THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image(mời bấm vào hình để nghe nhạc)



đây là ca khúc tôi thích nhất của nhạc sĩ Trần Quang Lộc.

lần đầu nghe hơn 20 năm trước, tôi thích nó ngay.

trước hết vì ca từ là của ông, không như 2 tác phẩm rền danh kia từ thơ A Khuê (Về Đây Nghe Em) và Tô Như Châu (Có Phải Em Mùa Thu Hà Nội).

ca từ mang chút khinh bạc đời mình, pha chút tha thiết đời thường... có chút ngạo mạn trong tim, có chút chát chua thân phận...

khi đọc và hiểu thêm về cuộc đời, và nhất là sự lựa chọn sống thật lặng lẽ, của ông, tôi càng yêu 2 câu:
gõ đàn, gõ đàn trong hốc núi
vỡ máu dâng đời những thanh tân...

cứ dự định sẽ tạo và tập một cách vừa-đàn-vừa-gõ-đàn riêng để hát khúc ca này, mà lại chưa làm được.

giờ ông đã ra đi.

chút tưởng nhớ riêng đến ông, bằng một ca khúc mà tôi cảm nhận (riêng) giá trị của nó ngang, hay cao, hơn 2 ca khúc phổ thơ kia. nhất là ở mặt nhân sinh quan và mẫn cảm của ca từ.

lại lần nữa, chẳng tập dợt trước. hứng tới đâu, chế biến gõ đàn tới đó. bởi vì... chắc chắn phải gõ đàn khi hát bài này.

và khi hát, cứ nghĩ... ở một thiên đàng âm nhạc nào đó, ông có nghe được, chắc ông cũng phải cười hóm hỉnh... và gõ đàn hát cùng...


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


GÕ ĐÀN HÁT CHƠI

về ngồi trên đồi cao
gõ đàn hát chơi… gõ đàn hát chơi...
ta mang chiếc áo bào, tay giắt kiếm vào lưng
múa quanh một vòng đời, nhưng chẳng thèm giết ai

về ngồi trên đồi cao
gõ đàn hát chơi… gõ đàn hát chơi…
ôi thương quá kiếp bèo, trôi theo áo đời phai
gác lên cạnh cây đàn, ngắt vội một cánh hoa

ta mua cho ta một phận nghèo í... i...
thương thay thương thay nợ áo cơm
gõ đàn gõ đàn trong đêm vắng
một tiếng chim đêm hót trên cành

ta say ta say cùng rượu độc í... i...
ta vui ta vui lời khóc chia
gõ đàn gõ đàn trong hốc núi
vỡ máu dâng đời những thanh tân

về ngồi trên đồi cao
gõ đàn hát chơi... gõ đàn hát chơi
chân nhảy nhót một mình trên nấm mộ xanh xanh
ta múa hát một mình, trong chiếc bóng lung linh

về ngồi trên đồi cao
gõ đàn hát chơi… gõ đàn hát chơi...
nghe gỗ đá tự tình, bên bóng đời chênh vênh
chân múa hát một mình, trong chiếc bóng lung linh

về ngồi trên đồi cao,
gõ đàn hát chơi...
gõ đàn hát chơi...




26309 top -
_______________________________________________
Mùa Xuân Không Đến - thơ - Hoài Yên _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cây Hoàng Hậu - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Gánh Mẹ - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Mẹ ơi sóng biển dạt dào,
Con sao gánh hết công lao một đời.
Bông hồng cài áo đúng nơi,
Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la.
Cho con gánh lại mẹ già,
Để sau người gánh chính là con con...
Cho con... gánh cả đôi vai,
Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Trong Mắt Em - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...