THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP







Image

v ò m .m ư a .s u y .t ư ở n g
g ó c .t h á n g .5

hoatrang._____________________________________________________________



...

Cơn mưa vào Hạ bất chợt gõ nhịp phách mênh mang lên vạn vật,khiến cả không gian bừng vang cung bậc trầm bổng diệu thường.Ngồi ngắm mưa, lắng nghe phối âm của giàn giao hưởng đồng quê:giọt tí tách ma mị hợp xướng trên mái nhà, Cóc Nhái Ễnh Ương từ bờ cỏ ven đê luân phiên hỏi đáp hồn nhiên,vĩ cầm Dế đồng thanh miên dại giai điệu hè...-chợt cảm nhận ra nhiều điều hiển hữu vi diệu nhất của những ngẫu khúc ấy.

Để rồi,khi Ta nâng hồn xám buồn vượt dài truông man di-âm thầm dịu hoá vào từng giọt nước trong veo lóng lánh sáng trên ô cửa kính trắng,trên những chuỗi dây Trường Sinh xanh mơ,trên từng cánh hoa Dừa mong manh tim tím nơi góc vườn,trên dậu Mồng Tơi đầy ắp mượt mà thanh sắc- cũng là lúc chút uẩn khúc phía sân chơi ảo đùa mưa trôi suốt về ngàn xưa biền biệt thành cổ tích hư không.

Con người trong chính thực đời kỳ lạ lắm!Có lúc họ lặng lẽ từ ngày này sang ngày khác quẩn phiền,tìm không ra lối vui.Rồi bất chợt,tự Ngộ.Cởi bỏ. Tâm tưởng tự do và thanh thản.

Em ơi hãy cứ khóc buồn
Và nhanh môi thắm hứa hôn nụ cười
Bới lòng có thấy ngậm ngùi
Mau đem an táng giữa đồi hoa tâm
Hương tình phương tán thanh an


Đã từng có một thời-niềm vui của bản thân Ta là hữu hảo kết tình với những cái bóng phía ảo giới-chứ không thích giao tiếp quen biết ở thực đời.Bởi biết rằng:bóng mơ bí nhiệm sẽ tan ngay chính giây phút thị hiện đó.Ta chợt nhớ về,chợt nghĩ đến những ảo nhân xưa thân ái trong các diễn đàn thơ văn từng tham gia.Chẳng cần biết họ là ai,họ từ đâu-vậy mà Ta vẫn có thể thực dạ quý mến,tôn trọng.Ừ nhỉ!Đã nồng nàn ngữ thi đối hoạ,đã sôi nổi luận bàn,đã tía lia “tám” đủ chuyện “trên giời dưới đất”... Nhưng rồi Ta cũng dần rời bỏ những sân ảo cũ,chẳng vì lẽ gì-chỉ là đã tìm thấy được nơi ảo miền một góc thanh an tịch lặng- để...gậm nhấm *"tự mình biết riêng mình và Ta biết riêng Ta".

Trong cơn mưa suy tưởng từ nội ngã,Ta thấy mình mãi vẫn là hoatrang lãng mạn tình tứ-luôn đặt ảo duyên vào góc lặng kín nhiệm của đời riêng một cách thiết chân .

Ngần ấy thôi!Cho anh.Cho chị.Cho bạn.Cho người tình thơ xưa...



28.May011



(*Ngẫu Nhiên-TCS)



Image


4959



...b à i
.....K H Ô N G .Đ Ề .# 3



Image


hoatrang______________________________________________________________


buồn Người. vơ vét mộng đi
niêm phong chứng tích thiêng thi hồi đầu

buồn Người. rũ tình hư cấu
cảm thi đột tử xoắn sầu kinh niên

buồn Người. quắm chữ ảm phiền
tấy lời hoạn nạn thi điên ngữ từ

buồn Người. án thi trắng phớ
ảo nhân lê thứ bụi bờ hoang phiêu

buồn Người. lụn thương cảm chiều
cho trệu trạo khúc thi tiều cong queo

(Mừng Ta. thơ dẫu luỵ lời
đơn thuần nhịp tẻ . vẫn... ơi à ... ngày)



28.June011



5192




Image

. . . ả m .t h i

hoatrang._____________________________________________________________



Mây che sao sáng trời đêm nay
Mộng khó về thăm dỗ thơ đầy
Mơ lẻn theo nguyệt tà cuối tháng
Sầu vương phủ tối khắp hồn vây
Thi mệnh lả đùa quanh quẩn kiếp
Đời rêu vờn bung tâm sự này
Đau tình ngang trái duyên đành lỡ
Đớn một trời thương nghiệt ngã thay!



