THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image

.......đ ê m .

hoatrang.___________________________________________________________


Trong bất chấp tối mò
trượt cánh hồn chao đảo
xuyên. rách toạc ngực gió
tới đỉnh điểm tự do

Lăn tâm tưởng vào khuya
mộng du về yêu dấu
hồn đá hực khúc sầu
tuồn. biến tấu tim đau

Xục hướng đêm cùng tận
vạch hồn cổ rêu đen
tóm. thẳng thừng số phận
đám thống khổ nhân duyên

Mở trừng hồn lau nứa
suốt canh thâu thâm u
tìm chân tình trú ngụ
khoảnh ranh giới. thực hư

Gân lời lòng quăn quíu
rồ đêm mù kín bưng
lắm câu hỏi mắc mứu
chung chiêng hồn. luôn từng

Tháo tên hoatrang ra
gởi hư vô mất tích
hồn thơ hết sầu ca
khắp dạ nguyệt. chiều tà

29.Oct011



6511



...b à i
.....K H Ô N G .Đ Ề .# 7


Image


hoatrang.______________________________________________________________


khó như giấc mỏi rình rang
quăng vào thực thể đau dầm dề đau

cơn sốt thốc đến phủ đầu
tất nhiên hạ gục xác sầu xơ rơ

tước đoạt xanh ngát hồn mơ
vô hạn yếu ớt bơ phờ trầm tâm

kín đêm tấu khúc ho mòn
rạc âm rát họng vỡ lồng ngực tơi

ma cúm rợ bóng cú dơi
tha hồ toa rập trò chơi hoả mù

thân queo đọ cơn nóng dữ
mà vi trùng bệnh chối từ khoan dung

nhiều ngày xác sống luôn dường
giấc mê giấc tỉnh lạc phương câm tuyền

ngó mình bóng ma vô duyên
lơ ngơ lây lất ươn ươn ngật ngầy

trờ sang blog lịch mới hay
mười ba chủ nhật đã ngày lập đông

tròm trèm gần nửa tháng ròng
đau cùng với ốm lòng vòng giao thoa


13.Nov011


6679



Image

N Ử A
...............[ t ự .c ả m ]

hoatrang._____________________________________________________________



Giữa khuya[nửa đêm về sáng]. Sau cái xoa xuôi lành lạnh rất nhẹ của ngọn gió lập đông, chiếc lá Khổ Qua mong manh[lưng chừng vàng úa] trên giàn hiên ngoài bỗng chợt giật mình bay lạc vào phòng đêm[cửa sổ nửa đóng nửa mở]- khe khẽ rụt rè đánh thức cô nàng. Cái đánh thức len lén hết sức “trộm” của một chiếc lá nhẹ tênh phiêu bồng như phất như phẩy. Vậy mà cô nàng cảm thấy ngay- dẫu đang êm giấc.

Tỉnh dậy giữa chừng, buông thả mọi giác quan, nhắm mắt lửng lơ soi xuyên tấc hồn… Ý chảy ý dừng dày đặc trên từng bụm suy tư loang lổ về một quả tim nửa độ tím bầm[cái tím bầm che ủ bệnh tình. cái bệnh tình lui sâu nép thẩm vào tím bầm]. Khẽ rùng mình co ro vì hơi sương rờn rợn tạt vào. Không có được cái tỉnh táo sảng khoái của những sáng tròn giấc thường nhật, cô nàng cảm thấy tim ngợp như thiếu dưỡng khí [hệt con cá lẻ quẫy cạn trong chiếc bình lẻ trên bàn đêm]. Bật dậy,[nửa nằm nửa ngồi]tựa lưng vào tường- ngắc ngoải há miệng hớp hớp từng ngụm không khí mát mẻ. Khi hơi thở đặn đầy chiều kích và dễ chịu trở lại, cô nàng hé mắt ngập ngừng, hơi thận trọng tí [với cái nhìn trầm lặng của một con sâu ốm nhỏ nhoi cút côi nép thân trú bão]: vắngvẻ vắngtanh vắnglặng vắngngắt vắnghoe vắnghiu. Thôi thì cả một tậpthểvắng hăm hở bội thực nơi miền riêng đơn độc, miết miết vô tận, vòng vèo ngầm quanh trăm ngả tâm tư [ờ,…không phải nói chớ… bao lần muốn vói. đã vói. vói đến ứa những chới với hụt hơi. đến mệt nhoài cũng chưa thể nào chạm tới bóng một đơn giản tình người đâu đây gần kề. nói chi đến những tim óc tương tri tương ái vời vợi đâu đó xa xôi]. Chẳng có ai, ngoài chiếc lá mồ côi nửa vàng xanh mang tên “Khổ” lẻ loi im lìm, chưng hửng nằm trên mặt giường tịnh yên, buồn thiu[hơi khó hiểu. nhưng im. tịnh. buồn. vẫn luôn mở ra ảo giác cho hồn lại gần hơn với an bình. và vì thế cô nàng khá biết ơn chúng ].

