THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image

L E . M O I

(cho người cùng ngồi bên hồ)
_____________________________________________________________________
©yênchi



. Le moi

Hôm nay Biển thức dậy muộn hơn mọi khi. Vừa tung chăn ngồi dậy, Biển giật mình nhìn vào tấm gương đang chiếu thẳng khuôn mặt mình. Hình như cái tôi hôm nay của Biển không chịu nằm yên nữa... như đang lớn lên, lớn hơn hôm qua mặc dù Biển đã nhiều lần nhắc nhở nó - "Tôi ơi! Hãy ngủ yên!"
Chữ tôi của Biển cũng vậy... đang chao đảo, không hẳn là nghiêng về một bên nào.
Im lặng - có phải chính là câu trả lời có hiệu quả nhất hay chính sự im lặng là bắt đầu cho đồng lõa của một sự lừa dối? của thất bại? của mặc cảm? để khỏa lấp cái tôi quá đáng! Cái tôi quá phũ phàng! Cái tôi đã lừa chính tôi!

Tội nghiệp cho cái tôi quá!

. Ghét... một cái tên

Biển cũng nghe một nguời nói với một nguời.
"Ghét... một cái tên..."
Làm Biển ngạc nhiên. Biển nhớ đến chuyện Hoàng Tử Bé hôm xưa được đọc...

"--Un jour, j'ai vu le soleil se coucher quarante-trois fois!

Et un peu plus tard tu ajoutais:

--Tu sais... quand on est tellement triste on aime les couchers de soleil...
--Le jour des quarante-trois fois tu étais donc tellement triste?

Mais le petit prince ne répondit pas."

– Có một ngày, tôi nhìn mặt trời lặn bốn mươi ba lần!

Một chốc sau đó em nói thêm:

– Ông biết đấy... khi người ta buồn quá, người ta thích cảnh mặt trời lặn...
– Thế cái ngày bốn mươi ba lần mặt trời lặn ấy, có phải em buồn quá không?

Nhưng ông hoàng bé nhỏ không trả lời.
(Le petit Prince -- Antoine De Saint-Exupéry)


Ừ, phải rồi! Một cái tên buồn. Khi nguời ta buồn người ta cũng có một tên không mấy vui - Điềm Chi - vì sao lẻ loi - Ghét là phải rồi!

. Thói quen

Hồi đó, mỗi tuần C nhận được một lá thư của Biển. Cứ chiều chiều C. bắt chiếc ghế nhỏ, ngồi trước sân nhà chờ bác đưa thư ghé qua. Bác ấy thuộc lòng tên của C. Từ đầu ngõ Bác đã nở nụ cười thân thiện với C "Có thư của Biển đấy!"

C rộn lên vì vui, hồi hộp... chạy ngay vào phòng rồi lấy kéo cẩn thận cắt một đường bên để mở thư đọc. C nghiền ngẫm từng dòng chữ của Biển, nghiền ngẫm nỗi nhớ, nghiền ngẫm theo cái vui, cái buồn trong thư. Biển có thói quen dùng bút máy, nét chữ hơi nghiêng lạ lạ của Biển nổi bậc lên trang giấy màu ngà với màu mực đen. Thư của Biển thường dài, thỉnh thoảng Biển còn làm vài câu thơ cho C đọc. Đôi lần C phải gượng nắm giữ hơi thở để ngăn những giọt nước mắt. Chị Duyên nhìn nét chữ của Biển trên bì thư thường nhắc "Biển lãng mạn lắm! Chỉ sợ C khổ mất thôi!"

Hình như lâu lắm rồi thì phải, mình không còn viết cho nhau. Từ ngày Biển chọn cho Biển hướng đi mới. C cũng bắt đầu quen dần, không còn tựa cửa chờ bác đưa thư.

Biển biết không... một thói quen hình như cũng khó bỏ?

. Hóa thân

Màu sắc của loài bướm! Chao ơi thật là đẹp!
Những con sâu với hình thù xấu xí, trốn trong cái vỏ kén. Chừng chỉ một thời gian đã hoá thân thành những cánh bướm tuyệt vời, màu sắc kỳ dị. Những đường nét trên đôi cánh như đuợc bàn tay của người họa si tài hoa dùng cây cọ sơn phết thành những bức tranh độc đáo khác thường!

Thế mà bướm là loài có số tuổi thọ rất ngắn...

Nó lại hóa thân làm kiếp sâu bọ xấu xí, trốn trong vỏ kén chờ ngày đuợc bay lượn trong nắng ấm rồi nhởn nhơ bên kỳ hoa dị thảo để khoe đôi cánh đẹp!