July.011




5226


...b à i
.....K H Ô N G .Đ Ề .# 4

Image


hoatrang.______________________________________________________________


thôi thì. người phải quên người
mùa thơ hoạ đối rụng lời em anh

thôi thì. ý tình hết xanh
thân thương chữ nghĩa tự hanh hao gầy

thôi thì. chút thi niềm này
gom co cụm lại đốt ngày ngó im

Thôi thì. cỗ mộng đáy chìm
sông mơ biếng chảy quanh miền ảo thi

thôi thì. như thể vũ di
giọt chưa ướt đất chớm khi thu về

thôi thì. tha hồ rủ rê
chữ buồn cực tím chêm thơ riêng mình

thôi thì. độ lượng viền tim
khắc thương nhớ một ảo tình không tên


26.July011



5415




Image

l ẳ n g .l ặ n g
........ừ ! .l ẳ n g .l ặ n g .t h ơ .

hoatrang.______________________________________________________________




cò chiều đội mưa ngoài đồng vắng
cò thấy đơn lạnh tái tê lòng?


Lẳng lặng nhìn theo cánh cò buồn
Nghe oà hốt hoảng với cô đơn
Thấy ra muôn trùng sắt se thật
Muôn nghìn không-độ-âm cóng hồn

Lẳng lặng buồn câm muốn vỡ tim
Neo ẩn,náu nương tầng chữ im
Ngổn ngang phức điệu muôn trùng thảm
Muôn nghìn nan giải kín ưu phiền

Lẳng lặng nhoè mi ướt giọt trào
Đớn độc quay cuồng trêu mãi sao
Tích tụ muôn trùng đau thương sẵn
Muôn nghìn liên kết vần ầm ào

Lẳng lặng đoạn đời mộng đẹp tan
Mơ nốt cho hy vọng chậm tàn
Đối thoại với muôn trùng độc thoại
Muôn nghìn gặm nhấm giữa sầu-hoan

Lẳng lặng suy tư vô độ mình
Thơ cho thăng bằng lúc chông chênh
Thực tại muôn trùng vô vọng lắm
Muôn nghìn rõ mặt dối gian tình

cò không biết nghĩ không ký ức
cò thấy hạnh phúc hơn người không?


20.Aug011



5574



Image

V I Ế T
...........[ t ự .x ử ]

hoatrang._____________________________________________________________



...

Ủ dột .
như chim một mình
thất thần lả cánh quạnh tênh mưa chiều
mùa khóc bết thấu hoang liêu
quét buốt vòm nghĩ vẹo xiêu liếp từ
lòng tang mịch vái:
Quên . Lú .



...Vẫn thường thoáng thấy những khoảng rỗng tối tăm siêu hình trương nở trong tim - sau mỗi cuối chân ngày ướt mưa - khi ánh tà phụt tắt. Chính xác: đó là nỗi cô đơn kinh dị đen ngòm từ nội tâm. Vô hình vô tướng.Nhưng luôn rập rình quay mòng rồ loạn vút theo một cấp độ nhiễu mù không thể nào nắm bắt được.

Như chiều nay,khi bóng hoàng hôn đổ sụp thành vũng tối xuống không gian tê quạnh-cũng là lúc tôi khao khát được bày tỏ trạng thái duy nhất của tâm hồn mình hơn lúc nào hết-để tìm chút an nhiên về mặt tinh thần,chút ấm êm trong đoạn đời thực tại đang rã tàn dần từng thứ...