Không là đá. Cô nàng là người[tồn tại lẫn với hàng tỷ xấu đẹp mặt người. với hàng đống đủ loại sỏi đá. với hàng lớp đủ thứ vật chất khác trên mặt đất này]. Và linh hồn đã quen thuộc từng ngày buồn, cơ thể sống vẫn thường lạc vào vô giác để tình cờ chạm thấy cái tự cảm hết sức thiêng liêng của con người. Ở đó, cô nàng đã nghe được từ ối ức tiếng động trái tim[bệnh tình]tựa hồ những âm hao ru hoặc lừa mị dỗ dành[nhỏ nhẻ, nhè nhẹ]như xoadịu anủi vỗvề.

…Và, khi khổng khi không- ngay phút ấy,[chẳng hề có chút dự báo gì trước đó]cô nàng tự cảm thấy nhơ nhớ ông ta. Cái sự nhơnhớ lơn tơn vậy thôi[mônglung vuvơ mơhồ nhưcónhưkhông. mà sao lắm lúc lại làm xương xước tâm hồn con người ta được mới kỳ…]- cũng ít nhiều, có tác dụng- là,giúp cô nàng biết rõ rành rành trái tim loang lổ mình còn sống, đang sống,vẫn sống.............[thoithóp dấpdúi nổitrôi nghễnhngãng ngờnghệch].

Ông ta. Một người dưng quá đỗi quen thuộc. Một hiện hữu[coi như] hết sức thiết thân chừng ấy năm ròng[nhưng chưa lần nắm bắt được tâmtư tâmtình tâmý tâmnguyện], mà cô nàng[không sở hữu]có đó. Sự nửa vời là thứ tự do bất thường[một nửa],là niềm hoan hỷ lừa mị[một nửa], là loại hạnh phúc nhăn nhíu[một nửa].

Cũng cần thiết nhấn mạnh chút: năm tháng trôi qua- để cuối cùng- sau một phần tuổi đời mình, cô nàng đã chứng ngộ ra được những lẽ ấy.

Hiện tại. Ngày này, cũng như rất nhiều ngày khác trong phần đời đã qua, cô nàng lại một mình. Thực tế, chưa bao giờ cô nàng muốn và thích rướn quá sâu vào đời sống ông ta[hổng lẽ là vì tình chưa thật đằm thiết???]. Có thể, do cô nàng tự cảm thấy không đủ sức hoặc không có cái dũng khí[của sự hăm hở tọc mạch]để chen chúc quờ quạng giữa vô khối chi chít nhập nhằng mạng nhện này nọ kia... Nhưng mà,gì thì gì... sự tồn tại của ông ta[đây đó trên thế gian. đâu đó nơi tâm thức]cũng trổ trong âm u tím bầm tim cô nàng diệu pháp trầm ấm[khá khó hiểu. nhỉ?]. Dẫu sâu thẳm, dứt khoát vẫn tự cảm thấy thiêu thiếu chi chi đó... Để rồi bao lần, từng lục lọi, tự vấn- nhưng chưa tìm ra được, không sao giải mã nổi [mà đâu cần phải tìm ra. giải mã làm chi đâu].
Có những lúc một mình với thế giới riêng trong quãng thời gian lâu ơi là lâu, cô nàng vẫn không mấy cảm thấy cần ông ta. Không cấu cào nhung nhớ. Không âm ỉ mong mỏi. Mà lạ,…thực chất cô nàng có phải người thờ ơ vôtâm vôtính vôtình vôcảm đâu cơ chứ!...

