THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image

S U M M E R .F L I N G...
____________________________________________________________________________
h o à i y ê n



Thành phố cao nguyên buổi trưa mặt trời lên cao hơn ngọn núi phía xa, ngạo nghễ thả những tia nắng chói chang xuống thảm cỏ xanh mướt. Những tia sáng chóa lòa cả tầm nhìn vậy mà không khí vẫn êm dịu mát mẻ một cách lạ lùng, không khô cằn nóng rát thịt da như thành phố thân quen thằng bé vừa rời bỏ. Nhóm debate của thằng bé đã tận dụng tối đa cái khí hậu hiếm hoi trong lành đó bằng cách ngoại trừ những lúc phải nghe giảng thuyết cần nhìn vào màn ảnh lớn là chúng ngồi ngoan ngoãn ở giảng đường. Còn tất cả những cuộc thảo luận, họp nhóm, hay research, làm bài, viết cases... chúng đều kéo nhau ra sân cỏ trước trường nằm ngồi la liệt. Những cái laptop đủ màu, đủ hiệu, đủ cỡ đặt trên đùi, trên ngực, trên cỏ... những thế nằm ngồi ngả nghiêng... những cái đầu ngọ nguậy nghiêng bên trái nghiêng bên phải... tất cả tạo thành một bức tranh điển hình của thế giới học đường thời đại "wi-fi". "Phải mà trường học của mình cũng như vầy thì tốt biết bao nhiêu...", thằng bé nghĩ thầm. Thằng bé nằm dài dưới gốc cây cổ thụ, đầu gối trên cái backpack, hai chân co lại để làm bàn cho cái laptop, hai mắt lơ đãng nhìn quanh, bài viết cho đề tài tranh luận sắp đến không còn thu hút bằng cái bóng con gái phía bên kia.

Cô nhỏ ngồi tựa lưng vào cái thân cây to, cái cây mà hôm nọ hai đứa đã tò mò đo thử bằng cách cùng giang hai tay ôm lấy thân cây xem hai bàn tay có chạm được đến nhau hay không. Thân cây to vừa để những ngón tay đan vào nhau, ngập ngừng, ngượng nghịu và trò chơi cũng tinh nghịch đủ để cô nhỏ không hề biết rằng trái tim thằng bé đã có những nhịp đập khác thường, cho dù đó chẳng phải là lần đầu tiên thằng bé nắm tay một người con gái. Những tia nắng lung linh rọi xuyên qua tàng cây rớt xuống trên người cô nhỏ từng đốm trắng đen làm thằng bé ngây người ngắm rồi mỉm cười vu vơ ...

Một mẩu tin nhắn chợt hiện ra trên màn hình:

- Hey, sao không lo làm bài đi ở đó lo nhìn người ta rồi cười chọc quê?
- Justin đang nghĩ nhìn Ellie giống một chú chó đốm.
- A, không chịu đâu, Ellie không làm dalmatian đâu, Ellie làm Japanese Chin cơ.
- Tại sao?
- Tại vì Japanese Chin dễ thương lắm. Chú chó nhỏ của Ellie ở nhà thuộc giống Japanese Chin đó. Justin có biết chó Japanese Chin có đặc điểm gì không?
- Không, Justin còn không có đủ thời giờ tìm hiểu con gái nữa thì làm sao có giờ tìm hiểu chó chứ...
- Japanese Chin nhỏ hơn dalmations và có tiếng là thông minh. Chúng có cái bộ dạng làm cho người ta tưởng là hiền nhưng thật ra nghịch ngầm phải biết, nhất là khuôn mặt thoạt nhìn thì có vẻ trầm lặng nhưng lại gần mới biết vô cùng hợm hĩnh... Justin nghe tả có thấy quen quen không?

Thằng bé cười thành tiếng:

- Ừ, Japanese Chin giống y chang Ellie.

Phía bên kia con nhỏ lắc lắc mái tóc phản đối, cái đuôi gà chạy qua chạy lại:

- Còn lâu, Ellie đâu có mâu thuẫn như vậy đâu. Ellie là một cuốn sách mở lớn. Japanesse Chin giống Justin đấy, cũng cùng là giống á đông. Việt Nam có giống chó nào đặc biệt không Justin?

Thằng bé chợt nghĩ đến lời mẹ kể về những dãy phố nổi tiếng bán thịt chó ở Việt Nam, đang định trả lời "không, ở Việt Nam người ta định nghĩa giống chó tốt xấu theo tiêu chuẩn thịt nào ăn ngon", nhưng lại thôi, có những điểm đặc biệt chẳng nên khoe:

- Không, nước Việt Nam chỉ có con trai đặc biệt thôi, không có chó đặc biệt.
- Uổng quá, Justin lại không phải sinh ra ở Việt Nam, thành ra Justin không có gì đặc biệt hết.

Thằng bé ngẩng lên nhìn về phía con nhỏ, giả vờ nghiêm mặt rồi cắm cúi viết:

- Ellie đó nha, người ta đã tốn bao nhiêu công sức tiền của mới dập tắt được trận cháy rừng lịch sử ở đây. Ellie lại muốn khơi cho cháy lại nữa à?

Cô nhỏ ngơ ngác:

- Justin nói gì vậy?
- "Liar, liar, pants on fire" đó. Ellie dám nói là Justin không có gì đặc biệt, sạo quá coi chừng quần cháy lây qua cỏ lan ra rừng bây giờ.

Cô nhỏ bật cười, tiếng khúc khích phá tan cái không khí im lặng chung quanh khiến mấy cái đầu cùng quay qua nhìn dọ hỏi . Thằng bé cũng giả vờ quay qua nhíu mày "suỵt suỵt" ra cái vẻ khó chịu vì dòng tư tưởng đĩnh đạc vừa bị phá rối...

***

Buổi tối, chờ đợi mãi rồi những tia nắng cuối cùng cũng tắt ở cuối chân trời, đem theo cả những ồn ào náo nhiệt của ngày. Khuôn viên đại học chìm trong khoảng thinh im lìm, chừng như nếu để ý có thể nghe được từng tiếng gió xuyên ngang qua rặng thông cao... êm đềm và bình yên như truyện cổ tích. Đứa con gái tóc vàng nằm nghiêng trên thảm cỏ, một tay chống đầu chăm chú quan sát thằng con trai tóc đen bên cạnh. Thằng bé nằm vắt chân chữ ngũ một cách nhàn nhã, hai tay vòng ra sau đầu làm gối, mặt ngửa lên như đang đếm từng vì sao lấp lánh trên cao. Cái trán cao cao, cái mũi thẳng, cái miệng lúc nào cũng như vẽ một điệu cười ngạo mạn. Bóng tối đã giấu hết cái nét giễu cợt lấp loáng trong đôi mắt thường ngày vào đêm. Con bé thường thắc mắc tự hỏi điểm gì nơi thằng bé đã thu hút mình đến thế, nét ngông nghênh, thái độ bất cần, bộ điệu lừng khừng hay chỉ đơn thuần là ở thằng bé là tất cả những gì tương phản với những điều quen thuộc chung quanh... Thằng bé khác người, "khác người" chứ không "lập dị" như một lần thằng bé đã vênh mặt khẳng định:

- Justin không muốn là một người của đám đông, càng không muốn là một người giữa đám đông, Justin chỉ muốn là Justin, một người không giống đám đông.

Ừ, có lẽ thế nên bây giờ khi trong kia là buổi party cuối cùng, nhộn nhịp với tiếng nhạc tiếng trống ồn ào, cuồng loạn, với những nụ hôn đắm đuối phơi bày thì thằng bé rủ con bé đến cái góc sân quen thuộc nằm... ngắm sao. Ừ, lạ lùng như những chia xẻ bất tận hai đứa đã có với nhau... như niềm thương yêu và lòng tranh đấu thằng bé dành cho cái đất nước mà thằng bé chưa hề đặt chân tới, ở bên kia quả địa cầu:

- Làm sao Justin có thể nói Justin thương yêu một nơi mà Justin chưa hề đến?
- Vậy làm sao Ellie có thể nói Ellie yêu Thượng Đế? Ellie đã gặp Thượng Đế bao giờ chưa?

Ừ, thằng bé có cái lưỡi sắc như đôi tay của Edward Scissorhands... cùng những câu phản hồi ranh mãnh nhanh lẹ đôi khi thông minh đến phát cáu... chả thế mà thằng bé đã là một trong những địch thủ đáng sợ trong cộng đồng debate...Nhưng ở thằng bé có một điều gì đó đã tạo cho con bé một sự an bình tin tưởng mà con bé không kiếm được nơi những đứa con trai khác. Để rồi khi bên thằng bé con bé đã có thể nói hết, kể hết từ những hoang mang về tôn giáo cho đến những khắc khoải về tương lai, từ những băn khoăn về sức khoẻ của mẹ cho đến cái tai ương vừa ập đến với gia đình... kể hết, tuôn hết những điều con bé dấu tận ở tim mà không mảy may e ngại bị cười chê chọc ghẹo ... Hai tuần lễ bên nhau hai đứa đã có với nhau những buổi tối tuyệt diệu như thế này, cùng ngắm sao, nhìn trăng...nghe thằng bé kể về huyền thoại "the moon boy" ngồi gốc cây đa, những câu chuyện cổ tích thần tiên vốn chẳng thể nào kiếm được từ Disney Movies...

- Tại sao Justin biết nhiều chuyện cổ tích vậy? Nói thiệt đi, có phải Justin phiạ ra để lấy le với Ellie không?

Thằng bé cười:

- Justin đâu phải Ellie đâu mà có trí tưởng tượng phong phú như vậy chớ. Bà Ngoại của Justin kể cho Justin nghe đó.
- Wow, Justin may mắn quá. Bà ngoại của Ellie chỉ hay mua quà cho Ellie thôi chứ không hay kể chuyện cho Ellie nghe. Justin gần gũi với bà Ngoại lắm hở?
- Ừ, Justin may mắn lắm. Ông nội, bà nội, ông ngoại, bà ngoại của Justin ai cũng còn sống và đều quây quần chung quanh Justin. Ai cũng thương yêu và chìu chuộng Justin hết... Justin là một ví dụ điển hình của cái gọi là "spoil brat" đấy...
- A, đó là Justin tự nhận đấy nhé. Ellie có nói gì đâu.

