THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP









H O À I .N I Ệ M
___________________________________________________________________________
2 0 2 0


26149



Image


L Ạ I .T H Á N G .T Ư .R Ồ I
___________________________________________________________________________
t h a n g t r a m


tháng Tư nháng lửa . ai về đó ?
mà lòng cháy rụi điện ngàn vôn
khét lẹt tang thương . sông núi gọi
đầu sóng mơ về ngọn gió . ôi...


gõ nhịp đời đi . thiên lý . đã
vụn vặt hành trang quẳng đẩu đâu
lộn lạo lòng vòng mê lộ miết
nào thực nào hư . một nháo nhào


con đường thiên thẹo . lùi . hay tiến ?
cũng hớt hơ rồi . kim chỉ nam !
giỏng tai nheo mắt ngoài muôn dặm
là . cõi u minh . sắp hạ màn !


tụng niệm rì rầm . đêm . hạ huyệt
hồn ta nhăn nhở khóc cười điêu
hết tháng Tư rồi xin thở tiếp
dằng dặc thời gian . sẽ...ít nhiều



26150


Image



đứa bé lớn lên trong lửa đạn,
rời xa quê hương một ngày cuối tháng Tư
hai mươi lăm năm trước.

một lần tháng Tư mười ba năm sau,
ngồi nhìn mặt trời dần liệm tắt
bàng hoàng nhớ ra
mình đã sống nơi xứ người
lâu hơn bên nhà.

và từ đó,
bắt đầu yêu quê hương
như yêu một người tình
đã lìa xa...
đã khuất...



26151



Image


L À M .S A O .C H O .H Ế T. S Ẹ O
___________________________________________________________________________
p h i ế n b ă n g
... cho một ngày tháng tư
29th April 2020



Vết thương
bốn mươi lăm năm chẳng chịu lành
loài vi khuẩn trên da
vàng, ngu ngơ
đục khoét
loài chuột xù
gặm nhấm
từng nuí xương sông máu
thời chuột chết tay chân thằng chệt chuốt

Bốn mươi lăm năm ghẻ lở tư duy
lòng người mưng mủ
khỉ vượn lên đời hóa thân lang sói
bầy sói tự hào
cơn điên ảo vọng
bầy sói vinh quang
rú gầm lên gấu gấu

Ngoài kia sông sắp cạn
biển sắp mù
tháng tư nầy còn có gì để đợi
người già bán số phận đời trên mớ vé
đợi bát cơm chan đầy nước mắt
em bé bán thơ ngây
chiếc rổ hàng rong buồn da diết lòng bàn tay gầy nhỏ
đợi một ngày được đi học
thiếu nữ bán thân đợi một lần trong vòng tay hoàng tử
tuổi ông nội của nàng

Chỉ còn những đợi chờ và ước mơ buồn như tiếng thở dài
nên viết thương dù cũ
cũng không thể liền da
nói chi là hết sẹo



26163



Image


L Ạ C .N H A U .g i ữ a .S À I .G Ò N

*Viết vào buổi tối của cuộc sống xa nhà suốt 5 tuần qua - 23.04.2020
___________________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n



Sài Gòn những ngày này 45 năm về trước, một biến cố kinh hoàng đang sảy ra cho hàng chục triệu người, nhưng là sự kiện vĩ đại cho hàng chục triệu người khác, cả hai bên với cảm xúc trái ngược ấy đều là người Việt Nam. Tiếng trực thăng quần đảo trên bầu trời Sài Gòn rồi đáp xuống Đại Sứ Quán Mỹ để đón người Việt và những binh sĩ cuối cùng của họ ra hạm đội Bảy. Tiếng xe tăng của quân đội Miền Bắc đang từ ngã ba Dầu Giây, Biên Hòa tiến dần về Sài Gòn, và Thiếu Tướng Lê Minh Đảo, vị tướng ngoan cường cuối cùng của quân đội Miền Nam, cùng đồng đội của ông trong sư đoàn bộ binh 18 rút khỏi chiến địa Xuân Lộc vào ngày 21/04/1975. Sài Gòn thất thủ hay Sài Gòn được giải phóng. Đó là hai khái niệm về một thành phố mà tôi yêu quý nhất, trong một nhịp thời gian giống nhau, song dù khái niệm gì nữa, thì Sài Gòn ngày đó cũng là một Sài Gòn rách nát, tang hoang, may mà Tổng Thống Dương Văn Minh đã tuyên bố cho quân đội Miền Nam buông súng đầu hàng, để tránh một trận máu đổ thịt rơi và hàng vạn người dân Sài Gòn mất mạng.