Trong cô nàng đang mở trừng hàng loạt suy nghĩ[nhiều như sao trời. cát biển]… Cái tiên quyết của yêu[bắt buộc có]là phải tin. Vậy mà cô nàng thì hết sức thiếu, quá sức thiếu. Nói nghe hơi kỳ cục, nhưng cô nàng lại tự cảm thấy hài lòng với chính mình về điều ấy. Bởi rõ ràng: không tin tưởng sẽ không phải thất vọng, không thất vọng sẽ khỏi bị tuyệt vọng- khi niềm tin đến hồi như chiếc bong bóng hết hơi mau chóng xì vỡ…

Cũng hệt mọi người, cô nàng khao khát tình yêu. Một tình yêu đảm nhận vai trò làm lớn dần độ lượng, nhỏ lại hẹp hòi, tăng thêm niềm vui, vơi nguôi nỗi buồn. Nhưng dường như thứ tình yêu vượt sức đó ít ỏi quá hiếm hoi quá, đâu dễ đến được tay mình.
Kỳ cục và mâu thuẫn ghê đi! Bản thân không tin tưởng mà vẫn khao khát một tình yêu đẹp đẽ như thế là sao nhỉ? Cô nàng ích kỷ quá chăng?

Cuộc sống một mình[nửa vời]nơi đây là do cô nàng ưng chọn. Bởi cô nàng không thiết gắn bó với thành phố hiện đại[rất đáng thương do ra rả ồn ào, ngột ngạt khói bụi, quạu quọ toan tính, hậm hực giành giật]nơi ông ta trở về, quyết định ở lại. Cô nàng không thích cô đơn, nhưng những khi ở một mình lại thấy vô cùng thi vị. Xà quần miết trong thế giới này đến tận bây giờ, cô nàng mới chầm chậm hiểu ra: vĩnh viễn,không ai có thể[đủ khả năng]lấp đầy khoảng trống khủng khiếp sâu[thăm thẳm đen ngòm]của vực lòng mình.

Một mình[như khuya nay. như nhiều khuya khác]. Tự cảm. Rồi nghiệm thấy: cuộc sống hệt như chiếc xe đạp đang chuyển động mà luôn chỉ có ta ngồi trên yên, lái đi…[không có người dìu đỡ cẩn thận. như hồi nhỏ lần đầu tập tành]. Xe bon bon về phía trước, quẹo được về nhiều hướng,quành được vào những ngả rẽ gấp khúc mà không xiêu vẹo không té oành lăn kềnh ra- chính là nhờ đã hiểu thấu và nắm được quy luật thăng bằng.

…Thấm thoát. Cô nàng giờ đâu còn là một đứa trẻ đang tập tành với chiếc xe đạp như hôm xửa hôm xưa. Nên hẳn nhiên, đã tự biết[và có cách. không cần giống ai] thăng bằng cuộc sống riêng mình.

Có một điều, ông ta hoàn toàn không biết. Hay là biết, nhưng chẳng màng [???]: cái trò nhặt nhạnh vô khối từng mảnh vụn rời ý nghĩ rồi lắp ghép lại thành một tổng thể những tranh chữ dặc dài tối ám luôn là một biện pháp duy nhất[cần và đủ]đối với cô nàng.

Thế đấy!!!


18.Nov011


Image


6724



...b à i
.....K H Ô N G .Đ Ề .# 8


Image


hoatrang.______________________________________________________________



giấu trong im lặng thẳm sâu
rưng rưng căng chật khốn sầu. tâm hư

giấu trong trống rỗng không màu
xám. nâu. đen. tím hư hao ý trầm

giấu trong ẩn ngữ chìm sâu
cụm hương mùa cuối. bắt đầu phai hư

giấu trong tóc nhạt ố màu
rất nhiều phiền não đời đau. cực lòng

giấu trong mắt ướt đằm sâu
ròng ròng giọt buốt. trút vào bể dâu

giấu trong tim óc ảm màu
kín bưng lở dở. lao đao. tình buồn

giấu trong cảm xúc ngầm sâu
tâm tư đắng nỗi rầu rầu. đông liêu

giấu trong em anh bạc màu
thời gian nhễu nhão. đong. rao loãng từ



11.Dec011


6932



...b à i
.....K H Ô N G .Đ Ề . # 9


Image


hoatrang.______________________________________________________________



dắt hồn qua mưa nước mắt
mong sao gội sạch quắt queo tim mình

dắt mình lánh giữa miền đêm
mong rằng hiểu thật thẳm đen sắc gì

dắt tình về phía vô vi
mong cho trổ búp từ bi tâm phàm

dắt tâm hướng cõi thiên an
mong hao hụt bớt tham sân si lòng

dắt lỗi tội vào mùa Vọng
mong ơn cứu chuộc hoá trong linh hồn

dắt đời lem đến giáo đường
mong hài nhi Chúa lượng thương nhoẻn cười


18.Dec011

Image


6987



Image

c ả m. ơ n
.......t h i ê n . n h i ê n


hoatrang.______________________________________________________________


Ngày ve vãn trăm ý định chật. rộng
mà hôm nay long lanh nắng dễ thương
treo trong không gian bàng bạc thánh hương
rất dịu dàng hoa Thanh Long xoã bóng

