THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image


L Ò N G .B U Ồ N .N H Ư .T H Ơ.
___________________________________________________________________________
n p n
vâng, người già có nỗi buồn của người già
nhưng người trẻ có nỗi buồn chẳng trẻ
Lưu Quang Vũ



có những lúc lòng đau
mình hãy cười thật lớn
tránh ánh mắt nhìn nhau
(những điều nhìn thấy, ớn!)

đời đâu còn mơ mộng
theo gió lồng lộng bay
vất vưởng dưới tàn cây
chiếc võng buồn tuổi trẻ

những thằng con lạc mẹ
trong vất vả văn chương
mong tìm gặp quê hương
tay ôm đầu, thơ khóc

cổng trường đời mời mọc
những lừa lọc, đãi bôi
bạn bè vào lớp học
ta đứng giữa sân chơi

hỏng mùa thi, sách đốt
ta đôn đáo ngược xuôi
tuổi trẻ mình, con chốt
đem thí giữa cuộc vui

một hôm tình yêu đến
(ngỡ bờ bến bình yên)
mỗi năm thắp ngọn nến
hai năm, tình đã quên!

mười năm, lần nhìn lại
mà đau xót màu da
du mục đời oằn oại
lang thang đất người, ta

thơ làm sao về được
đến quê nhà phong niêm
nên hai tay chống ngược
cho máu chảy về tim
(quê hương mình sẽ gọi
bằng tiếng lòng lặng im)

buổi chiều nay thơ khóc
ngày cuối tháng tim đen
thơ trào từ tim, óc
tìm một người thân quen

để còn nghe tên gọi
bằng tình người nhúm nhen




26180



Image


M Ù A .Đ A U
___________________________________________________________________________
©đ i n h c h i n h


tháng tư này nghe lại bản thánh ca
tiễn tình yêu về trong lòng mộ đất
em có cùng ta hát không
cổ ta đã khan
mưa rớt hạt...
mắt nhoà...

l ê d u m i ê n



26181



Image


N H
___________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



Ngày còn bé có lần tôi hỏi Mẹ
Vì sao tháng bảy cứ mưa nhiều
Mẹ tôi trầm ngâm rồi nói khẽ
Mưa tưới cho ruộng lúa phì nhiêu

Dân quê tôi bao đời lam lũ
Tạ ơn trời ban xuống giọt mưa
Nhớ Mẹ tôi, bạc màu áo cũ
Những bữa cơm đạm bạc rau dưa

Có những sáng sương mù giăng kín
Ngu ngơ, bù mắt cắn sưng người
Tháng mười hai đang mùa lúa chín
Trăm mối lo, chẳng thấy Mẹ cười

Bốn mươi năm tôi xa quê cũ
Nhớ ruộng vườn, nhớ bến đò xưa
Nhớ con sông đục ngầu mùa lũ
Nhớ đĩa xôi ấm bụng ngày mưa!

Tôi vốn là người con đất Việt
Dù quê hương xa khuất muôn trùng
Cách đại dương, tình không cách biệt
Rặng tre làng vẫn nhớ vô cùng!



26182



Image


H Ứ A .H Ẹ N
___________________________________________________________________________
©đ ỗ d a n h đ ô n


trong trần thế nhiều nơi phú quí
nỗi buồn riêng ai ví như ai
bày ra cái cảnh có trời
vui buồn cũng ở tự người thế gian

Tản Đà



26185



Image


N H Ữ N G
N G À Y .T H Á N G .C Ũ
N G H I Ê N G .C H A O

___________________________________________________________________________
l ê d u m i ê n



30 năm trước...

Trung tuần tháng hai. Tôi rời xa Bồng Sơn , cũng có nghĩa là tôi xa em. Tôi về lại vùng đất hứa mà cha mẹ đã dành sẵn từ những ngày Họ bơi thuyền vượt biển từ bến đò Thượng Hộ Vạn vào Hải Phòng, rồi lên tàu há mồm buông đời mình trên đường đi, mắt nhắm để tưởng tượng về một chỗ mới xa xăm. Tháng hai đó tôi bỏ lại sau lưng chiến trường An Khê vừa chợt khai mào thuốc súng, tôi bỏ lại bạn bè kẻ ở Trà Quang, đứa ở Thiết Đính, đứa nằm Cù Mông, đứa ngủ giữa đỉnh Mang Giang gío hú. Tôi bỏ em thui thủi bóng mờ bên đầu cầu. Con sông Lại Giang vẫn chảy xuôi nỗi chia ly từ thượng nguồn An Lão. Một lần đi cho mãi mãi. Không còn nhìn thấy nhau trong đời.