Trong giờ phút lịch sử ấy, có rất nhiều gia đình ly tán, nhiều cuộc tình chia ly. Có những vị tướng Miền Nam đã tự kết liễu cuộc sống của mình vì trách nhiệm và tủi hổ là tướng bại trận trong thời chiến: Chuẩn tướng Lê Nguyên Vỹ (Bình Dương), Chuẩn tướng Lê Văn Hưng (Cần Thơ), Chuẩn tướng Trần Văn Hai (Mỹ Tho, trước khi ông dùng độc dược để tự sát, đã nhờ người sĩ quan dưới quyền mang về biếu người mẹ già 70'000 đồng lương tháng cuối cùng của mình. Ông được tiếng một đời thanh sạch,) Thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam (Cần Thơ) và Thiếu tướng Phạm Văn Phú (Sài Gòn). Các vị tướng ấy đều dùng súng hoặc thuốc độc để kết liễu cuộc sống. Dù là người bên nào, dù thắng dù thua, song khi đọc đến khúc quanh lịch sử này, tôi luôn cảm động thật nhiều. Chỉ mong linh hồn của tử sĩ cả hai bên đều an nghỉ. Chiến tranh, chết chóc, chia ly của những người lính trẻ với người yêu, để lại cho những người có lòng với dân tộc nỗi niềm chua xót khôn nguôi, khi những người anh em ruột thịt của mình cầm súng bắn vào nhau, khi những kẻ khác máu tanh lòng thì mình lại âu yếm gọi là đồng chí, đồng minh.

Trong những nhạc sĩ thời ấy, tôi quý trọng nhất là nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, ông không đại diện cho một ý thức hệ nào, nhạc của ông chỉ tràn đầy tình cảm, cuộc sống của ông kín đáo nhẹ nhàng, không vung vít như Phạm Duy, không thao thức phản chiến như Trịnh Công Sơn, không yêu nhiều khổ lắm như Lam Phương và cũng không viết riêng cho tâm tình người lính như Nhật Trường Trần Thiện Thanh. Ông là người sâu lắng, có tâm hồn u nhã, đại diện cho một tầng lớp trí thức trẻ, ảnh hưởng văn hóa cao thượng Tây Phương, nên cả đời ông chỉ giành trọn vẹn cho người bạn đời, tiểu thư Đoàn Thanh Vân (ái nữ của tài tử Đoàn Châu Mậu.) Chàng trai Ngô Thụy Miên (tên thật là Ngô Quang Bình), năm 25 tuổi đã đính hôn với người đẹp Đoàn Thanh Vân, họ định vào mùa xuân năm 1975 sẽ làm lễ cưới, song chiến tranh loạn lạc, họ lạc mất nhau vào tháng 4 năm 1975. Bản nhạc duy nhất ông viết tại Sài Gòn sau năm 1975 đó là bản "Em Còn Nhớ Mùa Xuân" mang trọn nỗi đau ái biệt ly khổ. "Em có bao giờ còn nhớ mùa Xuân, nhớ tháng năm xưa của tuổi dại khờ, nhớ tiếng dương cầm giọng hát trẻ thơ, có thấy bơ vơ ngày tháng đợi chờ... em có bao giờ thấu cho lòng anh... Trời Sài Gòn chiều hôm nay còn nhiều mây bay, nhiều niềm đau thương bi hận tràn đầy, gượng nụ cười giọt lệ trên môi, nhìn đất nước tơi bời một thời em có hay?... Em có mơ ngày hát câu hồi hương... Em nhé khi nào chợt nhớ mùa xuân, nhớ lá thư xanh và chuyện tình hồng, nhớ nắng hanh vàng nhuộm áo Hà Đông, anh ở nơi này vẫn luôn chờ mong...." Và rồi, ông vượt biên đến Paula Bidong vào cuối năm 1978, tháng 4 năm 1979 ông định cư tại Montréal Canada, người đẹp Đoàn Thanh Vân từ San Diago bay qua Montréal đón vị hôn phu, họ thành hôn tại California trong mùa Xuân năm ấy, dù không có con cái với nhau, song họ luôn bên nhau, luôn êm đềm hạnh phúc. Bà Thanh Vân mãi là nguồn cảm hứng cho những bản tình ca "Riêng Một Góc Trời" hoặc "Trong Nỗi Nhớ Muộn Màng" của ông. Ông cùng từng tâm sự về nỗi đau bất tận khi lạc mất người yêu vào mùa xuân năm ấy, ông bảo tồn cảm giác ấy, giải tội cho cảm giác buồn phiền, khiến chúng thăng hoa trong các nhạc phẩm tình cảm nhẹ nhàng sâu lắng của ông.