Và viết. Đúng là cách hay nhất trong cuộc sống lặng tờ lơi khơi một vỏ ốc mẻ tôi, để có thể tự hoá giải khỏi những tầng ngổn ngang xám buồn chất dày lưu cư phía tâm trí kín bưng.

Nói thật lòng,tôi chưa bao giờ chuẩn bị tư duy chỉnh tề, sắm soạn câu cú từ ngữ chỉnh chu cho cái việc viết.Bởi đơn giản, Nó luôn tự nhiên bất thần ùa về đúng lúc cần thiết, tràn đầy giữa thần hồn. Có lúc Nó ngẫu nhiên vuột ra từ tâm thức vô lý trí, choáng ngợp. Và tôi cứ thế mê mị trưng dụng Nó để diễn đạt tâm tư, bày tỏ nỗi niềm.

Tôi cũng chưa từng có cao vọng về cái gọi là chủ trương, định hướng cho những gì sẽ viết.Bởi dư biết rằng mình non nớt, trọc lóc,không kham nổi gánh nặng “vị nghệ thuật vị nhân sinh” gì gì đó… Với tôi,viết. Lặng lẽ viết - dù dưới hình thức ngôn ngữ xuôi hay vần - cũng chỉ là do xuất phát từ cái cảm giác bị mắc kẹt, vây hãm dưới đáy khe hồn lạnh đen ảm...

Thức dậy lặng ngắt im thinh quá đỗi
bữa trưa cô đơn tung hứng liên hồi
chiều rơi giọt nhoè sầu va riết róng
đêm mù đổ ập quạnh hiu luống đời


những giai đoạn thời gian khẳm buồn trĩu tím như thế, hầu như luôn có một sự mệt mỏi mơ hồ xuyên mạch tràn ra xác xương da. Khiến tôi như rơi tuột vào trạng thái mất thăng bằng, mất khả năng kiểm soát, mất cả sức đề kháng... Cho đến lúc có thể “đối thoại với muôn trùng độc thoại” được, thì tôi mới cảm thấy hình như lấy lại được phần nào quân bình, thanh lặng cho chính mình.

Có đôi khi. những điều tôi viết vô vị nhạt nhẽo đến độ không đối thoại được với anh với chị với bạn - mà chỉ có thể độc thoại với riêng tôi - thì tôi vẫn cứ viết. viết. viết. viết... Vì viết là một trò chơi hấp dẫn. Nó là... trò - chơi - giải - toả - tâm - hồn. Hấp lực vô vàn của nó đối với tôi đơn giản chỉ vậy!

Khúc viết này không kết
lưng lửng chiều luồn đêm
ngờ ngợ dỗ hồn êm
ngờ ngợ vơi sầu niềm


[đầu và cuối vắt chéo. nên hình như mở đầu là kết thúc. và kết thúc lại là mở đầu.]


22.Aug011


Image


5589

Đ O Ả N . K H Ú C
t r ư a.


Image


hoatrang.________________________________________________________
for mẹdấuyêu



Tiếng gà gáy trưa nghe buồn sao
hồn thơ nửa thức ngủ nháo nhào
nhớ mẹ. nhớ tiếng ru ấm áp
lời ca dao xanh lúa dạt dào...

Phiến nắng trưa nay rót buồn vào
trái tim khao khát bỗng chao dao
bốn mươi hơn vẫn là con bé
thèm ấp yêu tay mẹ ngọt ngào.

Gió trưa thổi động buồn nao nao
tâm khảm nhớ thương đến cồn cào
thu ném vào con ngọn buốt xót
nén tiếng thở dài thừa ảo não!

Mây xám trưa nay buồn thác thao
nhớ mẹ mỏng manh dáng gầy hao
mường tượng nghe hồn đau lây lất
mi mềm trĩu nằng nặng giọt trào...

Buồn động màn trời trưa hanh hao
cô đơn bưng kín tâm lung lao
nhắm mắt quên đi niềm trống vắng
giấc ngắn trật trờ. biết làm sao?

Chút não nề của nửa ngày tiêu hao
tạ thời gian vụt tên bay thoáng ào
thơ cho mẹ thương nối sầu chất ngất
thả ngậm ngùi vơi đau đáu mắt bão.