Những ngày tháng ba. Long Bình nắng cháy. Nằm nghe những sục sôi của ngọn núi lửa vùng cao Buôn Mê mà trĩu nặng những ưu phiền. Ngóng tin em bình an nơi chốn cũ. Nhớ nhung...

Tháng Tư. Theo đơn vị lên ngự ở ốc đảo Trâm Vàng. Gò Dầu mùa này vẫn còn xuân. Tây Ninh vẫn bừng lên mùi hương trầm đạo hạnh. Ở Trâm Vàng ăn đại bác 130 ly và hoả tiễn. Thằng bạn mới cùng ăn thịt chó ở Hố Nai hôm qua giờ ngã lăn ra chết. Tôi vào Khiêm Hanh mở đường cho tiểu đoàn Biệt Động rút ra. Hạnh ngộ gặp Thằng Lưu, đứa bạn cùng khóa đã 7 năm ròng chưa gặp. Mừng thì ít mà lo lắng thì nhiều. Cối 82 rơi rải rác dọc theo hố giao thông hào. Hai đứa đội nón sắt uống chung một ca cà phê túi, khói thuốc capstan bốc cụm ưu phiền, hàn huyên chuyện mấy năm trước lúc còn mài kiếm dưới trăng vàng Dục Mỹ.

Cũng tháng Tư bỏ căn hầm ở Khách sạn Trâm Vàng về Long Khánh, trấn thủ Ngã ba Cua heo, nghe đời phiêu bạt, hẩm hiu giữa rừng cao su không còn chảy nhựa. Bên kia là những vườn chôm chôm ngút ngàn Bảo Bình, Bảo Định. Rong chơi cùng súng đạn dọc con lộ số 1. Gặp bè bạn 11 Dù. Bày trò chơi chiến tranh thủ thành Xuân Lộc. Bọn người "sanh Bắc tử Nam" dạt ra. Ta ngồi uống cà phê rung đùi giữa phố. Thuở thái bình thôn xóm hạn hẹp đang hồi phục sinh, bỗng từ đâu Ông Cụ gọi về. Đành bỏ vùng đất đỏ ba dan xuôi con lộ đã không đi từ bao năm trước về qua vùng Bình Giả trở lại đất Biên Thành. Ngồi chưa ấm đít, lại kéo nhau lên Trảng Bơm. Một tối kinh hoàng. Tôi đã mất tất cả những kỷ niệm của em, của bạn bè trong cái ba lô bỏ quên lại dưới giao thông hào. Trắng tay với nỗi buồn tiếc nuối.

29/4 Chạy dai sức trên xa lộ Biên Hoà. Trạm dừng chân để...tắm rửa là Ngã tư Thủ Đức. Hỗn độn dân quân. Đứng ngó theo con đường về chợ Nhỏ, nhớ Vũ đình Trường, đêm nào hương khói nặng một lời thề. Giờ chả lẽ cùng đường mạt vận. Tiếng pháo lệnh lại bắt đầu cho cuộc marathon mới. Các vận động viên bây giờ tự do không cần ghi danh trước. Chen nhau thi thố bằng đủ mọi phương tiện: chân, xe đạp, xe hơi, xe máy cầy, máy xới. Có nhiều người ngã lăn ra đường mà vẫn cố nhoài lên, rướn tiếp. Có những người đã nhắm mắt buông xuôi , không thể về điểm hẹn. Bùi ngùi, thê lương, ảm đạm. Những hạt mưa nhỏ lác đác. Ôi sao mà hoang mang đến thế.

Về tới cầu Sài Gòn, bỏ con Jeep giữa đường. Người Chị tốt bụng gọi vào nhà cho bộ quần áo như dân. Trút bỏ bộ quân nhung mà nước mắt lưng tròng. Tôi cùng Khang, Tới về Bạch Đằng, ghé nhà Hải Quân Hạm Trưởng, anh trai người tình của Tới, người nhà cho biết tàu đã ra khơi ngày 27. Buồn, thất vọng. Vào khách sạn ngủ free một tối. Ngày hôm sau xuống phố. Lang thang dưới làn đạn carbine từ những cao ốc của những ông nhân dân tự vệ.