Thằng bé nheo mắt:

- Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng đó mà...

Rồi tiếp:

- Ngày Justin còn nhỏ, cứ cách một tuần mẹ lại đưa Justin xuống thăm bà ngoại một lần. Điều làm Justin nhớ nhiều nhất không phải là những món ăn tuyệt vời bà nấu, không phải là những câu chuyện cổ tích thần tiên bà kể, mà là nụ cười trên khuôn mặt của bà, là sự vui mừng của bà mỗi lần gặp Justin. Thể như bà sống chỉ để cho những giây phút gặp gỡ ấy. Hai bà cháu nói với nhau đủ điều, đủ chuyện, chơi với nhau đủ mọi trò chơi. Ellie biết không, bà còn cặm cụi ngồi may cả cái quần cho Winnie-the-Pooh mặc đó vì nó chỉ có áo chứ không có quần... Ngay từ bé Justin đã cảm được tình thương bà dành cho mình qua từng bữa ăn, từng nụ cười, từng lời nói nhẹ nhàng của bà. Cái mà Justin không biết được đó là mỗi bữa ăn bà nấu cho Justin là cả một cố gắng không ngừng, mỗi trò chơi bà bày ra với Justin là cả một nỗ lực to lớn. Bà ngoại của Justin bị bịnh viêm gan C và Parkinson disease. Mỗi ngày trong cuộc sống là một phấn đấu của bà. Sự đau đớn bà trải qua hàng ngày lớn hơn là trí tưởng tượng của Justin có thể hình thành. Nhưng đó không phải là lý do tại sao bà là thần tượng của Justin. Phải mang lòng dũng cảm của một chiến sĩ mới có thể chịu được những đớn đau bà đã phải trải qua. Nhưng phải là một anh hùng mới có thể làm được việc đó với nụ cười luôn nở trên môi và không có gì ngoài hạnh phúc của người khác trong tâm trí...

Thằng bé quay qua con bé cười mà hai mắt loang loáng nước... Con bé nắm chặt tay bạn như lời chia sẻ. Thằng bé trầm giọng:

- Hôm nọ Ellie hỏi Justin là Justin có bao giờ nghi ngờ sự có mặt của Thượng Đế hay không? Có hay chăng một đấng tối cao ở trên kia nghe những lời cầu xin của mình. Nếu có thì tại sao Ngài để cho bao tai ương đến với những người tốt? Nếu có thì tại sao Ngài để anh Jack của Ellie bình an vô sự trở về từ chiến trường Iraq để rồi chết một cách oan uổng vì một tên say rượu lái xe ẩu trên xa lộ ngay tại Iowa? Justin cũng đã từng có những tức bực hoài nghi như thế mỗi lần Justin nghĩ đến bà Ngoại. Năm ngoái tay bà run quá không còn tự mình xúc cơm ăn được nữa bác sĩ đã đề nghị bà mổ đầu cho vào một cái máy gọi là deep brain stimulation. Cái máy này sẽ giúp điều khiển những sợi thần kinh để bà bớt run. Justin biết bà sợ lắm, nhưng rồi bà cũng bằng lòng mổ vì bà không muốn lệ thuộc vào người khác, và nhất là bà muốn sống để nhìn ngày Justin ra trường. Ellie có biết họ phải đục đầu bà để bỏ máy vào, luồn một sợi giây qua cổ của bà xuống đến cục battery trên ngực, cắt da ngực ra để bỏ battery vào. Nhưng rồi cái máy chỉ làm việc có 6 tháng rồi người bà không chịu được nó tự đùn cái máy ra khỏi đầu bà, bác sĩ lại phải mổ lấy ra. Bà của Justin đã phải trải qua 6 cuộc giải phẫu trong vòng 8 tháng... Justin bực tức lắm, cứ tự hỏi tại sao Chúa lại trao cho bà nhiều thử thách như thế. Tại sao Chúa không để cho cái máy đó làm việc hay Chúa đã biết người bà không chịu nổi cái máy đó thì tại sao còn để cho bác sĩ đề nghị? Nhưng rồi bà vẫn can đảm vượt qua những thử thách đó với nụ cười trên môi, Justin xuống thăm bà khi cả cái đầu bà còn băng kín mà bà vẫn hỏi Justin "con ăn cái gì chưa?", lòng can đảm của bà đã dạy cho Justin biết cho dù cuộc sống có khó khăn thế nào mình cũng không được quyền bỏ cuộc. Vẫn phải theo cho đến cùng những gì đã được giao phó vì đời sống của mình không phải của riêng mình. Khi mình sinh ra mình là một miếng vải nhỏ trong một tấm mềm quilt lớn, không có mảnh vải nhỏ đó tấm mềm cũng vẫn đắp được nhưng nó sẽ không còn đẹp nữa, và có thể cũng vì đường chỉ bị đứt đoạn ở chỗ rách đấy mà cả tấm quilt đẹp sẽ từ từ bị rơi ra từng mảnh vá vô nghĩa. Ellie à, Justin không có câu trả lời chắc chắn cho Ellie là có một Thượng Đế ở trên cao hay không và sau khi chết mình sẽ đi về đâu vì Justin cũng đang còn sống nhăn răng như Ellie và vì Justin cũng chưa gặp Thượng Đế. Nhưng Justin tin ở trên đời này tất cả mọi việc đều có một sự sắp đặt vô hình nào đó, và không có một biến cố nào xảy ra trong đời sống của mình là vô nghĩa nếu mình không cho phép nó trở thành vô nghĩa. Rất có thể những gì xảy ra cho bà Ngoại Justin là để dạy cho Justin lòng can đảm và sự kiên trì. Rất có thể cái chết của anh Jack để bảo cho Ellie biết trên đời tất cả đều là vô thường và mình phải thương yêu trân quý sự có mặt của những người thân bên cạnh mình từng giây, từng phút vì bất cứ lúc nào mình cũng có thể mất họ vĩnh viễn...

Buổi tối hôm đó con bé đã trở về ký túc xá với đôi mắt đỏ hoe còn mọng nước. Trish, cô bạn cùng phòng đã kêu lên:

- A, cái thằng con trai đại hàn đó làm gì mà Ellie khóc vậy?

Ellie đã phải giải thích cho Trish nghe là Justin không phải là đại hàn, không phải là trung hoa, không phải là nhật bản... Justin ghét vô cùng mỗi khi có người nào lẫn lộn như thế. Justin là người Việt Nam, một thằng bé Việt Nam không sinh ra ở cái đất nước ngàn năm văn hiến kia, "nói tiếng mẹ đẻ còn bập bẹ" như một lần Justin đã thú nhận, cơ mà từ lối suy nghĩ cho đến cách xử sự đều khác xa những người con trai đồng trang lứa mà con bé biết...

Ừ, chúng nó đã nói với nhau đủ chuyện như thế, duy chỉ có một điều, một điều mà đã bao lần con bé định đem ra hỏi nhưng rồi lại thôi, nhưng hôm nay thì con bé sẽ phải hỏi vì chẳng biết được rằng sau ngày hôm nay chúng có còn cơ hội để nằm bên nhau an bình như thế này nữa không ? Sau ngày hôm nay mỗi đứa sẽ trở về với thành phố của mình, với ngôi trường của mình, với bận rộn của mình... Vô năm học mới rồi hai đứa sẽ ở hai đội khác nhau, sẽ có những cuộc đụng độ thắng thua vô cùng quyết liệt trong cái môi trường cạnh tranh dữ dội của cái gọi là "national debate circuit"...

- Ellie, Ellie hôm nay bị bịnh hở?

Tiếng thằng bé vang lên phá tan dòng suy nghĩ cùng những do dự của con bé:

- Không, Ellie có sao đâu. Tại sao Justin hỏi vậy?
- Vì hôm nay Ellie im lặng khác thường. Justin để ý con gái chỉ ít nói khi... đau cổ không nói được thôi...

Con bé phì cười đập mạnh vào cánh tay thằng bé:

- Justin khỉ quá à - rồi ngập ngừng - Justin, định nghĩa tình yêu của Justin là gì?
- Con trai không có những định nghĩa lẩm cẩm nhu thế.
- Bởi vậy con trai không có chiều sâu như con gái.
- Vậy định nghĩa tình yêu của Ellie là gì?
- Justin có coi phim Titanic chưa?
- Rồi, coi 3D đàng hoàng.
- Justin có nhớ cảnh truớc khi tàu chìm, nguời ta tranh nhau xuống thuyền nhỏ hay không? Nguời con gái trong phim đã xuống thuyền rồi mà khi thấy nguời yêu còn ở trên tàu cô ta quay trở lên. Quay trở lại mặc dầu biết rằng tàu sẽ chìm và mình có thể sẽ chết nhưng thà chết với nguời yêu còn hon sống một mình. Với Ellie đó là định nghĩa của tình yêu. Yêu là có thể chết cho tình yêu, với nguời yêu. Lúc Ellie coi đến cảnh đó Ellie đã khóc...

Thằng bé bật cười thành tiếng:

- haha... Ellie là con gái mà cái gì Ellie chẳng khóc đuợc. Hôm nọ gãy cái móng tay thôi cũng khóc mà.
- Gãy cái móng tay khóc là phải rồi. Justin nghĩ coi, tự nhiên còn có 9 cái móng tay dài kỳ cục bắt chết... Justin nói đi đừng đánh trống lảng, định nghia về tình yêu của Justin là gì?
- humm...
- Nói đi, năn nỉ mà.
- Hồi Justin còn nhỏ đi học bơi, mỗi cuối giờ học bà cô hay thẩy vô số cái vòng nhỏ đủ màu sắc xuống duới đáy hồ rồi kêu cả lớp lặn xuống lấy. Justin luôn cố gắng dể lấy đuợc nhiều vòng nhất. Phần thuởng cho đứa hạng nhất là đuợc chọn một cái vòng đem về nhưng Justin không bao giờ lấy cái nào đem về. Justin chỉ muốn chứng minh rằng mình vuợt đuợc cái khó khăn khi lặn xuống thật sâu, và ở lì duới dó tự thi gan xem đến khi nào hết hơi phải trồi lên để thở... Cái tính háo thắng trong Justin bắt Justin phải là nguời đứng đầu vậy thôi chứ Justin không biết quý những chiếcvòng đó... Cho đến bây giờ Justin vẫn vậy . Trận debate nào Justin cũng tận sức để thắng nhung thuờng thì Justin hay để quên những cái trophy ở tournament. Toàn là Mr. Christ và bạn Justin phải đem về cho Justin không à. Ellie, Ellie hiểu Justin muốn nói gì không?
- ...
- ...
- ...
- Ellie, Ellie còn thức không đó?
- Còn...
- Sao không nói gì hết vậy?
- Nói gì khi mình là chiếc vòng và cái trophy bị bỏ quên?
- Ellie, Justin không bao giờ muốn Ellie là chiếc vòng đó, thế nên hôm qua Justin nói Ellie đừng nói chữ "L" với Justin.
- Ellie biết mà, nên Ellie chỉ nói "I ruv you" thôi, đâu có chữ "L".