[Con van mẹ. đừng bỏ con lao đao!]


29.Aug011


5650



Image

S Ố N G
...............[ t ự .s ự ]

hoatrang._____________________________________________________________




Ái.
Là 1 trong 7 thứ tình cảm của con người thế gian [hỉ. nộ. ái. ố. ai. lạc. dục]. Kể cả người tu hành [ít nhiều] cũng khó có thể tránh khỏi. Công bằng mà nói, Nó là thứ tuyệt mỹ. Và cố nhiên,con người sống rất cần cái tuyệt mỹ ấy!

Yêu thương chính là trạng thái tâm lý ngọt ngào luôn tiềm ẩn nơi miền tâm thức chúng ta. Tất nhiên, rồi có lúc nó sẽ hiện nguyên hình trong đời sống. Giống như biển, thật sự dưới mặt gợn bồng bềnh luôn ẩn nấp những con sóng ngầm cuồn cuộn. Chực chờ đến mùa động sẽ trỗi dậy. Tung triều. Bổ nhào. Vỡ thành sóng nhạc bời bời đổ dồn...



Người nữ tu lặng lẽ bước chầm chậm trong chiều. Khuôn viên phía sau nhà dòng như một khu rừng nhỏ với những hàng dương rũ bóng. Ở đó,triệu triệu tiếng lá rì rào giữa tầng không khí phảng phất hương biển mằn mặn. Ở đó, tiếng sóng vỗ về thật sự là điều kỳ diệu. Ở đó,nơi gió rú rít hối hả như nhắc nhở rằng thời gian không tạm nghỉ chân chờ bất cứ ai. Và ở đó,có một thứ tiếng động trong trẻo thánh thót vui mà chuỗi âm thanh của nó luôn làm người nữ tu ấy rung cảm: chuông gió. Đúng, chỉ là những chiếc phong linh lơi khơi trên đầu những nhánh dương [có thể mỗi người nghe từng âm thanh và xốn xang theo một cách khác nhau. riêng người nữ tu tự biết không lý giải nổi. bằng lời. dù cho ngôn ngữ loài người phong phú vô biên]. Vậy mà, người nữ tu ấy [như một bông hoa trắng ngần. bàng bạc thánh thiện trong chiếc áo dòng tinh tuyền] đột nhiên cảm thấy không thể tĩnh tâm được trong buổi nguyện gẫm thường lệ cuối ngày.
[Và dường như. bộ tu phục trang nghiêm cũng tự thấy khá mệt mỏi khi cứ phải vương víu bảo bọc thân người như thể là- mối bận bịu dùng dằng chưa dứt được]

Năm ấy, và hôm đó.Người nữ tu tròn 30 tuổi đời với 9 năm tu trì [2 năm đệ tử. 3 năm tập sinh. 4 năm khấn tạm].Thời gian vừa đủ chín ở một mức độ nào đó nhất định-để không phải đắn đo ngập ngừng khi sửa soạn bước vào năm đầu tiên khấn trọn đời[cho một chuỗi trọn đời kéo dài mãi về sau. đến tận cái ngày “này con đến trình diện Cha.Sau một đời trọn dâng hiến”]



Thế nhưng,
...
...
thật bất ngờ. Vào đúng buổi chiều ấy. Một ngọn triều âm thầm bất thần cuồn cuộn trong lòng người nữ tu. Cô nghe thấy có thứ âm thanh [không tên gọi. không hẳn quen thuộc. không hẳn lạ lẫm chưa từng...] xuyên suốt vô hình bất thần chộp lấy tất cả các tiếng động từ thiên nhiên phía sau khuôn viên nhà dòng- ném ngược lại nơi lưu ngụ của con tim- rồi liệng vọng trở lên vách tâm trí giai điệu ấm áp gọi mời của tình tự, của bài hát rất cũ ngày xưa còn bé cô thường ru nôi con búp bê mắt xanh tóc vàng. Cái thứ tiếng động ấy- như tiếng ca đẹp chở hừng đông rất mới làm sáng lại hồn 30. Tiếng ca dịu dàng huyền mật ngọt ngào mang âm hưởng của tình yêu bình thường giản dị nhưng vẫn có màu sắc của sự cao cả. Với nước mắt với nụ cười. Với đớn đau với hạnh phúc.