Ngày này của 45 năm về trước, đại gia đình hai nửa Bắc Nam của tôi được nghe về nhau sau 21 năm xa cách, biết ai còn, ai mất, ngày của hai con mắt hết dõi trông, một con cười - một con khóc, của đoàn tụ và của chia ly. Sau 45 năm, mọi chuyện đều thay đổi, biên giới Bắc Nam không còn đậm nét, biên giới Quốc Cộng không còn cao hơn dãy Trường Sơn, đã qua rồi những đêm pháo kích, đã hết rồi ánh sáng hỏa châu, dù rằng cuộc sống của Việt Nam vẫn còn những bất cập như đói nghèo và tham nhũng, song người dân được sống trong hòa bình, có nhiều người không hài lòng vì ý thức hệ và chính kiến khác biệt. Nhưng khi nhìn hình ảnh loạn ly những ngày cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa, tôi thầm nguyện cầu chiến tranh đừng bao giờ xảy ra trên quê hương này nữa.

https://www.youtube.com/watch?v=gPlRrWFX05k



26164



Image


T Ô I,
t h á n g .t ư .v à. N I Ệ M...
___________________________________________________________________________
h o a t r a n g.



30 lặng lẽ ngắm mùa
lũ hoa rực lửa tháng 4 câm trầm
thấy cơn khắc khoải rất quen
45 năm. hẹn rũ lòng niệm đau

chuỗi đau xoáy đến muôn sau
dòng xót đâu chỉ khúc đầu tiên thôi!
đằng đẳng đắng ngàn dấu hỏi...
xáo câu hỏi cũ..., có lời đáp không?

bớ non bớ nước...bao buồn
dìu ai cõng oán đã dường lê thê
giấu trong phân ưu,...trộm mơ
giang sơn một dải vàng hoa đất trời!




26168



Image


N G Ư Ợ C .G I Ò N G
___________________________________________________________________________
©đ ì n h n g u yê n


Vết thương mủ
tấy thịt người
4 lăm năm vẫn
cào
khươi
chọt
hoài
bây giờ
...
làm sao?



26173



Image


.Đ Ậ U
___________________________________________________________________________
l ê d u m i ê n



Em hỏi anh giờ ở đâu ?
Mà sao em gọi, đêm thâu cúi đầu !
Mình còn vấn nợ đời nhau ?
Mà anh im lắng hồn đau nhức nhừ ?

Bây giờ là cuối tháng tư
Anh vừa ngã xuống miên du cuối đời
Hồn sông núi gọi em ơi !
Xuôi tay trả nợ, nợ đời, nước non.

Bây giờ là cuối tháng tư
Dăm ba hôm nữa áo tù trùm thân
Lên non xuống biển cùng chân
Khổ sai một kiếp rục xương góc rừng.