...Hóa thân... hóa thân... cũng chỉ là loài bướm... cũng chỉ là loài sinh vật có tuổi thọ quá ít ỏi!
...Hóa thân... hóa thân... tình yêu của loài bướm cũng ngắn ngủi!


*

Đôi khi ta lắng nghe ta
Nghe sóng âm u dội vào đời buốt giá
Hồn ta gió cát phù du bay về...(*)


Le moi est haïssable! Cái tôi đáng ghét!






(*) tình xa - tcs

Image


23680



Image

n ỗ i .n h ớ .d ị u .ê m

(cho người cùng ngồi bên hồ)
_____________________________________________________________________
©yênchi





ngày...tháng...năm...

Anh,

Mùa hè thật lạ lùng. Thỉnh thoảng xen vào những ngày lạnh. Cái lạnh trái mùa khó chịu. Từng cơn gió cuốn, tung bụi mù đường. Từng cơn mưa dai dẳng, từng hạt mưa trút xuống như thể không chờ đợi được dịp khác.Tháng sáu và những cơn mưa. Em không còn nhớ cánh phượng đầu tiên nở rộ lúc nào? Em chỉ biết một điều. Em nhớ anh!

Những giọt mưa nghịch ngợm. Tí tách theo âm điệu riêng. Nhẹ nhàng trên phiến lá. Ngỗ nghịch trên mặt đường. Vuốt ve trên cọng cỏ non. Uớc gì em là tuợng đá? Uớc gì anh là những giọt mưa?

Đứng lặng yên. Bên cầu. Dòng nước vẫn thản nhiên trôi. Không ai tắm hai lần một chỗ trên dòng sông. (*)

Ừ nhỉ! Anh vẫn xa muôn trùng!



(*) On ne se baigne pas deux fois dans une rivière - Bergson.


ngày...tháng...năm...

Anh,

Có phải khuất sau đám sương mù dày đặc ấy là những dãy núi bàng bạc, có khi là một đỉnh gió hú? Ở đây thì khác. Buổi sáng mặt hồ thật yên tĩnh. Có đôi uyên ương nhịp nhàng đôi cánh ngang qua bầu trời xanh trong vắt. Một bức tranh đẹp. Em nghiêng mình soi xuống mặt hồ. Đôi mắt hiện lên dưới làn nước. Đôi mắt buồn xa vắng đã vẽ sẵn một bức tranh cũ kỹ...

...Ngồi ở chiếc ghế đá quen thuộc bên bờ hồ, cạnh một gốc phượng già. Mơ mộng. suy nghĩ. Chỉ là những điều đơn giản nhưng có thể là những giây phút thần tiên, lâng lâng, thanh thản nhất?
...Một cơn gió nhẹ thoảng qua, những cánh phượng vỹ rơi lả tả. Mưa Hồng. Nhặt cánh hoa phượng, ép vào cuốn sách đang đọc dở. Mùi thơm của nó hòa một cách tự nhiên lên từng trang sách, thấm vào từng chữ, từng mẫu tự. Ba mẫu tự in đậm - n h ớ!

Em vẫn thường đến đây vào những buổi sáng cuối tuần. Tìm chút dư âm còn lại của tháng năm yêu dấu phôi pha. Bức tranh ký ức đã đuợc vẽ lại thêm một lần.

Một lần - nhớ!


ngày...tháng...năm...

Anh,

Giả sử...
Nỗi nhớ là màu xanh của ngọn lá vừa đâm chồi non nớt trên nhánh cây cằn cỗi sau những ngày đông giá lạnh, là bầu trời rực nắng hè, là biển.

Có khi là màu vàng của một rừng thu, của chiếc áo lụa hoàng yến dịu dàng trong chiều lao xao ngập gió.

Phải chăng là màu tím của mây chiều, của sợi dây buộc hờ trên mái tóc, của đôi mắt buồn vời vợi.

Hay là màu đỏ của phượng vỹ.

Một nỗi nhớ lạ lùng! Nỗi nhớ như một hổn hợp của tất cả các màu sắc. Em pha chế. Tô. Chấm. Phết. Nỗi nhớ hiện lên chiếc cầu vồng xinh xắn.

Này...

Anh có thấy nỗi nhớ quay quắt?


ngày...tháng...năm...

sắp lá nhớ nằm phơi hàng dọc
để phiến tình nghiêng ngửa đâm ngang
phà ngọn lửa thắp lời mời mọc
đốt ký ức vùi dấu tro tàn...


ngày...tháng...năm...

