THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP





Image


rồi mai, có một lần tôi đưa em
về trên đỉnh yên bình hiền hòa
một mùa xuân lên cao
hôn trên làn tóc xõa theo mây trôi bềnh bồng

rồi mai có một lần tôi đưa em
đưa em về miền nắng ấm
những con chim thôi ngủ sau mùa đông lạnh căm
hát lên gọi mùa xuân rạng rỡ
đem mặt trời tô mắt dại tuổi mơ

xin đỉnh yên bình
một mùa xuân ôm kín khung trời
của tuổi thơ thôi rã thôi rời
xin đừng làm bão tuổi đôi mươi
để vòng tay khắc khoải ôm xuôi
từng niềm vui bay theo biển gió

hãy ôm trọn, ôm trọn tuổi xuân
có một lần vui thôi em
đừng cho chết hương tình ngọt ngào
đỉnh bình yên trên cao
xin em giữ kín cho lâu dài
một mùa xuân đã thắm trong tôi


Image


19186


Image


người đi ra đi mãi mãi, chốn xưa tôi còn mong chờ
người đi ra đi mãi mãi, vẫn không phai mờ dấu chân
lòng tôi chiếc lá trên cành thu về héo khô
tôi còn nhớ ai mỗi khi chiều rơi

người đi ra đi mãi, chốn xưa thu vàng tôi chờ
người đi ra đi mãi mãi, vẫn không phai niềm nhớ thương
lòng tôi heo may đã về, tôi còn vấn vương
tôi còn nhớ thương khi thu về

bên trời một làn mây trắng lững lờ trôi
nghe lao xao ngoài hiên vắng lá vàng rơi
dù biết ngày mai, ngày mai nắng xuân không về
trên cành lũ chim vẫn u mê
dù biết người đi người đi sẽ không quay về
sao tôi còn nhớ ai, đợi chờ ai

ngày nào còn mang hơi thở chắc tôi vẫn còn nhớ người
ngày nào đôi chân lê bước tuổi xuân theo chiều nắng phai
bàn tay nâng niu kỷ niệm vỗ về giấc mơ xa mờ
mỗi khi thu về tôi nhớ người


Image


20407


Image


đêm nay đêm cuối cùng gần nhau
lệ buồn rưng rưng, lời hát thương đau
nhịp bước bâng khuâng ngoài phố lạnh
giọt sầu rơi ướt hồn phiêu linh

nắm tay không rời cố hé run run môi cười
lúc chia tay bên trời tiếc thương
đêm nay đôi mái đầu còn xanh
ngậm ngùi thầm trao nhau giấc mộng chưa thành

dù đêm sâu như hồn chúng mình
dù không gian cách trở mong manh
hãy tin một điều nỗi nhớ thương xưa vẹn tuyền
sẽ cho ta ngày về thắm duyên

em ơi đêm cuối cùng gần nhau
hẹn hò một ngày sau nối mộng ban đầu


Image


20408


Cám ơn Nắng Ấm đã trở về đem theo những ca khúc ngậm ngùi man mác... sáng nay ở đây trời đã thật sự vào thu với những cơn gió nhè nhẹ làm se khuôn mặt trần khi chạy bộ, đồng hành là giọng hát thật ấm của Nắng Ấm để HY biết mình sẽ có một tuần lễ thật bình yên...

Lời cám ơn đôi khi không đủ Nắng ạ...


20409


Vui khi thấy lại Nắng Ấm và Hoài Yên!

DRD


20410


hello anh Dũng :)

Hoài Yên ơi, cám ơn YC nữa nè :p
Nắng Ấm hát bài ni nghe buồn não ruột luôn... ngàn lẻ một đêm lận, mô có phải là đêm cuối cùng ? ;)


20424


giời, chị họ thì cám nào cho đủ hết (ơn)... :-))


20430


Tam sao thất bản: nghe Nắng Ấm hát hay quá, đi tìm thêm lời thứ hai thì thấy hơi khác, đi tìm version của Khánh Ly hát 20 năm trước thì giống như lời Nắng Ấm dùng. Tìm lyrics trên mạng thì thấy hay hơn, thí dụ "dù quan san cách trở mong manh" thay vì "dù không gian cách trở mong manh". Từ "quan san cách trở " nghe có vẻ gần với thế hệ của Hoài Bắc hơn, thời đó ngôn ngữ của họ đẹp, văn hoa nhiều điển tích hơn bây giờ : những nỗi nhớ nhung xưa vẹn tuyền, bây giờ mình không viết như vậy nữa?... không biết Nguyên có bản gốc in của nhà xuất bản Tinh Hoa không? :-)

Em ơi đừng khóc sầu biệt ly
Vì lệ tuôn rơi làm héo xuân thì
Dù đêm sâu như hồn chúng mình
Dù quan san cách trở mong manh.