Bây giờ là cuối tháng tư
Ngựa đau xứt móng hao hư xứ người
Buồn vui cũng một tiếng cười
Ba mươi năm trước gươm rời yên nhung

Dở dang tiếng nước vua Hùng
Anh giờ ở đậu lưng chừng núi sông !



26174


Image(mời bấm vào hình để nghe nhạc)
* mời xem . video


L Ờ I .C H O .C O N

___________________________________________________________________________


cũng như mọi năm, quà cáp cho cậu làm mẹ thêm việc để chạy. cũng may là sinh nhật con luôn nằm trong mùa đại hạ giá bán đổ bán tháo sau những ngày lễ cuối năm nên mẹ không phải tốn kém bao nhiêu, chỉ mất nửa ngày nghỉ thường niên để đi tranh giành với thiên hạ thôi. mẹ biết con thích gì, cần gì nên chẳng bao giờ mất thời giờ suy nghĩ, chạy ào đến những cửa hàng cần đến, mua bán nhanh chóng, gói ghém đẹp đẽ, mang về nhà bày lên giường cho con, thế là xong.

năm nay, sau những biến động ở quê nhà, mẹ muốn cho con thêm một món quà tinh thần có ý nghĩa để nhắn nhủ với con về cội về nguồn, về cái nơi chốn mà con vẫn hiểu đấy là quê hương. con theo mẹ sinh hoạt từ lúc còn nằm trong bụng, đã từng nằm trong giỏ nhìn mẹ leo trèo trang trí sân khấu, từng ngồi trên xe đẩy đi biểu tình mùa đông cũng như mùa hè. thuở bé xíu, lên 3 lên 5 đã biết nắm áo các cô các chú xin ăn khi đói vì biết là không được phiền mẹ, lớn hơn một tí biết cả làm bánh mì thịt cho cả ban văn nghệ, ban trật tự. bài hát đầu tiên con bập bẹ hát không là Au clair de la lune hay Frère Jacques mà là quốc ca. những lần mẹ tập văn nghệ, con lê la bên cạnh rồi con thuộc lúc nào mẹ chẳng hay. lúc nhìn thấy con đứng hát theo ban hợp ca từng chữ, từng câu, mẹ đã không sao kìm được những giọt lệ vui sướng và hãnh diện. rồi về nhà con vẽ cho mẹ bức hình với lời bài quốc ca con phiên âm theo khả năng của con lúc bấy giờ, mẹ vẫn còn cất kỹ để thỉnh thoảng cùng con xem lại.

với thân phận của một người tỵ nạn, lẽ ra mẹ phải mơ có một ngày nhìn được lá cờ vàng tung bay phất phới trên nền trời nước Việt. nhưng thời gian 40 năm đã trôi qua, hai thế hệ đã ra đời từ ngày 30.4.1975. ước mơ của mẹ có ít nhiều thay đổi vì không thể nào, với hoàn cảnh hiện tại, hai thế hệ trẻ này có thể chấp nhận và hãnh diện đứng dưới một lá cờ mà họ không có chút gắn bó nào. mẹ cũng không muốn đem thù hận của những người đi trước áp đặt lên tuổi trẻ của hôm nay. mẹ nói thế không có nghĩa là chấp nhận hòa giải, hòa hợp. những người có tội với tổ quốc, bằng cách này hay bằng cách khác, phải đền tội. và công hay tội thì đã rành rành ra đó, cho dù có bưng bít, có lạm dụng quyền thế để che đậy đến đâu đi nữa.

trách nhiệm của con và của các bạn đồng trang lứa nặng nề lắm, con phải biết và phải tạc dạ điều này. tổ quốc hưng hay vong, dân tộc vinh hay nhục, văn hóa nước nhà còn hay mất đều tùy thuộc vào các con. con đã biết quý trọng từng đồng cha mẹ chắt chiu nuôi con nên người thì con càng phải quý trọng hơn nữa từng tấc đất, từng hải lý mà tiền nhân đã đánh đổi bằng xương bằng máu để gìn giữ hơn 360.000 cây số vuông trải dài từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mau.

