________


Ngày đang tới chở mùa xuân hoa cỏ
Tháng Giêng về rọi nắng ấm trần gian
Năm hai ngàn lẻ mười một ôm quàng...
Gieo khoảnh khắc bâng khuâng
xuống
chiều vàng tóc trắng!

Chờ đợi gì đêm vắng mòn mỏi mắt
Ngọn gió lạnh lùng xéo rát bờ môi
Ướt cô liêu thẩm thấu buốt nỗi đời...
Sương xuân rớt trên bóng đổ
gieo
run rẩy tim người!

Gần 50 xuân một dải đường trần
Thời gian dài vừa xương khớp gọi đau
Nhắm mắt nghe da thịt khốc khô màu...
Và xuân gieo giữa lòng
dấu tình buồn
hằn vết!

Những mùa xuân mang dấu yêu biệt tích
Gói xuân thì lăn lông lốc mù tăm
Mộng tình cũ theo dòng xuân đi vắng...
Đón xuân này gieo sầu dầm
trang Góc Lặng
dập dồn!

Xuân mông lung loanh quanh quẩn trí
Xuân cắm nỗi buồn tưởng chừng thế kỷ



15.Jan011



4092




l ạ i...
X U Â N !


Image


hoatrang.________________________________________________________



Xuân trải chiếu hoa mơ
Lá mộng vờn vào thơ
Tơ lòng điểm khúc tấu
Phiến yêu len lửng lờ

Xuân nào có ơ thờ
Dẫu duyên đời xác xơ
Thời gian gieo dấu ấn
Lởm chởm úa mịt mờ

Xuân giăng đầy mộng mơ
Giữa đêm trắng hoang sơ
Đời sa mạc bỗng khát
Nụ tình thơ đừng vỡ

Xuân nhàu phương ngóng chờ
Dõi theo trăng vật vờ
Hồn rong hoang mải miết
Quanh quẩn giữa khuya lơ

Xuân đảo chữ bơ vơ
Đổi ra câu mong nhớ
Mượn ý thương vô ngần
Mời trổ vần đơn sơ


21.Jan011


4129



r ấ t .r i ê n g
...N Ỗ I .Đ Ờ I



Image


hoatrang.______________________________________________________________



Ta giờ lớp bụi hư sầu
Thời gian nghiệt ngã từ lâu hình hài
Sớm theo sương khói lạc loài
Đêm nằm giấu mặt phả ai bi lời...

Tháng giêng sương trẩy mùa vui
Dăm bông hoa dại liếng cười nắng xuân
Riêng Ta môi khô khép dần
Biếng lười câu nói, trống không trũng hồn...

Lạc lõng nhìn khoảng tối om
Tưởng ra nấm mộ cô đơn riêng dành
Rêu rong cát bụi hợp đoàn
Đón Ta nhặt hết nhọc nhằn xác thân...

Thành hạt bụi dưới khe truông
Ngó trời u tịch nhớ nhung hành trình
Nẻo duyên trăn trở ưu phiền...


21.Feb011



4372




Image
B Ứ C .T H Ô N G .Đ I Ệ P
c u ố i .g i ê n g .h a i

hoatrang._____________________________________________________________



Ngày còn trẻ con...
Cứ mỗi chiều tan học về, tôi lại cùng mấy đứa bạn học thường rủ nhau chạy a ra biển phía sau ngôi trường tư thục Thánh Anna chơi đùa.Có khi nhảy lò cò, nhảy dây,lúc là trò bịt mắt bắt dê, có khi lại chơi u mọi, đôi lúc chỉ là trò vớ vẩn xây những khối hình thù kỳ dị bằng cát ướt... Tuỳ theo từng mùa.(Ví như mùa này: tháng giêng hai, biển trời Phan Thiết lộng gió. Gió thế, thả diều là một tuyệt thú khó tả.)