Tìm một khoảng trời. Bắc thang. Cây cọ không đủ dài để phết lên lớp son đỏ đầu tiên. Chịu.

Nhắm. Xoay trở cây thang. Bầu trời xích gần hơn. Cây cọ cũng chưa đủ dài. Tiếc nhỉ!

Bước thêm một bậc thang. Chới với. Một màu xanh nhợt nhạt. Chưa đuợc, đành nhón vậy.

Nhanh tay cọ, phết một lằn đỏ và rồi cam, vàng, xanh. Cần một chút trắng để pha màu lam. Cần một chút xanh đậm để lan dần qua màu chàm. Nét cọ cuối cùng, tím.

Em say sưa ngắm chiếc cầu vồng bảy sắc dành cho anh. Đang hiện hữu trong bầu trời xanh. Ảo tưởng hay là ảo giác? Nỗi nhớ trổi dậy.

Này... hình như nỗi nhớ đã được tô đúng màu?!...


ngày...tháng...năm...

Có phải là...

Là tên em?
Không phải là tên em.
Là một tự tình khúc của loài chim về đêm?
Hình như không phải là tự tình khúc.
Là nốt nhạc êm dịu, thanh thoát từ chiếc đàn dương cầm?
Cũng không phải.
Là giọt nắng xuyên qua kẽ lá phá tan màn sương mù buổi sáng?
Cũng không.
Là Đỉnh Gió Hú _ một hạnh phúc, một gánh nợ, một cuộc đời... như thể vang vọng âm thanh kỳ diệu vào ngày mới?
Hay là một chọn lựa_ yên bình...

Phải không anh?


ngày...tháng...năm...

...
khi gần-xa
được đo bằng cây cọ của người họa sĩ
hiện lên trong khuôn tranh. tỉ mỉ
màu của vệt son. hạnh phúc
!?


ngày...tháng...năm...

Một khoảng trống dài độ hơn một lóng tay.
_ Gần?
_ Không! Xa lắc xa lơ.

Cuối tuần, một khoảng trống. Em hụt hẫng trong không gian màu tím pha sắc chàm của bầu trời cuối ngày.

Đôi khi cần một chút tế nhị. Chỉ cần một chút tế nhị cũng đủ.

Anh có nghe thấy cái hụt hẫng đó không nhỉ?


ngày...tháng...năm...

...em nghe thấy gì không?

Tiếng cười lao xao của gió, đùa nghịch trên những sợi tóc.
Tiếng than thở của viên sỏi duới chân em, bị lãng quên, vùi mình xuống lớp cát bụi thời gian.

Và hình như có tiếng thở dài...


ngày...tháng...năm...

Anh,

Dường như thời gian qua đi không làm cho nỗi nhớ thay đổi là mấy. Nỗi nhớ vẫn nằm lặng lẽ một góc tâm hồn. Chờ đợi, mong mỏi, có lúc chỉ chợt quên đi trong khoảnh khắc.

Một vùng mây trắng hay cành hoa dại cũng có thể vẽ lên một nỗi nhớ. Biển và sóng cũng là nỗi nhớ. Như hôm nay, vầng trăng chưa đủ tròn trĩnh để vẽ thành nỗi nhớ, nhưng em lại cảm thấy yêu thích nó vô cùng. Em sợ lắm điều gì hoàn hảo. Vì chính hoàn hảo là nguyên nhân bắt đầu của một mất mát...

Phải không anh?


ngày...tháng...năm...

Nắng ngoài kia. Không đủ sưởi ấm tâm hồn, an ủi nỗi buồn.
Gió ngoài kia. Không đủ mạnh để thổi bay đi những nỗi sợ sệt.
Những chiếc lá phơi trong nắng, rung trong gió... Em mong mình sẽ không là chiếc lá...

Chiều cuối tuần ngoài kia. Lá buồn. Em buồn.
Tôi ngoài kia. Xa cách. Một khoảng cách cố định.


ngày...tháng...năm...

Cánh hoa pensée còn sót lại nơi góc vườn gợi lên một nỗi nhớ ngọt ngào. Khúc hòa tấu của Paul Mauriat Comme toujours. Cố tình ngậm tròn dấu thăng dài hơn một chút, hồn nhẹ như ruỗi theo mây gió.

Em muốn nói với anh về một phút giây. Nhớ. Một rung động trong tâm hồn. Có thể chỉ là một cái gì đó vừa đi qua. Cũng có thể mãi mãi chỉ là một hoài niệm đẹp... mà thôi!