Thằng bé đưa bàn tay qua tìm tay con bé, lồng những ngón tay vào với nhau, tha thiết:

- Justin thích Ellie lắm, trong số những nguời con gái Justin quen Ellie thông minh và dí dỏm nhất. Ellie chịu đuợc những câu dùa giỡn ba đá của Justin. Ellie có thể đấu khẩu với Justin đến bến chứ không ra vẻ yểu điệu thục nữ bắt Justin phải chọn lời ăn tiếng nói như những cô gái khác. Ở bên cạnh Ellie, Justin thoải mái tự do như bên cạnh lũ bạn trai quái quỷ của mình với một cái bonus là Ellie là con gái. Nhưng Justin và Ellie ở cách nhau cả mấy trăm dặm. Justin còn chưa biết chính xác Iowa nó nằm ở đâu nữa...Chỉ biết nó toàn là... bắp.

Con bé bĩu môi:

- Không dám dâu, tiểu bang của nguời ta là cái nôi vận động tranh cử tổng thống đó... Justin nói tiếp đi, sao Ellie thấy những lời này giống như là những lời chia tay "Dear John" quá Justin à...
- Justin muốn nói với Ellie là Justin không muốn mình vội vã. Justin biết tụi thằng Danny nó hứa hẹn đủ điều với bạn của Ellie nhưng đó không phải là Justin. Hai tuần bên nhau cho dù 24/24 vẫn không đủ để mình nói tiếng yêu, lời hứa hay lên facebook đổi status là đang "in a relationship" với nhau.
- Justin ơi, sao Justin ông cụ non quá vậy? Tụi mình chỉ là những đứa con nít có ai bắt Justin phải thề non hẹn biển đâu.
- Justin không muốn hai dứa mình trở thành đề tài ngồi lê đôi mách cho cộng đồng debate Ellie biết không? Justin không thể nói lời thương yêu với bất cứ ai trong lúc này. Justin vẫn chỉ là một đứa con nít ăn chưa no lo chưa tới. Tương lai vẫn còn mông lung lắm, chưa biết Justin sẽ học ở đâu, làm gì. Thế giới bên ngoài bao la đang chờ Justin thám hiểm. Justin còn nhiều nơi phải đi, phải đến. Justin vẫn còn nhiều cuộc chơi phải tham dự, phải cố thắng. Ðừng trở thành cái trophy bị bỏ quên của Justin nha Ellie. Hãy là chiếc vòng mà Justin lặn mãi vẫn không thể vớt lên đuợc... Như thế khi Justin có thể với tới Justin sẽ biết trân quý...

***

Buổi sáng con bé định bụng sẽ thức giấc thật sớm để tiễn thằng bé vì thằng bé ở trong nhóm đầu tiên rời trường cho chuyến bay sớm. Nhưng rồi cái đồng hồ báo thức trong điện thoại nổi chứng không reo. Khi con bé mở choàng mắt thì đồng hồ đã chỉ tám giờ. Con bé hoảng hồn chỉ kịp lau vội mặt rồi chạy một mạch ra sân trường để vừa kịp nhìn thấy cái đầu đen lẫn lộn trong những mái tóc nâu, vàng đang xếp hàng nối đuôi lên cái xe bus đang chuẩn bị chuyển bánh. Con bé định gọi lớn nhưng không hiểu tại sao tiếng kêu mắc nghẹn đâu đó trong cổ, con bé chỉ đứng sững người nhìn theo... bất chợt thằng bé quay lại, đôi mắt đen lém lỉnh như cười, đôi môi chu nhẹ thổi bay bay những sợi tóc rối loà xoà thay cho câu giã từ câm... con bé mấp máy:

- good bye, Justin. I... I... ruv you!

Chiếc xe bus rời sân trường để lại đàng sau một đám khói, những sợi khói làm cay cay đôi mắt... Ừ, nhất định chỉ tại đám khói vô tình...

Con bé nhìn lại quanh căn phòng lần cuối, căn phòng chỉ ở có vỏn vẹn hai tuần cơ sao nghèn nghẹn khi chia xa... Nghĩ ngợi một chút, con bé kéo tay Trish:

- Trish, cho Ellie mượn cái kéo tỉa lông mày của Trish tí đi.

Trish ngơ ngác:

- Làm gì? Bộ Ellie còn làm đẹp bây giờ sao? Mau ra xe đi, trễ rồi...

- Đưa Ellie mượn tí đi, nhanh lắm...

Trish lục lọi trong túi xách mãi mới lôi ra cái kéo nhỏ xíu, con bé chụp vội trên tay bạn rồi quay nhanh người ra khỏi phòng:

- Giữ đồ cho Ellie tí, Ellie trở lại liền.

Con bé chạy một mạch lên ngọn đồi sau trường, đến gốc cây quen thuộc, cúi xuống cắt lấy ba cọng cỏ, cẩn thận phủi cho sạch đất rồi bỏ vào túi áo nâng niu... những cọng cỏ, ờ, những cọng cỏ vô tri từ nay sẽ theo vào đời như một chứng tích... bình an.

***

Đâu đó trên bầu trời trong veo có một thằng bé đang nhìn xuống thảo nguyên xanh dưới đất lần cuối trước khi phi cơ vụt lên cao... thằng bé cúi xuống đọc trên cái iphone lời nhắn cuối cùng lọt vô trước khi cô chiêu đãi viên hàng không bắt chuyển phone qua airplane mode.

...Justin có biết lúc nãy Ellie đã muốn chạy ào đến để ôm chặt Justin đến như thế nào không? Nhưng không hiểu điều gì đó đã giữ Ellie lại... có lẽ vì những gì mình đã có với nhau tuyệt vời như những câu chuyện thần tiên Justin gieo vào đầu Ellie nên Ellie muốn giữ chặt cho riêng mình... phô trương ra mọi người sẽ biết, sẽ làm hư hao những diệu kỳ riêng mang... Ellie đọc được ở đâu đó người ta nói "cuộc đời vốn tràn đầy những hạnh ngộ bất ngờ, có người đến với mình rồi đi qua mau, có người dừng lại lâu đủ để đong đầy một niềm vui, có những người đến rồi để lại dấu ấn trong tim và rồi mình sẽ không bao giờ giống như trước nữa". Justin ạ, bây giờ thì Ellie đã tin chắc rằng có Thượng Đế trên cao vì Ngài đã cho Ellie gặp được người con trai ấy, cho dù chỉ hai tuần ngắn ngủi. Justin nói đúng, tương lai còn xa quá, hai đứa mình còn nhỏ quá... nhưng cho dù tương lai có ra sao, cho dù Ellie có đi đàng đông, Justin đi hướng tây thế nào thì hai đứa mình vẫn có một... Colorado Springs trong nhau phải không?

Thằng bé mỉm cười với chú gummy bear màu vàng con bé gửi theo lời nhắn, thầm thì:

...Ừ, cho dù tương lai có đi về đâu thì mình vẫn có một Colorado Springs trong nhau... và... và một nụ hôn đầu ngọt hơn giọt sương phố núi...


10.30.12

Image


11050



Image


t a .l à .t i ế n g .k ê u
..t r o n g .đ ồ n g .v ắ n g
____________________________________________________________________________
©vvd



ta là tiếng kêu trong đồng vắng
nên hoài hiu quạnh giữa trần ai
em phố thị đẩy đưa lời cười nói
quẩn quanh trong một tiếng thở dài

ta muốn viết bài thơ bằng nước mắt
nhưng máu Chúa xưa đã rửa sạch u buồn
ta đã gửi đời ta trong tay Chúa
ta sống đây là nước chảy về nguồn

ta là tiếng kêu trong đồng vắng
ta yêu em bằng lòng ưu ái Cha xưa
ta đã gọi tên em trong từng hơi thở
em đến cùng ta hay đợi đến bao giờ?

ta là tiếng kêu trong đồng vắng
có hề chi hiu quạnh giữa trần ai
ta đang sống với tâm tình rất mới
quên từ lâu một tiếng thở dài...


Image


11051



Image
T H Ế .H Ệ
l ạ c .l õ n g
____________________________________________________________________________
The Lost Generation
trong tác phẩm của Somerset Maugham
____________________________________________________________________________
đ ỗ d a n h đ ô n



W. Somerset Maugham là một nhà văn có khiếu kể truyện, nhận xét các nhân vật. Ông có nhiều tác phẩm được dịch ra tiếng Việt: Kiếp Người (Of Human Bondage), Lưỡi Dao Cạo (The Razor's Edge) và rất nhiều truyện ngắn khá hay. Theo ý tôi cuốn nổi bật nhất của ông la The Razor's Edge; và không ai liên tưởng cuốn chuyện này đến The Lost Generation.

Larry Darrell là một cái tên đẹp. Tên nhân vật trong một câu truyện nhiều khi mang lại cảm tình với người đọc. Không hiểu tại sao khi nghe đến tên Larry Darrell độc giả dễ có cảm tình. Tên như Chuck, Tim, Steve thì ít mang lại có cảm giác nghệ thuật mới đầu. Cuộc đời Larry lại có nhiều cái lạ, cái đẹp của một người đã tìm được chân lý trong cách sống, không bị lay động với cảnh đời trong tác phẩm Lưỡi Dao Cạo (The Razor's Edge) của Somerset Maugham.