Hãy tin một niềm Nỗi nhớ nhung xưa ven tuyền
Sẽ cho ngày về thắm duyên
Em ơi đêm cuối cùng gần nhau
Sợ rằng một ngày mai giấc mộng không thành.


Bản Đêm Cuối Cùng là một bản buồn, buồn lắm, và nó đẹp, nghe đến lịm người. Tuổi đã về chiều nghe muốn sống lại, thức dậy nghe thêm âm hưởng của một trời tiếc thương.

Đạt lắm Nắng Ấm, khéo chọn nhạc và trình bầy thật hay...

Đôn


20443


hi anh Đôn,

Ca khúc này Mai Hương, Quỳnh Giao và Thái Thanh (cassette Tiếng Hát Vượt Thời Gian, 1971) hát Dù quan san cách trở mong manh..., nhưng họ là thiểu số. Đa số ca sĩ hát Dù không gian cách trở mong manh..., trong đó có Khánh Ly, Thanh Thuý, Giao Linh, v.v...

Nhạc bản An Phú (bộ mới, ấn hành lần thứ nhất) in Dù không gian cách trở mong manh... Chuyện bên trong nghe kể lại (nguồn đáng tin tưởng) - Năm 1959, khi chia tay Khánh Ngọc, PĐC bắt đầu viết nhiều tình ca, trong đó có ca khúc này, và lời nguyên thuỷ là Dù không gian cách trở mong manh... Sau này, PĐC không muốn các ca khúc xưa có liên hệ đến chuyện buồn cũ, nên đổi lời thành Dù quan san cách trở mong manh..., và đưa cho các ca sĩ (cũng là bạn thân, gia đình) gạo cội di cư từ Bắc vào hát.

Cái hay, tinh tế và nhạy cảm của Hoài Bắc là chỉ đổi vài chữ mà một bài tình ca thuần tuý đã trở thành hình ảnh phân ly lúc đất nước chia đôi...

npn


20454


Nắng Ấm chào cả nhà mình! :)

Lâu lắm NA mới về etetet, lại mang một bài hát buồn "đến lịm người", thiệt tình! Hư vậy nhưng NA rất vui được gặp lại những cái tên thân thương: Hoài Yên, anh Dũng Rạch Dừa :), Yên Chi, anh Đôn và anh npn... nơi đây, cảm tưởng như mình "trở về mái nhà xưa" vậy, ấm áp, thân tình và còn bao nhiêu điều đẹp đẽ, trân trọng đàng sau tấm hình, những con chữ dành cho bài hát, cho tác giả, thế hệ ca sĩ đi trước và NA được ké chút chút nữa. :)

Cảm ơn các bạn và các anh rất nhiều.

Đêm Cuối Cùng NA đã hát vài năm trước rồi. Bài hát buồn nhưng không tuyệt vọng - và NA rất thích lời bài hát này, nhất là câu "sẽ cho ta ngày về thắm duyên", nghe đầy tin tưởng và tình thiệt là tình vậy! :)

Cảm ơn anh Đôn cho biết thêm về một phiên bản khác, cảm ơn câu trả lời của npn làm NA hiểu hơn về "đứa con tinh thần" của nhạc sĩ Phạm Đình Chương, lại càng thấy thương hơn Đêm cuối cùng, đã chuyên chở bao nhiêu nỗi lòng và tâm tình của tác giả.

Hoài Yên lúc nào cũng cho NA cảm giác rất ấm áp, thân yêu. Mong HY có một tuần thật bình yên nha!

Yên Chi ơi, nếu phải trả lời cho câu hỏi, điều gì làm NA nhớ nhiều về etetet thì ngoài những bạn bè dễ mến nơi đây, đó là những tấm hình của YC, của anh npn và cách trang trí bài vở rất nghệ thuật, trang nhã. Nhìn ngắm thật lâu và cảm nhận cả tấm lòng đàng sau nó. Cảm ơn YC rất nhiều nha. <3 <3 <3

Nắng Ấm


20456 top -
l ờ i n ắ n g
1 ... 11, 12, 13, 14, 15, 16
_______________________________________________
Mùa Xuân Không Đến - thơ - Hoài Yên _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cây Hoàng Hậu - văn - Nguyễn Thị Bạch Vân _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Gánh Mẹ - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Mẹ ơi sóng biển dạt dào,
Con sao gánh hết công lao một đời.
Bông hồng cài áo đúng nơi,
Đâu bằng bông hiếu giữa trời bao la.
Cho con gánh lại mẹ già,
Để sau người gánh chính là con con...
Cho con... gánh cả đôi vai,
Thân cò lặn lội sớm mai vai gầy.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mùa Xuân Trong Mắt Em - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...