Ngộ quá đi. một vườn sau trắng xoá
trông như choàng chiếc khăn voan cô dâu
thật vô cùng. vẫn ảo thiêng nhiệm mầu
hoa thanh thoát khiến lòng người khuây khoả

Trời xanh biếc hồn nhiên mây lãng đãng
nghiêng xuống nhìn bất chợt biết tương tư
như lần đầu chạm sắc hương thiên phú
thấy xao xuyến lòng trước trong trắng vô ngần

Em muốn hỏi loài hoa của thiên nhiên
nghĩa là chi tên Thanh Long. ai đặt?
cũng đẹp như Quỳnh chứ đâu có khác!
chẳng thèm kênh kiệu. ngoe nguẩy. vẫn duyên

Sáng nay. ờ, có rón rén khẽ vui
hoa. nắng. trời. mây. chứa chan ý lành
thơ gieo. không vương vướng sầu u ám
vốc cảm ơn này. rành rọt. tinh khôi


22.Dec011


Image


7017

Image

N g ắ n .
.............[ 4 ]

hoatrang._____________________________________________________________
♥.pour frère DennisBùiVănNhơn


sẽ mãi nhớ. bao kỷ niệm nằm lòng
sẽ mãi thương. người thầy giáo đầu tiên.

ngó về một thuở hồn nhiên
thấy đơn sơ quá chân tình nguyên sơ!

chợt ước mình. luôn là cô trò nhỏ
chợt ước thầy. vẫn *frère Nhơn ngày ấy…



lại một mùa Giáng Sinh nữa. Và ngày Giáng Sinh lại sắp đến…

Thầy quý thương,
Con vui thật vui khi check mail nhận được card Happy Birthday từ cách nay tròn 2 tháng[rất lâu. chẳng buồn tìm vào hộp mail riêng] và card Merry Christmas mới vài ngày- từ nơi xa thật xa thầy vẫn còn nhớ đến- gởi mừng.

Thầy chắc chưa quên, cô học trò ngày xưa môi cười tươi trọn một thuở… và “bướng bỉnh, tinh nghịch,giỏi nhưng ít nói”. Xưa ơi là xưa rồi thầy nhỉ? Giáng Sinh 1978 đã cũ mèm, tưởng mốc thếch. Vậy mà ngồi đây nhắm mắt, nghe lại trong tận cùng tiềm thức rõ mồn một râm ran tiếng cười nổ giòn của thầy cùng đám học trò trong đêm Réveillon đơn sơ, thấy lại những gói quà nhỏ cũng rất đơn sơ xếp quanh hang đá Chúa Hài Đồng. Tượng Chúa dễ thương quá thánh thiện quá, nên làm ấm được hồn thầy trò mình trong đêm Thánh rất Thánh thời bao cấp khốn khó…

Thầy, thầy mãi là người thầy khiến con khó quên. Dẫu thời gian luôn là…
Thầy, thầy không biết đâu. Con vẫn thường cầu xin cho thầy luôn được an vui. Dẫu cuộc đời có là…

Hãy luôn nhớ nhau trong tâm tưởng trong lời nguyện mỗi ngày, nghen thầy!

Giờ này, bên kia nửa vòng trái đất- có lẽ thầy còn đang yên giấc.