30/4. Buổi trưa nghe tiếng: "đầu hàng". Nước mắt rơi... Súng của cánh dù vẫn còn nổ. Vài chiếc T54 vào phố chạy hối hả như điên. Người dân vào nhà đóng cửa. Đường phố chỉ còn xe nhà binh chạy ngược xuôi.

Tôi lang thang về Trương Minh Giảng , may mắn không ngờ gặp Cu Cử cùng đơn vị cũ. Biết tin nhau vẫn còn bình an sau cuộc đua chạy tiếp sức giữa đời.

Vài người bạn ở Ông tạ rủ tôi lấy băng đỏ đeo trên tay, chôm chiếc Jeep chạy về Biên trấn. Tôi lắc đầu. Đừng bôi lọ. Người ta đổ xô ra đường, xem khỉ về thành. Người ta đổ xô ra đường đi về hướng xa lộ tìm xác người thân. Tôi lang thang đi tìm mẹ già và em gái.

30/4. Xưa. Mất tất cả.
30/4. Những năm sau. Nhớ về tất cả từ những nơi Bù Loi, Bù xịa, Bù Đăng Bù Đốp áo rách, quần tua. Z30A in số sau lưng, bước đi xếp hàng cúi mặt. Rồi từ nước ngoài bao năm rồi tiếng quốc kêu đêm.

30 năm rồi mà hờn vẫn chưa nguôi. 30 năm rồi vẫn hướng về rừng xưa. Hổ giờ già khụm, long đong.



26186



Imagexin ngủ dưới vòm cây...
tranh Đinh Chinh


Q U À .T Ặ N G
___________________________________________________________________________
l ý q u a n g c h í n h



Tặng này con mắt trên mây
Cho em nhìn rõ suối này, sông kia

Mai này đất nước phân chia
Đồng khô, biển hạn chim lìa cá tôm

Tặng sương đầu núi chiều hôm
Bờ xa ảo vọng đò ôm sóng sầu



26192



Image


N H Ữ N G
M Ả N H .Đ Ờ I
H Ậ U .C H I Ế N


*(Vì sự riêng tư, tên của bác Chuyên và bác Anh được đổi. Tên chú Quý giữ nguyên.)
___________________________________________________________________________
Q u ả n g D i ệ u . T r ầ n B ả o T o à n



BÁC CHUYÊN

Bác là cựu Đại Úy công binh, thuộc Liên Đoàn 8, Tiểu Đoàn 81, Quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Sau năm 1975, bác bị đi tù (học tập cải tạo) 7 năm, khi trở về nhà bác đã được chia cho gia đình cán bộ, vợ con bác vượt biên và đều mất tích kể từ năm 1979. Bác đi lang thang suốt mấy ngày ở Sài Gòn, chẳng biết về đâu, khi anh em bạn bè chiến hữu người đã di tản, người vẫn ở tù, người đi vùng kinh tế mới. Bác ghé thăm vài gia đình, thấy cảnh buồn, người chồng còn ở tù, người vợ tần tảo chạy ăn từng bữa nuôi đàn con, ở lại không tiện, vì gia giáo cổ xưa, không ở lại nhà bạn bè khi người chồng vắng nhà. Bác ghé thăm Ông Nội tôi, Ông tôi bảo bác ở lại, sai tôi đi chợ mua một ít thức ăn về làm cơm đãi bác. Trong suốt bữa ăn, bác không nói gì, Ông tôi thì gắp thức ăn cho bác và bảo: "Ăn đi cháu, bác không biết ngày nào bác mới được ăn cơm với em Lễ!" Cả hai người đàn ông đều khóc. Tôi hiểu là cả hai đều đang rất thương cảm cho số phận của họ, của gia đình và xã hội trong những ngày hậu chiến. Bác Chuyên ở lại với Ông cháu tôi khoảng một tháng, trong thời gian ấy, bác Chuyên dạy tôi văn học, sử ký, địa lý và các khái niệm trật tự xã hội. Sau đó, bác bảo bác đi Biên Hòa làm thợ điện, vì bác có người anh họ thu xếp được công việc cho bác dưới đó. "Trước hết cứ phải kiếm cách nào sống đã bác ạ" bác Chuyên thưa với Ông tôi "cháu đi xuống Biên Hòa làm thợ điện, thỉnh thoảng cháu lên thăm bác." Bác quay qua tôi bảo: "Cháu chăm sóc Ông nhé, cảm ơn cháu đã nấu cơm cho bác cả tháng qua." Thỉnh thoảng như lời hứa, bác lại ghé thăm nhà, có lẽ là dịp bác về Sài Gòn trình diện. Đến một hôm, bác đến thăm, mang tặng cho Ông tôi cái biến áp (đổi điện, vì ngày đó điện yếu lắm, một ngọn đèn neon không có biến áp cũng không thể sáng được) bác đưa cho tôi mấy trăm đồng, bảo tôi đi chợ mua ít thức ăn, nấu bữa ngon ngon để ăn cơm với Ông cháu tôi. Bữa đó bác bảo bác sắp đi xa, có anh bạn làm sĩ quan Hải Quân khi xưa được mời làm tài công, bác ấy thu xếp cho bác làm thợ máy để đi không tốn tiền. Ông Nội tôi coi tử vi cho bác rồi bảo: "Cháu đi lần này thuận buồm xuôi gió đấy. Cuộc sống của cháu từ nay sẽ khá. Bác mừng cho cháu, sau những đau thương, cái phúc lại đến cháu ạ." Bác Chuyên đến Indonesia, rồi đi định cư ở Úc. Năm nay bác đã 85 tuổi, già rồi, song vẫn khỏe mạnh. Năm kia, ba mẹ tôi qua Úc thăm bác, tôi gửi một món tiền nhỏ biếu bác tiêu vặt, bác gửi trả lại, còn tặng cho tôi chiếc đồng hồ để bàn và bức thư ngắn: "Toàn, bác không dám tặng cháu đồng hồ đeo tay vì như vậy chở củi về rừng, nhưng tặng cho cháu chiếc đồng hồ để bàn để nhắc nhớ đến thời gian bác cháu ta bên nhau. Nghe ba mẹ cháu kể, bác rất vui vì thằng bé ngày xưa giờ đã thành NGƯỜI LỚN. Bác Chuyên." Chữ "người lớn" ông viết hoa. Khi nghĩ đến bác Chuyên, tôi chỉ nhớ một câu bác nói lần đầu ăn cơm với Ông cháu tôi, trong nước mắt "Mất nước là mất tất cả."