Somerset Maugham đưa Larry đến câu truyện trong một xã hội trưởng giả, trở về sau chiến tranh thứ Nhất, tuy còn sống nhưng tâm hồn không còn được nguyên vẹn chứng kiến cái chết của một người bạn ngoài mặt trận. Larry trở về đời với fiancée Isabel nhưng chiến tranh biến Larry thành một con người khác, thay vì có được sự nghiệp vững vàng bảo đảm thành công trong xã hội và lập gia đình, Larry không muốn đi làm, tạm hoãn cuộc hôn nhân và... đi lang thang nay đây mai đó.

Larry đến Paris đi học trong sách vở sống một cuộc đời như người bohemian. Sau hai năm hôn thê Isabel đến Paris thăm, Larry rủ Isabel đi cùng đoạn đời đi tìm chân lý sống. Truyện không tưởng được với một người phụ nữ lớn lên trong nhung lụa, Isabel hủy lời hứa hôn và về lại Mỹ lập gia đình với Gray một người bạn giầu của cả hai người. Larry tiếp tục cuộc hành trình trong khi tất cả người quen thân đều ổn định, bạn thiếu thời của Larry, cô Sophia cũng có gia dình đầm ấm...

Larry tiếp tục lang thang khắp Âu Châu, đi làm trong một mỏ than, trong đó gặp một nhân vật lạ người Ba Lan khuyên Larry tìm chân lý không trong sách vở mà tự tìm câu trả lời cho mình bằng tìm trong triết học tâm linh... Larry lại đi học đạo ở một dòng tu nhưng vẫn không dung hòa được Chúa và con người của mình, rồi bước chân đưa đẩy Larry đến Ấn độ, ở nơi đó Larry tìm được chính mình và hiểu được chân lý cuộc sống qua triết học Đông Phương.

Câu truyện quanh trở lại thế giới trưởng giả và gia đình Isabel hạnh phúc với chồng con, không may cuộc khủng hoảng kinh tế trên thế giới xảy ra vào thập niên 1930 và Gray chồng của Isabel trở thành người thất chí. Larry lúc đi lúc biến nhưng mỗi lần đoàn tụ lại mọi người tươi vui bình thản, mắt sáng ngời tỏa niềm lạc quan trong khi mọi người buồn bã bi quan. Gray bị một chứng đau đầu trầm trọng vì lo lắng, Larry chữa cho Gray khỏi nhờ dùng thôi miên. Gray thức dậy sau khi được thôi miên, tỉnh táo quên hết nhức đầu, nhẹ nhõm.

Larry gặp lại Sophia. Gia đình Sophia bị thảm cảnh tai nạn xe chồng con chết hết, bị bạn bè rủ đến Paris và sống lang chạ, nghiện rượu, thuốc phiện. Larry cảm hóa được Sophia, cứu Sophia ra khỏi lầm than nghiện ngập và hai người định lập gia đình với nhau. Trong một dịp tất cả các nhân vật đoàn tụ với nhau, Isabel dù đã có gia đình rồi nhưng vẫn ghen với Larry, lén dụ dàn cảnh để Sophia một mình với chai rượu để Sophia đi vào con đường nghiện ngâp cũ. Sophia bỏ đi, lao vào đường nghiện ngập cũ và bị giết trong một khách sạn ở Paris. Hình phạt duy nhất cho Isabel là sẽ không bao giờ có được Larry. Larry quay trở lại Mỹ đi làm một người công nhân bình thường sống lẫn giữa đám đông từ chối cuộc sống xa hoa trong nhung lụa của những người như Isabel...

Cái thành công của Maugham trong Lưỡi Dao Cạo là đưa ra hai cảnh đời, hai lối sống trái ngược. Thế hệ trưởng giả làm sang sống trong lo lắng, phập phồng với thế sự. Larry bị khủng hoảng trong chiến tranh, không sống nổi với xã hội đương thời, đi tìm một thăng bằng trong tâm linh và đã may mắn tìm được trong triết học Đông Phương; mỗi lần Larry xuất hiện cái bình thản và thanh bình thể hiện mang lại bình an cho mọi người. Cuối truyện Larry quay trở lại Mỹ kiếm sống vô hình trong đám đông; người đọc tiếc nuối không biết sẽ ra sao nhưng có cái yên dạ là Larry đã tìm ra chân lý sống, không còn đau khổ như các nhân sinh trần tục nữa.

o0o

Chưa ai đem Somerset Maugham vào hàng ngũ những nhà văn trong thế hệ lạc lõng (The Lost Generation), nhưng Larry Darrell là một nhân vật tiêu biểu trong các câu truyện xảy ra sau chiến tranh. Chứng kiến cảnh kinh hoàng của cuộc chiến, các người sống sót tinh thần bị thương, giao động khủng hoảng nội tâm. Những người như Larry đi tìm giải thoát, ý nghĩa của cuộc đời, may mắn tìm được câu trả lời trong triết lý Đông Phương ở Ấn Độ.

Maugham cũng có phục vụ trong thế chiến thứ nhất trong hội chữ thập đỏ (Red Cross), nhóm Literary Ambulance Drivers lừng danh; ít ai ngờ được từ đó nhen nhúm ra rất nhiều nhà văn cự phách của Lost Generation: Ernest Hemingway, John Dos Passos, E.M. Foster, Gertrude Stein (người đầu tiên dùng chữ Lost Generation cho các nhà văn thời đó). Maugham rất nổi tiếng thập niên 40, 50, 60 và là tiểu thuyết gia ăn khách nhất của thế giới, các tác phẩm Of Human Bondage, The Painted Veil, The Moon and the Sixpence... rất nhiều được dịch ra tiếng Việt.

Tác phẩm Lưỡi Dao Cạo với Larry Darrell để lại rất nhiều ấn tượng, được quay thành phim hai lần. Nhân vật Larry Darrell xem đời nhẹ như dây tơ, không bị cơm áo, vật chất viễn vông quyến rũ.... tìm ra đạo, chân lý ở bờ Đông. Maugham đi trước Âu Mỹ cả một thế hệ về tìm hiểu và mang cái triết lý Đông Phương vào đời sống. Cùng thời ông chỉ có Herman Hesse có viết rất sâu vào triết Đông Phương.

Thế hệ lạc lõng bây giờ ít ai còn biết nữa, nhưng cái giá trị nhân bản, các ấn tượng của các nhà văn, các nhân vật vẫn là cái gương, hình ảnh đẹp cùng bi thương của nền văn minh ít có hòa bình hiện tại.




Oct 31st: Ghi vội lại sau khi mới biết Somerset Maugham có phục vụ trong Red Cross cùng các nhà văn trong thế hệ The Lost Generation
Image


11055



Image


.c h o .đ ế n
.....k h i .n à o
____________________________________________________________________________
h o à n g y ế n



Cho đến khi nào con tim ngừng đập,
Mới biết chắc rằng đã hết yêu em,
Mỗi độ Thu sang vàng sân lá đổ,
Ngồi bâng khuâng nhìn nắng rụng bên thềm.

Cho đến khi nào mắt không còn thấy,
Biển Thái Bình bát ngát một màu xanh,
Và Tổ Quốc bên kia bờ đại hảì,
Dù xa quê, lòng dạ chẳng xa đành.

Cho đến khi nào chân không bước nữa,
Lòng mới thôi mơ ước buổi quay về
Rời quê hương trốn chạy đời oan nghiệt,
Trả cho ai lời hẹn với câu thề.

Cho đến khi nào... Em ơi đừng hỏi,
Mộng buổi ban đầu chỉ mộng mà thôi,
Còn có bao điều mình chưa kịp nói,
Niềm nhớ nhung tha thiết mãi không rời!

Đêm nay đây, ngoài trời đầy giông bão,
Nghe trong lòng bừng dậy những phong ba,
Cả một cuộc đời lao đao lận đận,
Và tình mình thì mãi mãi chia xa!


Image


11056



Image
t i ế n g
C H U Ô N G .G I Ó
____________________________________________________________________________
m â y t r ắ n g . b v



Ai hát cho ai giữa gió chiều...

Trời nắng “quái” gắt gao đến kinh người rồi sậm lại tối đìu hiu trong khoảng không bé nhỏ ở mảnh sân sau nhà ai. Màn đen thăm thẳm như muốn ban phát những lạnh lùng giá buốt của sự gắn bó vốn không thể có cùng nhau như một cung đàn lỡ nhịp, dù cũng chỉ là một khúc đọan trường của kẻ đa đoan, muốn đi tìm một hình bóng tri âm trong chốn hư hao.

Gió thét gào trong tiếng chuông thánh thót du dương như những âm thanh quyến rũ, gọi mời ta đến một cõi mơ hồ xa xăm. Lời ai thoảng qua cuối trời mây nào chịu tan biến đi bỗng trùng trùng thành giọt lệ xanh trong như muốn òa vỡ rơi vào sự giao hòa của gió mưa và đất trời hôm nay, trong cái giá buốt của tuyết lạnh cực kỳ run rẩy tận phương xa còn vương vấn gửi lại nơi này.

Gió càng dữ dội, tiếng chuông càng réo rắt mặn mà hơn trong cái thanh âm mảnh liệt xóay buốt của phút giây vô thường ta chợt nhận ra để không thể quên nhau, và bâng khuâng day dứt suốt một đời tưởng chừng đã ngủ quên những linh hồn đã phai mờ bao dấu chân thầm lặng. Phải chăng khi mất đi con người mới biết là thiên thu còn mãi với hồn ta yêu dấu khôn cùng!

Một khoảng thinh không thật dịu vợi lao lung luôn biến chuyển qua đôi mắt nhìn của ta, nhưng “phút ấy” thì không. Sự chan hòa chất ngất quyện lẫn trong từng hơi thở. Một trái tim không biết dấu che nỗi rung động đến tận xương tủy của kiếp nhân sinh hoang lạnh cùng sự kinh hoàng thất đảm khi đánh mất đi điều ấy. Và đến cùng cũng chỉ là sự dấn thân tận lực thở lấy hơi thở của chính mình mà không bị vây phủ bởi những qui định đã có từ trước muôn đời. Bước chân ai thầm lặng đi qua khung trời nhỏ hẹp. Và bóng ai nhỏ nhoi ôm lòng cô lẻ đêm thâu, những tưởng mong vá lại bao tả tơi khốn đốn của đời ai. Chúng ta còn có thể làm được gì cho nhau ngoài sự ân cần xẻ chia chút ấm lạnh muộn màng của cuộc sống này. Dù chỉ là trong giây lát thôi của nụ hồng mong manh cuối đời...tìm đến cội nguồn xưa.