23.Dec011



*sư huynh dòng Lasan


7026



...b à i
.....K H Ô N G .Đ Ề .# 10


Image


hoatrang.______________________________________________________________



tuổi khô vụn vặt buồn. trơ
loe vần lục bát một vô hồn dòng

thơ đêm hắt bóng mùa trầm
cạn khuya mờ mịt điệp trùng u minh

lặn trong vô ngôn từ. nghiến
vỡ òa tiếng vọng luân phiên âm sầu

riêng tư rịn ngùi giọt châu
rưới vào thon thót biển dâu kiếp người

những đa đoan tróc. tím lời
cuối chân đời. buốt. chữ phơi rọt rành

bấm lòng thả xứ ảo quạnh
nôm na lục bát hòng lành tim hoa

đêm giá. trôi tận vô ngã
vấp ân trần. vướng mù loà hàm ơn

trở về góc lặng lẩn trốn
buồn ma hú hoạ cõi
không đề #10

28.Dec011


7043



...b à i
.....K H Ô N G .Đ Ề .# 11


Image


hoatrang.______________________________________________________________



tạ ơn. nhịp biến thời gian
lạnh lùng chia cách. gũi gần. nhớ. quên

tạ ơn. lịch lãm huyễn tình
phía hư ngôn. rộn. huyên thuyên khoảnh đời

tạ ơn. kiếp hoatrang tôi
từ sinh. thảng thốt. khóc đòi thơ ru

tạ ơn. buồn thánh thập tự
rĩ rầu. héo. cớm. vẫn lơ ngơ mộng

tạ ơn. dan díu mặn nồng
thuở. mâm tim dọn thánh hồng. thiêng hương

tạ ơn. hỏng hóc đời thường
phũ phàng. tan tác. thê lương bộn bề

tạ ơn. cuối giấc ngàn mê
ngoái vào vô ngã. tuyệt kỳ trống trơn

tạ ơn. vệ đời phớt thơm
đóm hương nghĩa cũ. tròn vuông ân trần

tạ ơn. ước vọng không thành
ý sầu thánh tím. ủ. dành riêng ta

tạ ơn. bốn mùa hối hả
năm điềm nhiên hết. rơi ra thở dài

tạ ơn. chỗ mượn chốn vay
gửi. từng ảo chữ. khoả khuây nỗi niềm

tạ ơn. lời cứ man miên
mặc thời khắc chuyển. tân niên. trở mùa

[ tạ ơn. tạ ơn. tạ ơn... ]


31.Dec011


7068



Image

a m e n .
...............[kịpthốtthếthôi!...]


hoatrang.______________________________________________________________


Mùng môt. mở oà ra tất cả
mặt tươi. môi cười. lời tết giòn
xuân thảo thơm âm sắc tẩm mật
có thể nói: lòng người cứ lâng lâng…

Mùng hai. chín thẫm màu của nắng
ở nhà quê mùi tết thơm lừng
thềm gió lùa mặc sức mê hương
vạn thọ. cúc. mai. hướng dương… xông ngát

Mùng ba. ờ... vẫn xuân phảng phất
dẫu heo héo hoa làm bớt dạt dào
thòm thèm nhìn mây lãng trời cao
bất chợt phút im lòng. không muốn nói…


chiều phẳng. hiu. lặng lẽ trôi đi
có ba ngày tết tuột đi mất rồi
amen.

.......[kịpthốtthếthôi!...]



25.Jan012


7439 top -
ღ. g ó c l ặ n g!...
1 ... 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13 ... 21
_______________________________________________
Tháng Chín Giao Khúc Mưa - thơ - Hoàng Vũ Luân _______________________________________________

Image

tháng chín, mưa tàn, thu lá, úa
mùa phai, nhàn nhạt, nét son, môi
tím sim, áo trắng, đêm, nhung lụa
thoi dệt, tình si, mộng, giữa vời

xem tiếp...

_______________________________________________
Đèo Bồng - văn - Trần Đại _______________________________________________

Image

Buổi chiều mây bàng bạc trôi, nắng lung linh và gió biển nhẹ hiu hiu, hai người mua cà phê xong, không ngồi lại quán như lần trước, họ sóng bước bên nhau dọc theo con đường lát gạch sát bờ biển. Những cánh buồm chầm chậm ngược xuôi trong vịnh, xa xa là các chiến hạm che khuất một phần bán đảo ngoài khơi.

xem tiếp...

_______________________________________________
Dạ Khúc Mùa Thu - nhạc - Ngọc Thể _______________________________________________

Image

Chiều thu mưa rơi rơi, lá vàng bay chơi vơi
Chiều thu mang tin yêu đôi mắt tình tự nắng.
Có đôi môi nồng thắm, nhớ vòng tay chìm đắm!
Những kỷ niệm không phai ,ngát hương mùa thu say

xem tiếp...

_______________________________________________
Autumn Is Here - ảnh - sisily _______________________________________________

Image



xem tiếp...