BÁC ANH

Bác thuộc dòng họ tiếng tăm lừng lẫy, chú bác của bác Anh đều là những cây viết chính trong nhóm Tự Lực Văn Đoàn. Bác là người nho nhã, đẹp trai. Tôi không biết bác đã làm gì để bị đi tù đến 8 năm sau năm 1975. Khi ở tù ra, bác trở về nhà, ngôi nhà còn đó, vợ con còn đó, song vợ bác đã có chồng mới. Vợ bác là người phụ nữ rất đẹp, ăn nói khôn ngoan, lịch lãm. Cũng đi thăm nuôi bác được mấy lần khi bác ở Nghệ An, Vinh, Nghĩa Lộ, nhưng rồi mất hút. Không thư từ, không gửi quà và dứt hẳn thăm nuôi. Bác trở về, ngồi bên quán cà phê đối diện nhìn vào nhà, nhìn thấy các con của bác đã lớn, nhìn thấy người vợ của bác vui vẻ hạnh phúc bên người đàn ông khác. Bác lặng lẽ ra đi. Bác ghé nhà tôi thăm Ông Nội tôi và kể lại chuyện buồn. Ông tôi khuyên nhủ rằng hết duyên thì nên buông bỏ. Tôi hồi đó mới 14 tuổi, song nghe bác kể đã nóng máu, hỏi sao bác không xông vào chém bỏ mẹ thằng kia đi? Bác cười buồn bảo: "Bác mới đi tù về, chém làm sao được người ta? Hơn nữa, lỗi tại bác bỏ vợ con đi từng ấy năm tháng. Bà ấy chắc làm vậy cũng để nuôi con. Thôi cháu ạ, kẻ thua trận thì chẳng còn quyền gì để nói." Tôi hỏi bác sao không gặp lại các con? Bác trả lời: "Bác không muốn các em khó xử. Hậu vận còn dài, ngày nào thích hợp rồi gặp lại chúng nó cũng được." Trong lời nói vẻ nhẫn nhục chịu đựng đẫm ướt trong tiếng nấc nghẹn ngào, song bị kìm nén trong cổ họng.