hơn bao giờ hết, mẹ mơ có một ngày lá cờ biểu tượng cho độc lập, tự do, dân chủ tung bay trên nền trời đất Việt. mẹ mơ một ngày toàn dân Việt đứng dưới lá cờ tổ quốc với một niềm hãnh diện vô biên. mẹ mơ như thế và mẹ sợ vô cùng cái ngày cả cờ vàng ba sợc đỏ và cờ đỏ sao vàng không còn hiện hữu mà thay vào đó là một ngôi sao chư hầu trên lá cờ của tàu cộng. mẹ viết dài dòng, mong con hiểu lòng mẹ. đừng để mọi sự trở thành muộn màng để rồi phải khóc hận như mẹ đã khóc và còn khóc, nhé con.


G ó c T r ờ i P a r i s




Ta phải nói gì với con
Mùa Đông
Về những giọt mưa bất thường trên phố
Đọng xác lá cuối năm

Phải nói gì với con
Khi sắp tới mùa Xuân
Gục quỵ vì cơn ho bất tận
Phổi quê hương đang ngập nước
Lối xếp hàng vào bệnh viện
Không có bàn tay cấp cứu
Và hàng rào chế độ
Cản ngăn mọi ngã ngách hồi sinh

Phải nói gì với con
Một buổi sáng Việt Nam
Nét mặt đăm chiêu của tuổi 15, 18
Chưa đủ thời gian trên ghế học trò
Trong nỗi đắn đo xâm chiếm Từ hướng bắc, hướng đông

Ta lo sợ giấu giếm, bít bưng
Khi thế lực vượt rào tháo chạy
Ngày đất, đá, cát, trời, ùn ùn đổ vỡ
Nghìn năm nô lệ mới Tiếp nối lịch sử đen

Ta sinh lỗi thời nhưng dám đâu quên
Cho con vào trường
Học sử, địa Việt Nam
Để hiểu được công khó của tiền nhân
Và hiểu rằng mọi lãnh thổ bảo tồn đều vĩ đại

Ta cũng kể con nghe niềm tự hào đất nước
20 năm nội chiến
100 năm thuộc Tây
Nghìn năm Tàu nô lệ đọa đày
Cha, ông, vẫn luôn vùng dậy

Phải nói gì với con
Buổi sáng chào cờ
Câu hát đồng lòng cùng đi hy sinh tiếc gì thân sống
Cho giải đất cong xứ sở Việt Nam

Con không có anh mà cũng chẳng có em
Bươn chải thế nào ta nề hà gì mệt nhọc
Chỉ mong mỏi nơi con
Một tình yêu
Cần phải đặt lên trên
Trên tất cả mọi tình yêu ta từng biết
Tình quê hương bất diệt
Nơi từng thế hệ qua, thế hệ bây giờ, và thế hệ mai sau

Ta cũng có một niềm đau
Ta không muốn con cưu mang
Nhưng ta phải kể để sau này con tỉnh thức
Cuộc sống có thể thiếu tiền
Thiếu công ăn việc làm
Nhưng đừng bao giờ con khuất phục
Cũng đừng bao giờ chịu nhục dưới gót xâm lăng

Ta dạy cho con
Không ai vẹn toàn phú quý trăm năm
Ngày trở lại đất
Đừng bao giờ phải hổ thẹn như Hồ Quí Ly hay Lê Chiêu Thống

Hôm nay ta buộc lòng phải nói với con về tổ quốc
Về những linh hồn đê tiện, vô thần
Thản nhiên trên thân xác quê hương
Lấy bạo tàn đọa đày dân mình trước đã

Ta nghẹn ngào vết dao chém đó
Khi nhìn tật nguyền lương tri
Bó gối quay lưng thụ hưởng kiếp tàn phu
Dối trá, lọc lừa, một dải xuân thu
Bám víu đỉnh chung hoang tưởng
Ôi những miếng ăn ngon
Ngon bao lâu trong lồng miệng
Ôi những giọt rượu nồng
Không nồng đủ để hiên ngang

