THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image

c ơ n .s ố t
T H Á N G .M Ư Ờ I
___________________________________________________________________
t h ú c s i n h



sương chưa tan, đã căng tràn cơn sốt
nụ cười gây bão cứ quẩn quanh
hết tháng mười, thôi em, cài áo ngực
để tim tôi, lửa tắt lịm, yên lành

mưa thu nhẹ, nỗi đau chừng như nặng
cho xám đen cả bốn góc thị thành
một ngày qua, mất một ngày, cố định
những vệt đau lại tẩy xóa không đành!

dấu chân xưa vẫn rất đều, rất lẳng
vẫn dạo quanh vùng tâm tưởng từng ngày
và bất chợt dấu chân nào...không thẳng...
(ước mơ tôi, em ngã xuống nơi này!)

em không đến! ừ, thôi em đừng đến
lửa một đêm không ấm cả mùa đông
mưa xa lộ, tôi chạy đua với gió
tìm tôi xưa, em biết ở đâu không?!



Image


18229



Image


l ạ c .g i ữ a .p h ố .đ ô n g
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



khi gió sớm mai như dao sắc
là đông ác nghiệt đã dần lan
tội nghiệp những lá thu hôm trước
mất biến trong thơ, thân nát tan

... ... ...

mùa đông tự muôn đời rét mướt
ai người ngồi đếm những lời than
tưởng mình đang lạc trong tiền sử
một dòng thác thôi, cũng địa đàng

và mắt cứ bâng khuâng sâu thẳm
mơ rừng nguyên bản ngủ đêm dài
mơ người chân đất choàng da thú
bên nhau đốt lửa đợi nắng mai

khi thiên nhiên không còn hiện hữu
người đi, tay góp nhặt hoang mang
người đi với một lòng hoài cổ
tự đóng đinh mình giữa trần gian



Image


18948



Image

t h ô i .e m.
_______________________________________________________________
t h ú c s i n h


(riêng Vân)


nhìn em thôi, đủ gieo neo
điếu thuốc lá cũng eo sèo trên tay
chia nhau ly rượu cuối ngày
mắt em vương một thoáng mây sẫm buồn

tôi đẫm hơi men rất cuồng
ngẩng đầu lãnh ngạo mà buông tay người
em nhìn tôi, héo hắt cười
"kiếp sau em nguyện một đời chờ anh!"

thiên thần nước mắt long lanh
tôi ngồi cau có chúc lành cho em
xa rồi, hứa hẹn buồn thêm
lời phai (như dấu chân mềm đã phai!)

kiếp sau, biết ai là ai?!
hẳn lại... uẩn khúc, lại... dài cổ trông?
trả em giao ước cùm gông
tôi về, chân đạp cỏ hồng làm thơ

Mây trôi lãnh đạm, lững lờ...





18995




Image


t r o n g .b ờ .l a u .l á c h
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



tháng ba, trời ngại mưa, thừa nắng
những cụm mây còn chưa biết dịu dàng
đàn cải dại hung hăng, loang bờ đá
kỷ niệm sau mưa mọc loạn mênh mang!

dòng sông cũ vẫn trầm ngâm, phẳng lặng
chia đau thương vết tích hai bờ
anh lau lách cưu mang tình thơ dại
giữa mầm xanh, mục ruỗng tự bao giờ?!

em là gió, sâm soi muôn hướng
chẳng là xuân, hạ đơn điệu càng thêm
trong thu biếc, vờ thâm uyên, nhạt thếch
buồn thạch cao, rỗng vỡ một trái tim

thôi chua xót, làm bù nhìn tay vẫy
áo mong manh đã bạc trắng, sờn vai
ta đứng lặng trơ nụ cười hoá thạch
thôi kiếp người, thôi một giấc mơ dài




Image


19342



Image


t a y .v ớ i.
_______________________________________________________________
t h ú c s i n h



ta ngồi chờ nắng. ngày rất loãng
ngọn gió lân la, vội vàng đi
tay vươn không tới mênh mang ấy
quá khứ có phơi lại chút gì?

chút ưu tư pha trong sợi tóc
chiều qua rơi rụng dưới bàn chân
ngọn cỏ đầu xuân buồn chưa mọc
một hồn khô hạn đã mấy lần

muốn nói với em rằng: mây bạc
vô tâm còn bay tít mù xa
ta ôm trầm tích ngàn sau vẫn
lửa trong tim thiêu trọn ngân hà

có những niềm tin như bất diệt
tim đau lệch vị vẫn yêu người
lặng ngắm cơn đau bùng tim mạch
chẳng buồn để mắt chuyện khóc, cười

và ai xa khuất chiều biển cạn
có biết quanh đây cát thở dài?
bãi hoang bỗng thốt lời cổ ngạn
nhân sinh có đủ? đã một vài!



Image


19519



Image


n ợ .đ ờ i .t ô i .m a n g
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



giọt sương ngơ ngác trong vườn bắp
em vẫn thiên thần, với áo lam
nén hương ngày cũ tay em thắp
ký ức chưa phai vệt khói loang!

em đoạn tục, vào chùa ẩn náu
nhất tâm truy đuổi một chữ không
tôi vẫn tìm em, tim bật máu
một thân nhĩ dục (*), kiếp nào xong?

tôi đốt chiên đàn, toan niệm Phật
dù tim đau nhói chẳng bình yên
và em đứng đó, đôi chân đất
buốt cả trời đêm nỗi oan khiên

em ơi! giữa cuộc đời nghiệt ngã
tôi chẳng còn em để sớt chia
lỗi lầm ngày cũ tôi trả giá
tham ái phai dần... em bên kia!