Mưa đổ xuống và hắt lạnh nhiều hơn.

Tiếng chuông thổn thức trầm bổng trong nỗi buồn vui của những giọt mưa rơi bên đời. Ta nghe mông quạnh chơi vơi như tiếng biển xanh ngoài vạn dặm khơi xa thì thầm vọng về đây chẳng khác nào giai điệu hạnh phúc giữa gió chiều ngân nga suốt cả cõi lòng ai. Khúc ân tình trong cái giao cảm nhẹ nhàng cứ vời vợi chất ngất muốn vươn thóat để tỏa lan vào tận miền tâm linh của bóng người đã đến từ ngày hôm qua trong tiền kiếp - một thuở hồng hoang. Từng bước chân ai vẫn âm thầm vang vọng trên dặm đường đã vào lúc hoàng hôn cũng ngỡ ngàng xanh xao trong nửa bóng hoa hao gầy còn lại bên đời nhớ mong.

Một bờ bến mờ xa lung linh dịu vợi!
Một miền yêu thương bát ngát để hồn ai thấm nhuần gột rửa trong niềm đau thân xác.

Thôi không còn bàng hoàng tiếng thét của ai kia khi chuyển mình thành trơ trụi hoang sơ, một nỗi cô liêu vĩnh viễn đến muôn đời. Và chỉ còn lại đây niềm yêu mến thâm sâu một đời tận lực hiến dâng mà ai kia đã trao tặng cho người... Mưa đã ngừng rơi rồi sao! Gió lặng im quá! Để cái ánh sáng rực rỡ sau cơn mưa thản nhiên chiếu rọi hăng say xuống nơi này đây. Tiếng chuông như tắt hẳn trong lưng chừng nỗi nhớ thương vơi đầy hình bóng của ai kia chưa kịp tan biến đi.

Ôi tiếng chuông gió của chiều mưa thấm mát hồn tôi! Cái nhìn ngây ngất đắm say, chẳng còn là thanh xuân, khi tìm thấy cái ánh lửa rực hồng thắm thiết trong sâu thẳm gọi mời của tiền định - nghiệp duyên, gặp gỡ để phân ly.

Ôi bóng hình, thôi cũng đành chìm khuất mờ xa trong cái mênh mang lỡ làng “nước đục bụi trong” của kiếp người này vậy!

Và cũng đành để gió cuốn trôi đi!

Mưa rả rích cho lòng nghe như khóc!...


Image


11079



Image


...h ồ i. s i n h
____________________________________________________________________________



Đưa em vào khu vườn có nắng và những tia sóng lá long lanh rớt
để em uống vào mắt từng giọt giao mùa
vừa đậu trên đầu môi non mỏng
đậm đà hôn những lời cây khản lá
và làm tình cho hết trọn muà thu

Đưa em vào một sớm sa mù chưa kịp nắng
gối đầu lên thảm lá vừa rơi
mà ngửa mắt hứng trông dòng sương đục
nhỏ lời ru man mát mặn môi nồng

Anh sẽ đưa em, mình dắt nhau vào dĩ vãng nơi có lần say khướt
những âm từ ký hiệu trổ đầy cây
của hứa hẹn vẫn còn như mới lắm
và tình yêu trinh trắng buổi ban đầu
đưa em đến để nghe còn như mới
bởi tình yêu không có tuổi
tim không biết cằn
và em vừa chín tới

Anh muốn đưa em, đưa em vào lồng ngực nơi máu tim chưa lạnh
những giấc mơ năm tháng
mỏi mòn theo từng nụ hôn
uống đầy lồng phổi hơi thở bằng lời yêu trên đầu lưỡi ngọt ngào
như một lần mới lớn

Em muà thu đàn bà
bừng thức sau cơn nóng hạ ngủ vùi năm tháng cũ
từ những mùa xuân mệt mỏi trôi về
một muà thu đàn bà... muà đẹp nhất

Cứ thế,
anh tham lam bồng trên tay mùi hương tâm linh chín sái
nghe thân thể trổ cành
giữa mùa em... cõi lòng anh sống dậy
sau những ngày chết héo

Cám ơn em... mùa thu đàn bà



p h i ế n b ă n g
10.31.12



11084



Image
c ấ Y .l Ú a
..v à
n h Ổ .m Ạ
____________________________________________________________________________
n g u y ễ n k h o a h ộ i



miền Đông Nam Bộ người ta chẳng thể sạ lúa như miền Tây, vì lẽ đất miền Đông xấu quá, chai quá lên phải gieo mạ rồi cấy theo kiểu ngàn năm văn minh lúa nước? Và vì công việc cấy lúa là công việc quan trọng, quan trọng hàng đầu đối với người nông dân trồng lúa và vì là thời điểm định đoạt cho một vụ mùa nên đó cũng là lúc mà các bà, các cô đi cấy sẽ được chiều chuộng hết mực, nghe nói là ngày xưa, có ông chủ ruộng còn phải chiều cô cấy lúa đến thế này nữa kia.

Người ta đi cấy lấy công
Riêng tôi đi cấy lấy ông chủ nhà.



Người cấy lúa sẽ là người cắm những cây mạ non kia xuống mảnh ruộng đã được bừa sẵn đâu ra đấy, là người sẽ quyết định bao nhiêu cây trong một động tác cấy, đầu các cây mạ sẽ phải ngay ngắn và ngang bằng nhau sao cho khi bén rễ được đồng đều . Người cấy cũng sẽ hội ý với chủ rằng nên cấy dày hay thưa hay vừa phải tùy theo đất tốt hay xấu và tùy theo giống lúa.
Nói chung là nếu chủ ruộng làm cho các bà, các cô cấy lúa ghét thì khổ lắm, vì họ có thể bẻ đầu cây mạ hay là cấy kiểu chàng hảng thì chết chứ chẳng chơi.
Ngày cấy là ngày các cô đến ngồi uống nước, ăn bánh và nói chuyện linh tinh, cười dòn dã một hồi, ăn bánh xong thì các cô sẽ nhẹ nhàng nhón chân bước xuống ruộng và giật thót người kêu lạnh, kêu là có con mòng nó đang bay theo em nè anh ơi vân vân....
"anh ơi" kia là thằng có nhiệm vụ phải làm cho các bà, các cô vui lòng đồng thời âm thầm kiểm soát xem thử công việc cấy hôm nay có đúng như ý mình muốn hay không.
Từ chiều hôm trước, "anh ơi" đã đem tấm ván ra ruộng mạ để nhổ. Nhổ mạ nghĩa là nắm cây mạ nhổ lên chứ gì? Đúng. Nhưng nhổ sao cho nhanh, cho cây mạ đứt hết rễ mà vẫn nguyên vẹn, động tác nhổ phải dứt khoát (như nhổ lông...) và nhổ theo chiều ngang chứ không phải là thẳng đứng, khi nhổ phải nhanh, phải mạnh, đập cây mạ vào bàn chân cho sạch đất và bó lại thành bó sao cho đều, sao cho người cấy chỉ cần dùng hai ngón tay là bóc ra được năm sáu cây mạ đã được so bằng đầu để cấy. Có nghĩa là người nhổ mạ giỏi phải biết chuẩn bị bó mạ cho thật đúng thì người cấy sẽ làm việc nhanh gấp đôi, nhanh hơn khi phải cấy với một bó mạ không ngay ngắn.
Gã nhổ mạ còn lo một việc khác hết sức quan trọng nữa là gánh mạ đến phân phối cho người cấy, là canh chừng làm sao khi các cô nàng cấy vừa hết bó, ẹo người đứng thẳng lên đã thấy một bó gần ngay đàng sau đang chờ nàng , thế là cô chẳng phải lội đi đâu cho xa mất công.
Quên nữa, gã nhổ mạ còn một công việc quan trọng nữa chứ, là làm cho các cô vui, là phải tươi cười với hết tất cả. Mời cô này ăn bánh, cô kia uống nước, phải niềm nở công bằng và biết cách đùa vui, đó là chưa nói đến thói lịch sự chưa đến giờ nghỉ đã hối các cô dừng tay lên bờ uống nước ăn bánh.
Buổi cơm trưa thịnh soạn với các món ngon nóng sốt cũng được chuẩn bị cho các cô và buổi chiều khi công việc xong, các cô còn có quà bánh mang về cùng với tiền công và nụ cười.


Nếu ngày nay người ta có ngày quốc tế phụ nữ, ngày của mẹ để ta tỏ lòng ưu ái với phái yếu thì có lẽ năm xưa, thời văn minh lúa nước, ngày cấy là ngày mà người phụ nữ được tôn trọng đúng nghĩa, là lúc công sức của họ được ghi nhớ và họ được gã nhổ mạ thuờng ngày hay nham nhở kia thay đổi thái độ để tìm mọi cách làm cho các cô được vui. Thế thì ai còn dám chê bai văn minh lúa nước là kém?

Ai không tin cứ về học cấy lúa là sẽ biết được gã nhổ mạ chiều chuộng thích thú như thế nào.