Phải nói gì với con
Nếu một buổi thăm quê
Cánh đồng không đủ dài sản xuất mùa lúa chín
Nông trại thiếu đất đai nuôi gà, vịt
Đường ra cảng thiếu thuyền bè tấp nập
Xóm chài thưa thớt vì biển Việt Nam chỉ còn vài hải lý xa bờ

Ta kể cho con nghe một giấc mơ
Đẹp đẽ vô cùng
Nếu trong kiếp này
Ta có thể đến tận địa đầu giới tuyến
Nơi ngày xưa Nguyễn Trãi tiễn đưa cha
Hoặc ta có thể trở lại Hoàng Sa
Không có tiếng nói xì xồ, không khuôn mặt mỡ
Một ly chè Thái Nguyên
Một cần câu
Chiều thanh bình cơn gió
Ta sẽ nằm cho cát biển ru chân
Con thơ ơi
Đời ta mơ thế được bao lần

Thôi con nhìn trong mắt ta và không được khóc
Con là con ta nên phải biết
Thủy chung kia gìn giữ trong tâm
Cho dẫu là bao nhiêu năm
Vẽ một bản đồ biên giới Việt Nam và ghi từng địa danh để nhớ
Con đừng ngại lo khốn khó
Đừng sợ nhớp nhơ cuộc sinh tử tầm thường
Dẫu rơi vào cơ cực miên man
Hay buổi thái lai no cơm, ấm áo

Một điều không bao giờ sai trái
Một điều sắt đá khó chuyển lay
Non sông này không được hiến dâng ai
Một tấc đất dẫu hy sinh bằng máu


c à p h ê s u ố t n g à y


26176



Image

Image


H E A R T F E L T .W O R D S
____________________________________________________________________________
©violetdehue


* bức thư và bản đồ Việt Nam thêu tay của một cô giáo Việt Nam gửi lời cám ơn đến các chiến binh Hoa Kỳ vào năm 1966, một cựu chiến binh giữ cho đến ngày hôm nay. Nhân ngày Memorial, chúng tôi đến dự lễ ở toà thị chính thành phố, gặp gỡ và quen biết với Hội Cựu chiến Binh Việt Nam. Ông Dan, người nhận bức thư đã nhờ chúng tôi dịch lại cho ông...


26179 top -
h o à i n i ệ m
1 ... 20, 21, 22, 23, 24
_______________________________________________
Tháng Chín Giao Khúc Mưa - thơ - Hoàng Vũ Luân _______________________________________________

Image

tháng chín, mưa tàn, thu lá, úa
mùa phai, nhàn nhạt, nét son, môi
tím sim, áo trắng, đêm, nhung lụa
thoi dệt, tình si, mộng, giữa vời

xem tiếp...

_______________________________________________
Đèo Bồng - văn - Trần Đại _______________________________________________

Image

Buổi chiều mây bàng bạc trôi, nắng lung linh và gió biển nhẹ hiu hiu, hai người mua cà phê xong, không ngồi lại quán như lần trước, họ sóng bước bên nhau dọc theo con đường lát gạch sát bờ biển. Những cánh buồm chầm chậm ngược xuôi trong vịnh, xa xa là các chiến hạm che khuất một phần bán đảo ngoài khơi.

xem tiếp...

_______________________________________________
Dạ Khúc Mùa Thu - nhạc - Ngọc Thể _______________________________________________

Image

Chiều thu mưa rơi rơi, lá vàng bay chơi vơi
Chiều thu mang tin yêu đôi mắt tình tự nắng.
Có đôi môi nồng thắm, nhớ vòng tay chìm đắm!
Những kỷ niệm không phai ,ngát hương mùa thu say

xem tiếp...

_______________________________________________
Autumn Is Here - ảnh - sisily _______________________________________________

Image



xem tiếp...