[phpBB Debug] PHP Notice: in file /home/admin/lab307PL1/sysFuncMenu.php on line 29: file_get_contents(/home/etetet/web/public/data/current/temp/1591477071.php): failed to open stream: No such file or directory
etetet.net

THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image


đ ừ n g .t r ở .n ê n .t ầ m .t h ư ờ n g
t Ừ .n h Ữ n g .n Ỗ i .đ a U

____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



ngày mai ở bên này trời lại sẽ mưa
những cơn mưa đã được mong đợi từ lâu
hoa cỏ và người rất cần được tắm mát
cần như tình yêu giữa người tặng nhau

ở bên em lại đang có những cơn gió hung bạo
tôi đang chờ tin lành từ bên ấy
từ lâu rồi, tôi luôn như vậy
nhớ em và lo lắng cho em, cảm xúc đó cứ mọc hoang như cỏ dại

em, nỗi nhớ không làm khoảng cách không gian ngắn lại
nhưng làm tôi ấm lòng khi nghĩ đến em
dường như khi xa người ta nhớ nhau nhiều thêm
dù đôi lúc nhói đau như mũi kim từ bọc gấm

tình yêu em ạ, có đôi khi lạ lắm
sẽ nhạt dần khi mình có được nhau
khi những bí ẩn đã hoàn toàn khai phá
anh và em sẽ trở nên tầm thường từ những nỗi đau

tôi thà được nhớ vì xa em
còn hơn xa em vì không còn gì để nhớ





21306



Image


g õ .đ ù i
....n g ồ i .h á t .n g h ê u .n g a o
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



Thật chẳng thể một lần hung ác
vung cánh tay chém đoạn lời thề
nhưng, trên biển lâu đài hoá cát
đủ cho ta chợt tỉnh cơn mê

Ai đã chẳng một lần dại dột
đưa niềm tin gửi gắm cho người
chỉ là... qua cơn mê nóng sốt
ta còn đây, bối rối gượng cười

Tự muôn đời, buông là giải thoát
tham, sân, si, ái, nộ cũng qua
biến nguyền rủa thành lời ca hát
sa mạc khô, đá cũng nở hoa

Nếu chẳng qua mùa đông buốt giá
thì mùa xuân chẳng đến bao giờ
tâm hoà ái bước vào vô ngã
nụ vô ưu đẹp đến chẳng ngờ!





21936



Image

C Á I .L À N.
_______________________________________________________________
t h ú c s i n h


Cái làn đã theo Mẹ đi tị nạn
Từ bắc vào nam, một chặng đường dài
Cùng đi còn có cái ô, cái chậu
Chục bát, đũa trong hòm gỗ xách tay

Người miền nam quen dần từ ngữ mới
Bàn là, quần thâm, cái váy, chăn, màn
Thế mà vẫn có khối người ngơ ngác
Khi Mẹ bảo: "Mang cho Mẹ cái làn"

Cái làn bằng cói trông quê mùa lắm
Mẹ dùng đi chợ nuôi lớn chúng tôi
Chiều chúng tôi đón Mẹ từ đầu ngõ
Cái làn đầy ắp, thương yêu một trời

Gần bốn mươi năm sống đời viễn xứ
Chúng tôi đi chợ bằng... bao ni lông
Cái làn bằng cói ngủ trong ký ức
Ngủ miên man, như gấu ngủ mùa đông

Chiều qua anh bạn tặng tôi chiếc chiếu
Anh bảo tôi: "Bác xem, cói quê nhà"
Tôi nhìn chiếc chiếu rồi nhắm mắt
Có cái gì như cứ chực trào ra!



21939



Image


N H Ớ .
(gửi về quê Vũ Thư, Thái Bình)
_____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h




nỗi nhớ lơ lửng trong đầu
mà tôi thì đã rất lâu chưa về
mái chùa Keo, linh hồn quê,
sông Trà Lý với con đê mờ dần...

nhớ cỏ ướt dưới bàn chân
nhớ người lắm, tôi giam thân nơi này!
giọt mưa vỡ nát trên tay
dưng mà nhớ quá dáng gầy của ai?

kỷ niệm cũng biết thở dài
tha hương ai chẳng quắt quay mỗi chiều?
hiểu được đôi mắt đăm chiêu
đôi chân đã lỡ bước phiêu du rồi!