Anh biết không... em nhớ anh...



26259



Image

c h o .n g ư ờ i
c ù n g .n g ồ i .b ê n .h ồ


(cho người cùng ngồi bên hồ)
_____________________________________________________________________
©yênchi



Tìm một câu trả lời cho một câu hỏi được lập lại nhiều lần...

Khi tự mình tra chiếc chìa khoá không đúng vào ổ khoá. Khi tự mình bỏ miếng xếp hình để lấp vào một khoảng trống nhỏ không đúng chỗ của trò chơi thử trí (puzzle)... và rất có thể khi mình tự nhiên cho mình trở thành một người đến bên hồ, hoặc là một người cùng ngồi xuống bên hồ... lắng nghe chính mình, đối diện với chính mình.
Nhìn mặt hồ trầm lắng, không một chút động vọng, nhẹ nhàng và thanh thản... liệu mình có tìm ra câu trả lời?

Diễm vẫn đến với hồ mỗi sáng sớm thứ bảy. Đến một mình nhưng tâm tư luôn mang cái cảm giác hạnh phúc vì Diễm biết rằng, luôn có một người bạn ngồi cùng bên hồ... không ai có thể nhìn thấy và nhận ra điều đó cả... chỉ mỗi mình Diễm, Diễm biết!

...Trao đổi giao cảm cho nhau thật là một điều không dễ. Đi giữa muôn người, vạn người cũng chỉ cảm thấy lạc lõng nếu nhu không có giao cảm. Giao cảm chỉ có được khi hai tâm hồn đồng điệu gặp gỡ nhau, giữ lại một vị trí rất lâu trong nhau... Còn sự cảm thông trong một lúc nào đó, không thể gọi là giao cảm, chỉ có thể chừng như bắt gặp một làn sóng trùng cùng một thời gian, có thể là rất ngắn...

...Giao cảm đôi khi chỉ tìm thấy ở những điều giản dị, những ngôn ngữ rất bình thường. Không cần phải vẽ lên trí nhau một bức tranh với màu sắc kỳ dị. Không cần rót vào tai nhau những lời hoa mật dịu dàng. Cũng không cần khoác cho nhau những chiếc áo kiểu cách để che lấp những khuyết tật hay tôn lên vẻ đẹp sẵn có... Giao cảm chỉ là một nghệ thuật tế nhị -- nghe và biết lắng nghe. Nghe chính mình và lắng nghe người... Như Diễm đã từng ngồi yên hàng giờ bên hồ, nghe tâm tư chính mình, tìm một điều an bình cho giây phút thần tiên bên hồ... rồi lắng nghe hồ, nghe người cùng ngồi bên hồ... trao đổi giao cảm, cái giao cảm mấy ai có được để biết thưởng thức?

...Giao cảm có khi là tiếng nói được gởi qua tâm thức, chỉ cảm nhận được từ nơi câm lặng, khơi dậy những tiềm tàng trong ký ức đồng điệu... khi thật sự lắng nghe và không để bị che lấp bởi bức tường thành kiến... khi biết được, ý thức được mình là ai và không bị ràng buộc bởi bất cứ ảnh hưởng nào, hướng tới sự cởi mở nội tâm để đồng hoá hai tâm hồn trở thành một...

...Ngắm nhìn mặt hồ phẳng lặng vào lúc bình minh, tận hưởng không khí mát lành toả dịu từ rừng cây xanh vây quanh hồ... một cảm giác trong trẻo của đầu ngày mang lại cho Diễm cái hao hức để tiếp tục những chuỗi ngày yên bình. Lớp bùn lắng đọng nằm im dưới đáy hồ, những cánh rong mơ màng êm trôi nhẹ nhàng... Diễm mỉm cười khi nhìn thấy thật rõ đôi mắt mình soi dưới làn nước, hiện ra từ đôi mắt, thăm thẳm những nghĩ suy giấu kín trong đó... một giao cảm...

Chỉ có giao cảm mới tìm thấy được sự trong sáng của hồ và của người cùng ngồi bên hồ...




26294 top -
màu thời gian
1, 2, 3
_______________________________________________
Lệ Đá - thơ - Nguyễn Tư Phương _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cũng Cùng Là Mẹ - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Lời Cầm Sương Tôi - nhạc - Nguyễn Tiến Dũng _______________________________________________

Image

buông tay
ngây ngất dịu dàng
buông hồ cầm bặt âm vang
buông thanh âm
thơ ngát không gian
khép mặt giã từ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Hsinbyume - tranh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image



xem tiếp...