Hết là trẻ con...
Nhưng nay vẫn thích ra biển hoàng hôn.Dù đơn giản chỉ là ngồi đâu đó một mình chẳng để làm gì,hoặc lang thang dọc dài bờ cát lượm vỏ sò vỏ ốc.
Và hôm qua là thế đó!Phan Thiết biển vào chiều rất đẹp. Sóng ầm ào triệu khúc tấu bằng chính thứ âm thanh rất riêng của chúng.
Đang từng bước chậm tôi bỗng khựng lại,khi ánh nhìn chạm phải hai đứa trẻ con-một trai một gái,da sạm nắng, mình trần trùng trục, đeo trên người chỉ mỗi chiếc quần ngắn phong phanh ngả màu-chúng ngồi “dạng háng” trên bờ biển cùng nhau vốc từng nắm cát ướt, chuyền tay đắp thành những vòm hình cầu đơn sơ úp chồng lên nhau,có gắn thêm lên đó những chiếc vỏ ốc ruốc bé tí đủ màu trông rất dễ thương...

[Cái cảnh tượng hồn nhiên ấy, gợi nhớ miền ký ức tuổi thơ tôi- Miền ký ức này đằng đẵng đeo bám như bóng với hình suốt cuộc người tôi mãi mãi-Cũng khiến lòng thấy mừng,vì biết được con nít quê mình thời buối “a còng” vẫn còn đó những trò chơi ngây thơ xa xưa thuở trước. Dẫu không phải dễ bắt gặp thường khi, nhưng đúng là tất cả chưa hoá ra cổ tích.]

Dưới 4 bàn tay bé con nhỏ nhắn đen đúa,những vòm cầu cát tăng lên cao dần, cao dần... Từ ý niệm định hình,tôi thấy ra đó là cái lâu đài cát. Hai đứa trẻ say sưa mê mẩn... Một đỗi lâu sau thì công trình coi như đã được hoàn thành, cao ngang mặt tầm ngồi của chúng.Hai gương mặt ngây thơ hả hê. Và chính ngay khoảnh khắc ấy-khoảnh khắc mà cái hả hê “hôn” choàng tròn trịa đầy đặn lên chúng- thì sóng cồn cào ầm ào dồn tới, dội phủ đầu. Cả hai đều loi ngoi sũng nước giữa những bọt biển trắng xoá tung toả...
Và, hỡi ơi! Cái lâu đài xinh xắn kia giờ chỉ còn là đống cát lởm chởm, hớ hênh thô thiển phơi bày...

Khi không tôi lại được trao cho bức thông điệp gọn ghẽ!



25.Feb011


Image


4409 top -
ღ. g ó c l ặ n g!...
1 ... 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9 ... 21
_______________________________________________
Tháng Chín Giao Khúc Mưa - thơ - Hoàng Vũ Luân _______________________________________________

Image

tháng chín, mưa tàn, thu lá, úa
mùa phai, nhàn nhạt, nét son, môi
tím sim, áo trắng, đêm, nhung lụa
thoi dệt, tình si, mộng, giữa vời

xem tiếp...

_______________________________________________
Đèo Bồng - văn - Trần Đại _______________________________________________

Image

Buổi chiều mây bàng bạc trôi, nắng lung linh và gió biển nhẹ hiu hiu, hai người mua cà phê xong, không ngồi lại quán như lần trước, họ sóng bước bên nhau dọc theo con đường lát gạch sát bờ biển. Những cánh buồm chầm chậm ngược xuôi trong vịnh, xa xa là các chiến hạm che khuất một phần bán đảo ngoài khơi.

xem tiếp...

_______________________________________________
Dạ Khúc Mùa Thu - nhạc - Ngọc Thể _______________________________________________

Image

Chiều thu mưa rơi rơi, lá vàng bay chơi vơi
Chiều thu mang tin yêu đôi mắt tình tự nắng.
Có đôi môi nồng thắm, nhớ vòng tay chìm đắm!
Những kỷ niệm không phai ,ngát hương mùa thu say

xem tiếp...

_______________________________________________
Autumn Is Here - ảnh - sisily _______________________________________________

Image



xem tiếp...