21962



Image

N G U Y Ệ N
.Ư Ớ C

(riêng N.)
_______________________________________________________________
t h ú c s i n h



Vẫn cứ thế, mùa thu về lần nữa
Cuộc tình phai. Ngơ ngẩn chiếc lá bàng
Đôi mắt ấy đã không còn rực lửa
Chân hồn nhiên, em dẫm phải lỡ làng

Biển cô độc, mỗi chiều hoang vẫn hát
Như lời ru, buồn ruỗng cả Hạ Long
Mỗi con sóng gọi tên em chưa nhạt
Tay san hô khua bão cát trong lòng

Quảng Ninh vẫn ươm mơ từng con ngõ
Tôi, chân buồn theo dấu cánh chim bay
Em vẫn đi, về trong hoàng hôn đó
Xin một lần uống cạn dáng em. Say!

Xin rũ cát trên vai em mầu nhiệm
Như một lần rũ bỏ hết nợ duyên
Tôi, cơn gió hát ru em ngàn tiếng
Từ tim em xoá hết những oan khiên


Image


21994



Image


t ư ở n g .n i ệ m .
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



chiều nặng nhọc như lời kinh nhật tụng
người bâng khuâng, nghe gió thoảng qua vai
một chút nắng, pha vào mây nhạt thếch
giữa đời hoang, ngọn cỏ cũng thở dài

trong bể khổ đời người mơ hồ lắm
giữa tôi-em càng lý giải... càng xa
hay... vạn kiếp vẫn tương quan sâu thẳm?
tôi, thánh kinh. em suy niệm pháp hoa

tôi sẽ hát. cơn đau thành thực chất!
vạn ngày qua hồn vướng một neo thuyền
hạt cát xưa vô tình rơi trong mắt
trầm ngâm đau như một lời nguyền

tôi sẽ đọc những lời kinh rất thật
cầu nguyện cho em và cũng cho tôi
an nhiên lắm, vì... không lo được-mất
xin một lần như tưởng niệm, rồi thôi!


Image


22037



Image

e m .đ i .v ộ i
(riêng KV, người đã đến và đi rất vội!)
_______________________________________________________________
t h ú c s i n h



em đi vội nên tôi chưa kịp thấy
nụ cười tình đã tắt hẳn trên môi
bạc hãnh đó, (hộ em) tôi bào chữa
"khổ đau này, em cũng như tôi" (!)

em đi vội, xót xa chưa kịp thấm
chỗ em nằm vẫn ấm, vỗ về nhau
và chân bước (để xa tôi) vẫn đẹp
một đường dao sắc quá, chẳng kịp đau!

em đi vội, mùa xuân chưa kịp đến
đông tôi buồn nứt nẻ cả môi khô
và ngày, tháng vỗ đều như sóng biển
cho đời tôi cứ chìm, nổi, nhấp nhô...

em đi vội, khi trời chưa kịp sáng
giữa mù sương, chỉ dăm bước đã xa
những câu hát đợi em giờ đã mỏi
tự ru mình, ru ký ức mù loà!



22107



Image


v i ế t .c h o .C O N .G Á I
(Cảm xúc bất chợt)
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



Con vào đời một ngày hè bình đạm
Bao yêu thương chẳng nói hết bằng lời
Giữa mong đợi, con khóc vang như hát
Con vẹn nguyên, bố nhẹ nhõm mỉm cười

Con gái bố luôn kén từng giấc ngủ
Khó từng bữa ăn, may có Chú, Cô
Con chậm lớn, cả nhà thương ấp ủ
Gia đình vui, con tập nói bi bô

Rồi cuộc sống không bình yên như trước
Bão giông đổ xuống mái ấm nhỏ nhoi
Tuổi thơ con đã mơ hồ sợ hãi
Gia đình mình sẽ vỡ nát giữa đời

Bố níu kéo với đôi tay hàn gắn
Những cười chê, bố bỏ mặc ngoài tai
Nhưng vô vọng, số bố không may mắn
Nhìn con mỗi đêm, bố nén thở dài

Và cứ thế như cành phong lan nhỏ
Con lớn lên, vòng tay bố là nôi
Con yếu đuối, cuộc đời bao sóng gió
Mỏng mảnh như sương, thương quá con tôi