Viết lại đầu tháng mười một 2012

Image


11087


l ư Ỡ n g. c Ư



tôi là loài lưỡng cư
tôi đi bằng chân bơi bằng vây đuôi và thở bằng mang
tôi có hai thế giới
hai môi trường sống khác biệt
ngủ trong cao ốc ban ngày và ăn xác chữ ban đêm

anh hỏi bao giờ tôi ‘về Mỹ’
thật là kẹt
thật tình chỉ muốn ‘đi Mỹ’ và ‘đi Việt Nam’
nơi ‘về’ chắc dành cho Chúa định

có lúc thế giới dừng lại — như một ‘frozen world’
duy nhất một mình tôi chuyển động
tôi bước qua, dừng lại, quan sát
từng lỗ chân lông của mỗi con người
không ai hiểu thời gian đã ngưng
cho đến khi tôi ho lên một tiếng làm hiệu
kỳ diệu chưa
trái đất khởi động trở lại

từng đoàn người bước qua phần mộ của mình



t h ậ n n h i ê n


_____________________________________________________________________________

Image
_____________________________________________________________________________


d U a l. d w E l l i n g



I'm a dual dwelling creature
i walk by feet swim by fishtail and breathe by gills
i have two worlds
two different environments
sleep in high-rise by day and cannibalize words at night

you asked when would i “return to America”
it’s vexing
i really want to “go to America” and “go to Viet Nam”
a place “to return” rests with Christ perhaps

at times the world stops – like a ‘frozen world’
with only me moving
i walk on, stop, observe
every hair follicle on each human
no one understands time has stopped
until i signal with a cough
amazingly
the earth starts to move again

each hord of people steps over their graves



npn chuyển ngữ



11089



Image
n h Ư .h Ạ t
s ư Ơ n g .m A i
____________________________________________________________________________
©vânhạc



Tôi biết đến cô Mai khi tôi được mười sáu tuổi. Đó là một thiếu phụ ngoài bốn mươi, dáng dấp thanh cảnh, quí phái với mái tóc búi cao. Điều làm tôi chú ý đến cô là làn da trắng mỏng trên khuôn mặt thuôn thuôn làm hiện rõ đôi mắt mí lót trông có vẻ buồn buồn, ươn ướt như vừa mới khóc mặc dù cô luôn mở nụ cười khả ái khi nhìn thấy tôi.

Cô thường đi cùng cô con gái khoảng hai mươi mấy tuổi đến thăm gia đình tôi. Thỉnh thoảng đi học về, vẫn thấy cô ngồi trò chuyện với chú Vĩnh. Chị Hoài Nhơn, con gái của cô luôn tỏ ra thân thiện và tự nhiên với chị em tôi. Mỗi lần như thế, tôi thoáng thấy vẻ khó chịu nơi cái nhíu mày của mẹ... Mẹ đi ra rồi đi vào... Mẹ gọi chúng tôi vào nhà trong, kiếm cớ sai việc lặt vặt. Đôi lần thắc mắc nhưng không dám hỏi "Tại sao?" Gia đinh tôi là thế, luôn luôn có câu trả lời: "Không phải chuyện của con!" hoặc là "Con nít biết gì mà hỏi..."

Tôi không hiểu tại sao một người dễ thương, ăn nói dịu dàng như cô Mai thế mà mẹ tôi lại không ưa. Cô chào hỏi mẹ vồn vã chừng nào thì thái độ của mẹ nhạt nhẽo đến lạnh lùng chừng ấy! Chị em tôi rất mến mẹ con cô Mai, nhưng vì chìu ý mẹ, muốn làm mẹ vui lòng nên không dám lân la trò chuyện với cô mỗi khi mẹ có nhà. Cô hay hỏi thăm chúng tôi về chuyện học hành, thỉnh thoảng cô nhắc đến bố tôi, cô có vẻ vui khi chị em tôi kể chuyện về bố...

- Bố các con bên Pháp có khoẻ không? Có hay viết thư về nhà không?
- Dạ, con nhận được thư của bố đều ạ. Bố con vẫn thường và vẫn đi dạy ở trường Đại Học.

Mẹ không thích, cô Mai vẫn thỉnh thoảng ghé qua nhà thăm chúng tôi. Cô trở thành thân quen với tôi hơn. Có lần không còn kiên nhẫn để ngăn chận sự tò mò của mình, tôi đánh liều hỏi O Thu, người quản gia trung thành lâu năm của gia đình về cô Mai. O Thu lấm la lấm lét nhìn xung quanh rồi kéo tôi vào phòng O, như sợ ai nghe thấy. O đằng hắng lấy giọng, bắt đầu kể...

Cô Mai goá chồng khi đứa con đầu lòng còn nằm trong bụng mẹ. Chồng cô nguyên là Quận Trưởng một quận ở Qui Nhơn. Một hôm Việt Cọng đánh úp vào Quận, chồng cô không may bị tử thương. Sau khi chôn cất người chồng vắn số, cô trở về Huế sống với bố mẹ chờ ngày khai hoa nở nhụy. Cô đặt tên cho đứa con gái là Hoài Nhơn (thương hoài Qui Nhơn) để nhớ mãi vùng đất nơi chồng cô an nghỉ.

Cô xin đi dạy học trở lại và dạy cùng trường với bố tôi nên hai người quen biết nhau. Cũng vì thương cảm cho cảnh mẹ góa con côi, bố tôi hay hỏi han, chăm sóc và xem chị Hoài Nhơn như con. Cô Mai là người uyên bác nho học, thích văn chương thi phú, bố tôi cũng vậy nên hai người hay đàm đạo, xướng họa cùng nhau, tâm đầu ý hợp.

Chuyện của hai người rồi cũng đến tai ông bà nội. Ông nội tôi khá giỏi về khoa tướng mạo nên ra điều bất bình, ông thường nói với bà tôi rằng cô Mai có đôi mắt buồn, có nốt ruồi "thương phu trích lệ" và vẻ mặt "đào hoa diện" của cô ấy sẽ không tốt cho đường chồng con. Ông đặt hy vọng nhiều vào tương lai của bố tôi, dĩ nhiên ông lo lắng là phải! Bà chỉ biết thở dài, có lẽ, khi người mẹ thương con thì cũng hiểu được phần nào nỗi lòng của con mình. Bà có vẻ thông cảm về chuyện tình cảm riêng tư nên đã dùng những lời khuyên nhẹ nhàng với bố...

Một thời gian sau bố tôi được đổi sang làm Khoa Trưởng một phân khoa bên Trường Đại Học. Một phần vì công việc mới bận rộn, một phần bố tôi là người con hiếu thảo nên những dịp hẹn hò, gặp gỡ cô Mai cũng thưa thớt dần. Cũng lúc này bố theo đuổi mẹ tôi, đang theo học năm thứ nhất ở Văn Khoa. Mẹ tôi thời ấy xinh như mộng, nổi tiếng với lời khen tặng "les plus beaux yeux de Huế", thế là bố đã bị "coup de foudre"...

Cuộc đời và số mệnh đưa đẩy, một năm sau mẹ theo về với bố, rồi bố được ngành Giáo Dục bổ lên Đà Lạt làm việc. Tháng ngày êm ả trôi qua, không còn nghe ai nhắc đến cô Mai...


Một lần nào đó, chị Như Thanh vui miệng lại làm lộ thêm chút bí mật cho chị Như Minh và tôi...

Lúc Bé chào đời, mẹ giận bố cả tháng cũng vì tìm tên đặt cho Bé. Bố thích tên Mai và đề nghị lấy tên Như Mai làm khai sinh cho Bé. Mẹ ngúng nguẩy, điên tiết lên khi bố nhắc đến chữ "Mai"... thế là mẹ không thèm nói chuyện với bố, mặc bố chìu chuộng, năn nỉ xin lỗi. Mẹ giận lây cả Bé, không màng đến việc tìm một cái tên cho đứa con vô tội này. Rốt cuộc ông ngoại đành chọn tên khác - Như Quí - để đặt tên cho Bé.

...


Sau một năm định cư ở Pháp, tôi làm giấy tờ xin đi Mỹ để tiếp tục việc học. Thủ tục hoàn tất, bố đưa tôi qua Mỹ ở với gia đình người anh cả đang cư trú tại tiểu bang California.

Một buổi sáng tôi thức dậy muộn, đang còn lười biếng nằm gắng trên giường nhìn bâng quơ lên trần nhà. Tôi nghe như ai đó vừa nhắc tên Mai, tôi nghe tiếng được tiếng mất, tôi tò mò lắng nghe, thì ra bố đang chuyện trò với cô Mai qua điện thoại. Tôi bật người ngồi dậy, đi nhanh ra phòng khách. Bố thấy tôi, liền cười giả lả:
- Em còn nhớ con Như Quí không? Cháu nó cũng qua đây cùng lần với anh...

Quay sang tôi, bố bảo:
- Cô Mai mời bố con mình thứ bảy qua nhà cô dùng bữa.

Tôi lí nhí:
- Bố cho con gởi lời chào cô...

Tôi trở vào phòng. Tự nhiên tôi cảm thấy bối rối và lo sợ. Tôi vẫn mến cô Mai như những ngày còn ở Việt Nam, nhưng hình ảnh mẹ trong trí đã làm tôi thay đổi suy nghĩ. Những ý tưởng đến dồn dập làm tôi không kịp bắt lấy, không kịp bình tâm và cũng không còn đủ sáng suốt để nhận định đúng sai... Tôi lo cho hạnh phúc của mẹ, sợ bố san sẻ tình thương cho người khác. Tôi bỗng thấy ghét bố lạ lùng, tôi ghét luôn cả cô Mai. Trời đất sụp đổ, tình yêu sụp đổ, thần tượng sụp đổ. Từ một ông bố khả kính, gương mẫu tôi biến hóa thành hình tượng của một kẻ đạo đức giả, kẻ lừa bịp, phản bội... mà nạn nhân chính là những người đàn bà! Từ một cô Mai xinh đẹp, đức hạnh tôi biến hóa thành một bà phù thủy ác độc không hơn không kém trong câu chuyện "Công Chúa Bạch Tuyết"... mà nạn nhân là mẹ tôi!

Tôi trầm ngâm cả mấy ngày, trốn trong phòng tránh mặt không muốn nói chuyện cùng bố. Bố gọi, tôi viện cớ bận ôn bài chuẩn bị cho kỳ thi TOEFL.
Những bữa cơm tối tôi lẳng lặng ngồi ăn, không lên tiếng nói cười như mọi hôm. Anh cả ngạc nhiên vì thái độ của tôi. Chị dâu thì vẫn tự nhiên gợi chuyện nhưng tôi trả lời qua loa cho xong. Chỉ có bố mới thật sự biết tâm trạng của tôi mà thôi, bố là người hiểu và cưng quí tôi nhất nhà. Từ những mẩu chuyện dân gian, những câu chuyện văn học lịch sử hay câu đố được kể và đem ra tranh luận trong bữa cơm gia đình, tôi thường hăng hái tham gia đối đáp mặc dù tôi nhỏ tuổi hơn ai hết... và lần nào cũng vậy, bố và tôi cùng về một phe dành thắng lợi huy hoàng. Bố tỏ vẻ hài lòng, khen tôi sáng dạ. Những lúc như thế bố ôm tôi vào lòng:
- Phải chi mẹ sinh Bé làm con trai cho bố được nhờ!