Hơn ai hết, người nữ tu hiểu rằng: Ái là thứ giới tu sĩ phải đối mặt cam go hơn người thường rất nhiều. Bởi đó không phải chỉ là tự đấu tranh với chính thực thể, mà còn là sự đấu tranh vô hình với trái tim. Vì tu trì,[hiểu theo phương diện khác. theo nghĩa nào đó]là phải loại trừ “lục dục,thất tình” [Phật giáo] ,từ bỏ tình yêu nam nữ sống tuyệt đối trọn vẹn 3 lời khấn “trinh tiết,khó nghèo,vâng phục” [Thiên Chúa giáo] .Vì thế, hơn lúc nào hết- cô nhận ra mình quả thực quá nhỏ bé quá yếu đuối. Không đủ công hạnh nhân đức để diệt trừ cội căn gốc rễ si mê, cũng không đủ khí phách thánh thiện để có thể bảo toàn tuyệt đối 3 lời khấn suốt đời.

Đó là lần đầu tiên sau 9 năm, người nữ tu dám trực diện với bản thể mình. Không kỳ kèo nhì nhằng mặc cả đến mệt với những nhân danh khoác cái tên thiêng liêng.... ƠnGọiThánh. Cô cảm thấy nhẹ nhàng an nhiên. Và bình tâm đến lạ trước một quyết định quan trọng cho hướng đời mới. Rất khác. Đang chờ. Cô biết mình không. Và chưa bao giờ. Quá ảo tưởng về con đường sắp tới.Con đường phía bên ngoài cánh cổng sắt to dày kia chắc chắn nó sẽ không đầy cỏ hoa êm ái nâng vuốt bước chân. Nhưng đó là con đường đúng đắn để đến với như ý. Để sống- yêu đời yêu người mà không phải quờ quạng đến tắt thở giữa những tu luật khe khắt làm thống khổ xác hồn.

Cô đâu chỉ mới sống 9 năm trong nhà dòng. Mà thực ra là đã sống trước đó [trong vai trò nữ sinh nội trú] 12 năm trời đằng đẵng... Mọi người thân thích ai nấy đều muốn trói buộc đời cô vào “cội phúc” quá thiêng liêng quá trật tự quá đơn điệu đó. Nghĩ cho cùng, họ cũng chỉ vì một lòng thương. Mong muốn ước vọng giữ gìn cô khỏi những lùng nhùng “dây oan” ám chướng mà thôi. Nhưng suy cho tận, như thế cũng là cố ý dồn đuổi cô vào cuộc hãm mình ép xác bất đắc dĩ quá rẻ rúng. Mà chẳng đếm xỉa xem cô có thực sự sống đúng với ý nghĩa sống, đúng với bản chất thật của mình hay không.

Cuối cùng. Hệt như tiếng nổ tự do nghe vui vui của cái bong bóng trong không gian. Cô tự cho phép mình nổ ra [cái gọi là].... bấtthầnphục .

Và cô tìm thấy chính mình.



Kỳ thực.
...
..
.
Sau gần 20 năm hoàn tục. Một trong ít ỏi cái kỳ tuyệt lý thú của cuộc trần là, vẫn thoảng hoặc đâu đó [ấm ớ] trong cô- chút nữ tu sót lại.
Nói giản dị, thế gian bôn ba tháo đổ tào lao ầm ào vẫn không luông tuồng lối sống hay biến tạng cô.

Chuyện gì đến thì nó đã đến như cái lẽ vô thường vốn có. Hoàng hôn đời đã đỗ. Thu mang bình nhật cho cô chút nợ tròng. Để mưa nắng ngày ....[lơ-tơ-mơ-phất-phơ]toé vào xó xỉnh cuộc sống cái gọi là “ngọt bùi cay đắng” lên miếng đời sắp hết.