Tháng với năm... con đã thành thiếu nữ
Chia sẻ niềm vui với bố từng ngày
An ủi bố lúc buồn trong cuộc sống
Để đời vui như ngọn gió xuân bay

Bố chẳng kỳ vọng nơi con nhiều quá
Chỉ mong con sau sẽ lập gia đình
Thương yêu con cái đừng than vất vả
Chúng là thân, là máu thịt của mình

Bố nói ngắn, sau này con sẽ hiểu
Cuộc sống ngoài kia không dễ con ơi
Những khắc nghiệt và phong ba bão táp
Sẽ cho con có vốn liếng làm người

Nếu có lúc giữa đời con mỏi mệt
Hãy về đây, tay bố vẫn là nôi
Con dù lớn vẫn là con của bố
Đã yêu con là yêu suốt cuộc đời

Hai bố con mình nợ nhau nhiều lắm
Trả cho xong chắc phải đến... kiếp sau
Bài thơ này với tâm tư của bố
Viết cho con khi nắng hạ phai màu




22160



Image

L Ờ I .
t ộ i .p h ạ m

_______________________________________________________________
t h ú c s i n h



Có bao giờ em nhớ không
Một bờ ngực ấm giữa lòng tháng ba?
Mưa rụt rè dần ngoài xa
Từ em xuân đã mở ra nụ cười

Ngày đó mắt em gọi mời
Dòng tóc ma quái, chơi vơi linh hồn
Định mệnh từ những nụ hôn
Ngực cáo trạng, vòng tay ôm thiên thần

Rồi từ đó, tù chung thân
Cũng từ đó cứ phân vân... giá mà...
Tội nhân chưa biết thật thà
Cư nhiên mỗi đến tháng ba mơ màng



22598



Image


H a l f m o o n .B a y,
....P i g e o n .P o i n t .v à .t ô i
____________________________________________________________________________
t h ú c s i n h



tôi trở lại Halfmoon Bay lần nữa
nghe biển đêm độc thoại buồn tênh
giờ xa quá những ngày hè rực lửa
thoáng qua tim một chút nhớ... để quên

nụ hôn ký ức dậy hương thơm ngát
tôi bâng quơ, dọ dẫm bước trong đêm
từ xa em, tôi mang lòng gió cát
quờ đôi tay, chạm nỗi nhớ rất mềm

Pigeon Point trăm rưỡi năm trầm mặc
thản nhiên chứng kiến những cuộc tình buồn
có vành trăng khuyết lạnh như dao sắc
cắt nát tan con sóng bạc quay cuồng

như bờ đá, triệu sóng xô hung hãn
ôm nỗi buồn nứt vỡ, nhân đôi
kỷ niệm trong tôi nở trăm quả đắng
mỗi đêm đen nghẹn nuốt chẳng trôi

có những xót xa chẳng buồn đàm phán
cứ ngang nhiên cưỡng chiếm lòng người
tôi đứng đó, niềm tin gẫy đoạn
nhẹ vuốt cơn đau, chua chát, gượng cười!





22661 top -
dưới chân đồi
1 ... 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11
_______________________________________________
Làm Sao Cho Hết Sẹo - thơ - Phiến Băng _______________________________________________

Image

Chỉ còn những đợi chờ và ước mơ buồn như tiếng thở dài
nên viết thương dù cũ
cũng không thể liền da
nói chi là hết sẹo

xem tiếp...

_______________________________________________
Mobile Friendly - văn - Nguyễn Khoa Hội _______________________________________________

Image

Ban đầu tôi sẽ chơi bài nào dễ chút cho chắc ăn như Ave Maria chẳng hạn. Cả hai bài cũng nên. Dĩ nhiên tôi sẽ cố nhét bài Traumerei vào chơi và sẽ cố gắng bình tĩnh, chẳng là mấy mươi năm nay có bao giờ chơi cho ai nghe chính thức như chiều nay? Nhưng nhớ đến đôi mắt trong sáng và mong đợi của "mẹ bề trên", tôi chẳng thể nào từ chối đề nghị này được.

xem tiếp...

_______________________________________________
Trộm Nhìn Em - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

đôi khi trộm nhìn em
xem dung nhan đó bây giờ ra sao
em có còn đôi má đào như ngày nào
kể từ khi vắng anh...

xem tiếp...

_______________________________________________
Một Nét Vẽ - tranh - Ngọc Thể _______________________________________________

Image



xem tiếp...