(*) thương người, mê luyến cả tiếng nói của người,
cho dù là tiếng tụng kinh!



Image


19673



Image
T H Ự C
.C H Ấ T.
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



không có bài học nào giống nhau
trả giá xong, còn vết sẹo. đau!
người đi, bạc hãnh còn như mới
(chán chường thôi, chẳng tiếc gì đâu)

tôi có một thời mơ mộng lắm
theo người vào những phút phù du
có những tầm thường vờ cao nhã
hiểu ra thật chẳng đáng đồng xu!





19794



Image


đ Ộ c .t h O ạ i .b ê n .c Ử a .s Ổ
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



đêm sâu lắm rồi, hàng cây đã ngủ
góc đường nhà tôi, ánh đèn vàng khô khốc
cây cột điện, bóng đổ nghiêng như người đàn ông cô độc
con mèo hoang vụt ngang qua lộ, chạy trốn nỗi buồn

tháng năm phai, chôn vùi bao ước muốn
em ạ, hoang mạc không mọc nổi mầm xanh
địa đàng xưa đã đổ nát tan tành
những dòng suối ước mơ, cũng đã khô tận đáy

vết thương sâu không lành, mỗi đêm trăng sưng tấy
tôi như con phố chết, chơ vơ phế thạch
ký ức thành ngọn quái phong, luồn qua từng ngõ nghách
nỗi đau mênh mang, làm loang lổ cả nụ cười

đêm thật sâu, sợi buồn như giăng lưới
tôi ngồi hát ru mình bằng những lời ru xưa
những lời ru, em không bao giờ nghe nữa
lặng trong tiếng đêm, tôi vô cảm nhìn bóng trăng dần khuất





19980



Image


V Ũ N G .T À U .
v à .c Ơ n .m Ư a .H Ạ
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



vũng tàu có những nụ cười rất đẹp
những đôi chân xinh, những mái tóc thật đen
phố vội lắm, tôi vẫn chưa quen
chợt huyên náo hồn tôi đang phẳng lặng

tôi đến đó buổi chiều còn rất nắng
và cơn mưa ập xuống bất ngờ
như tai ương, em cũng đến rất tình cờ
tôi ra về, giọt mưa thôi, cũng nhớ!

vũng tàu có những nỗi buồn "vô cớ"
tôi trở lại, không em, biển bệnh, xanh xao
tôi muốn nói với em chuyện cơn mưa hạ hôm nào
em đi mất, cơn mưa trong tôi sẽ không bao giờ dứt

có những nỗi đau mơ hồ nhưng cắn ngực
muộn màng rồi tôi mới biết đã yêu em
ngày ấy tóc em đẫm mưa rất mềm
tôi ngần ngại, chưa hiểu được nụ cười mong đợi

giờ em xa quá, ngoài tầm tay với
có nhiều đêm tôi thức trắng làm thơ
tiếc, tôi xưa quá vụng dại, ngu ngơ...
mái tóc đẫm mưa đêm vẫn còn hoài trong nỗi nhớ!





20259



Image


L Ờ I .N G U Y Ề N

(viết cho một người cách xa tôi gần ba ngàn dặm đường biển)
_____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h




Tôi muốn nói với em: tôi nhớ em lắm!
có nhiều đêm trời đã rất khuya, tôi lại nhớ về em
nỗi nhớ vượt qua nhiều hàng rào ngăn cách:
khoảng cách không gian, tuổi tác, màu da và tôn giáo

tôi thường xem khí tượng để biết nơi em sống đang nắng hay mưa
lo lắng khi biết đang có cơn bão đi qua nơi em ở
chân thành như lửa ấm tôi luôn nhớ đến em
nghĩ đến em cho tôi có những giấc ngủ thật sâu và nhiều giấc mơ đẹp

ngày còn bé, tôi buộc phải tin vào những điều tôi không hiểu.
khi lớn lên, trong tôi Santa Claus không còn hiện hữu
những bà tiên nhân hậu không còn hiện hữu
Chúa của tôi cũng không còn hiện hữu
thần thánh đều đã nhạt nhoà...
không có bằng chứng cụ thể nào về họ
tôi chẳng còn niềm tin tâm linh nào cả

chỉ những lúc nhìn lên trời cao
muôn triệu tinh tú lấp lánh
vũ trụ bao la thật, to lớn đến diệu kỳ
kỳ diệu hơn, tôi và em chiếm một phần trong đó
dù chỉ là một phần nhỏ nhoi không may mắn
tôi thực sự hài lòng vì em hiện hữu

tim tôi mang một chấp niệm khó lung lay
sẽ có một ngày,
những cơn gió mang theo muối biển sẽ nói với em về tôi
những giọt mưa còn vương chút mùi rong rêu vẫn nghe lời em hát
sẽ kể với em về những giấc mơ của tôi
những hạt cát từng đếm bước chân em
sẽ đọc lại những dòng thơ -vì em- tôi đã viết

và tôi sẽ hoá thân thành con sóng
vỗ mãi vào bờ đá, lập lại mãi một lời nguyền:
tôi sẽ mãi yêu em




20684 top -
dưới chân đồi
1 ... 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11
_______________________________________________
Mùa Xuân Không Đến - thơ - Hoài Yên _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cây Hoàng Hậu - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Gánh Mẹ - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Mẹ ơi sóng biển dạt dào,
Con sao gánh hết công lao một đời.
Bông hồng cài áo đúng nơi,
Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la.
Cho con gánh lại mẹ già,
Để sau người gánh chính là con con...
Cho con... gánh cả đôi vai,
Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Trong Mắt Em - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...