Mẹ thường mắng yêu tôi:
- "Con gái rượu" của bố thì Bố bênh là cái chắc!

Tình hình giữa bố và tôi hình như đang căng thẳng đến thời kỳ "báo động". Hằng ngày, anh chị đi làm và các cháu đi học... Vậy là, bố "riêng một góc trời" của bố, tôi "riêng một góc trời" của tôi. Đôi lần bố muốn nói chuyện, tôi lầm lì làm ngơ. Bố muốn giải thích, tôi bác bỏ. Bố muốn cầu hòa, tôi làm tới cho đã nư! Hết cách, bố cầu cứu anh Thái.

Sáng thứ sáu, trước ngày đi thăm cô Mai như lời bố hứa. Tôi đang ngồi lì trong phòng thì nghe tiếng bố gọi:
- Bé đâu rồi? Nhấc phone mau... anh Thái muốn nói gì với con nè!
- Dạ, bố... con nghe đây!
- Bé hả... Bé sửa soạn sẵn sàng, lát nữa chị Hằng về đón Bé ra phòng mạch chơi rồi đi ăn trưa cùng anh chị...
- Dạ, thế còn bố?
- À, bố có bác Bá đến đưa đi thăm mấy ông bạn hồi xưa rồi. Thôi đi sửa soạn đi nè...
- Dạ, anh...

Chị Hằng đưa tôi ra nơi làm việc của anh cả. Anh đang bận với bệnh nhân nên tôi vào phòng làm việc của anh, ngồi chễm chệ vào chiếc ghế bành bằng da màu đen bóng loáng, xoay đong đưa qua lại đảo mắt ngắm đồ vật được bày biện chung quanh. Đang tự nhiên như chỉ có một mình tung hoành trong phòng, tôi bỗng khựng lại vì có một người ngồi ở chiếc ghế phía sau lưng tôi, tôi vô tình đến nỗi đi vào phòng mà không nhìn thấy. Tôi ngượng ngùng gật đầu chào. Anh ta cũng xã giao đáp lại:
- Em có phải là Như Quí?
- Dạ phải... nhưng làm sao anh biết tên của Như Quí?
- Tôi là Đình, quen với anh Thái và nghe anh Thái nói có người em gái từ Pháp sang đây học tiếp.

Anh hỏi tôi về đời sống ở Pháp và Việt Nam. Qua anh, tôi được biết thêm về chương trình học ở các trường Đại Học ở tiểu bang Cali.
Anh Thái đi vào, cười cười vuốt đầu tôi, xen vào câu chuyện:
- Như vậy là Bé nhà mình biết anh Đình rồi há?
- Đình có rảnh không... đi ăn trưa với tụi anh?
- Dạ, em có buổi thực tập sau trưa... anh miễn lỗi cho em xin lần khác!

...

Tôi theo anh chị đi bộ sang dãy phố bên cạnh có mấy nhà hàng ăn. Biết tôi chỉ thích món ăn thuần túy Việt Nam nên anh chị chọn một nhà hàng Việt để chìu theo ý tôi. Sau bữa ăn, anh dặn dò chị Hằng vài công chuyện rồi quay sang tôi:
- Bé đi chơi với anh chiều nay nghe... anh có cái này hay lắm, muốn hỏi ý kiến Bé!

Anh chở tôi xuống bờ biển vùng San Diego, cuối tháng ba thời tiết cũng vừa ấm, gió thổi từ biển vào làm tôi cảm thấy thật dễ chịu. Anh và tôi thả bộ dọc theo bờ cát, rồi anh bắt đầu đi vào câu chuyện...
- Bé này, mấy hôm nay anh thấy Bé không vui... Bé không thích ở với anh chị à?
- Đâu có... em còn chưa cám ơn chị Hằng nữa đó... chị rất tốt với em...
- Hay là Bé không thích ở Mỹ?
- Chính em đòi qua đây mà... với lại mới có hơn hai tuần làm sao biết thích hay không thích...
- Tại anh thấy Bé không vui, không bi bô kể chuyện cho bố và anh chị nghe như thường ngày nên anh hỏi.
- Em... em...
- Anh hỏi thật nghe... hình như em đang giận bố?

Nghe đến câu hỏi này tôi òa lên khóc, tức tưởi. Anh cầm tay dìu tôi ngồi xuống chiếc ghế đá rồi lấy chiếc khăn tay đưa cho tôi:
- Đừng khóc, chuyện gì còn có đó, nói anh nghe đi... tại sao?

Tôi nức nở...
- Anh biết không, bố liên lạc với cô Mai... em sợ...

Anh phá lên cười dòn, bất kể tôi giọt ngắn giọt dài, tèm lem cả mặt.
- Tội nghiệp em tôi, không hiểu gì hết... để anh nói cho Bé nghe nì.
- Em mà không hiểu? Anh không hiểu thì có. Anh có nghe bố chuyện trò với cô Mai đâu?
- Bé bình tĩnh nghe anh nói.
- Không! Bố sai! Bố đáng ghét!
- Bé... từ từ mà...
- Không! Em ghét cô Mai... Em không thích những người đàn ông phản bội vợ... em ghét những người đàn bà phá hạnh phúc của người khác.
- Bố chưa bao giờ phản bội mẹ mà Bé?
- Sờ sờ ra đó... Em không biết... kệ em... cuối tuần em sẽ phone kể cho mẹ nghe mọi chuyện.
- Nghe anh nói nè Bé... Bé không hiểu chi hết.
- Em không nghe... không nghe...

Tôi mất hết bình tĩnh, người tôi nóng ran như lửa đốt, mặt đỏ bừng lên. Tôi lên giọng, gạt phăng, lấn át không cho anh Thái còn dịp để bày tỏ nỗi lòng giùm bố. Anh đành ngồi yên, im lặng nghe tôi la hét cho đã cơn bực tức. Khi không còn lời lẽ nào để buộc tội, tôi khóc to làm anh bối rối theo...
- Bé... Bé nín đi... đừng khóc nữa...

Anh đổi đề tài:
- Hai anh em mình ghé qua quán bên kia uống nước nghe. Anh thấy Bé mệt rồi đó, xong rồi anh sẽ dẫn Bé đi shopping, chọn cho Bé bộ áo quần thật đẹp há?

Anh lau nước mắt cho tôi, cố tình làm cho tôi phải cười:
- Bé làm vậy... người ta đi vào quán nước, nhìn hai đứa mình sẽ tưởng Bé đang giận hờn người yêu đó!
- Xì! Em đâu có người yêu già như anh! Anh này... kỳ...

Anh chọn cái bàn vuông nhỏ, khuất cuối góc phòng rồi kéo ghế cho tôi ngồi.
- Bé uống gì? Anh nhớ Bé vào tiệm Mỹ thì chỉ có gọi "Coke"...
- Trúng ý rồi... anh còn bày đặt!

Dùng cái ống hút quậy vòng vòng mấy viên nước đá trong ly nước, tôi lấy ngón tay bịt một đầu ống làm sao có lực hút để dòng nước chạy lên chạy xuống trong cái ống. Tôi vẫn bày trò này mỗi lần uống "Coke" và cảm thấy vui vui khi màu nâu thay chỗ trống làm đầy ống hút...
- Bé vẫn như trẻ con...
- Xì! Em lớn rồi chứ bộ!
- Ừa... anh quên là Bé Như Quí đã biết "yêu".

Tôi xấu hổ không trả lời.
- À, em qua đây đã liên lạc với Du chưa?
- Dạ, Du có gọi cho em.
- Du vẫn thường chứ?
- Dạ đang học năm thứ hai ở college.
- Em thấy Đình thế nào?
- Mới gặp có chút... em đâu biết gì nhiều, anh Đình có vẻ dân "gạo", nói chuyện với em toàn là chuyện học với hành không hà, có vẻ hiền...
- Tính tình Đình được lắm, học lại giỏi! Chị Hằng có ý định giới thiệu Đình làm quen với Bé đó!
- Ơ... em không biết đâu... em chưa quên Du được và không hề có ý định quen biết một người khác...

Một ý nghĩ về Du chợt đến. Tôi lơ đễnh nhìn ra khung cửa kính. Nắng buổi chiều ở San Diego thật đẹp, bầu trời xanh không một gợn mây, đẹp như điều ước mơ "đơn giản" của tôi. Sự hiểu biết của tôi về đời sống ở Mỹ còn quá ít ỏi và hạn hẹp, cách suy nghĩ cũng còn quá "Việt Nam", không thực tế vì tôi vốn được nuông chìu, với tôi cái gì cũng dễ, cũng có thể làm được. Tôi quên rằng điều mong ước tưởng là đơn giản với tôi đã không đơn giản đối với Du, đặt để Du vào tình thế khó xử...

Anh Thái lên tiếng nhắc:
- Ngày mai anh đưa cả nhà đi thăm cô Mai.
- Em không đi đâu.
- Bố hứa rồi, Bé phải đi.
- Em không thích gặp cô Mai...
- Bé không biết đó thôi, cô Mai quí Bé lắm... đừng làm cô buồn. Đâu phải có bố sang rồi cô mới gọi thăm đâu. Cô gọi thăm anh chị rất thường, nhắc Bé hoài đó...
- Anh lấy lòng giùm cô à? Đừng xạo với em.
- Anh xạo làm gì, Bé gặp cô thì sẽ hiểu...

Và rồi anh tâm sự...