CHÚ QUÝ

Người của "bên thắng cuộc", chú có họ hàng gần với gia đình tôi. Chú là người trong họ đầu tiên đến thăm Ông Nội tôi sau ngày 30/04/1975 trong bộ quân phục màu cỏ úa. Ông Nội tôi hỏi: "Ông cán bộ tìm tôi có việc gì?" khi thấy chú mặc đồ bộ đội hỏi xem có phải đó là Cụ Bá không? Chú Quý mừng rỡ nói: "Bác ơi, con là Quý, con ông Q. em họ của bác đây!" Ông tôi mở cửa cho chú vào nhà, song vẫn dè chừng: "Cháu đến đây thăm bác hay có việc gì không? Con trai bác đi trình diện học tập rồi." Chú Quý thưa: "Bác ạ, bao nhiêu năm rồi cháu vẫn nhớ hình ảnh của bác, ngày cháu còn bé xíu ở quê. Hôm nay cháu vào thăm bác thôi. Mưa bom, bão đạn chẳng chết, giờ chiến tranh qua rồi. Cháu xin bác bữa cơm." Ông tôi bảo cô tôi nấu cơm mời chú, nhưng tình gia đình cũng không nồng thắm bằng cái biên giới lừng lững giữa hai chiến tuyến. Năm tháng qua đi, vài tháng chú Quý lại ghé qua thăm Ông tôi một lần. Chú vào tiếp quản Sài Gòn và đóng quân trong thành phố. Qua những câu chuyện giữa những người lớn, tôi lờ mờ hiểu là chú cho rằng mình đã bị tuyên truyền không đúng sự thật. Sự nề nếp và thịnh vượng ở Miền Nam khiến chú suy nghĩ về những bài học chính trị khi xưa ở chiến trường. Vài năm sau, chú giải ngũ với quân hàm Thiếu Tá. Ngày chú về quê, chú gom tiền mua được một cái máy ghi âm. Tôi hỏi chú mua máy ghi âm làm gì? Chú bảo: "Cháu ạ, ở nhà quê mà con cháu đi công tác nơi xa, cha mẹ già nhiều khi không đợi được, những lúc ấy nếu có cái máy ghi âm này, ghi lại lời trăn trối của các cụ thì thật quý. Các cụ an tâm dặn dò, con cháu được nghe tâm nguyện cuối cùng của các cụ." Nghe chú Quý nói, tôi rất cảm động. Chú thật có lòng và tốt bụng.
Trở về quê, chú làm ruộng sống qua ngày, đến một hôm chú đang xát thóc thì tự dưng đột quỵ rồi ra đi ở tuổi 53. Một người tốt, sống hết đời với nhiệm vụ của người trai thời chiến, người đàn ông thầm lặng của thời bình, cuối cùng trở về với nắm đất của quê hương.
Hôm nay, 30/04/2020, một ngày mưa rả rích, tiếng mưa như gõ vào ký ức những tháng năm quá khứ, đối với tôi ngày này chỉ có ý nghĩa là một ngày lịch sử, khi đất nước, gia đình và rất nhiều cá nhân của thế hệ cha chú và chúng tôi bước qua một khúc quanh mới.



26194



Image


B À I .
T Ụ N G .C Ũ .
M Ì N H .T A
___________________________________________________________________________
t h a n g t r a m


cơ hồ . nghe tháng Tư rơi xuống
gợn tiếng chuông khàn . giữa hỗn mang
lấp liếm . thời gian vừa bỏ ngõ
những đô thành ngậm những âm vang

biển trào ký ức lên mây . kín
xám xịt giàn ra hết bốn phương
chẳng có phương nào nương náu . tạm
nằm . dỗ hồn ta nhập mộng thường

lải nhải quanh đời ta . vụn vặt
bày bừa giẻ rách mấy mươi năm
câu thơ nguội ngắt mùi cơ khổ
đâu đó . vừa khô giọt máu . bầm

cứ tháng Tư về . thèm nín thở
bán-kiết bâng quơ chút đỉnh già
để coi ngộ đại bao nhiêu bận
vô thường . cơn gió . thoảng ngoài xa...



26199

.

26244

.

26245 top -
h o à i n i ệ m
1 ... 20, 21, 22, 23, 24
_______________________________________________
Lệ Đá - thơ - Nguyễn Tư Phương _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cũng Cùng Là Mẹ - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Lời Cầm Sương Tôi - nhạc - Nguyễn Tiến Dũng _______________________________________________

Image

buông tay
ngây ngất dịu dàng
buông hồ cầm bặt âm vang
buông thanh âm
thơ ngát không gian
khép mặt giã từ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Hsinbyume - tranh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image



xem tiếp...