2.Sep011


Image


5683



l ặ n g. l ặ n g
............bờ..K H Ô N G

Image


hoatrang.______________________________________________________________


Phù du...
phùdutrắng những qua lại. đến đi của cuộc tình
Phù vân...
phùvânmỏi những kiếm tìm. giành giật giữa cuộc người
Phù hư...
phùhưmộng những hạnh phúc. đau thương trong cuộc đời



Í ới trong tôi toàn điều rất cũ
mà suy tư chi chít. nẻ thành rừng
nhỏ nhẻ quấn. quàng. mưa thu tháng chín
vây ập[đứ đừ]
quét lạnh buốt dọc. đời im

Này hỡi người của một thời thương lắm
cuộc tình chưa từng so đo nhẹ nặng
đã hào phóng chia đều nhau chân thật
nhưng[rốt cục]
chỉ là phùdutrắng. mong manh

Nhắm mắt nhắm mũi lật đật. kiếm tìm
cuộc người quánh ồn. học hằn quá thể
nhân danh phú vinh. thiên hạ cấu xé
hồn rơm rạ tôi [từ độ]
rớt phùvânmỏi. nhẹ lòng

Ta có trong đời ít oi hạnh phúc
đủ thứ thương đau truy cập căn phần
từ luống tuổi nghiệm nhân gian cõi tạm
thấy ra[ngần ấy]
bền bện phùhưmộng. hoàn không


Phù du. phùdutrắng
.......................Ngày không. ngàykhôngnắng
Phù vân. phùvânmỏi
.......................Chiều quạnh. chiềuquạnhvắng
Phù hư. phùhưmộng
........................Đêm chìm. đêmchìmlắng

11.Sep011


5741


...b à i
.....K H Ô N G .Đ Ề .# 5


Image


hoatrang.______________________________________________________________


mưa. là tiếng nấc não nùng
Lệ. là mưa của nhớ nhung nhạt nhoà

mưa. là tức tưởi vỡ oà
Lệ. là mưa của tình xa sũng dòng

mưa. là bi âm riết róng
Lệ. là mưa của tang lòng đớn đau

mưa. là cung trầm đau đáu
Lệ. là mưa của nát nhàu chia phôi

mưa. là quần tụ ỉ ôi
Lệ. là mưa của dập vùi cô đơn

mưa. là thê thiết vô ngôn
Lệ. là mưa của thảm hồn tai ương

mưa. là rĩ rền giao hưởng
Lệ. là mưa của sầu trường lêu bêu

mưa. là ca thán ngất nghểu
Lệ. là mưa của niềm yêu bất thành


[mưa. lệ. rót tối nhọc nhằn...]


16.Sep011


5772 top -
ღ. g ó c l ặ n g!...
1 ... 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11 ... 21
_______________________________________________
Tháng Chín Giao Khúc Mưa - thơ - Hoàng Vũ Luân _______________________________________________

Image

tháng chín, mưa tàn, thu lá, úa
mùa phai, nhàn nhạt, nét son, môi
tím sim, áo trắng, đêm, nhung lụa
thoi dệt, tình si, mộng, giữa vời

xem tiếp...

_______________________________________________
Đèo Bồng - văn - Trần Đại _______________________________________________

Image

Buổi chiều mây bàng bạc trôi, nắng lung linh và gió biển nhẹ hiu hiu, hai người mua cà phê xong, không ngồi lại quán như lần trước, họ sóng bước bên nhau dọc theo con đường lát gạch sát bờ biển. Những cánh buồm chầm chậm ngược xuôi trong vịnh, xa xa là các chiến hạm che khuất một phần bán đảo ngoài khơi.

xem tiếp...

_______________________________________________
Dạ Khúc Mùa Thu - nhạc - Ngọc Thể _______________________________________________

Image

Chiều thu mưa rơi rơi, lá vàng bay chơi vơi
Chiều thu mang tin yêu đôi mắt tình tự nắng.
Có đôi môi nồng thắm, nhớ vòng tay chìm đắm!
Những kỷ niệm không phai ,ngát hương mùa thu say

xem tiếp...

_______________________________________________
Autumn Is Here - ảnh - sisily _______________________________________________

Image



xem tiếp...