Anh không biết rõ cho đến ngày hôm nay tình cảm bố dành cho cô Mai như thế nào, nhưng anh được biết bố đã có một thời yêu cô Mai say đắm. Nếu không có sự can ngăn và khuyên lơn của ông bà nội thì chắc bố đã cưới cô Mai về làm vợ. Lúc trước, có một thời gian cô Mai thường đến thăm gia đình mình, anh cũng tỏ vẻ phản đối vì anh vẫn nghĩ "Sao cô không để yên cho bố mẹ được hạnh phúc?". Bây giờ anh lớn lên và lập gia đình, tuy là may mắn được hạnh phúc nhưng anh vẫn có suy nghĩ khác. Ngoài hôn nhân cũng có thể có một tình bạn tâm giao. Như bố của mình chẳng hạn, có thể cô Mai là một người bạn tâm giao. Người vợ là người bạn đi bên cạnh cuộc đời chia sẻ cùng với mình, cùng mang lại cho nhau một thứ hạnh phúc gọi là hạnh phúc gia đình, nhưng đôi khi mình cũng rất cần có một tâm giao, đó không phải là tình yêu mà đó là một điều cần thiết để cân bằng giữa hạnh phúc và cuộc sống...
Tình cảm này anh không thể dùng bất cứ danh từ nào để định nghĩa. Anh không dám tự tôn để thần thánh hoá nó, bởi vì nếu giữa hai người ý thức được để trân quý, giữ gìn cái trong sáng đúng đắn thì quả là một điều đáng trọng nể. Nhưng có người lại lợi dụng hai chữ tâm giao để nuôi một mối tình thầm kín hay cố tình che đậy hành vi ngoại tình của họ thì thật là tội lỗi biết bao!


Tôi lắng nghe anh nói. Tôi cố gắng hiểu ý anh, nhưng hình như tâm tư tôi vẫn bất an. Với số tuổi non nớt vừa hai mươi của tôi làm sao có thể hiểu được những điều bố hay anh tôi giải thích? Với tôi, chuyện giao thiệp giữa một người đàn ông có vợ và một người đàn bà không phải là vợ mình thì là một chuyện không bao giờ có thể chấp nhận, chỉ đơn thuần như một điều luật của chính phủ đã ban hành, là một người công dân cứ thế mà tuân chỉ, hễ phạm luật thì sẽ bị trừng phạt. Như bây giờ đây, tôi đang đem bộ luật hôn nhân tự tôi đặt ra, tự tôi làm chánh án để công bố bản án dành cho bố và cô Mai!

Anh Thái kiên nhẫn thuyết phục để trấn an tôi, lòng tôi đã dịu xuống, không còn hăng hái trả treo từng câu chữ với anh. Tôi yên lặng nhìn về hướng biển, nắng tắt dần khi mặt trời thu mình giấu vào lòng đại dương. Những cánh chim hải âu chao lượn trên mặt nước lấp loáng theo hào quang đỏ rực từ bờ bên kia. Tôi ngẩn ngơ trước bức tranh hoàng hôn được tạo nên bởi từng nét khéo léo từ cây cọ trong bàn tay của thiên nhiên...


...


Đứng trước tủ áo đã lâu... không một bộ áo quần nào làm tôi vừa ý, mặc dù trong gia đình, tôi vốn là đứa con gái ít làm điệu cho mình nhất. Cuối cùng tôi chọn được bộ jupe màu hồng nhạt. Tôi ngắm mình trong gương trước tủ áo rồi với tay lấy chiếc lược trên bàn học chải lại mái tóc cho suôn. Tôi chợt mỉm cười khi nhớ đến mẹ, mẹ thì cứ muốn tôi đi tiệm cắt tóc cho đúng thời trang. Mẹ nói tóc ngắn dễ chăm sóc vì tôi cần dành nhiều thời giờ hơn cho việc học hành. Còn bố thì không cho tôi cắt tóc, bố bảo ở bên đây hiếm ai chịu để mái tóc dài như vậy. Rốt cuộc bố đã thắng mẹ!

Bố gọi vọng vào:
- Bé ơi! Sửa soạn xong chưa con? Mình phải đi kẻo trễ giờ, từ đây qua đó hơn một tiếng rưỡi giờ lái xe đó con...
- Dạ, con đang mang giày... con ra ngay...

Tôi bước ra ngoài phòng khách, chị Hằng thấy tôi vội la lên:
- Hôm nay trông Bé người lớn quá! Bộ đầm xinh quá, làm bé cao hẳn lên!

Bố đỡ lời:
- Em nó tự cắt may lấy từ hôm mới qua Pháp đó con. Cũng nhờ mẹ con và các em biết thu vén nên bố đỡ lo... chứ lương thầy giáo bên Pháp mà nuôi tám miệng ăn thì con nghĩ làm sao dư giả để sắm sửa cho mấy đứa con gái tuổi mới lớn?
Chị Hằng ôm vai tôi cười đồng tình với bố làm tôi xấu hổ đến đỏ mặt...


...


Cô Mai đón chúng tôi ngay cửa với nụ cười thật tươi. Tôi khoanh tay, cúi đầu chào cô còn bố thì ôm hôn cô theo phong cách chào hỏi kiểu Tây (hôn hai cái hai bên má).
Cô nói:
- Em chờ anh và các con mai chừ, cứ ngồi ở cửa sổ ngóng nên khi Thái vừa đỗ xe là em chạy ra liền... Trông anh vẫn tráng kiện, Thái thì em gặp hoài rồi, còn bé Như Quí thì lớn hẳn ra so với lần cuối em gặp ở Sài Gòn.

Chị Hoài Nhơn hớn hở ra mặt, quàng qua vai ôm tôi:
- Me và chị chuẩn bị đã mấy hôm, chị mong ghê lắm được gặp lại bác và em.

Chị kéo tôi lên lầu trong khi bố, cô Mai và anh Thái chuyện trò. Vào phòng, tôi thấy chị đã bày sẵn mọi thứ, nào áo quần, mỹ phẩm và các thứ lỉnh kỉnh của phái nữ.
- Me và chị đi mua sắm, chị cứ hình dung ra vóc dáng, mái tóc, khuôn mặt và làn da của em để chọn cho phù hợp.

Tôi vừa cảm động vừa bối rối vì những ý nghĩ về cô Mai từ mấy hôm trước...
Tôi nhỏ nhẹ:
- Cô và chị làm em ngại lắm, em không dám nhận quà đâu...
- Ô! không được làm như vậy... chút quà mọn dành cho em thấm gì với sự giúp đỡ chu đáo của bác và tình cảm gia đình em dành cho mẹ con chị.

Chị lại hối tôi thử hết áo này đến áo nọ, rồi tự tay đeo vào tôi vòng cổ, bông tai mà chị đã chọn hợp cho từng bộ đồ. Chị bắt tôi xoay bên này bên kia để chị ngắm nghiá rồi buột miệng:
- Em của chị có làn da trắng và dáng cao cao nên mặc bộ đồ nào cũng xinh cả! Me chị kể, nhớ lần đầu gặp mẹ em, đến nhằm ngày Tết, mẹ em mới đi lễ chùa đầu năm về, mặc chiếc dài áo màu khói hương có điểm mấy nhành sen hồng, trông thật quý phái và hiền hoà... Me chị nhớ mãi hình ảnh đẹp đó... Em giống mẹ em như đúc, me chị nói vậy. À, me chị cũng có quà cho mẹ em nữa, sẽ đưa tận tay bố em đem về Pháp tặng.

Tiếng cô Mai dưới nhà vọng lên:
- Hoài Nhơn, con để cho Như Quí dùng bữa đã con!
- Dạ me, con và em xuống ngay.

Cô nắm lấy tay tôi, dẫn đến bàn ăn rồi bảo ngồi xuống cạnh bên cô:
- Có bún bò và các món bánh Huế. Bố nói con thích thức ăn Huế nên cô và Hoài Nhơn bày ra làm, hy vọng vừa miệng mấy bố con!

Cô và chị Hoài Nhơn ân cần chăm sóc từng li từng tí cho bố, anh Thái và đặc biệt là cho tôi suốt bữa ăn... Nhìn cô cười nói tự nhiên và thân mật, khuôn mặt vẫn không giấu được một chút gì u uẩn, nét đẹp mong manh như những hạt sương mai. Lòng tôi dâng lên một nỗi niềm khó tả, hình ảnh cô Mai mà tôi hằng quý mến ngày nào bỗng hiển nhiên trở lại trong tôi. Tôi cảm thấy hối hận bởi những điều phán xét sai lầm.


...


Bố tôi trở về Pháp sau khi tôi đã yên ổn việc học hành và nơi ăn chốn ở. Tôi đã gọi điện thoại kể chuyện cho mẹ tôi nghe. Tôi kể về "người yêu của bố", những gì tôi đã tận mắt thấy, tận tai nghe... và tất cả cảm nhận từ đáy lòng tôi đối với "người yêu của bố" - Có ai biết được rằng, "người yêu của bố" và mẹ tôi đã trở thành đôi bạn tâm giao từ đó...




*(cho người bạn cùng tên Ch. - như một lời cảm ơn đã khuyến khích VH tập viết truyện ngắn. Đây là câu chuyện đầu tay viết theo đề tài các bạn đề nghị: "Người yêu của bố" - Spring2004)

Image


11097


Image


11099 top -
e t e t e t, 3 n ă m n h ì n l ạ i...
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9
_______________________________________________
Tim Nở Hồng Hoa - thơ - Hoàng Vũ Luân _______________________________________________

Image

tơ hồng vẫn thế, càng tránh càng vương
kết sợi vô thường hoa đăng tận nguyệt
từ trong hoa tuyết - tim nở hồng hoa
từ trong mặn mà - tình ru miên viễn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Phù Phiếm - văn - Trần Bảo Toàn _______________________________________________

Image

Một người sống phù phiếm chỉ có thể là ánh nến leo lét giữa cơn gió lạnh, không thể là ánh mặt trời ấm áp để sưởi ấm cho nhân gian. Khi có người cha phù phiếm, con cái sẽ tang thương, có người mẹ phù phiếm, con cái sẽ kém hèn. Có cả cha cả mẹ phù phiếm, con cái một thành thánh nhân, hai thành ăn cướp, ba sẽ đứng đường.

xem tiếp...

_______________________________________________
Khiêm Cung - nhạc - Hoàng Thy Mai Thảo & Ngọc Thể _______________________________________________

Image

xin là sao lấp lánh
xin là đời thuỷ chung
như Vì Sao thiên cảnh
như Cuộc Đời khiêm cung.

xem tiếp...

_______________________________________________
Hoa Đào - ảnh - violetdehue _______________________________________________

Image

Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Ðào hoa y cựu tiếu đông phong
Thôi Hộ

xem tiếp...